TUYÊN NGÔN LẠC HỒNG
Nam quốc Mộc Tinh chấn Lạc Hồng
Vận thiên khí hội kiến hòa nhân
Chấn đạo quốc hưng bình thiên hạ
Ngoại quốc lân bang kính phục giao.
Trần Đông Chấn

Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát - La Meurtrissure

Search This Blog

Monday, December 28, 2009

Khủng Hoảng Hóa Chất Độc Hại Phế Thải và Khí Độc

[QQ] October 14, 2009, the 30th annual awards ceremony of the W. Eugene Smith Memorial Fund took place at the Asia Society in New York City. Lu Guang (卢广) from People’s Republic of China won the $30,000 W. Eugene Smith Grant in Humanistic Photography for his documentary project “Pollution in China.”

20091020-lu-guang-22

20091020-lu-guang-00

Lu Guang (卢广), freelancer photographer, started as an amateur photographer in 1980. He was a factory worker, later started his own photo studio and advertising agency. August of 1993 he returned to post-graduate studies at the Central Arts and Design Academy in Beijing (now is the Academy of Arts and Design, Tsinghua University). During graduate school, he studied, traveled all over the country and carved out a career, became the “dark horse” of the photographer circle in Beijing. Skilled at social documentary photography, his insightful, creative and artistic work often focused on “social phenomena and people living at the bottom of society”, attracted the attentions of the national photography circle and the media. Many of his award winning works focused on social issues like, “gold rush in the west”, “drug girl”, “small coal pit”, “HIV village”, “the Grand Canal”, “development of the Qinghai-Tibet Railway” and so on.

1. “At the junction of Ningxia province and Inner Mongolia province, I saw a tall chimney puffing out golden smoke covering the blue sky, large tracts of the grassland have become industrial waste dumps; unbearable foul smell made people want to cough; Surging industrial sewage flowed into the Yellow River…”

- Lu Guang

20091020-lu-guang-01

 

2. Chemical waste from Jiangsu Taixing Chemical Industrial District (江苏泰兴化工园区) dumped on top of the Yangtze River bank. May 15, 2009

20091020-lu-guang-02

 

3. Fan Jai Zhuang in Anyang City, Henan province, (河南安阳市范家庄) there is only one wall separating this village from the steelmaking furnaces. The villagers live in this heavily polluted environment where the village is under the iron rain every day. March 24, 2008

20091020-lu-guang-03

 

4. Industrial sewage of Zhejiang Xiaoshan Industrial District (浙江萧山化工园区) eventually flowed into Qiantang River. April 24, 2009

20091020-lu-guang-04

 

5. Henan Anyang iron and steel plant’s (河南安阳钢铁厂) sewage flowed into Anyang River. March 25, 2008

20091020-lu-guang-05

 

6. Guiyu, Guangdong province, (广东省贵屿镇) rivers and reservoirs have been contaminated, the villager is washing in a seriously polluted pond. November 25, 2005

20091020-lu-guang-06

 

7. Shizuishan Industrial district in Ningxia province (宁夏石嘴山湖滨工业园区), the tall chimneys spitted out smoke and dust. Residents took preventive measure for the falling dust from the sky when going outside. April 22, 2006

20091020-lu-guang-07

 

8. In the Yellow Sea coastline, countless sewage pipes buried in the beach and even extending into the deep sea. April 28, 2008

20091020-lu-guang-08

 

9. In Ma’anshan, Anhui province (安徽马鞍山), along the Yangtze River there are many small-scaled Iron selection factories and plastic processing plants. Large amounts of sewage discharged into the Yangtze River June 18, 2009

20091020-lu-guang-09

 

10. In Inner Mongolia there were 2 “black dragons” from the Lasengmiao Power Plant (内蒙古拉僧庙发电厂) covering the nearby villages. July 26, 2005

20091020-lu-guang-10

 

11. Jiangsu province Changshu City Fluorine Chemical industry land sewage treatment plant (江苏省常熟市氟化学工业园污水处理厂) was responsible for collection and processing of the industrial sewage. However they did not, the sewage pipe was extended 1500 meters under the Yangtze River and releasing the sewage there. 2009 June 11

20091020-lu-guang-11

 

12. Soil by Yangtze River, was polluted by Anhui Province Ma’anshan Chemical Industrial District (安徽省马鞍山化工园区). June 26, 2009

20091020-lu-guang-12

 

13. Large amount of the industrial wastewater flowed to Yellow River from Inner Mongolia Lasengmiao Industrial District (内蒙古拉僧庙工业园区) every day. July 26, 2005

20091020-lu-guang-13

 

14. A Large amount of the chemical wastewater discharged into Yangtze River from Zhenjiang Titanium mill (镇江市钛粉厂) every day. Less than 1,000 meters away downstream is where the water department of Danyang City gets its water from. June 10, 2009

20091020-lu-guang-14

 

15. In Haimen city, Jiangsu province Chemical Industrial District sewage treatment Plant (江苏省海门市化工园区污水处理厂) discharged wastewater into Yangtze River. June 5, 2009

20091020-lu-guang-15

 

16. Hebei Province Shexian Tianjin Iron and steel plant (河北省涉县天津钢铁厂) is a heavily polluting company. Company scale is still growing, seriously affecting the lives of local residents. March 18, 2008

20091020-lu-guang-16

 

17. Longmen town in Hanchen city, Shaanxi Province (陕西省韩城市龙门镇) has large-scaled industrial development. Environment is very seriously polluted there. April 8, 2008

20091020-lu-guang-17

 

18. There are over 100 chemical plants in Jiangsu province coastal industry district. (江苏滨海头罾沿海化工园区) Some of them discharge wastewater into the ocean; some heavily contaminated sewage is stored in 5 “Sewage Temporary Pools”. During the 2 high tides in every month, the sewage then gets discharged into the ocean with the tides. June 20, 2008

20091020-lu-guang-18

 

19. Jiangxi Province Hu Ko County Chemical Industry district (江西省胡口县化工园区) is by the Yangtze River. Chemical factory landfill the Yangtze River bank to expand the scale of the factory without authorization.

20091020-lu-guang-19

 

20. Anhui Province Cihu Chemical Industry District (安徽省慈湖化工园区) built a underground pipe to discharge wastewater into the Yangtze River. The wastewater sometimes is black, gray, dark red, or yellow, wastewater from different chemical factories has different colors. June 18, 2009

20091020-lu-guang-20

 

21. Shanxi Province is the most polluted areas of China. It is also the province with the highest rate of birth defects. This loving farmer couple adopted 17 disabled children. April 15, 2009

“In Some areas of China people’s lives were threatened because of the environmental pollution. Residents suffering from all kinds of obscured diseases, the cancer villages, increase of deformed babies, these were the results of sacrificing environment and blindly seeking economical gain.”

- Lu Guang

20091020-lu-guang-21

 

22. Elder shepherd by the Yellow River cannot stand the smell. April 23, 2006

20091020-lu-guang-22

 

23. 15-year-old boy from Tianshui, Gansu Province (甘肃天水), dropped out of the school after 2nd grade, followed his parents to Heilonggui (黑龙贵) Industrial District. He earns 16 yuan a day. April 8, 2005

20091020-lu-guang-23

 

24. Inner Mongolia province Heilonggui (黑龙贵) Industrial District, the couple who worked at the Plaster Kiln and just got home. March 22, 2007

20091020-lu-guang-24

 

25. Villagers from Kang village in Linfen City, Shanxi Province (山西省临汾市下康村) due to long-term consumption of the polluted water contaminated by industrial waste, there were 50 people who have cancer and cerebral thrombosis. 64-year-old Wang Baosheng got ill since 2003, he has fester all over his body so he cannot go to bed and lying face down on the edge of the bed each day. July 10, 2005

 20091020-lu-guang-25

 

26. Breathing in large amount of dust into the lungs, people gets sick after working there for 1-2 years. Most of these migrant workers come from area of poverty. April 10, 2005

20091020-lu-guang-26

 

27. Zhangqiao village by the Hong River in Wugang City, Henan Province (河南省舞钢市洪河边的张桥村), a 45-year-old woman Sun Xiaojun (孙晓军) could not move her feet and hands since 4 years ago. The numerous hospital treatments were not effective. April 7, 2009

20091020-lu-guang-27

 

28. Zhaozhuang village by the Hong River in Wugang City, Henan province (河南省舞钢市洪河边的赵庄村), 66-year-old Zhao Bingkun suffering from esophageal cancer since 2004, after the second surgery, treatment cost already have reached over 200,000 yuan. His condition is in late stage, he is having fever everyday, waiting for death. April 7, 2009

20091020-lu-guang-28

 

29. Zhaozhuang village by the Hong River in Wugang City, Henan province (洪河边的河南省西平县张于庄村), Gao Wanshun’s (高万顺) wife died of cancer. Now he lives in poverty. April 3, 2009

20091020-lu-guang-29

 

30. Linfen City in Shanxi province (山西临汾市) is seriously polluted area. Farmers after working in the cotton fields for 2 hours are filled with coal ashes. September 24 2007

20091020-lu-guang-30

 

31. Salt factory worker in Lianyungang, Jiangsu province (江苏连云港) said angrily, “when the wind blowing towards our side, the foul smell from the chemical factories is unbearable. There is even more poison gas at night.” July 19, 2008

20091020-lu-guang-31

 

32. People form Fanjiazhuang (范家庄) are ready to submit a complain filled with their fingerprints, to seek compensation for pollution damages. March 19, 2008

20091020-lu-guang-32

 

33. In Shanxi Province there are a lot of charitable nursing homes, to help disabled infants abandoned by their parents. April 14, 2009

20091020-lu-guang-33

 

34. Liujiawan village by the Hong River in Wugang City, Henan province (河南省舞钢市洪河边的刘家湾村), 13 year old Yang Xiao in November 2008 was ill with obscure disease.  She was saved by the donation of the villagers. When the grandmother saw the old village chief came to visit his granddaughter, she kneeled on the ground holding granddaughter’s hand. April 19, 2009

20091020-lu-guang-34

 

35. The oldest is 9, not going to school. The youngest is less than 2 years old. They lived in severely polluted area. They hands and faces were always dirty. April 10, 2005

20091020-lu-guang-35

 

36. Mazhuang village by the Hong River in Wugang City, Henan province, (河南省舞钢市洪河边的马庄村) 58-year-old Ma Haipeng (马海朋) was suffering from stomach cancer since 2006 and could not work in the field. He must take medicine every day, otherwise it is too painful. April 6, 2009

20091020-lu-guang-36

 

37. Every year, a lot of deficiency babies in Shanxi Province were abandoned. Kong Zhenlan (孔贞兰) in Qi town (祁县) who was making a living by recycling trash adopted 25 abandoned children. April 14, 2009

20091020-lu-guang-37

 

38. Xuanwei (宣威) in Yunnan province is a cancer village. Every year there are more than 20 people die of cancer. 11-year-old student Xu Li (徐丽) is suffering from bone cancer. May 8, 2007

20091020-lu-guang-38

 

39. In Shexian Village, Hebei Province, (河北省涉县固新村) the existing cancer patients are more than 50 people and more than 20 cancer patients die each year. March 18, 2008

20091020-lu-guang-39

40.  Zhangyuzhuan village by the Hong River in Xiping county, Henan province, (河南省西平县洪河边的张于庄村) 22-year-old Zhu Xiaoyan (朱小燕) had a tumor in her stomach in 2007. She died after number of hospital treatments on July 2008. 4-year-old girl with her grandfather came to mother’s tomb. April 2009 2

20091020-lu-guang-40 

original source: Fengniao

Followup: Interview with Lu Guang, the photographer of “Pollution in China”

Mất chức vì đặt thừa... hai mâm cỗ cưới

Thứ Hai, 28/12/2009 - 10:04 AM
Hà Nội:
(Dân trí) - Từ nguồn tin quần chúng, UBKT Quận ủy Hà Đông (Hà Nội) xác định ông Nguyễn Hữu Dàng đặt cho con trai 42 mâm cỗ cưới, nhiều hơn 2 mâm so với quy định quận ủy đề ra. Vì vậy, ông Dàng bị điều chuyển công tác.
Lao đao vì... hai mâm cỗ cưới
Ngày 20/3/2009, gia đình ông Nguyễn Hữu Dàng - nguyên Phó Chánh thanh tra Sở Xây dựng Hà Nội, kiêm đội trưởng đội TTXD số 1 thuộc Sở Xây dựng - tổ chức đám cưới cho con trai đầu tại khách sạn trên địa bàn. Hai bên nhà trai và nhà gái cùng làm hợp đồng chung với khách sạn, mỗi gia đình đặt 40 mâm cỗ. Đến ngày vui, một tình huống ngoài “kịch bản” xảy ra khi một số bạn bè cựu chiến binh, thương binh của ông Dàng dù không được mời nhưng biết tin vẫn đến chúc mừng đôi trẻ. Cỗ cưới nhà ông vì thế tăng thêm 2 mâm.
Ngỡ là chuyện vui, nhưng điều ông Dàng không ngờ tới lại xảy đến. Cơ quan Đảng ủy và chính quyền quận Hà Đông được cấp dưới báo cáo là ông Dàng tổ chức tiệc cưới linh đình. Ngay sau ngày vui, Bí thư Đảng ủy phường nơi ông Dàng sinh sống cũng thông báo tới ông việc gia đình ông đã vi phạm chương trình 06 của Quận ủy Hà Đông về việc thực hiện việc cưới, việc tang theo nếp sống văn hóa.
“Đến lúc này, tôi mới biết đến quy định tổ chức đám cưới không quá 40 mâm của Quận ủy Hà Đông. Nhưng thử hỏi, có ai vào hoàn cảnh tôi lại nỡ để bạn bè, người thân đến dự cưới phải ngồi không? Tôi đã báo cáo và cung cấp đầy đủ hợp đồng, hóa đơn thanh toán làm mâm cưới với khách sạn. Sau đó cũng không thấy có ai xét tới việc “thừa” cỗ của tôi nữa”, vị nguyên Phó Chánh thanh tra Sở Xây dựng Hà Nội bứt rứt.
Ông Dàng cho biết, tháng 3/2009, đội TTXD số 1 nơi ông công tác vẫn trực thuộc Sở Xây dựng Hà Nội, về đảng trực thuộc Đảng bộ Xây dựng và Đảng bộ dân chính Đảng. Tháng 6/2009, do việc tái cơ cấu của Sở Xây dựng Hà Nội thí điểm thành lập TTXD quận Hà Đông, đội TTXD số 1 chính thức thuộc về UBND quận Hà Đông.
Tháng 7/2009, ông Dàng được một số lãnh đạo quận cho biết là có ý kiến gia đình ông tổ chức cưới vượt mâm theo chương trình 06 của quận ủy. Tháng 10/2009, Uỷ ban kiểm tra (UBKT) Quận ủy Hà Đông thành lập tổ công tác thẩm tra, xác minh, làm rõ vụ việc liên quan đến cỗ cưới nhà ông Dàng.
Đến cuối tháng 11, UBKT thông báo kết luận ông Nguyễn Hữu Dàng tổ chức cưới cho con trai 42 mâm, vượt 2 mâm theo quy định của chương trình 06. Uỷ ban này yêu cầu ông Dàng làm bản kiểm điểm, cấp ủy chi bộ tại nơi ông công tác tổ chức hội nghị kiểm điểm về việc thừa mâm cưới.
Trong Thông báo Kết luận Hội nghị Ban thường vụ quận ủy Hà Đông, ông Lê Hồng Thăng - Bí thư Quận ủy kết luận: nhất trí hình thức kỷ luật khiển trách đối với việc ông Nguyễn Hữu Dàng. Giao UBND quận xét kỷ luật về chính quyền đối với ông Dàng và ra quyết định điều động chuyển công tác về Ban Bồi thường GPMB.
Xử lý vi phạm
“Điều tôi không hiểu nổi là tại sao khi sự việc còn chưa ngã ngũ, UBKT còn chưa tiến hành làm việc về sự việc của tôi thì ngày 21/7/2009, Chủ tịch UBND quận Hà Đông đã ra thông báo giao nhiệm vụ của tôi cho một đội phó Đội Thanh tra xây dựng số 1”, ông Nguyễn Hữu Dàng đặt câu hỏi.
Cũng theo ông Dàng, đám cưới được tổ chức khi ông thuộc quản lý của Sở Xây dựng Hà Nội mà cơ quan này lại không có quy định cấm chuyện vượt quá 40 mâm cỗ. “Việc xét xử lý hơn nửa năm sau khi sự việc xảy ra là có đúng theo Luật công chức?”, ông Dàng tiếp tục băn khoăn.
Trao đổi với Dân trí, bà Đỗ Thị Hữu - Chủ nhiệm UBKT Quận ủy Hà Đông - cho biết: Chương trình thực hiện việc cưới, việc tang theo nếp sống văn hóa (Chương trình 06 – CT/TH.u) được tổ chức thực hiện từ tháng 1/2009 nhận được sự quan tâm, đồng tình rất cao của nhân dân và lãnh đạo thành phố. Chương trình quy định rõ đối với cán bộ đảng viên, công chức phải gương mẫu trong thực hiện việc cưới, việc tang theo nếp sống văn hóa, đúng pháp luật.
Cán bộ lãnh đạo thuộc quận ủy quản lý nếu vi phạm trước mắt là phải chuyển công tác khác, sau đó tùy mức độ, tính chất vi phạm có hình thức xử lý kỷ luật thỏa đáng. “Ngay trước khi đám cưới của con trai đồng chí Dàng diễn ra, vợ đồng chí đã ký vào bản cam kết thực hiện nghiêm túc Chương trình 06 vậy nên không lý gì đồng chí Dàng lại không biết”, bà Hữu cho biết.
Cũng theo Chủ nhiệm UBKT Quận ủy Hà Đông, việc xử lý thuyên chuyển công tác ông Nguyễn Hữu Dàng theo đúng tinh thần của Chương trình 06 và không phải là trường hợp cá biệt tại quận Hà Đông. Trước đó, một vị Chủ tịch Hội liên hiệp phụ nữ tại địa phương cũng bị kỷ luật với hình thức tương tự.
Giải thích cho việc tiến hành kiểm tra, xử lý sau khi đám cưới diễn ra hơn nửa năm, bà Hữu cho biết, theo nội dung chương trình nếu phát hiện cán bộ cư trú tại địa bàn vi phạm việc cưới theo nếp sống văn hóa, quận ủy Hà Đông sẽ có văn bản thông báo tới cơ quan công tác của cán bộ trên. “Về trường hợp đồng chí Nguyễn Hữu Dàng, khi đồng chí có dấu hiệu vi phạm chúng tôi đã không thông báo ngay cho Sở Xây dựng Hà Nội vì thời điểm đó quận ủy đang tập trung việc triển khai sâu, rộng chương trình 06 tại địa phương. Khi đồng chí thuộc quyền quản lý của quận ủy, chúng tôi đã tiến hành điều tra, xác minh và xử lý dù vi phạm đã xảy ra nhiều tháng trước đó”.
Phúc Hưng

Sáng nay xét xử Trần Anh Kim tội lật đổ chính quyền


Ông Trần Anh Kim.
Ông Trần Anh Kim (50 tuổi, phường Trần Hưng Đạo, thành phố Thái Bình) bị cáo buộc nhận tiền và phương tiện của nhiều tổ chức ở nước ngoài để tập hợp lực lượng, tiến hành các hoạt động chống phá nhà nước.
Theo TTXVN, ngày 28/12, TAND tỉnh Thái Bình mở phiên xử ông Kim về tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân, theo điều 79 Bộ luật hình sự. Khung hình phạt thấp nhất của tội danh này là 5 năm tù, cao nhất lên tới chung thân hoặc tử hình.
Theo cơ quan điều tra, ông Kim tham gia "Đảng dân chủ Việt Nam" phụ trách phong trào tại Thái Bình, được bổ nhiệm làm phó tổng thư ký. Giữa năm 2009, nhóm này định dùng nhà riêng của ông Kim đặt "văn phòng Đảng dân chủ Việt Nam", với ý định trương biển công khai hóa hoạt động của tổ chức này. Tuy nhiên, ý đồ trên đã bị cơ quan chức năng ngăn chặn.
Ông Kim còn là thành viên điều hành phụ trách phía bắc của "khối 8406" do Nguyễn Văn Lý, (người đang thụ án 8 năm tù vì tội tuyên truyền chống nhà nước) tổ chức; đồng thời nhận sự chỉ đạo trực tiếp của ông Nguyễn Sĩ Bình (người được cho là cầm đầu tổ chức "Đảng nhân dân hành động" tại Mỹ và Đảng Dân chủ Việt Nam) để trực tiếp chỉ đạo các hoạt động chống đối ở trong nước.
Ông Kim bị cho rằng đã cùng một số người khiếu kiện bất mãn thành lập "Hội chống tham nhũng", "Hội dân oan", kích động quần chúng khiếu kiện kéo về Hà Nội, Hải Phòng, bao vây trụ sở chính quyền, biểu tình chống nhà nước...
Ngày 6/7, Cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh Thái Bình khởi tố, tạm giam ông Kim để điều tra về tội tuyên truyền chống nhà nước (điều 88). Tội danh này sau đó được thay đổi, truy tố ông Kim theo điều 79.
Xuân Hoa

Hãi hùng lòng lợn, tiết canh!

Thứ Hai, 28/12/2009, 07:01 (GMT+7)

TT - Lòng lợn, tiết canh được xem là món ăn khoái khẩu của nhiều người. Nhưng có tận mắt chứng kiến “công nghệ” chế biến những món ăn này mới thấy hãi hùng. Nhiều tô tiết canh vừa được đánh xong để tràn lan trên mặt bàn ngay nền nhà vệ sinh.

Đánh tiết canh cạnh nhà vệ sinh và bô rác tại một quán tiết canh ở quận 12, TP.HCM - Ảnh: Lan Phương
Rạng sáng 25-12, Đ., một dân “đồ tể” đã giải nghệ, dẫn chúng tôi xuống lò mổ Thịnh Liệt, nơi “hóa kiếp” hơn 1.200 con lợn mỗi ngày để cung cấp nhu cầu ăn uống của người dân Hà Nội. Cả lò mổ nhộn nhịp như một công trường, tiếng lợn kêu eng éc khi bị giết hòa vào tiếng người, tiếng xô chậu loảng xoảng kèm theo mùi hôi thối của phân, mùi nồng nồng của cống rãnh...
Lòng, tiết trộn... phân
Tiếng lợn ré lên eng éc giữa đêm bỗng im bặt khi người “đồ tể” cầm thanh ống nước đập thẳng vào đầu. Cả đống thịt trắng nhởn đang giãy giụa đổ vật ra đợi một lượt dao phanh bụng. Trong lúc con lợn quay đơ, một “đao thủ” nhanh chóng nhấc chân trước quật ngã con lợn xuống nền ximăng nhơm nhớp nước, ngay tức thì thọc dao vào cổ mà chẳng cần rửa ráy mình lợn.
Cả một đoạn họng dài 30-40cm bị phanh ra, cùng lúc một người khác nhanh tay đưa cái chậu nhựa, chậu inox hứng ngay những dòng tiết đầu tiên ồng ộc xối ra. Chọc xong, người mổ lợn thò ngay bàn tay còn dính phân bốc dúm muối ném vào chậu, khuấy đều cho chậu tiết không loãng, không đông, đủ tiêu chuẩn đánh tiết canh. Mỗi con lợn bị chọc tiết chỉ cần hứng 1/3 chậu tiết hồng tươi đủ tiêu chuẩn làm món tiết canh, rồi bị thả vật xuống nền mặc tiết chảy tràn.
Chọc xong một con, những người mổ lợn lại vứt nguyên đống thịt trắng nhởn cho công đoạn khác để tiếp tục phận sự: đập chết, chọc tiết và hứng tiết. Đôi khi nhát dao hóa kiếp đi quá cuống họng, chọc tận vào dạ dày, vậy là cám lợn cũng ồng ộc trào thẳng vào chậu, rồi được đổ vào xô để chuẩn bị cho những bát tiết canh đỏ au, bắt mắt trên quầy vào đầu giờ sáng.
Nhìn chậu tiết lợn được đổ vào xô, Đ. giải thích: “Để tiết lợn không đông, người ta sẽ cho ít nước đái lợn hoặc phân đạm bón rau vào tiết, đảm bảo đỏ tươi, đánh tiết canh đông cứng”. Thoáng chốc, cả chú lợn bị mổ phanh kéo tuột bộ lòng vứt xuống nền khu mổ, để bộ phận chế biến lòng tiếp nhận đưa sang khu vực chế biến riêng.
Để cho nhanh, nhiều “đao thủ” không ngại ngần dùng chân vẫn mang đôi ủng lẫn cả phân, cả bùn đất hất con lợn qua lại hay đạp mạnh vào mình lợn để kéo tuột bộ lòng ra cho công đoạn sau. Số tiết còn ứ trong bụng lợn vừa mổ được người “đồ tể” dùng gáo múc vào đống xô, chậu dơ bẩn đặt xếp hàng trước mỗi quầy chế biến nội tạng. “Cái này không đánh tiết canh được mà lấy để nhồi lòng, nhiều bọt thế này dồi mới bông, xốp”, một phụ nữ đang giơ cao khúc ruột lợn để tuồn phân ra ngoài bên cạnh xô tiết ở miệng cống hôi nồng cho biết.
Tất cả phèo, phổi, lòng non, dạ dày... đổ đống dưới nền ximăng lênh láng máu, nước và phân để phân loại sơ chế. Những phụ nữ phụ trách công việc này cứ thoăn thoắt cắt xén rồi cho tất cả vào xô nước đã đặc quánh màu máu nổi bọt lềnh bềnh như bong bóng xà phòng rửa qua. Màu đỏ đặc trưng của máu lẫn với nước rửa chảy lênh láng cùng lông lợn, các vụn mỡ và phân tuốt ra từ những đống lòng trên khắp mặt nền khu lò mổ chảy thành dòng xuống hệ thống cống gom nước thải.
Tương tự, tại một lò mổ lợn trên đường Nơ Trang Long, quận Bình Thạnh, TP.HCM, công đoạn lấy máu làm tiết canh cũng được xử lý rất nhanh, gọn. Cứ mỗi con lợn được giết xong, huyết được cho vào can nhựa cũ kỹ, cáu bẩn xếp thành hàng dài, hỗn hợp bên trong ít nhiều có cả lông, bụi, phân... để bán cho những người thu mua huyết lợn, lòng lợn về bỏ mối tại các chợ như Văn Thánh, Bà Chiểu, Gò Vấp...
Tại những nơi này, nhiều gian hàng chuyên bán huyết, lòng lợn để huyết trong can nhựa dưới phản, bên lề đường đầy bụi, cát, ruồi nhặng bu đầy. Thỉnh thoảng, lại có các chủ quán đến nhận từng can nhựa đựng huyết dính đầy phân được chùi quẹt sơ sài nhưng vẫn có thể thấy rõ mồn một, cột lên xe đưa về quán “chế biến” tiết canh cho khách...

Ai biết được những đĩa tiết canh ngon lành này được chế biến trong môi trường rất... ớn lạnh - Ảnh: Minh Quang


Những xô tiết bẩn này được dùng để luộc hoặc nhồi vào món dồi lợn - Ảnh: Minh Quang
Đánh tiết ngay... nhà tắm
Rời lò mổ, chúng tôi đến một quán tiết canh trên đường Trương Định, Hà Nội để chứng kiến cảnh chế biến lòng lợn. Bà chủ quán sau khi nhận hai túi nội tạng từ tay người đưa hàng liền ném uỵch xuống nền. Phèo, dạ dày... được ném vào một chậu nước, xát muối cho hết nhớt rồi cho vào nồi.
Riêng lòng non, bà chủ quán chỉ ngâm qua xô nước rồi cho thẳng vào nồi nước sôi ùng ục. Đ. bảo lòng non phải luộc nước sôi mới giòn, nhưng cái thứ nhầy nhầy trong ruột mà không tuốt ra thì thật hãi hùng. Trong đó hầu hết là phân, sán và đủ thứ vi khuẩn bẩn thỉu dễ lây lan bệnh tật.
Đ. còn cho biết tiết lợn ra đến quán, chủ quán muốn để lâu, tiết canh nhanh đông phải cho hàn the vào. Nhờ vậy tiết để cả ngày vẫn đỏ tươi, nhìn rất “bắt mắt”.
Buổi sáng, tại quán “má heo, tiết canh, lòng lợn” khá nổi tiếng gần cầu vượt Tân Thới Hiệp, quận 12, TP.HCM, nhiều ông khách rôm rả kêu tiết canh, lòng lợn. Ông chủ quán chạy vào sau nhà “chế biến”, lát sau mang ra hơn chục bát sứ chất đầy tiết canh để trên tủ hàng. Vì đây là con đường mới mở nên khói bụi bay mịt mù vào các chén tiết. Nhìn kỹ sẽ thấy chén tiết nào cũng đóng bụi. Còn túi huyết tươi để chế biến là cái bọc to được treo lủng lẳng ngay trên nóc cửa ra vào nhà vệ sinh, máu rỉ ra trên tường vôi...
Gần đó, một quán nhậu khác gần cầu vượt Quang Trung cũng nườm nượp khách đến ăn tiết canh, lòng lợn. Do quán quá chật chội nên các can, bọc đựng máu tươi được đặt sẵn xuống nền nhà ẩm thấp sát cửa nhà vệ sinh. Nơi đây còn dùng để đổ chất cặn bã từ thức ăn thừa của khách nên mùi hôi thối và ruồi nhặng bu kín.
Ông chủ tiệm vừa đánh tiết canh vừa bịt mũi và khạc đàm liên tục... đánh tiết xong, ông chủ gãi chân sồn sột rồi vô tư lấy tay rắc thêm ít đậu phộng, rau tươi... đem ra cho khách thưởng thức. Tại nhiều quán tiết canh, lòng lợn nổi tiếng ở khu vực bến xe miền Đông (quốc lộ 13), nhiều tô tiết canh vừa được đánh xong để tràn lan trên mặt bàn ngay nền nhà vệ sinh, có cả một vài con ruồi chết chủ quán dùng tay bốc bỏ ra ngoài...
MINH QUANG - TUẤN PHÙNG - SƠN BÌNH

Làm sạch lòng... mất ngon

Công đoạn làm lòng ngay bên miệng cống, thậm chí lòng còn được ném một đầu vào cống để tuốt cho nhanh - Ảnh: Minh Quang
Vừa kê đoạn lòng dài hơn 3m sát miệng cống, chỉ ba động tác người phụ nữ đang làm lòng đã tuốt xong, vứt thẳng vào chậu lòng thành phẩm chờ giao cho các chủ hàng. Quy trình làm sạch diễn ra nhanh đến mức phân lợn, sán, vi khuẩn trong những đoạn ruột non, ruột già vẫn có thể còn nằm trong đống bầy nhầy lẫn cả lòng, tiết... “Lò mổ này đêm nào cũng thịt cả nghìn con, ai có sức mà làm sạch, với lại làm sạch lòng... mất ngon”, một phụ nữ đang làm lòng nói.

Lương y Nguyễn Việt Ngà (Viện Y học dân tộc):
Bị nhiễm nhiều bệnh
Trong huyết tươi có rất nhiều vi trùng, virus còn sống. Người ăn tiết canh thường cho thêm chanh vào để vi trùng co lại vì axit. Tuy nhiên, đối với các loại virus biến thể nguy hiểm như H1N1 thì gần như không có cách gì tránh được. Huyết được nấu chín chưa chắc diệt được những loại virus nguy hiểm như vậy nên sử dụng huyết tươi là vô cùng nguy hiểm. Người ăn tiết canh có thể bị lây trực tiếp rất nhiều bệnh từ máu huyết của động vật, do máu tươi vào bao tử người sẽ thấm rất nhanh qua niêm mạc bao tử, thấm thẳng vào máu ngay lập tức.
Đồng thời có thể bị nhiễm các loại sán như sán lãi móc, nhiễm lãi theo đường máu, tạo ra các ổ lãi nguy hiểm trong gan, mật hoặc gây ra các khối nghẽn tắc trên não. Từ những búi lãi này, người bị nhiễm có thể bị tắc mật. Tế bào gan của người bệnh bị phá hủy, gan bị chảy máu, viêm gan, xơ gan... Quá trình thọc tiết lợn không đảm bảo vệ sinh trong những điều kiện như nước bị nhiễm độc, nhiễm chì hay bị dính phân... đều sẽ gây ra sự nhiễm độc trực tiếp với cơ thể người ăn tiết canh sau đó.
LAN PHƯƠNG ghi

Chi tiền tỷ xây chợ rồi... bỏ hoang

Bình Phước:
Cập nhật lúc 16:00, Chủ Nhật, 27/12/2009 (GMT+7)
 - Không phải bỏ ra một vài tỷ mà nhiều tỷ đồng xây chợ theo phong trào, không ai kiểm tra giám sát, cuối cùng là để hoang. “Căn bệnh”… chợ hoang trên địa bàn tỉnh Bình Phước đang hết sức nhức nhối.        
Tiền tỷ phơi mưa nắng  
Phải nói không quá rằng, ở hầu hết các huyện, thị trên địa bàn Bình Phước không địa phương nào là không có chợ bỏ hoang hoặc không phát huy được công năng.
Có mặt tại chợ Minh Đức (xã Minh Đức, huyện Bình Long) PV VietNamNet chứng kiến cảnh tiêu điều, hoang phí đến xót xa. Chợ này được xây dựng năm 2002 với kinh phí trên 280 triệu đồng, từ nguồn kinh phí thuộc chương trình 135 của Chính phủ; nhưng hiện không một bóng người.
Chợ xây dựng theo kiểu phong trào, bệnh “thành tích” làm cho xong kế hoạch tràn lan ở Bình Phước (trong ảnh là chợ Tân Phước) 

Thời gian đầu có 38 hộ đăng ký kinh doanh, được 3 tháng đầu, buôn bán ế ẩm, các hộ tiểu thương đã tự rời bỏ chợ. Lần 2, chính quyền xã tiếp tục vận động, có khoảng chục hộ trở lại kinh doanh, nhưng cũng chỉ được vài ngày lại bỏ chợ do không có khách.
Suốt 7 năm qua, ngôi chợ này bị bỏ hoang và đã xuống cấp trầm trọng. Chị Hà - nguyên là tiểu thương của chợ ngao ngán nói: “Xây chợ ở đây cứ như xây nhà ở vậy, thích thì làm… Ai đời lại xây chợ nơi heo hút thế này”. 
Tương tự chợ Minh Đức là chợ Tân Quan (huyện Chơn Thành) xây dựng xong cuối năm 2006, từng là “mơ ước” của các hộ tiểu thương cũng như người dân trong xã. Tuy nhiên, ngôi chợ có kinh phí trên 1,2 tỷ đồng (cũng từ nguồn vốn thuộc chương trình 135 của Chính phủ) cũng rơi vào cảnh hiu hắt đến khó tin. Hiện xung quanh chợ vẫn còn bừa bộn, thiếu tường rào, hành lang, vỉa hè, bãi đậu xe… Do đầu tư thiếu đồng bộ nên tiểu thương… bỏ chợ ra lề đường ngồi bán tiện lợi hơn. Sau gần 3 năm bị bỏ hoang, hầu hết các cánh cửa đều đổ sập, tường, nền đều nứt nẻ, xuống cấp…Hiện nay người ta chỉ thấy trâu bò vào trú mưa, nắng, tuyệt nhiên không có một bóng người.
Trong “danh sách” lãng phí tiếp theo phải kể tới chợ biên giới Hồng Diệu (xã Phước Thiện, huyện Bù Đốp), nằm cách cửa khẩu biên giới Hồng Diệu hơn 3km. Ngôi chợ này được Sở Thương mại - Du lịch đầu tư với kinh phí hơn 1,6 tỷ đồng từ nguồn ngân sách tỉnh với “hy vọng” sẽ là nơi giao thương, trung chuyển hàng hóa giữa huyện Keosima (Vương quốc Campuchia) và Bù Đốp (Việt Nam). Thoạt đầu cũng có 52 hộ tiểu thương vào buôn bán nhưng được vài tuần thì họ… "bỏ của chạy lấy người” vì tình cảnh người bán nhiều hơn người mua… Đến nay, chợ biên giới thành “ngôi nhà” hoang, chỉ dành cho trâu bò và thỉnh thoảng đón nhận vài cặp trai gái vào “tâm sự”, tránh sự dòm ngó bên ngoài.
Chợ Minh Đức bỏ hoang nhiều năm nay.

Có thể nói, lãng phí nhất trong “hệ thống” chợ nông thôn tỉnh Bình Phước là chợ Đắk Nhau. Chợ này do Sở Công Thương làm chủ đầu tư với tổng kinh phí 3 tỷ đồng. Ngày 23/10/2008, chợ Đắk Nhau được nghiệm thu và ngày 30/10/2008 được bàn giao cho đơn vị sử dụng là xã Đắk Nhau.
Tuy nhiên gần một năm nay, chợ Đắk Nhau vẫn chưa thể đi vào hoạt động. Các tiểu thương không thể vào bên trong mua bán do các hạng mục công trình của khu chợ mới xây này đã xuống cấp nghiêm trọng.

Ông Nguyễn Anh Tuấn, Trưởng ban quản lý chợ Đắk Nhau khẳng định: “Mặc dù chưa đưa vào sử dụng nhưng toàn bộ hệ thống cửa cuốn của khu chợ này đã bị hư hỏng. Ngay cả hệ thống điện thắp sáng phía bên trong chợ cũng đã hư hỏng khá nặng. Nguyên nhân khiến cho hệ thống cửa cuốn và một số hạng mục bị xuống cấp là do cơn lốc vào chiều ngày 28/3/2009. Do chợ bị xuống cấp nên toàn bộ 214 tiểu thương chợ Đắk Nhau phải di chuyển ra lề đường để buôn bán và hàng ngày… dài cổ chờ ngày vào chợ mới”.         

Theo thống kê, trên địa bàn tỉnh Bình Phước, những ngôi chợ do Nhà nước đầu tư hàng tỷ đồng đang bị bỏ hoang nhiều năm là chợ xã Tân Hưng, Tân Phước (Đồng Phú), Bom Bo 2, Thống Nhất (Bù Đăng), Phú Nghĩa (Phước Long)
Tỉnh nhận trách nhiệm, khuyến khích... chuyển công năng?       
Khi được hỏi: “Vì sao không vào buôn bán trong chợ mà ra ngoài lề đường?” - chị Hoàng Bích Anh, tiểu thương chợ Đồng Nai cho biết: “Xây chợ thì phải hỏi tiểu thương, nhưng chủ đầu tư lại đưa ra hội đồng, mà mấy ông ấy cũng là “hội đồng” với nhau, xây chợ để “phết phẩy” hoặc hoàn thành chỉ tiêu để làm đẹp lòng cấp trên thì làm sao chúng tôi buôn với bán?”
Tiếp tục là ngôi chợ Tân Quan bị bỏ hoang, tiểu thương phải ra đường buôn bán...

Giải trình trước cử tri, ông Hồ Văn Hữu - Giám đốc Sở Công Thương Bình Phước thừa nhận Sở chỉ là chủ đầu tư xây dựng 4 chợ (Đắk Nhau, Hoàng Diệu, Tân Quan và Đồng Tâm) với kinh phí 9,83 tỷ đồng. Còn các chợ khác như chợ Tân Phước, Tân Hoà, Phú Sơn, Đồng Nai… có nguồn vốn thuộc chương trình 135 và do các huyện làm chủ đầu tư, không thuộc thẩm quyền của Sở.
Theo ông Hữu, tiểu thương không vào chợ kinh doanh là do nhiều hạng mục công trình xuống cấp, không hàng rào bảo vệ, không cửa khoá. Còn nguyên nhân mà tiểu thương “ngán ngẩm”, bỏ chợ là khi xây dựng, chủ đầu tư đã không bàn với tiểu thương, chợ không thuận lợi cho giao thông, buôn bán.
Còn theo Chủ tịch UBND tỉnh Bình Phước Trương Tấn Thiệu, lãnh đạo tỉnh nhận trách nhiệm trước cử tri về tình trạng xây chợ không hiệu quả nêu trên, riêng việc xử lý những chợ hoang – theo ông Thiệu có một cách khác là chuyển công năng hoặc bán đấu giá các ngôi chợ hoang này!?
  • Thuỷ Nguyên

Sunday, December 27, 2009

Sau bão lũ, hàng ngàn người bỏ quê đi kiếm sống

Thứ Bảy, 21/11/2009, 16:08

TP - Chỉ một tháng sau trận bão số 9 kinh hoàng, tại huyện Bình Sơn (Quảng Ngãi), nơi thiệt hại nặng nề nhất đã có gần 3.000 người bỏ quê vào các tỉnh miền Nam, Tây Nguyên kiếm việc mưu sinh qua ngày...

Bà Tình nhặt nhạnh những viên gạch của căn nhà sập sau bão, chờ các con đi xa làm thuê kiếm tiền về xây lại - Ảnh: Xuân Thống 


Sau ngày cưới, vợ chồng anh Lê Trung Lập (xã Bình Mỹ, Bình Sơn) gom góp, vay mượn của người thân xây căn nhà gần 50 triệu đồng. Nhà vừa xây xong chưa tròn tháng đã bị bão số 9 đánh sập. Đôi vợ chồng trẻ trắng tay.

Không việc làm, không vốn liếng, sào ruộng duy nhất của gia đình cũng bị bồi lấp. Qua người quen giới thiệu, anh Lập quyết định để người vợ trẻ ở nhà lên Đăk Lăk để hái cà phê kiếm tiền xoay xở qua ngày.

"Nhà cửa sập hết, tiền đâu mà sửa. Phải đi làm thuê chứ ở đây cũng không biết làm gì để sống", anh Lập xót xa.

Hoàn cảnh bà Nguyễn Thị Tình cùng xã Bình Mỹ còn bi đát hơn. Sau bão, cả 5 căn nhà của bà và của 4 con trai (đã ở riêng) chỉ còn là những đống gạch vụn.

Sau khi dựng đỡ trại tạm cho gia đình, tất cả con trai của bà đã vào Đăk Lăk để hái cà phê thuê kiếm tiền. Còn lại thân già cùng các con dâu hàng ngày đi nhặt những viên gạch còn sót lại để chờ các con về sửa nhà.

Bà Tình cay đắng: "Nhà cửa tan hoang, không ai dọn dẹp nhưng cũng phải để cho chúng đi. Đi mà kiếm tiền về xoay xở, làm lại nhà chứ ở đây thì biết bao giờ mới có".

Mỗi ngày, dọc các tuyến đường quốc lộ 1A có hàng trăm người như anh Lập và những người con bà Tình đón xe đi các tỉnh Kon Tum, Đăk Lăk, TP HCM. Những người đàn ông này ra đi với nhiều hy vọng kiếm tiền xoay xở qua ngày và kiếm chút tiền sửa chữa lại nhà bị đổ nát. Sau bão lũ, nhiều hộ dân nghèo trở nên trắng tay.

Nhiều đơn vị, tổ chức đã cung cấp hàng cứu trợ giúp đồng bào vượt qua khó khăn. Nhưng với người dân vùng lũ, không thể ngồi chờ mãi những món quà cứu trợ từ tấm lòng hảo tâm của cộng đồng xã hội, họ đành phải rời quê tìm đường mưu sinh.

Chỉ trong vòng hơn một tháng, tại Bình Sơn đã có gần 3.000 người phải bỏ quê đi làm ăn xa.

Trong khi phần lớn những người đi xa là đàn ông, trụ cột lao động chính trong gia đình, thì những việc nặng nhọc ở quê nhà không ai gánh vác, nhất là khi những cánh đồng bị bồi lấp đang chờ khai khẩn để chuẩn bị cho mùa vụ tới.

Chị Đặng Thị Thùy (xã Bình Mỹ, Bình Sơn) ngậm ngùi: "Đàn ông đi hết rồi, còn toàn phụ nữ bà già ở nhà thôi. Việc nặng thì giúp nhau làm, được cái nào hay cái ấy. Không thì để đó. Như nhà tôi điện đèn hư mấy hôm nay mà ổng đi rồi không ai sửa đành ở trầm vậy".

Sau bão, hàng nghìn người di cư đi kiếm việc làm đã gây nhiều bối rối cho chính quyền địa phương.

Ông Chung Quang Bắc - Chủ tịch UBND xã Bình Mỹ, tỏ ra khá bối rối: "Khi lực lượng lao động chính tại địa phương là đàn ông đi hết thì việc dọn dẹp sau bão, cải tạo ruộng đất cho mùa vụ tới sẽ rất khó khăn, nhiều diện tích có khả năng bị hoang hóa do không có người làm".

Đến thời điểm này, làn sóng bỏ quê vào Nam vẫn còn tiếp tục. Ra đi, ai nấy đều biết chỉ là làm thuê làm mướn cực khổ, nhưng hy vọng sẽ tích lũy được ít nhiều gửi về quê giúp gia đình con cái tiếp tục tồn tại qua lúc khó khăn, cùng kiệt này...

Xuân Thống

Phóng sinh như thế, bằng mười sát sinh



Tác giả Mễ Thuận
TT - Ngày rằm, lễ tết, ngày giải hạn tuổi cho đến ngày xả xui rủi thất bại trong làm ăn, xả vận đen trong cuộc sống..., người ta thường đi chùa mua chim phóng sinh. Và mỗi ngày có biết bao nhiêu chú chim phải nhận lấy cái chết tội nghiệp.
Số lượng chim bị chết do không được chăm sóc là bao nhiêu thì chỉ những người bán chim mới biết.
Những hình ảnh ghi nhận từ chùa Vĩnh Nghiêm (Q.3, TP.HCM) và lăng Ông, Bà Chiểu (Q.Bình Thạnh) phần nào giúp độc giả hình dung về số phận của những chú chim bé bỏng và cách hành xử đầy thô bạo của những người bán chim.


Một chú chim bị gãy cánh, nên dù được mua thả phóng sinh nhưng không thể bay được...

...và làm mồi cho một chú chó!

Những chiếc lồng nhốt chật cứng những chú chim bé nhỏ

Giống loài nào cũng khao khát tự do.
Con mắt của chú chim bị nhốt trong lồng này đã nói lên điều đó

 Một phụ nữ thả chim phóng sinh ở lăng Ông, Bà Chiểu

Những người mua chim phóng sinh liệu có thấy những hình ảnh tội lỗi này: đôi vợ chồng bán chim lựa những con chim chết, chim yếu bỏ đầy trước cổng lăng Ông, Bà Chiểu.

... và chẳng bao lâu sau, những xác chim tội nghiệp trở thành mồi ngon cho kiến

Tội lỗi bội lần


Nhìn những bức ảnh này, hòa thượng Thích Giác Toàn (ảnh), phó Ban trị sự Thành hội Phật giáo TP.HCM, bày tỏ:
“Phóng sinh là việc làm có ý nghĩa cao đẹp. Nhưng trong trường hơp này thì thật quá xót xa! Bởi việc bắt chim trời nhốt vào lồng để bán đã là tội lỗi, để chim chết bi thảm còn tội lỗi gấp bội lần. Người mua chim phóng sinh trong trường hợp này cũng có trách nhiệm liên đới. Tôi xin có lời khuyên là người bán chim phóng sinh cần phải biết chăm sóc những con chim nhỏ bé kia luôn được khỏe mạnh, bởi mình đang sống dựa trên chính sinh mạng của chúng cơ mà!”.
MỄ THUẬN

Việt Nam có ít hay nhiều luật sư?


21/12/2009


[insert caption here]
Số lượng luật sư Việt Nam còn quá ít so với các nước khác trong khu vực – đó là nhận định của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại buổi đối thoại với các luật gia thuộc Liên đoàn Luật sư Việt Nam sáng 8/12.

Thủ tướng Dũng đưa ra nhận định này dựa trên so sánh giữa tỉ lệ luật sư tính theo đầu người ở Việt Nam so với ở các nước khác: Việt Nam có 1 luật sư trên 16.000 người dân. Trong khi ở Mỹ, tỷ lệ này là 1/250, Nhật Bản là 1/400, Singapore là 1/1.000, Thái Lan là 1/1.526.

Nhận định này được nhiều báo trong nước và nước ngoài trích thuật lại. Lý do có lẽ là vì nó thể hiện ý nguyện của người đứng đầu ngành hành pháp liên quan đến lĩnh vực bảo vệ quyền của công dân.

Nhận định của Thủ tướng Dũng có vẻ hiển nhiên. Thế nhưng nếu nhìn kỹ hơn thì nhận định này chưa hẳn đã đúng.

Một cách đánh giá thừa hay thiếu lao động trong một ngành là dựa vào nhu cầu sử dụng lao động của ngành này. Tính tỉ lệ nhân công trong một ngành với dân số rồi so với nước ngoài để kết luận thường không chính xác. Có những nghề mà nước Mỹ có nhưng Việt Nam chưa có - không phải vì thiếu, mà là vì chưa cần: thí dụ nghề cắt cỏ thuê hay nghề kỹ sư chế tạo động cơ phản lực chẳng hạn.

Trong ngành kinh tế học cũng vậy. Số lượng những người Việt được đào tạo Ph.D. ở nước ngoài không nhiều (nếu không muốn nói là còn rất ít), thế nhưng tìm việc làm tương xứng ở Việt Nam lại vẫn rất khó. Lý do là thị trường lao động chuyên môn cao này quá hẹp và chỉ có một số rất ít các nhà tuyển dụng sẵn sàng bỏ hầu bao trả lương cao cho đội ngũ kinh tế gia này.

Tương tự như vậy, tỉ lệ luật sư ở Việt Nam tính theo đầu người đầu người không cao có thể không phải vì Việt Nam thiếu luật sư mà vì nhu cầu sử dụng luật sư của Việt Nam chưa cao. Điều này đến lượt nó lại có thể giải thích được bằng nhiều lý do. Thí dụ, có những đặc điểm của hệ thống chính trị ở Việt Nam (tư pháp không độc lập và tham nhũng cao chẳng hạn) khiến cho luật sư có ít ảnh hưởng thực tế đến kết quả phiên tòa. Ngoài ra, thu nhập thấp cùng với tập quán văn hóa truyền thống cũng khiến phần lớn công chúng không bao giờ cần tới luật sư.

Để trả lời được câu hỏi Việt Nam có ít hay nhiều luật sư có lẽ cần phải dựa vào các tiêu chuẩn khác. Thí dụ như tính hệ số lương tương đối của ngành luật với các ngành khác ở Việt Nam rồi đem so với hệ số này ở các nước khác là một phương pháp tốt để nắm được độ “khan hiếm” nhân lực trên thị trường luật sư.

Nhận định trên của Thủ tướng Dũng có lẽ sẽ không biến thành bất cứ chính sách nào, vì thế dù có sai cũng không có tác hại gì. Nếu nó biến thành chính sách, thí dụ nhà nước đặt mục tiêu đào tạo gấp 10 lần lượng sinh viên tốt nghiệp trường luật hàng năm hiện nay chẳng hạn, thì rất có thể nó sẽ tạo ra méo mó trên thị trường việc làm cho giới luật sư. Sinh viên luật tốt nghiệp có thể sẽ không xin được việc làm, và chất lượng đào tạo có thể sẽ thấp đi do các trường ĐH luật phải đào tạo quá công xuất.

Bà Dương Thị Tân, vợ của blogger Điếu Cày bị đấu tố

Gia Minh, phóng viên đài RFA
2009-12-26
Nhà đối kháng Nguyễn Văn Hải, thường được biết đến dưới tên blogger Điếu Cày hay nhà báo tự do Nguyễn Hoàng Hải, đã công khai tham gia những cuộc biểu tình chống Trung Quốc chiếm hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.
Blogger Điếu Cày
Blogger Điếu Cày
Ông bị bắt giam và kết án vì tội trốn thuế nhưng đến nay gia đình vẫn chưa được thăm nuôi. Trong khi đó, vợ ông, bà Dương Thị Tân cũng bị phía chính quyền địa phương buộc kiểm điểm định kỳ và gần đây nhất là đấu tố hôm tối 23 tháng 12 vừa qua.

Một ngày sau đó Gia Minh hỏi chuyện và được bà Dương Thị Tân cho biết những thông tin mới nhất về tình hình bản thân bà và ông Nguyễn Văn Hải. Trước hết bà cho biết:

Kiểm điểm nhận tội

Bà Dương Thị Tân: Người ta bắt tôi làm kiểm điểm mà theo như người ta nói là đưa tôi vào khuôn khổ. Mới tối hôm qua 23 tháng 12 họ lại làm việc. Đúng ra thì định kỳ mỗi tháng người ta đưa tôi ra kiểm điểm trước đại diện các ban, ngành, đoàn thể địa phương; riêng tháng 12 này tôi phải ra phường ba lần cũng để kiểm điểm như thế. Và hôm vừa rồi họ đưa thẳng tôi về nơi cư ngụ. Họ kiểm điểm mà không cho tôi trình bày vì sao bản án kết tội tôi.
Kể từ tháng sáu vừa qua họ mới đưa tôi ra để làm kiểm điểm, chứ trước đó họ không hề đả động gì đến chuyện đó, thậm chí họ cũng không yêu cầu tôi đi nộp tiền nữa. Nhưng gần đây thì họ ép tôi nhiều thứ; ví dụ như ngày hôm qua tôi yêu cầu để tôi trình bày tại sao có bản án, họ đứng lên áp đảo tinh thần tôi và nói sẽ kiến nghị để đưa tôi đi cải tạo. Những người làm việc với tôi hôm qua gồm một số cán bộ hưu trí cũng có tiếng nói, và hai công an tôi nhận ra: một người là công an khu vực, người kia mặc thường phục. Hai người này chỉ đạo đấu tố tôi.
Nhưng gần đây thì họ ép tôi nhiều thứ; ví dụ như ngày hôm qua tôi yêu cầu để tôi trình bày tại sao có bản án, họ đứng lên áp đảo tinh thần tôi và nói sẽ kiến nghị để đưa tôi đi cải tạo.
Bà Dương Thị Tân
Gia Minh: Vậy họ kiểm điểm bà về việc gì?
Bà Dương Thị Tân: Họ không nói được việc gì. Tôi yêu cầu kiểm điểm, nhắc nhở tôi tuân thủ luật pháp thì phải cho tôi biết vi phạm điều gì, vi phạm ở đâu. Họ không nói. Họ chỉ bắt tôi đứng lên đọc bản cam kết nhận tội danh mà tòa đã tuyên cho tôi. Tôi bảo tôi không có tội và bản án đối với tôi là đúng. Và tôi đang kháng án lên tòa nhân dân tối cao.
Gia Minh: Bản án về vấn đề nộp thuế phải không?
Bà Dương Thị Tân: Đúng, họ bắt phải nhận án tuyên như vậy là đúng, nhưng tôi không chấp nhận.
Gia Minh: Theo đánh giá của bà thì lâu nay có tiền lệ như vậy chưa và sao bà lại rơi vào trường hợp đó?
Bà Dương Thị Tân: Từ trước đến nay ở địa phương nơi tôi cư ngụ chưa hề có trường hợp nào như thế cả. Theo nhận xét của tôi thì họ đang ép buộc chúng tôi vào một việc gì đó, họ đang muốn sửa chữa những điều sai mà đã tuyên cho chúng tôi; tức ép tôi và ép ông Hải trong trại giam nhận bản án tuyên cho chúng tôi là đúng người đúng tội.
Gia Minh: Bản án về việc ‘không nộp thuế’ được gia đình thực hiện ra sao?
Bà Dương Thị Tân: Tôi phải nộp ngay, phải thi hành án dân sự ngay vì họ cho tôi trong vòng 30 ngày nếu không nộp tiền thuế và tiền phạt thì sẽ bị kê biên phát mãi tài sản. Tôi phải đi vay mượn để nộp ngay chứ không họ phát mãi bán mất một căn nhà của mình. Luật pháp tuyên án mà không đếm xỉa gì đến thỏa thuận với người thuê nhà của chúng tôi phải đánh thuế thay cho chúng tôi. Điều này có văn bản đàng hoàng.
Gia Minh: Bà có tìm hiểu ý kiến luật sư và họ có giải thích ra sao cho bà không?
Bà Dương Thị Tân: Luật sư nói bản án tuyên như thế là không đúng người đúng tội. Chính công an cũng nói với tôi là không có tội; nhưng nếu không cột buộc được tội đó thì không bắt được ông Hải. Tội duy nhất của ông Hải là dám đứng trước lãnh sự quán Trung Quốc đòi Trường Sa, Hoàng Sa cho Việt Nam.
Chính công an cũng nói với tôi là không có tội; nhưng nếu không cột buộc được tội đó thì không bắt được ông Hải. Tội duy nhất của ông Hải là dám đứng trước lãnh sự quán Trung Quốc đòi Trường Sa, Hoàng Sa cho Việt Nam.
Bà Dương Thị Tân
Gia Minh: Bà có thấy điều đó có đúng những qui định luật pháp thông thường không?
Bà Dương Thị Tân: Luật pháp chưa hề qui định như thế; như tôi không có tội mà họ bắt phạt tiền, phạt vạ tôi được. Theo tôi thì không có gì mà họ không dám làm đâu.

Không được thăm nuôi

Gia Minh: Vừa rồi bà có đi thăm ông Nguyễn Văn Hải ở trại giam, vậy thông tin mới nhất về ông ra sao?
Bà Dương Thị Tân: Tôi đi hôm chủ nhật 13 tháng 12 nhưng họ không cho vào. Tính từ khi tôi không được gặp ông Hải cho đến nay là gần bảy tháng. Họ chỉ cho con tôi nhìn thấy ông Hải một lần thôi. Vì cắt thăm gặp nên cũng không cho gửi đồ.
Ông Hải cũng không được gửi thư từ gì về. Theo tôi biết thì cả những phạm nhân tù chung thân cũng được phép gọi điện về nhà mỗi tháng một lần hoặc nhiều lần tùy theo mức độ thỏa thuận bên trong. Tôi nói vậy chắc anh hiểu. Riêng trường hợp ông Hải bị bắt từ ngày 19 tháng 4 năm 2008 đến nay không được thư từ gì về nhà. Chỉ có một giấy thông báo từ trại giam. Nội dung thông báo là ông Hải bị kỷ luật và cắt thăm gặp một tháng. Hôm ngày 13 tháng 12 tôi đến thì họ cũng nói là ông Hải bị kỷ luật hôm ngày 3 tháng 12 nên cắt thăm gặp một tháng.
Tính từ khi tôi không được gặp ông Hải cho đến nay là gần bảy tháng.
Bà Dương Thị Tân
Tôi hỏi họ sao không gửi giấy về nhà nhưng họ đưa ra những lý do mà tôi thấy không giống ai cả. Có những vị chức vụ đến thiếu tá, trung tá mà nói năng cũng không giống gì cả. Khi mà tôi hỏi nhiều quá thì họ bực mình và nói không cần giải thích. Họ nói chỉ thị từ bộ công an đưa vào là ngăn chặn không cho thăm gặp ông Hải. Tôi hỏi tại sao không thông báo cho gia đình sớm thì họ lờ đi, không trả lời. Họ nói là chỉ thông báo như vậy thôi, không có trách nhiệm giải quyết. Tôi yêu cầu cho gặp người có trách nhiệm giải quyết nhưng họ nại lý do lãnh đạo đi vắng, đi họp. Nói chung tôi chưa bao giờ gặp được lãnh đạo cấp trên cả.
Gia Minh: Cám ơn bà.

Vìdeo trực tiếp từ Paltalk: Diễn Đàn Chính Trị Tranh Luận Dân Chủ

Video#2 : DienDan ChinhTri TranhLuan DanCHu - Live from PalTalk

Log In Paltalk: DienDan_ChinhTri_TranhLuan_DanChu

Liberty