TUYÊN NGÔN LẠC HỒNG
Nam quốc Mộc Tinh chấn Lạc Hồng
Vận thiên khí hội kiến hòa nhân
Chấn đạo quốc hưng bình thiên hạ
Ngoại quốc lân bang kính phục giao.
Trần Đông Chấn

Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát - La Meurtrissure

Search This Blog

Monday, April 19, 2010

Dân oan Nghệ An biểu tình phản đối chính quyền địa phương

2010-04-16

Trong hai ngày qua, nhiều dân oan tại Nghệ An biểu tình phản đối chính quyền địa phương cưỡng chiếm đất đai, nhà cửa của họ.

Ảnh do thính giả gửi RFA

Công an cản trở không cho người dân vào Tỉnh Ủy

Không những thế, chính quyền địa phương còn thực hiện hành động mà họ cho là "nhiều sai phạm" của giới cầm quyền trong các vấn đề từ tiền lương, tù đày oan trái cho tới tình trạng thiệt thòi của thương binh liệt sĩ trong tỉnh.

Nhiều nỗi oan trái

Cũng giống như mọi khi, và mọi nơi trong nước, khoảng 60 dân oan từ nhiều huyện trong tỉnh Nghệ An, thậm chí từ vùng xa xôi giáp ranh với Lào, đã bị đùn đẩy từ Ủy ban Nhân dân Tỉnh đến Trụ sở Tỉnh Ủy, nơi họ cáo giác là bị tiếp đón bằng súng, bị công an xô đẩy, không cho vào bên trong các cơ quan đầu não của tỉnh để khiếu kiện.

Một cư dân ở Nghệ An đấu tranh mạnh mẽ và kiên quyết cho dân oan, là chị Hồ Thị Bích Khương, mô tả: "Đúng là Trụ sở Tiếp dân của Tỉnh Ủy đã tiếp dân bằng súng. Họ đem súng ra cản nhân dân, đe dọa nhân dân".

Một dân oan khác, ông Trần Văn Huy, nhận xét: "Những người thương binh biểu tình hôm qua (thứ Năm 15/4) và hôm nay, có những người bị mất một chân, một cánh tay, đi khiếu kiện để đòi lại công bằng cho chính họ và cho xã hội nói chung, nhưng CS ngày nay, sau khi giành được chính quyền rồi, thì quay lại tiếp chúng tôi bằng súng."

Nhân dân Nghệ An đứng lên đấu tranh cho CS có được ngày hôm nay. Nhưng 35 năm sau chính CS quay ngược lại cướp đất đai của chúng tôi.
Dân oan Trần Văn Huy

Theo lời kể lại của các dân oan, thì sau cùng rồi một quan chức từ trong cơ quan Tỉnh Ủy cũng xuất hiện, hứa hẹn suông rằng sẽ chỉ đạo cho Ủy ban Nhân dân tỉnh giải quyết, và yêu cầu họ sang bên đó. Tới giờ hẹn, người dân khiếu kiện kéo sang bên đó thì chỉ thấy "Cửa Quan" im ỉm, trong tình trạng cửa đóng then gài.

Bà Nguyễn Thị Ngọc, một dân oan đến từ huyện Nghĩa Đàn của tỉnh Nghệ An than phiền rằng: "Hôm nay tôi đi biểu tình. Bên Tỉnh Ủy có nói với dân oan là sẽ tiếp dân. Tôi chờ cho mãi đến tối, nhưng không vào cơ quan này được."

Và bà cho biết thêm về nỗi gian truân của mình trong 5 năm khiếu kiện sau khi nhà của bà bị giới cầm quyền địa phương cho người đập phá: "Tôi đi kiện đã 5 năm rồi. Nhưng thực tế thì ông chủ tịch Lê Phúc Anh thị xã Thái Hòa cấp một lúc 5 miếng đất cho ông Hồ Bá Điều.

Hothi-BKhuong01.JPG
Một dân oan Nghệ An khiếu kiện hôm 15/4/2010. Ảnh do thính giả gửi RFA
Hiện tại là cướp mất đường, rồi phá nhà, xây một khách sạn cao tầng. Trong khi phá nhà tôi, tôi chạy kêu CA thì họ bảo là đất của ông Điều, nên không can thiệp. Nhà tôi bị ông Chủ tịch Lê Phúc Anh cho ông Hồ Bá Điều cắt mất nửa nhà tôi. Tôi đi kiện 5 năm nay từ địa phương lên trung ương, nhưng thực tế là họ đùn đẩy, không giải quyết."

Trường hợp bà Dư Thị Lúc gặp rắc rối từ năm 1995 khi giới chức địa phương cướp mất 5 sào đất mà gia đình bà khai hoang và sở hữu từ năm 1974, khiến bà và nhiều người con lâm cảnh túng thiếu. Bà Dư Thị Lúc cho biết: "Mẹ con tôi quá là oan trái. Mẹ con tôi làm đơn khiếu kiện lên nhờ cấp trên giải quyết. Nhưng chính quyền thì "trắng trở làm đen còn đen thì làm trắng". Mẹ con tôi không biết kêu van vào ai."

Hoặc trường hợp ông Hồ Văn Thái sau bao nhiêu năm canh tác hoa màu thì bị điều mà ông gọi là "kẻ xấu phá hoại", khiến ông bị mất đất, mất trâu, con bị tù tội. Ông Hồ Văn Thái nói thêm: "Nhà cầm quyền CS đã cướp thêm toàn bộ gần gấp hơn 5 lần mà tòa án đã quy tội phi pháp cho Hồ Văn Phán (con trai) và gia đình tôi. Cho đến nay tôi đã mệt mõi vì khiếu kiện, mất hết tài sản. Giới cầm quyền CS chưa có ai đứng ra giải quyết cho tôi."

Vừa rồi là những trường hợp dân oan tiêu biểu ở tỉnh Nghệ An. Dân oan Trần Văn Huy nhận xét về hành động của giới cầm quyền địa phương: "Thực chất sự việc ở đây đều liên quan đến đất đai. CS bằng mọi cách dụ dỗ và bằng mọi phương pháp cướp đoạt quyền sử dụng đất của chúng tôi để trao cho người khác dưới danh nghĩa xây dựng một dự án. Nhưng dự án này 3-4 năm sau vẫn nằm đó, và đất bị cưỡng chiếm vẫn bị bỏ oan."

Bây giờ dân bị oan ức kinh khủng, còn bọn cán bộ làm hại dân khắp cả nước rồi. Tôi đại diện cho đảng CS đi kêu oan cho dân. Nó ăn cướp đất của dân.
Đảng viên Phạm Văn Minh

Và ông cay đắng nhận xét đó là "một nỗi nhục cho một dân tộc. Truyền thống Nghệ An là một truyền thống đấu tranh, không bị lệ thuộc ngoại bang. Nhân dân Nghệ An đứng lên đấu tranh cho CS có được ngày hôm nay. Nhưng 35 năm sau chính CS quay ngược lại cướp đất đai của chúng tôi."

Những đảng viên cũng bất bình

Hothi-BKhuong02.JPG
Ông Nguyễn Quang Doãn, một dân oan khiếu kiện gần 20 năm đã bị khai trừ khỏi đảng Cộng sản. Ảnh do thính giả gửi RFA
Tình cảnh của dân oan, và nhiều nỗi oan trái khác, khiến cả những đảng viên đảng CS cũng không khỏi bất bình, trong số đó có đảng viên Phạm văn Minh. Ông Minh cáo giác: "Cán bộ của Đảng CS bây giờ đã hỏng hết rồi. Họ biến Đảng CS thành "ma qu", làm cho dân khổ. Nói tóm lại chế độ của CS bây giờ hỏng hết rồi. Bây giờ dân bị oan ức kinh khủng, còn bọn cán bộ làm hại dân khắp cả nước rồi. Tôi đại diện cho đảng CS đi kêu oan cho dân. Nó ăn cướp đất của dân."

Có lẽ đó cũng là một trong những lý do mà chị Hồ Thị Bích Khương lâu nay ra sức giúp dân oan tranh đấu phục hồi những quyền chính đáng của họ. Và chị lưu ý về mục tiêu của cuộc biểu tình hai ngày qua" nhằm phản đối tất cả sai phạm của giới cầm quyền CS, từ đất đai, tiền lương cho tới tù đày oan sai, những thiệt thòi của thương binh liệt sĩ…"

Chị Hồ Thị Bích Khương cho biết thêm là chị "rất bất bình với chế độ này. Hiện tại dân oan cả nước tràn lan" và chị "đã gia nhập Khối 8406 đấu tranh cho quyền tự do, dân chủ, quyền làm người của dân tộc VN để làm sao đất nước đổi mới, nhân dân có được quyền con người."

Thanh Quang tường thuật từ Bangkok, Thái Lan.

Nên xử lý quan hệ Việt Trung nhu thế nào?

Thiếu tuớng CS Nguyễn Trọng Vinh

Với 95 tuổi dời, Thiếu tuớng CS Nguyễn Trọng Vinh vẫn xông xáo như ở tuổhai hai mươi, luôn hăng hái đi đầu trên mặt trận chống kẻ thù bành truớng, bảo vệ chủ quyền lãnh thổ.

Ông là người có số lượng bài đều đặn, viết không ngừng nghỉ, với giọng nhã nhặn chứ không đao to búa lớn, nhằm đối thoại với những kẻ mà ông từng giáp mặt hàng ngày trên trận địa ngoại giao cách đây 30 năm, khi hai nước đang là đồng chí anh em, bỗng dưng “em” bị “anh” trở mặt đánh cho một cú tạt sườn.

Là người hiểu rõ hơn ai hết sự tráo trở nằm trong quốc sách xuyên suốt ấy, ông Nguyễn Trọng Vĩnh tuy không hề quên ơn nghĩa quá khứ nhưng vẫn tự thấy mình có trách nhiệm phải chỉ ra tường tận tâm địa khó chơi của ông bạn láng giềng, mà cái nguy là đang dối gạt thế hệ đàn em của ông hôm nay, bằng những lời thật mặn nồng và một chiếc mặt nạ sơn phết khá kỹ, khiến không phải không có người đắm đuối như ruồi sà vào hũ mật.

Nhưng Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh còn quan tâm đến những vấn đề nội tình đất nước. Ông cũng là một trong các lão thành cách mạng đều đặn đưa kiến nghị yêu cầu cải tổ bộ máy lãnh đạo, nhằm ngăn chặn những phần tử cơ hội, những tên tư bản đỏ, thừa cơ làm tan hoang cơ nghiệp mà nước nhà giành được sau sáu thập kỷ gian nan phấn đấu, làm sâu sắc thêm phân hóa giàu nghèo, đẩy nhân dân vào phân tâm và khốn khổ, nhất là nông dân đang đứng trước tình trạng bị cướp đất, bần cùng hóa, mất đi quyền được sống tối thiểu, và mọi tầng lớp khác thì không được hưởng sự công bằng như Hiến pháp quy định – những quyền dân chủ, tự do cơ bản của con người.

Có thể nói lần đầu tiên nhà chiến lược quân sự phát biểu cùng lúc các vấn đề đối ngoại và đối nội một cách hệ thống, như hai phương diện có quan hệ nội tại với nhau. Đó là một cái nhìn nhắc nhở ý tứ, sâu sắc và đầy lòng ưu ái. Đặc biệt, cũng là lần đầu tiên ông diễn giải thực chất những ngôn từ mỹ miều của “nước bạn” mà nhiều nhà lãnh đạo nước ta trước nay vẫn cứ quen đưa đẩy ở đầu miệng: “… những người lãnh đạo Trung Quốc nêu lên để hai bên cùng thực hiện hai mệnh đề: “16 chữ vàng…” và “4 tốt…” nào là láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện…, đồng chí tốt, bè bạn tốt…; lời nói thì tốt đẹp, chữ nghĩa thì hay, nhưng thực chất đó là “hữu nghị lừa phỉnh, hợp tác ăn người, đồng chí móc ruột, bạn bè mất vợ””. Không có dũng khí của một lão tướng yêu nước tận trong đáy tâm khảm, không thể nói ra những lời mà ta có thể mạnh dạn gọi là “đao bút”, như Nguyễn Trãi xưa kia từng tự đánh giá văn chương của mình.

Dưới đây xin trân trong giới thiệu toàn văn bài viết công phu và tâm huyết của Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh với bạn đọc xa gần.

Nguyễn Huệ Chi

I. Từ trước đến nay Trung Quốc đối xử với ta như thế nào?

Một nghìn năm nô dịch nước ta (Bắc thuộc) thì mọi người đã rõ. Trong thời kỳ ấy, tất nhiên dân ta đã có nhiều cuộc khởi nghĩa giành độc lập nhưng không thành hoặc chỉ tồn tại được một thời gian ngắn. Kể từ vua Ngô Quyền rồi Đinh Tiên Hoàng kế tiếp thống nhất giang sơn giành độc lập thì các triều đại Trung Hoa từ Nam Hán, Tống, Nguyên, Minh, Thanh đều đem quân xâm lược nước ta hòng biến nước ta thành châu quận của họ. Quân dân ta kiên cường bất khuất, đoàn kết một lòng, dưới sự chỉ huy của những anh hùng, hào kiệt đều đã đánh bại họ, giữ vững bờ cõi giang sơn. Điều đó ai cũng biết. Nhắc lại hai đoạn trên để nói lên rằng tư tưởng bành trướng, bá quyền nước lớn luôn là truyền thống xuyên suốt của những người nắm quyền ở Trung Quốc.

Đến thời kỳ hai nước cùng làm cách mạng, tuy lúc đó còn có ảnh hưởng chừng nào của tinh thần quốc tế chủ nghĩa, giúp đỡ lẫn nhau nhưng những người lãnh đạo Trung Quốc vẫn thể hiện ý đồ muốn ta thần phục và đi vào quỹ đạo của họ bằng nhiều chủ trương chính sách.

1. Chinh phục ta bằng tư tưởng Mao Trạch Đông và giúp ta đánh Pháp.

Về chính trị, họ truyền bá tư tưởng Mao Trạch Đông. Lúc đó trong chương trình giáo dục ở trường Đảng của ta có tiết mục tư tưởng Mao Trạch Đông, cố vấn Trung Quốc cũng tuyên truyền tư tưởng Mao Trạch Đông và giới thiệu kinh nghiệm của Trung Quốc. Có cố vấn quân sự giúp ta đồng thời giúp ta về vũ khí, xe vận tải, pháo 105, pháo cao xạ… Khách quan mà nói, nếu không có sự giúp đỡ đó thì ta chưa có trận thắng Điện Biên Phủ hoặc có thắng cũng không ít khó khăn. Nhưng trong Hội nghị Giơ-ne-vơ 1954, lúc ấy Pháp thất thế không còn có thể làm gì hơn mà Mỹ thì chưa thể trực tiếp nhảy vào. Đáng lẽ ta có thể đấu tranh đẩy giới tuyến quân sự tạm thời xuống đến vĩ tuyến 16, thế nhưng Trung Quốc lại cứ khuyên ta chấp nhận vĩ tuyến 17. Như vậy là Trung Quốc vừa giúp ta lại vừa hạn chế thắng lợi của ta. Trung Quốc khuyên ta nên tập trung xây dựng miền Bắc, trường kỳ mai phục, không tiếp tục đấu tranh vũ trang giải phóng miền Nam, không muốn ta mạnh hơn lên để dễ bề khống chế.

Đến khi theo kinh nghiệm Trung Quốc, ta phạm sai lầm nghiêm trọng trong cải cách ruộng đất, chỉnh đốn tổ chức, gây tổn thất quá lớn, ta mới thôi dạy tư tưởng Mao Trạch Đông trong trường Đảng và không áp dụng kinh nghiệm của Trung Quốc nữa. Trung Quốc thấy thần phục ta bằng tư tưởng Mao Trạch Đông không được, họ bắt đầu chuyển sang thực hiện chủ trương chính sách mới.

2. Giúp ta hàng loạt xí nghiệp khiến ta hàm ơn và ngả theo Trung Quốc.

Sau hòa bình lập lại, Trung Quốc giúp ta xây dựng nhiều nhà máy và công trình: Nhà máy Cao su, Xà phòng, Thuốc lá, Bóng đèn phích nước, Sứ Hải Dương, Phân đạm Hà Bắc, Gang thép Thái Nguyên, Dệt Minh Phương, Mì chính Việt Trì v.v. Một mặt cũng muốn giúp cho ta có hàng hóa sản phẩm cần thiết, nhưng mặt khác đấy cũng là dịp đổi mới thiết bị của họ, đưa máy móc thiết bị, dây chuyền công nghệ đã cũ kỹ sang giúp ta và ta phải phụ thuộc họ về nguyên liệu, phụ tùng. Những sản phẩm của các nhà máy nói trên thua xa thứ cùng loại sản xuất trong nước họ, có công trình không phát huy được hiệu quả, làm ăn thua lỗ, có những công trình chạy tậm tịt về sau Mỹ ném bom phá cho sập nốt, thành thử kết quả giúp ta về kinh tế bằng không. Như vậy là tranh thủ ta bằng xây dựng kinh tế cũng không thành công. Sau này những nhà lãnh đạo Trung Quốc sẽ lại tiếp tục có chủ trương chính sách mới đối với ta.

Tuy vậy, Trung Quốc vẫn tiếp tục giúp ta. Từ 1950 đến 1970, là thời kỳ họ ra sức tranh thủ ta, lãnh đạo Trung Quốc đối xử với các vị lãnh đạo cao cấp của ta trân trọng và thân tình, đối với học sinh của ta và cán bộ ta có việc sang Trung Quốc rất ân cần, tử tế. Có điều đáng chú ý là mỗi khi có lãnh đạo của ta sang thăm hoặc làm việc với Trung Quốc thì ngay tối hôm đó Đài phát thanh và truyền hình Trung Quốc đều có tiết mục nói về Tây Sa (Hoàng Sa) và Nam Sa (Trường Sa) là của Trung Quốc.

3. Trong thời kỳ ta kháng chiến chống Mỹ, Trung Quốc vẫn tiếp tục viện trợ cho ta nhằm tranh thủ ta.

Khi Mỹ bắt đầu ném bom miền Bắc nước ta, lãnh đạo Trung Quốc tuyên bố “Người không đụng đến ta, ta cũng không đụng đến người”, ý nói Trung Quốc sẽ không tham chiến giúp Việt Nam. Dẫu thế, trong thời kỳ đầu cuộc kháng chiến chống Mỹ, lãnh đạo và nhân dân Trung Quốc cung cấp viện trợ cho ta rất nhiều, từ vũ khí, phương tiện chiến tranh đến quân trang, quân dụng, lương thực, thực phẩm v.v. Khách quan mà nói, nếu không có sự viện trợ to lớn đó của Trung Quốc và sự giúp đỡ nhiệt tình của Liên Xô về máy bay, xe tăng, tên lửa, Ka-chiu-sa, khí tài hiện đại v.v… thì ta khó thắng Mỹ. Nhân dân ta rất biết ơn Trung Quốc cũng như Liên Xô.

Vì sao Trung Quốc viện trợ quân sự cho ta to lớn như vậy? Bấy giờ Chủ tịch Mao Trạch Đông còn sống, lãnh đạo Trung Quốc vẫn coi Mỹ là đế quốc thù địch, giúp ta giữ vững miền Bắc không để xảy ra tình hình quân Mỹ tiến sát biên giới Trung Quốc, bom rơi vào đất Trung Quốc như những năm 50 Mỹ đánh Triều Tiên. Giúp Việt Nam đánh Mỹ là đánh Mỹ ở ngoài biên giới để không thiệt hại cho nội địa Trung Quốc, thâm ý của Trung Quốc là ở chỗ ấy. Hơn nữa, lúc ấy mâu thuẫn Trung – Xô đã găng đến mức coi nhau là thù địch, Trung Quốc viện trợ to lớn cho ta cũng nhằm tranh thủ ta ngả về họ, không ngả về Liên Xô. Tuy nhiên, với tài ngoại giao thần tình của Hồ Chủ tịch, chúng ta vẫn quan hệ cân bằng với cả hai nước.

Khi chiến tranh diễn đến cục diện giằng co, Trung Quốc thấy Mỹ khó thắng nổi Việt Nam, khả năng hai bên ngồi vào bàn đàm phán xuất hiện, thì Trung Quốc lại muốn ta không đàm phán, tiếp tục “đánh đến người Việt Nam cuối cùng” để cho cả Việt Nam và Mỹ đều tổn thất và suy yếu, tất nhiên sẽ có lợi cho Trung Quốc. Đến lúc này Nich-xơn tìm đến Trung Quốc, những nhà lãnh đạo Trung Quốc thấy ngay cơ hội bắt tay làm ăn với Mỹ. Ta vẫn ngồi vào bàn đàm phán. Trung Quốc thấy viện trợ ta nhiều thế mà ta vẫn không nghe theo họ, họ bắt đầu chuẩn bị con bài khác.

4. Chuẩn bị ép ta về quân sự hòng buộc ta phải phục tùng.

Khi hiệp định Pa-ri thắng lợi Mỹ phải rút quân khỏi miền Nam, hai bên giữ nguyên vị trí chờ tổng tuyển cử, lãnh đạo Trung Quốc khuyên ta ngừng hoạt động quân sự theo như hiệp định, ta cũng không nghe theo. Thế là một mặt Trung Quốc mở thêm những con đường từ Vân Nam, Quý Châu ra sát các tỉnh biên giới nước ta để chuẩn bị đường tiến quân khi cần, mặt khác tăng cường viện trợ vũ khí, quân trang, quân dụng cho Pôn-pốt ở Cam-pu-chia để nắm chặt nó làm gọng kìm quân sự phía Tây Nam nước ta. Sau khi ta giải phóng miền Nam thống nhất Tổ quốc, trái với ý đồ của Trung Quốc, quan hệ giữa hai nước càng xấu đi. Đoàn đại biểu quân sự nước ta do Đại tướng Võ Nguyên Giáp dẫn đầu sang cám ơn Trung Quốc, họ đối xử với đoàn rất xấu. Khi đoàn xuống Thành Đô, cùng lúc ấy có đoàn quân sự của Triều Tiên do vị Tổng tham mưu trưởng dẫn đầu cũng đến đấy. Họ bố trí cho đoàn Triều Tiên ở lầu loại nhất, đãi đằng rất chu đáo. Còn Đoàn Đại tướng Tổng tư lệnh của ta ở lầu hạng kém hơn và khi ăn cơm thì ngồi ghế đẩu (không có tựa), khi đoàn trở về trên xe lửa, họ dọn cơm cho ăn có cả bát mẻ! Điều đó cho thấy thái độ hành xử của người lãnh đạo Trung Quốc: “Khi muốn tranh thủ ta thì như san cửa sẻ nhà, khi trái ý đồ của họ, họ trở mặt thì quá tàn nhẫn và ty tiện.

Sau khi ta giải phóng miền Nam thống nhất đất nước, Pôn-pốt đánh phá biên giới Tây Nam nước ta, giết hại đồng bào ta, đồng thời xảy ra sự kiện mà Trung Quốc gọi là “bức hại và xua đuổi nạn kiều” thì quan hệ hai nước trở nên rất căng thẳng.

Khi đồng chí Lê Duẩn thăm Liên Xô và ký hiệp ước hợp tác hữu nghị với Liên Xô và khi ta tiến quân vào Cam-pu-chia nhằm tiêu diệt bọn Pôn-pốt, chấm dứt sự đánh phá biên giới nước ta đồng thời cứu giúp nhân dân Cam-pu-chia khỏi họa diệt chủng thì lập tức Đặng Tiểu Bình huy động nhiều Sư đoàn theo những con đường sát biên giới nước ta mà họ đã chuẩn bị sẵn từ trước, tiến vào đánh phá ba tỉnh Lào Cai, Cao Bằng, Lạng Sơn, giết hại nhân dân ta, hòng cứu bọn Pôn-pốt đồng minh và là gọng kìm phía Tây Nam của Trung Quốc. Đặng Tiểu Bình tuyên bố là “dạy cho Việt Nam một bài học”. Thật là giọng điệu bá quyền nước lớn đúng như câu “Thuận ngã giả xương, nghịch ngã giả vong (Thuận theo ta thì tốt, trái với ta thì chết) mà tôi được đọc nhiều lần trên báo của họ khi tôi làm Đại sứ nước ta ở Bắc Kinh. Đánh ta năm 1979 một mặt gạt bỏ sự hàm ơn của ta đối với những giúp đỡ trước đây của nhân dân Trung Quốc, mặt khác tự phơi bày ý đồ vụ lợi trong sự viện trợ cho ta. Khi không đạt được thì trở mặt. Cái gọi là “dạy cho Việt Nam một bài học” còn là món quà Đặng Tiểu Bình tặng cho Tổng thống Nich-xơn nhằm phát triển quan hệ Trung – Mỹ.

Năm 1984, Trung Quốc huy động một Trung đoàn với hỏa lực mạnh liên tục tấn công bắn giết phân đội quân ta đóng giữ cao điểm 1.502 ở huyện Vị Xuyên, cuối cùng chiếm lấy cao điểm ấy làm điểm quan sát từ xa, nhòm vào nội địa ta. Ở biên giới phía Bắc nước ta từ trước đến nay, dân hai bên đã có những việc xâm canh, xâm cư, dân ta cũng có một số điểm xâm canh sang đất Trung Quốc, diện tích không đáng kể, dân Trung Quốc xâm canh, xâm cư sang nước ta tại rất nhiều điểm, tổng diện tích khá lớn. Trong đàm phán phân định biên giới, Trung Quốc luôn nêu lên “phân định theo hiện trạng”, tranh luận qua lại, Trung Quốc luôn nêu “nhân nhượng lẫn nhau vì đại cục (?)”, cuối cùng Trung Quốc vẫn ăn hơn thì mới chịu. Thác Bản Giốc vốn của ta nay họ chiếm đứt được một nửa. Xưa Nguyễn Trãi tiễn cha đến tận ải Nam Quan, trước nay ta vẫn nói đất nước ta từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau, sau đàm phán, biên giới nước ta tụt lùi xuống mãi đến chợ Tân Thanh, đối diện đã là trụ sở hải quan của Trung Quốc. Trước đây, đã có hiệp định Pháp – Thanh phân chia vịnh Bắc Bộ. Trung Quốc không chịu chấp nhận việc do lịch sử để lại, đòi phân chia lại, kỳ chiếm cho được phần hẩu về mình.

Về hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa, từ xa xưa đã có văn bản lịch sử là do ta quản lý, ngay trong bản đồ do tướng Đặng Chung, Phó Tổng binh trấn thủ đảo Quỳnh Nhai (đảo Hải Nam ngày nay) vẽ cũng ghi các đảo đó thuộc về An Nam (tức Việt Nam); về mặt pháp lý thì cũng nằm trong hải phận và vùng đặc quyền kinh tế của nước ta theo luật biển mà Liên Hợp Quốc ban hành. Thư tịch Trung Quốc không hề có tí gì làm chứng cứ, họ chỉ to mồm nhận xí hai quần đảo là của họ, thậm chí trên bản đồ nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa, họ đơn phương vẽ một “cái lưỡi bò to tướng” bao gồm cả một vùng biển quốc tế và phần lãnh hải, vùng kinh tế đặc quyền của Việt Nam trong đó có Hoàng Sa và Trường Sa. Sự thật là trong thời kỳ Pháp cai trị nước ta thì quân Pháp đóng giữ trên đảo Hoàng Sa, thời kỳ Việt Nam cộng hòa thì quân đội Việt Nam cộng hòa đóng giữ. Năm 1974, Trung Quốc bất ngờ đem quân mạnh hơn đánh giết quân Việt Nam cộng hòa và chiếm lấy Hoàng Sa, còn lăm le chiếm nốt quần đảo Trường Sa của chúng ta. Họ xây dựng cột mốc ở bãi đá ngầm Vĩnh Thực. Họ tuyên bố lập huyện Tam Sa bao gồm nốt Trường Sa. Họ ngăn cản các công ty dầu khí của Anh, Mỹ liên doanh thăm dò khai thác với ta. Gần đây họ khoanh một vùng trong lãnh hải và vùng đặc quyền kinh tế của ta, cấm ngư dân ta đánh cá, thuyền của ngư dân ta ra đánh cá thì họ bắt và bắn. Ngày 16/8/2009, hải quân Trung Quốc tập trận ở biển Đông, có ý định giễu võ dương oai đe dọa ta và các nước có liên quan đến biển đảo.

Sông Mê Kông phát nguyên từ cao nguyên Thanh -Tạng chảy qua 6 nước: Trung Quốc, Miến Điện, Thái Lan, Lào, Cam-pu-chia, Việt Nam. Trung Quốc ở thượng lưu đã và sẽ xây mười mấy đập chặn mất khối lượng nước khổng lồ, bất chấp lợi ích của những nước còn lại. Đặc biệt về mùa khô Nam Bộ của Việt Nam sẽ thiếu nước tưới và nuôi cá, nước biển sẽ dâng sâu vào nội địa nhiều tỉnh, thành, không biết đồng bào ta sẽ sống ra sao bởi tư tưởng ích kỷ nước lớn của những người cầm quyền Trung Quốc?!

Từ trước đến nay, những người nắm quyền ở Trung Quốc “hữu nghị” với ta là như thế đấy!!! Thế mà từ khi hai nước lập lại quan hệ bình thường, những người lãnh đạo Trung Quốc nêu lên để hai bên cùng thực hiện hai mệnh đề: “16 chữ vàng…” và “4 tốt…” nào là láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện…, đồng chí tốt, bè bạn tốt…; lời nói thì tốt đẹp, chữ nghĩa thì hay, nhưng thực chất đó là “hữu nghị lừa phỉnh, hợp tác ăn người, đồng chí móc ruột, bạn bè mất vợ”.

Làm Đại sứ nước ta tại Cộng hòa nhân dân Trung Hoa 13 năm, tôi thể hội được mấy điều sau đây:

- Tư tưởng bành trướng, bá quyền, ích kỷ nước lớn của những người cầm quyền ở Trung Quốc 1.000 năm nữa vẫn không hề thay đổi.

- Chớ vội tin lời của những người nắm quyền ở Trung Quốc nói, hãy xem những việc họ làm.

- Nhiều khi ở cấp cao của họ nói với cấp cao của ta lời lẽ rất ôn hòa có vẻ vô tư, biết điều, nhưng lại ngầm chỉ đạo cho cấp dưới cứ lấn tới, giọng lưỡi bề trên, đe dọa, để đạt yêu cầu của họ, thiệt hại cho ta.

Trong nước Trung Quốc có 100 mỏ bốc-xít, họ đắp chiếu để đấy, không khai thác để khỏi ảnh hưởng môi trường và để dành tài nguyên cho mai sau. Họ vào khai thác bốc-xít ở Tây Nguyên (tất nhiên được lãnh đạo nước ta thỏa thuận), hủy hoại môi trường Tây Nguyên, lợi thì họ hưởng, chất độc bùn đỏ thì đồng bào Nam Trung Bộ và Nam Bộ của nước ta hứng chịu. Họ lại chiếm lĩnh được địa bàn chiến lược xung yếu bậc nhất khả dĩ khống chế được cả 3 nước Đông Dương.

Ở đồng bằng ven biển nước ta, những công trình mà Trung Quốc trúng thầu, theo luật thì phải mua nguyên vật liệu ở tại nước sở tại, dùng lao động tại chỗ, nhưng Trung Quốc cứ đưa lao động của họ vào. Ngoài ra lại có rất nhiều người Trung Quốc ùa vào một cách tự do (không hiểu sao chính quyền của ta lại để cho họ vào dễ dàng đến thế?).

Gần đây lại có thông tin các tỉnh Quảng Ninh, Nghệ An, có cả Thanh Hóa bán cho Trung Quốc (hoặc cho thuê 50 năm) hàng vạn ha rừng để họ trồng nguyên liệu. Thế là từ một loạt vị trí trên rừng và một dải đồng bằng ven biển xuyên suốt Bắc Nam, hàng vạn người Trung Quốc được rải ra. Nguy hiểm quá!

II. Ta nên xử sự thế nào?

Chúng ta là nước nhỏ luôn muốn sống yên ổn bên cạnh nước láng giềng lớn hơn ta rất nhiều lần. Ông cha ta không hề khiêu khích Trung Quốc, toàn phải bắt buộc đánh trả để giữ độc lập của mình, thường còn phải triều cống các Hoàng đế Trung Quốc. Chúng ta mất một ít ngà voi, sừng tê, ngọc trai và những đặc sản quý khác, nhưng như hai câu cuối bài thơ của Lý Thường Kiệt: “… Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm / Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư” để bảo cho họ là đừng đụng đến độc lập của Việt Nam!

Hồ Chủ tịch đã nói “Không có gì quý hơn độc lập tự do”. Chúng ta phải mất xương máu của hàng triệu quân dân yêu nước, của nhiều thế hệ mới giành được nền độc lập toàn vẹn hôm nay. Trong bất kỳ tình hình nào cũng phải quyết giữ lấy không để biến nước ta thành thuộc địa kiểu mới của người ta. Cũng như ông cha, chúng ta không hề khiêu khích Trung Quốc, không hề xâm phạm lợi ích chân chính của họ. Chúng ta cũng cần chung sống hòa bình, hữu nghị với Trung Quốc trên tinh thần bình đẳng, tôn trọng độc lập chủ quyền của nhau. Chúng ta cũng sẵn sàng hợp tác kinh tế với Trung Quốc trên tinh thần sòng phẳng, hai bên cùng có lợi, không phương hại đến an ninh quốc gia của chúng ta.

Chúng ta cũng muốn giao lưu văn hóa, nghệ thuật, thể thao… với Trung Quốc làm cho nhân dân hai nước hiểu nhau, tạo nên mối thân thiện láng giềng giữa nhân dân hai nước.

Hữu nghị, hợp tác khi cần vẫn có đấu tranh. Khi những nhà nắm quyền Trung Quốc có hành động gây thiệt hại cho ta, ta phải đấu tranh bằng chính trị, ngoại giao, bằng báo chí, bằng dư luận… Không thể cứ nín nhịn mãi, không phải e sợ gì; không được bắt dân nín nhịn nó hèn hạ tư cách con người đi.

Tuy Trung Quốc có thế mạnh là nước lớn, dân đông, lực lượng kinh tế hùng hậu, lực lượng quân sự mạnh, lãnh đạo của họ khôn khéo, thâm hiểm lắm mưu nhiều kế, song họ cũng có nhiều điểm yếu: giữa nhân dân với lãnh đạo họ cũng đầy mâu thuẫn; Tân Cương, Tây Tạng luôn tiềm ẩn sự bất ổn; tư tưởng bành trướng bá quyền của họ thế giới đều biết, không được ai đồng tình; Các nước ASEAN đều lo phòng bị, nhiều nước châu Phi cũng đã tỉnh ngộ, thấy dã tâm của nhà cầm quyền Trung Quốc; Trung Quốc tự ý khoanh vùng vi phạm luật biển, ai ưa. Vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa mà công khai ra quốc tế thì họ thất thế, vì theo thư tịch thì họ không có một tí cứ liệu nào, dư luận thế giới đứng về ta; họ ngăn cản Anh, Mỹ liên doanh thăm dò dầu khí tại vùng biển Đông thuộc Trường Sa của Việt Nam cũng gây cho hai nước này bực tức; tuy vẫn làm ăn với nhau, nhưng giữa Mỹ – Nhật một bên với Trung Quốc vẫn tiềm ẩn mâu thuẫn.

Hòn đảo Cu-ba nhỏ bé ngay trước mũi nước Mỹ hùng mạnh, 40 năm nay vẫn tồn tại là một nước độc lập; Triều Tiên vài năm nay rất căng với Mỹ và Hàn Quốc mà Mỹ cũng không dám tùy tiện tiến hành chiến tranh đánh họ; đánh I-rắc, Mỹ sa lầy sẽ phải rút ra. Trong tình hình thế giới hiện nay không dễ gì những người nắm quyền Trung Quốc tùy tiện phát động chiến tranh xâm lược nước ta, ta có chính nghĩa dư luận thế giới ủng hộ. Hơn nữa trong cuộc “dạy cho Việt Nam một bài học” năm 1979, số quân Trung Quốc thương vong không phải nhỏ.

Để giữ vững độc lập chủ quyền, ngăn chặn những mưu đồ của những người nắm quyền Trung Quốc xâm lấn nước ta, ta phải tự mình thay đổi tình hình nội bộ hiện nay của ta:

1. Cần ban lãnh đạo trong sạch, gương mẫu, có tầm nhìn xa, có bản lĩnh, có lòng tự tôn dân tộc, có dũng khí, thật lòng vì nước vì dân.

2. Kiên quyết chống tham nhũng mà chống đây là chống thật (không phải trên lời nói và trên văn bản), kết hợp với chỉnh đốn Đảng, loại trừ những Đảng viên thoái hóa biến chất, cơ hội, nhất là những kẻ đương quyền đương chức, chui sâu leo cao rất nguy hiểm, làm cho Đảng trong sạch vững mạnh đúng là Đảng Cộng sản chân chính của Bác Hồ, để lấy lại lòng tin của dân.

3. Thực hiện dân chủ trong Đảng, ngoài xã hội để tạo được sự đoàn kết toàn Đảng, toàn dân “thật sự là thế trận lòng dân”. Áp đặt, ép buộc, cấm đoán không bao giờ có đoàn kết mà chỉ tạo nên bất bình, phản kháng.

4. Trên cơ sở lắng nghe Đảng viên, lắng nghe dân, lắng nghe trí thức mà để ra chủ trương chính sách đúng đắn, làm cho Tổ quốc vững mạnh và phát triển, dân no đủ, có dân chủ, tự do, hạnh phúc thì đó là công tác tư tưởng mạnh nhất, hiệu quả nhất. Chủ trương, chính sách không hợp lòng dân, hại cho đất nước thì dù có tuyên truyền tô vẽ bao nhiêu cũng chỉ như nước đổ lá khoai.

5. Cần đầu tư tăng cường lực lượng quốc phòng, có phương tiện, vũ khí hiện đại đến mức cần thiết, tăng thêm sức mạnh cho các quân chủng chủ yếu là hải quân để có sức tự vệ. Dù sao thì lực lượng quân sự của chúng ta vẫn là nhỏ bé, nhưng từ xưa đến nay chúng ta đã có truyền thống “lấy ít địch nhiều, lấy nhỏ thắng lớn, lấy yếu thắng mạnh”. Tinh thần quật cường bất khuất, khối đoàn kết toàn dân, trí tuệ và nghệ thuật quân sự Việt Nam vẫn là sức mạnh của chúng ta.

Thiếu tướng Nguyễn Trọng VĩnhBiển Đông

Biển Đông từ góc nhìn của các chuyên gia phân tích quân sự Nhật Bản

VIT - Các chuyên gia phân tích quân sự nước ngoài nhận định, trong thời gian gần đây một số quốc gia tại Đông Nam Á chạy đua tăng cường thiết bị và vũ khí quốc phòng là nhằm đối phó với sự lớn mạnh không ngừng của Trung Quốc về mặt quân sự. Mà mục đích cuối cùng vẫn chính là vấn đề tránh chấp trên Biển Đông. Tuy nhiên, theo một số chuyên gia Nhật Bản cho biết, xét trong bối cảnh hiện nay, nước có khả năng xung đột nhiều nhất vẫn là hai quốc gia Việt Nam và Trung Quốc.

Nguyên nhân khiến các nước trong khu vực tăng cường tiềm lực quân sự.

Theo ông Wiesmann-chuyên gia nghiên cứu thuộc viện nghiên cứu hòa bình quốc tế Stockholm cho biết, hiện các quốc gia trong khu vực này không ngừng tăng cường mua nhiều loại vũ khí, trong đó có tàu ngầm, máy bay chiến đấu, tên lửa đạn đạo…Mặc dù trong tình trạng kinh tế suy thoái mạnh như hiện nay, song sức mua này cũng chỉ giảm đi một phần.

Không lâu trước đây, Trung Quốc đã cho xây dựng một căn cứ tàu ngầm tại đảo Hải Nam, điều này tác động không nhỏ tới sự an ninh của khu vực Đông Nam Á. Theo thống kê của viện nghiên cứa hòa bình quốc tế Stockholm, trong khoảng thời gian từ năm 2005 đến năm 2009, lượng vũ khí mà Indonexia nhập khẩu đã tăng 84% so với năm năm trước đó, trong khi cùng thời điểm đó của Singgapo là 146%, của Malaixia là 722%. Năm ngoái Singgapo đã mua 6 tàu hộ vệ, 32 máy bay chiến đấu, đồng thời đặt mua 2 tàu ngầm và 12 máy bay chiến đấu. Malaixia mua 2 tàu ngầm, 6 tàu hộ vệ, 26 máy bay chiến đấu, Inddonexxia mua4 tàu hộ vệ, 4 máy bay chiến đấu.

Theo đánh giá của giới chuyên gia, hiện hầu hết các nước trong khu vực mua vũ khí nhằm đáp ứng nhu cầu phòng ngự do các tàu hộ vệ đều thuộc loại nhỏ, máy bay chiến đấu thuộc thế hệ thứ 3. Trong đó chỉ có Việt Nam đặt mua một số ít tàu ngầm và máy bay chiến đấu SU30 của Nga là có một chút khả năng tiến công trên biển.

Cũng theo các đánh giá này, Singapo là quốc gia có “tầm nhìn” hơn cả. Nguyên nhân là do nước này thấy rõ việc Mỹ không thể từ bỏ ý định “lấn sân” tại khu vực này. Vì thế một khi các quốc gia Đông Nam Á và Trung Quốc xảy ra chiến sự, Singapo hy vọng Mỹ sẽ nhảy vào can thiệp. Chính vì thế nước này luôn giữ một trạng thái quân sự tương đối “cân bằng” tại khu vực.

Các chuyên gia cũng nhận định, thái độ và lập trường của Mỹ có ý nghĩa quan trọng trong giải quyết vấn đề này. Do nếu chiến sự xảy ra sẽ ảnh hưởng không nhỏ tới vận tải đường biển điều này gián tiế ảnh hưởng tới lợi ích kinh tế của Mỹ.

Theo ông June Teufel Dreyer-một chuyên gia phân tích quân sự thuộc đại học Miami cho rằng, theo thực lực quân sự hiện nay, nếu đơn phương song đấu thì rất khó có nước nào trong khu vực Đông Nam Á có khẳ năng “ngang cơ” với Trung Quốc. Nếu như dùng biện pháp vũ lực để phân định thì Trung Quốc sẽ có lợi thế hơn. Song xét một cách toàn diện, chiến sự rất khó xảy ra do hiện các nước Đông Nam Á đã tiến hành kết đồng minh quân sự, bên cạnh đó việc nhiều nước tham gia các cuộc tập trận chũng cũng khiến cho Trung Quốc phải dè chừng.

Một nguyên nhân nữa khiến Trung Quốc không thể dùng biện pháp quân sự đó là vấn đề có hay không sự can thiệp của Mỹ? Do lợi ích của Mỹ tại khu vực này tương đối lớn nên sẽ có hai trường hợp xảy ra. Thứ nhất, Mỹ sẽ không can thiệp nếu như đó chỉ là cuộc chiến giữa một nước Đông Nam Á và Trung Quốc. Do sự mất cân bằng về quân sự nên cuộc chiến này sẽ kết thúc chỉ sau vài ngày. Thứ hai, Mỹ sẽ can thiệp mạnh tay đồng thời có thể đưa ra quốc hội thảo luận vấn đề này nếu như đó là cuộc chiến giữa Trung Quốc và liên minh các nước Đông Nam Á. Bởi vì khi đó tình hình chiến sự sẽ tác động đến vận tải hàng hải của Mỹ tại khu vực này.

Tuy nhiên, dù cho bất kỳ cuộc tranh chấp nào thì các nước cũng đang vi phạm nghiêm trọng chủ quyền trên biển của Việt Nam. Bởi các bằng chứng lịch sử đều cho thấy hai quần đảo này thuộc chủ quyền của Việt Nam. Các nước không thể vì lợi ích kinh tế mà thiếu tôn trọng đối với chủ quyền của quốc gia và các công ước quốc tế về biển.

Cao phong (theo XJS)

Tin biên dịch

Nguồn tin: nguồn 1

Từ khóa: Sự kiện Biển Đông Động thái quân sự trên biển đông

Ảnh minh họa

Mục tiêu chiến lược "Phủ Định” của quân đội Trung Quốc

VIT - “Chiến lược phủ định” được coi là lá bài chiến lược quân sự vô cùng quan trọng của Trung Quốc để đối phó với sức mạnh quân sự Mỹ một khi xảy ra tác chiến.

Về thực lực, quân đội Trung Quốc đã tụt hậu so với Nhật Bản, Hàn Quốc, Australia....Tuy nhiên, tham vọng của Trung Quốc lại muốn đạt tới vị trí ngang hàng với Mỹ và trở thành một siêu cường quân sự trong tương lai. Với quan điểm nhất quán này, chính phủ và giới quân sự Trung Quốc đã xác định, muốn đạt tới vị trí ngang hàng với Mỹ, trước tiên phải địch được với Mỹ, sử dụng chính lực lượng hiện có để đối đầu với Mỹ. Do đó, Trung Quốc đã xây dựng cho mình một đường lối chiến lược quân sự được coi là sắc bén “Chiến lược phủ định”. Chiến lược này được phân thành hai mục tiêu:

Thứ nhất: dùng tàu ngầm để tấn công và "phủ định" sức mạnh của các chiến hạm trên mặt nước của Mỹ vì các tàu trên mặt nước có một điểm yếu nhất là phòng thủ ngầm, đặc biệt là các tàu sân bay, rất khó phòng thủ trước các cuộc tấn công của tàu ngầm bắn hàng loạt các tên lửa có đầu đạn các loại gần xa cùng một lúc.

Hiện nay Trung Quốc có một lực lượng tàu ngầm khá mạnh với khoảng 63 chiếc các loại. Trong đó có 02 tàu ngầm Type 094 lớp Jin loại hạt nhân mang tên lửa đạn đạo; 01 tàu lớp Xia loại Type 092, hạt nhân mang tên lửa đạn đạo; 03 chiếc chạy bằng năng lượng hạt nhân, lớp Shang loại Type 093; 04 chiếc chạy bằng năng lượng hạt nhân, lớp Han loại Type 091 (mang tên lửa SSM YJ-82, 6 ống phóng ngư lôi 533mm); 12 chiếc lớp Kilo của Nga; 02 chiếc lớp mới; 02 tàu ngầm loại 041 lớp Yuan, 20 tàu ngầm loại 039 lớp Song, 17 tàu ngầm loại 035 lớp Ming, 01 tàu ngầm loại 031 lớp Golf, 01 tàu ngầm loại 033G lớp Wuhan, trong đó các tàu lớp Romeo và Whiskey đã bị thải loại.

Theo kế hoạch đến năm 2015 Hải quân Trung Quốc sẽ đóng thêm 02 tàu ngầm hạt nhân loại 094 lớp Jin, 01 tàu ngầm hạt nhân loại 093 lớp Shang, 10 tàu ngầm diesel loại mới thuộc lớp Song và Yuan. Đến năm 2020 hải quân Trung Quốc sẽ có khoảng 78 tàu ngầm các loại.

Theo một số nghiên cứu mới đây cho biết, đến năm 2025 số lượng tàu ngầm của Trung Quốc ở Thái Bình Dương sẽ lớn hơn gấp 5 lần số lượng tàu ngầm của Mỹ, các tàu ngầm nguyên tử có các đầu đạn nguyên tử của Trung Quốc sẽ liên tục bám theo các biên đội tàu sân bay của Mỹ và thực hiện các hoạt động trinh sát trên khu vực Thái Bình Dương, điều này khiến Mỹ phải điều ít nhất hai chiếc tàu ngầm loại tấn công đi theo tàu ngầm này của Trung Quốc. Trong khi đó, hiện nay Hạm đội Thái Bình Dương của Mỹ chỉ có khoảng 30 chiếc tàu ngầm, trong đó 03 chiếc loại tấn công nguyên tử có căn cứ ở đảo Guam. Nhưng chỉ có khoảng 10 chiếc luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.Vì những lý do trên, đến năm 2025 hải quân của Trung Quốc sẽ có thể làm chủ Thái Bình Dương.

Thứ hai: Mục tiêu làm mù các hệ thống giám sát và điều khiển của Mỹ, đối với mục tiêu này Trung Quốc sẽ tăng cường khả năng để làm tê liệt các phương tiện trinh sát và truyền tin của quân đội Mỹ, như tiêu diệt các vệ tinh, sử dụng các thiết bị tác chiến điện tử gây gián đoạn quá trình chỉ huy tác chiến, mục đích làm cho quân đội của Mỹ bị mù trong khi Trung Quốc tấn công các mục tiêu quân sự và vì thế không có thể trở tay hay tiếp ứng kịp thời.

Theo đó, quân đội Trung Quốc đã xây dựng một hệ thống tên lửa với khả năng tiêu diệt vệ tinh hùng mạnh để chống lại toàn bộ khả năng quân sự của Mỹ, mục tiêu phá vỡ mạng lưới chỉ huy, điều khiển, thông tin, và các hệ thống dựa vào máy vi tính (C4IRS) để cung cấp tin tức trinh sát và hỗ trợ chỉ huy chiến trường cho quân đội của Mỹ

Để thực hiện cho mục tiêu chiến lược này, năm 2007 Trung Quốc thử vũ khí chống vệ tinh (anti-satellite test, ASAT) bằng cách dùng phương pháp radar mảng (phased array radar) để dẫn hướng một tên lửa SC-19 tiêu diệt vệ tinh bằng động năng (kinetic-kill vehicle) bay theo một vệ tinh của Trung Quốc đang bay vòng quanh khoảng 475 dặm trên không trung với tốc độ cực lớn và lao thẳng vào vệ tinh, làm vỡ ra thành hơn 1600 mảnh.

Theo như phân tích, các yếu tố kỹ thuật trong cuộc thử vũ khí chống vệ tinh của Trung Quốc cũng giống như các yếu tố kỹ thuật trong việc bắn hạ các tên lửa. Cùng với việc thử vũ khí tiêu diệt vệ tinh, Trung Quốc tiếp tục tăng cường triển khai hệ thống tên lửa xuyên lục địa lưu động (road-mobile intercontinental ballistic missle) loại DF-31.

Với các mục tiêu chiến lược phủ định trên của Trung Quốc, hệ thống các vệ tinh và các mấu thông tin của Mỹ và đồng minh sẽ luôn bị đe dọa. Nhưng Trung Quốc càng phát triển khả năng chống vệ tinh, thì Mỹ lại càng tăng cường hệ thống phòng thủ tên lửa. Do vậy, việc chạy đua giữa Mỹ và Trung Quốc sẽ là nguyên nhân gây ra chạy đua vũ trang hao tiền tốn của trên toàn thế giới. Tình trạng này cũng sẽ làm cho nhiều nước ở Đông Nam Á đang phải vừa củng cố quốc phòng vừa tìm các biện pháp phòng thủ trước mọi động thái của Trung Quốc và Mỹ.

Thanh Hà

Tin tổng hợp

Ngư lôi tập trận có ký hiệu Trung Quốc trôi gần cửa biển Huế


Trong lúc đánh bắt cá gần cửa biển Thuận An (Thừa Thiên - Huế), tàu cá của thuyền trưởng Nguyễn Văn Thạch cùng 5 ngư dân Quảng Ngãi phát hiện một vật lạ dài 7m, nặng khoảng 7 tấn, có ký hiệu chữ Trung Quốc.
Đại diện Đồn biên phòng Quảng Ngãi cho biết, sáng 10/4 các ngư dân đã trục vớt vật lạ đường kính 0,6m, màu vàng nhạt, mang lên tàu dự kiến sẽ đưa vào bờ xem xét tiếp. Sau đó, tàu tiếp tục hành trình đánh bắt thủy sản trên vùng biển Quảng Bình.
Ngày 14/4, khi tàu vào cửa biển thuộc địa phận huyện Bố Trạch, Quảng Bình để bán cá thì Trạm kiểm soát Biên phòng cửa khẩu Cảng Gianh phát hiện vật lạ và lập tức báo cáo cơ quan chức năng.
Bộ Quốc phòng đã chỉ đạo Bộ Tư lệnh công binh cử đoàn cán bộ giám định cấp tốc đến cửa khẩu Cảng Gianh (Quảng Bình) để xác định thiết bị. Kết quả giám định cho thấy, đây là quả ngư lôi phục vụ cho diễn tập tác chiến trên biển mang ký hiệu Trung Quốc được sản xuất vào tháng 9/2009. Tuy nhiên do ngư lôi chưa được kích nổ nên đã bị sóng đánh dạt vào vùng biển Việt Nam.
Ngày 18/4, quả ngư lôi đã được Đồn Biên phòng cửa khẩu Cảng Gianh (Quảng Bình) bàn giao cho Trạm hải quân 313 thuộc Vùng 3 hải quân (Đà Nẵng) để xử lý.
Trí Tín

Tiến sĩ Đại học Jail: Một cách nhìn "Lạ" về tinh thần dân tộc

Tiến sỹ Đỗ Ngọc Bích
Tác giả phản biện các quan điểm được cho là 'bài xích' Trung Quốc từ trong nước.
Trong vài năm gần đây, người dân Việt Nam, ở trong nước cũng như ở hải ngoại thường lên tiếng bài xích nhà nước cộng sản Việt Nam, bênh vực những blogger dũng cảm đấu tranh vì Hoàng Sa - Trường Sa, rên rỉ rằng nhục quá vì Việt Nam dần dần cứ dâng đất cho Trung Quốc, vv.
Dân Việt Nam ở hải ngoại, đặc biệt là những người thuộc chính quyền Việt Nam Cộng Hòa phải tị nạn sau biến cố tháng 4/1975 'ghét' nhà nước cộng sản Việt Nam và nhà nước cộng sản Trung Quốc từ xưa thì rõ rồi.

Blogger Anh Ba Saigon vừa mới bị bắt

2010-04-18
Thưa quý vị, trong vòng chưa đầy 4 tuần, blogger Anh Ba Saigon, tức ông Phan Thanh Hải, bị công an ở Saigon bắt 2 lần, với cách bắt bớ gây nhiều chú ý.

Photo courtesy of blog AnhBaSG
Blogger AnhBaSG (phải) cùng các bạn hữu

Blogger Anh Ba Saigon bắt đầu gặp rắc rối với giới cầm quyền VN từ cuối năm 2007, khi anh đưa lên mạng nhiều bài chú trọng tới những đề tài pháp lý có liên quan đến quyền con người bị vi phạm, đặc biệt là về những sai trái của các cơ quan công quyền VN.
Qua cuộc trao đổi với Thanh Quang từ Bangkok, blogger Anh Ba Saigon Phan Thanh Hải mô tả trường hợp của anh vừa xảy ra hôm nay (thứ Bảy 04/17) như sau:

Tại sao dân chúng Nghệ An biểu tình?

2010-04-16
Sáng 15 tháng 4, khoảng 60 người dân ở nhiều nơi tại tỉnh Nghệ An đã kéo về thành phố Vinh để đòi công lý.

Ảnh chụp ngày 15 tháng 4, 2010 do người dân cung cấp
Công an cản trở dân không cho vào tỉnh ủy. Ảnh chụp ngày 15 tháng 4, 2010 do người dân cung cấp
Nghe bài tường trình này
Những người từ nhiều nơi ở Nghệ An kéo về thành phố Vinh đòi công lý vào sáng 15 tháng 4 đều là những người đã từng bị cưỡng đoạt nhà đất trái pháp luật, hoặc bị quỵt tiền lương, hoặc thân nhân bị kết án oan...
Trước đây họ đã nhiều lần khiếu nại, xin cứu xét, song chính quyền làm ngơ và vì vậy họ quyết định liên kết để cùng đòi công lý cho mình.

“Chúng tôi chán lắm rồi”!

Friday, April 16, 2010

Trước động đất ở Trung Quốc, rắn xuất hiện thành bầy

Lao Động số 84 Ngày 15/04/2010 Cập nhật: 8:42 AM, 15/04/2010
Rắn xuất hiện thành bầy.
(LĐ) - Từ cuối tuần trước, một số trang tin Trung Quốc đăng tải thông tin hiện tượng lạ về hàng nghìn con rắn tràn về thôn Phúc Hoà, thị trấn Trung Tâm, Tăng Thành, Quảng Đông, Trung Quốc.

>> Động đất ở Trung Quốc làm 400 người chết

Chúng cùng một loài, dài khoảng 30cm và to bằng ngón tay, da màu nâu sậm có nhiều đốm đen, đầu hình tam giác rất giống các loài rắn độc. Người dân trong thôn cho biết, chưa từng gặp loài rắn này bao giờ.

Chỉ qua một đêm, rắn bò khắp các con đường trong làng, chui ra từ khắp các ngõ ngách trong nhà, khiến chính quyền địa phương phải lập một đội săn bắt rắn. Riêng ngày đầu tiên, người dân nơi đây đã bắt hoặc giết được đến 400 con rắn. Lạ kỳ là những con rắn này không hề sợ người như các loài rắn độc khác, mà thậm chí còn nằm im khi bị chọc que vào người.

Theo các chuyên gia rắn, đây là loại rắn có độc và thường xuất hiện tại tỉnh Chiết Giang ở phía đông, chứ hiếm khi thấy ở phía nam Trung Quốc.

Khi sự việc lạ lùng trên xảy ra, khá nhiều tin đồn chuẩn bị có động đất xuất hiện. Tuy nhiên, giới chức địa phương lại khẳng định động đất sẽ không xảy ra.

* Theo nghiên cứu của Trung tâm Nghiên cứu động đất tại thành phố Nam Ninh, tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc, rắn có khả năng cảm nhận động đất trước 5 ngày và cách chúng khoảng 120km. Khi động đất sắp xảy ra, rắn sẽ rời tổ của chúng, kể cả vào mùa đông. Nếu chúng đâm vào các bức tường hay chướng ngại vật trong lúc di chuyển thì có thể động đất sẽ rất mạnh.

T.T (Theo China Daily)

Thursday, April 15, 2010

Ngân sách: Bội chi vì trả nợ

Cập nhật lúc 16:09, Thứ Tư, 14/04/2010 (GMT+7)

- Mức bội chi 6,9% GDP được Bộ trưởng Tài chính nói "đảm bảo trả được nợ". Nhưng Chủ nhiệm UB Kinh tế đề nghị Chính phủ cân đối.

Sáng 14/4, Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã thảo luận về tình hình thực hiện ngân sách nhà nước (NSNN) năm 2009 và phương án sử dụng nguồn vượt thu, dư dự toán chi ngân sách trung ương (NSTƯ) năm 2009, quyết toán NSNN năm 2008.

Mô tả ảnh.
Ông Hà Văn Hiền (phải). Ảnh: VNN
Theo tờ trình do Bộ trưởng Tài chính Vũ Văn Ninh trình bày, dự toán chi NSNN năm 2009 QH quyết định là 491.300 tỷ đồng.

Tuy nhiên, để hạn chế tác động không thuận của cuộc khủng hoảng tài chính và suy thoái kinh tế toàn cầu, Chính phủ đã sử dụng gói kích cầu khoảng 145.000 tỷ đồng (tương đương 8 tỷ USD).

Do nhu cầu tăng chi lớn để thực hiện các giải pháp kích thích kinh tế và đảm bảo an sinh xã hội, QH đã thông qua điều chỉnh bội chi NSNN năm 2009 lên mức không quá 7% GDP.

Tuy nhiên, theo ông Ninh, mức bội chi NSNN 115.900 tỷ đồng (6,9% GDP, đảm bảo trong phạm vi QH cho phép) khiến cân đối NSTƯ năm 2009 vẫn còn thiếu và phải xử lý tiếp trong quá trình điều hành NSNN năm 2010 và các năm tiếp theo.

Ông cho rằng mức bội chi 6,9% GDP mới đảm bảo trả nợ, nguồn nợ chuyển sang năm sau mới giảm dần, nếu không sẽ tiếp tục trong tình trạng "treo nợ".

Chủ nhiệm UB Kinh tế Hà Văn Hiền không đồng tình việc chi cho trả nợ nhiều. "Thực tiễn cho thấy thu ít, nhu cầu chi (trả nợ) nhiều. Khi Chính phủ trình cân đối ngân sách hàng năm phải nói rõ, công khai còn thiếu ngân sách là gì. Trong khi đó, có thực trạng các khoản chi đã đưa vào cân đối ngân sách như bảo hiểm xã hội, giáo dục mà không chi được phải xem xét lý do", ông nói.

Theo báo cáo của Chính phủ, tính đến hết năm ngân sách 2009, dự toán chi chưa sử dụng còn lại là 506 tỷ đồng, thuộc các lĩnh vực sự nghiệp giáo dục, đào tạo 52 tỷ đồng, bảo hiểm xã hội 99,4 tỷ đồng, quản lý hành chính 314,5 tỷ đồng, chi trợ giá các mặt hàng chính sách 40 tỷ đồng.

Chính phủ đã đề nghị sử dụng khoản 506 tỷ đồng này để bổ sung vốn đầu tư xây dựng cơ bản thực hiện đề án đào tạo nghề cho lao động nông thôn đến năm 2020.

Ông Hiền đề nghị Chính phủ cần cân đối, xem xét những khoản ưu tiên trả trước và theo nguyên tắc ưu tiên chi cho đầu tư.

Nhiều ý kiến trong UB Tài chính - Ngân sách chưa đồng tình việc sử dụng số kinh phí còn dư trong dự toán chi NSTƯ năm 2009 để bổ sung vốn đầu tư xây dựng cơ bản thực hiện đề án nói trên và cho rằng, chưa bám sát vào quy định của Luật NSNN, chưa thể hiện đúng thứ tự ưu tiên cho giảm bội chi ngân sách, chi cho đầu tư phát triển.

Một số thành viên UB Tài chính - Ngân sách cũng dẫn Nghị quyết 32 của QH chỉ cho phép tăng bội chi để bù hụt thu và đảm bảo chi theo dự toán đã được QH quyết định.

Mặt khác, trong điều kiện an ninh tài chính chưa thực sự đảm bảo vững chắc, mức dư nợ Chính phủ và dư nợ quốc gia ở mức cao (gần 42% GDP), dự trữ tài chính và dự phòng NSNN còn mỏng, thu ngân sách năm 2009 không giảm như dự kiến mà còn tăng thu cao, do đó cần thiết phải giảm bội chi NSNN để giảm nghĩa vụ trả nợ của NSNN.

UB Tài chính - Ngân sách thống nhất đề nghị rà soát lại danh mục, mức bố trí vốn của từng dự án, công trình mà Chính phủ đã tạm ứng để báo cáo UBTVQH.

Chủ nhiệm UB Pháp Luật Nguyễn Văn Thuận cũng cho rằng cần đảm bảo "kỷ luật ngân sách", tính toán giảm bội chi ngân sách trước cảnh báo lạm phát cao có thể xảy ra với nền kinh tế.

  • Xuân Linh 

Nước ngọt đã lên đến 170.000đ/m3

Tại Bình Phước, nhiều nơi người dân phải lấy nước từ ao tù để sinh hoạt. Ảnh: Huỳnh Mai

SGTT - Trời nắng gay gắt, khô hạn khắp nơi, nước ngọt đang trở thành một thứ hàng hóa có giá cả thay đổi từng ngày nhưng không phải ở đâu cũng có đủ nước ngọt để bán.

Bến Tre: hai giạ muối đổi một khối nước

Giá đổi nước thô tại một số xã thuộc huyện Bình Đại, tỉnh Bến Tre đã lên đến 80.000 đồng/m3. Lượng nước mưa rất ít ỏi còn lại ở một số hồ chứa có giá đổi 150.000 – 170.000 đồng/m3. Xã Thạnh Phước, huyện Bình Đại hiện có 2.450 hộ dân phải sống trong cảnh khô khốc. Giá nước ngọt đến những xóm ấp xa trục lộ chính đã lên đến 150.000 đồng/xe nhưng không có để mua. Giá muối tại Bảo Thuận, Bảo Thạnh huyện Ba Tri vừa nhích lên khoảng 40.000 đồng/giạ (40kg) nên phải bán hơn hai giạ muối mới đổi được một khối nước. Mọi năm, hai giếng nước tại xã Thạnh Phước phục vụ cho khoảng 500 hộ dân thì nay đã bị nhiễm mặn...

Tiền Giang: cứu khát từng ngày

Trong cơn khát gay gắt, UBND tỉnh yêu cầu các ngành và địa phương lưu ý trong việc trữ nước, tiết kiệm nước ngọt, hạn chế tối đa tình trạng đẩy giá nước ngọt lên cao… Dù vậy lượng nước ít ỏi còn lại được đánh giá chỉ có thể phục vụ sinh hoạt trong vòng một tháng trở lại. Trong khi đó, nước mặn đã vào sâu cách cửa sông khoảng 70km, hệ thống cống trong dự án ngọt hoá Gò Công buộc phải đóng kín nên các kênh đã khô cạn không còn nguồn nước bổ trợ. Trên 200.000 nhân khẩu đang thiếu nước trầm trọng. Các biện pháp khẩn cấp đang được triển khai với ước tính kinh phí trên 20 tỉ đồng. Ông Phạm Văn Tới, phó chủ tịch hội Nông dân huyện Chợ Gạo cho biết, các trạm cấp nước hiện phải điều tiết nước cấp theo nhóm dân cư, theo thời gian nhất định trong ngày.

Đồng Tháp: một khối nước hơn 10kg lúa

Ở vùng lũ Đồng Tháp, ông Nguyễn Văn Mẫm, phó chủ nhiệm hợp tác xã nông nghiệp Bình Hoà thuộc xã Bình Thành, huyện Thanh Bình cho biết, người dân phải vét nước đục dưới đáy kênh để lắng bùn xài tạm. Hợp tác xã có nhiệm vụ cung cấp nước uống – thông qua trạm cấp nước – cho dân quanh khu vực với giá 50.000 đồng/m3. Với mức này tính ra giá một khối nước đã xấp xỉ giá 13kg lúa.

Long An: nước mua cũng không có

Ngày 11.4, bà Nguyễn Thị Xuân Hương, giám đốc trung tâm Nước thuộc sở Nông nghiệp và phát triển Long An cho biết, nắng nóng kéo dài đã làm cạn kiệt nguồn nước ở các huyện vùng hạ của tỉnh như Cần Giuộc, Cần Đước… dẫn đến hàng ngàn hộ dân thiếu nước sinh hoạt trầm trọng. Theo bà Hương, do đặc trưng của các xã vùng hạ là sáu tháng nước ngọt và sáu tháng nước mặn nên nhiều xã không thể khoan giếng lấy nước được. Ông Nguyễn Văn Miềm, chủ tịch xã Long Hựu Đông, huyện Cần Giuộc cho biết, riêng xã này đã có đến ba ấp là Rạch Đào, Long Ninh, Rạch Cát với trên 1.000 hộ thiếu nước ngọt sinh hoạt. Hầu hết người dân sử dụng nước bằng cách đổi nước lưu động từ các ghe, xe chở từ các nơi khác về giá từ 35.000 – 45.000 đồng/m3, nhưng không ổn định, chất lượng không được đảm bảo.

Bình Phước: lấy nước từ ao tù

Một số khu vực do không có nguồn nước, người dân phải mua nước vận chuyển bằng xe bồn với giá từ 30.000 – 50.000 đồng/m3. Một số hộ dân do điều kiện kinh tế khó khăn, phải mất nhiều thời gian để lấy nước ở những nơi nguồn nước không đảm bảo vệ sinh. Theo thống kê sơ bộ của tỉnh, khoảng 20.798 hộ dân thiếu nước sinh hoạt. UBND tỉnh cho biết sẽ trích ngân sách dự phòng khoảng 7 tỉ đồng để ưu tiên giải quyết nước sinh hoạt của người dân thông qua hỗ trợ chi phí mua nước sinh hoạt, mua các thùng trữ nước, nạo vét giếng đào, khoan giếng cộng đồng.

Thừa Thiên – Huế: sông Bồ trơ đáy

Sông Bồ bắt nguồn từ vùng núi phía Đông A Lưới, chảy qua vùng Hương Trà, Phong Điền, Quảng Điền và nhập vào sông Hương ở ngã ba Sình. Sông có chiều dài 94km, diện tích lưu vực 938km2, là con sông chủ lực cung cấp nước để tưới tiêu hơn 5.000ha ruộng thuộc các huyện Phong Điền, Hương Trà, Quảng Điền. Tuy nhiên hiện nay đoạn sông qua huyện Hương Trà đã trơ đáy, người dân khu vực hạ lưu đang thiếu nước sinh hoạt và sản xuất nông nghiệp; trong lúc đó thuỷ điện Hương Điền vẫn cho tích nước tại phía thượng nguồn. Cụ Võ Văn Thương, 76 tuổi nói: "Từ lúc sinh ra, tôi chưa bao giờ thấy sông Bồ lại cạn như ri". Hiện tại trên 100 hộ dân tại đội 1 Lại Bằng xã Hương Vân, và một số xã thuộc huyện Phong Điền phải đào sâu giếng của mình hoạ may mới tìm ra nước để sinh hoạt.

Ngọc Tùng – H.H.Giang – Tân An – Huỳnh Mai

Tuesday, April 13, 2010

Đường cao tốc bị lún!

12/04/2010 0:08 

Theo ghi nhận của PV Thanh Niên, đường cao tốc TP.HCM - Trung Lương chỉ sau 2 tháng thông xe tạm đã bắt đầu có hiện tượng lún cục bộ, tạo thành các gờ cao thấp và lồi lõm, tiềm ẩn nguy cơ tai nạn.

 Mời nghe đọc bài

Đường cao tốc TP.HCM - Trung Lương đưa vào khai thác từ ngày 3.2.2010, cho phép các loại ô tô chạy với tốc độ tối đa 100 km/giờ (tốc độ tối đa theo thiết kế là 120 km/giờ). Con đường này hiện vẫn là sự lựa chọn số 1 cho xe từ TP.HCM đi miền Tây và ngược lại, do mặt đường phẳng, độ bám dính tốt và cấm xe gắn máy lưu thông nên ô tô có thể chạy với tốc độ cao.

 
Hàng rào hai bên đường cao tốc nhiều đoạn đã bị tháo dỡ, gây nguy hiểm nếu có người băng ngang đường - Ảnh: P.T

Nguy cơ tai nạn

Tuy nhiên, gần đây trên hơn 40 km đường cao tốc bắt đầu xuất hiện nhiều vị trí lồi lõm khiến xe cộ bị dằn xóc khi lưu thông, nhất là tại các đoạn lên và xuống các cầu vượt trên tuyến, đoạn qua các khe co giãn bằng sắt...


Đường cao tốc mới đưa vào khai thác hơn 2 tháng mà đã lún chứng tỏ việc thiết kế, thi công có thiếu sót.

Ông Phan Phùng Sanh - Phó chủ tịch thường trực Hiệp hội Khoa học kỹ thuật xây dựng TP.HCM

Ở hướng từ TP.HCM đi Tiền Giang, tại Km 38, chạy với tốc độ 100 km/giờ có thể cảm nhận rất rõ xe bị nảy lên. Đoạn qua cầu vượt Tân An, đường xuất hiện những khoảng lõm khiến xe bị nhồi liên tục. Càng về gần đến Tiền Giang thì đường càng xấu, cảm giác xe bị dằn xóc càng rõ. Nhất là tại Km 48, cả một đoạn dài vài trăm mét gập ghềnh, lồi lõm, có thể cảm nhận rõ khi ngồi trên xe và quan sát được bằng mắt thường.

 
Tại địa phận tỉnh Tiền Giang, do chưa hoàn thành hạng mục cầu vượt nên phải bố trí bảo vệ đưa người dân băng ngang đường cao tốc rất nguy hiểm

Phần đường từ Tiền Giang về TP.HCM còn xấu hơn vì nhiều đoạn có dấu hiệu lún rõ rệt, nhất là đoạn gần địa phận tỉnh Tiền Giang. Thậm chí tại các Km 49 - 48 còn xuất hiện các gờ dọc chạy dài giữa 2 làn đường khiến xe đang lưu thông với tốc độ cao gặp khó khăn khi chuyển làn. Tương tự, tại các Km 44, 39, 35, 34, đường mấp mô, gồ ghề thấy rõ làm xe chạy với tốc độ cao liên tục nảy lên. Đoạn qua các Km 26, 25, 24 cũng mấp mô, có đoạn thấy rõ đường bị võng hẳn xuống, giữa 2 làn đường xuất hiện gờ dọc chạy dài nhiều km. Đến Km 15 hiện tượng dằn xóc vẫn còn, về đến gần TP.HCM thì mặt đường tương đối phẳng...


Hiện tượng lún trên đường cao tốc TP.HCM - Trung Lương và các tuyến nối là hoàn toàn bình thường.

Ông Đỗ Ngọc Dũng - Phó tổng giám đốc PMU Mỹ Thuận

Không chỉ phần đường cao tốc, mà nhánh đường dẫn phía TP.HCM cũng bắt đầu xuất hiện nhiều đoạn lún đến 10 - 15 cm tại các điểm tiếp giáp các cống băng ngang đường, cầu vượt kênh rạch. Điều đáng nói là gần các điểm đường bị lún xuống thấp so với mặt cầu hoàn toàn không có biển báo "đường chờ lún" hoặc gờ giảm tốc nên xe cộ qua đây vô tư nhấn ga chạy với tốc độ cao và thường bị nhảy chồm lên.

Tiếp xúc với Thanh Niên, một chuyên gia giao thông cho rằng, đường cao tốc thiết kế cho xe chạy với tốc độ cao, do đó việc xuất hiện các gờ cao thấp, lồi lõm rất nguy hiểm vì sẽ gây lết tay lái, dằn xóc, tiềm ẩn nguy cơ tai nạn. Mặt khác, hiện tượng lún sẽ làm xuất hiện các vùng trũng chứa nước (nhất là vào mùa mưa) gây ra hiện tượng Hydroplaning (hay còn gọi là Aquaplaning) làm xe bị lết hoặc quay tròn khi đổi làn. Đây là hiện tượng xảy ra khi lớp nước tạo bề mặt phân cách giữa lốp và mặt đường, khiến xe không thể điều khiển được và phanh cũng không ăn. Theo các nghiên cứu, Hydroplaning xuất hiện khi xe chạy ở tốc độ trên 80 km/giờ qua vũng nước. Xe chạy nhanh, lốp mòn (nếu bánh xe không có gai tối thiểu 3 mm) thì độ bám đường giảm và Hydroplaning càng dễ xảy ra, có thể gây tai nạn kinh khủng.

 

Đường cao tốc bắt đầu có hiện tượng lún, không còn bằng phẳng như trước

Lún là bình thường?

Trả lời Thanh Niên, ông Đỗ Ngọc Dũng - Phó tổng giám đốc Ban quản lý dự án (PMU) Mỹ Thuận, chủ đầu tư - cho rằng, hiện tượng lún trên đường cao tốc TP.HCM - Trung Lương và các tuyến nối là "hoàn toàn bình thường".

Theo ông Dũng, toàn tuyến đường cao tốc đi qua khu vực địa chất yếu, có nơi túi bùn sâu đến 28m (đoạn ranh giới giữa Long An và Tiền Giang). Do đó, PMU và đơn vị thi công vẫn thường xuyên đặt quan trắc lún sau khai thác, chờ lún đến một mức nhất định sẽ tiến hành bù lún. PMU sẽ tính toán theo từng vị trí, chiều sâu của túi bùn để có phương án bù lún hiệu quả. Trong đó, theo dõi sát 2 vị trí đang lún là đoạn gần cầu vượt Tân An (Long An) và đoạn qua khỏi Long An để sang địa phận Tiền Giang. Về việc xuất hiện các gờ dọc giữa 2 làn đường, ông Dũng đưa ra giả thiết có thể do một trong hai làn có nhiều xe lưu thông hơn nên bị lún so với làn kia, chứ không có chuyện việc đổ bê tông không đồng nhất. Ông Dũng khẳng định hiện tượng lún trên đường cao tốc nằm trong phạm vi cho phép.

Trong khi đó, ông Phan Phùng Sanh - Phó chủ tịch thường trực Hiệp hội Khoa học kỹ thuật xây dựng TP.HCM - nhận xét, việc đường cao tốc mới đưa vào khai thác hơn 2 tháng mà đã lún, chứng tỏ việc thiết kế, thi công có thiếu sót. Theo ông Sanh, nguyên nhân chủ yếu của tình trạng này là do không khảo sát địa chất kỹ, không đảm bảo được thời gian ổn định đất (phải chờ đến 2 - 3 năm đối với công trình lớn) và ứng dụng chưa tốt các công nghệ hiện đại để xử lý nền đất yếu. Hiện nay, không chỉ đường cao tốc TP.HCM - Trung Lương mà rất nhiều công trình khác đang bị "giú ép", thời gian hoàn thành cấp bách dẫn đến sau khi đưa vào sử dụng còn nhiều khiếm khuyết, phải sửa đi sửa lại nhiều lần. "Tiến độ là thời gian cần thiết để thực hiện một phần việc theo trình tự và chất lượng tương xứng, do đó việc cắt giảm thời gian một cách tùy tiện sẽ cho ra đời những sản phẩm không hoàn thiện, giống như ăn trái chín cây thì bao giờ cũng ngon lành hơn trái giú ép", ông Sanh nói.

TS Phùng Mạnh Tiến - Phân viện Khoa học GTVT phía Nam - khuyến cáo, PMU Mỹ Thuận và đơn vị thi công cần theo dõi kỹ tình trạng lún của đường cao tốc xem có nằm trong khả năng cho phép hay không (ở đầu cầu có thể cho phép lún đến 10 cm, đường cho phép lún đến 30 cm). Nếu xuất hiện các hiện tượng bất thường như lún quá giới hạn hay lún không đều gây nứt, gãy mặt đường thì cần phát hiện sớm và có biện pháp khắc phục ngay.

Theo phản ánh của các tài xế, toàn bộ tuyến đường cao tốc chính dài hơn 40 km nhưng lại không có lấy một trạm xăng và trạm dừng chân. Điều này dẫn đến tình trạng nhiều xe bị hết xăng giữa đường đành phải trông chờ vào lực lượng cứu hộ vốn rất hạn chế. Đồng thời, trên đường thường xuyên thấy cảnh nhiều xe dừng lại hai bên để hành khách đi vệ sinh rất nhếch nhác và phản cảm.

Theo quy định, dọc đường cao tốc phải rào chắn lưới B40 ngăn phương tiện, người, súc vật băng ngang nhằm đảm bảo an toàn cho xe chạy với tốc độ cao. Tuy nhiên, hiện rất nhiều đoạn vẫn chưa có rào chắn hoặc hàng rào bị đổ gãy, mất cắp, như tại các Km từ 33 - 42... Tại nút giao Thân Cửu Nghĩa (Tiền Giang), do chưa hoàn thành hạng mục cầu vượt nên Trung tâm Quản lý đường cao tốc phải bố trí nhân viên dẫn người dân, học sinh băng qua băng lại đường cao tốc rất nguy hiểm...

Ông Đỗ Ngọc Dũng cho rằng do trong quá trình thông xe tạm nên còn nhiều hạng mục chưa hoàn thiện dẫn đến chưa thể đảm bảo an toàn tuyệt đối. Về việc xây trạm dừng chân, ông Dũng cho biết PMU Mỹ Thuận đã kiến nghị Chính phủ huy động vốn tư nhân xây trạm dừng trên đường cao tốc đoạn qua tỉnh Long An.

P.T

Phương Thanh

Con trai Lê Duẩn: 'Chẳng lẽ bây giờ lại sợ vài người nói trái chiều?'

Cập nhật lúc 10:36, Thứ Ba, 13/04/2010 (GMT+7)

- Tôi nghĩ rằng đồng thuận không chỉ là đồng ý kiến, quan trọng hơn và đúng hơn phải hiểu là đồng mục đích - TS Lê Kiên Thành bày tỏ quan điểm.

>> Loạt bài Đóng góp ý kiến cho Đại hội Đảng XI

Nhiều nguyên lý công bằng không đúng

Ảnh: Thanh  Nga

TS Lê Kiên Thành: Dường như chúng ta vẫn sợ ý kiến trái chiều của nhân dân. Ảnh: Thanh Nga

Thưa ông, dự thảo các văn kiện trình Đại hội XI sẽ được đưa ra lấy ý kiến đóng góp của các đảng bộ cơ sở và nhân dân. Là một đảng viên quan tâm đến sự kiện này, điều ông mong muốn ở các văn kiện là gì?

Cho dù chỉ là một đảng viên bình thường, không nói được điều gì to tát nhưng tôi nghĩ mỗi lần ĐH Đảng là một thời điểm tổng kết những gì đã làm được trong những nhiệm kỳ qua, đặt ra hướng mới cho tình hình phát triển của đất nước trong khoảng thời gian tới.

Trong các văn kiện sắp tới này, tôi mong muốn ít nhất có gì đó mang tính chất cộng sản, chỉ ra một mục tiêu thể hiện được ý chí của người cộng sản.

Như vậy mới rõ được là nước ta khác với các nước khác, còn nếu đọc một văn kiện mà cũng chỉ từng đấy chỉ tiêu thì không rõ nét.

Trong không khí mà mọi người nói nhiều đến Đổi mới, dường như câu nói của tôi có vẻ là bảo thủ. Nhưng tôi không nghĩ như vậy.

Chúng ta có thể đặt một mục tiêu mặc dù đất nước còn nghèo nhưng đảm bảo chắc chắn rằng những trẻ em đến độ tuổi đi học ở khắp mọi nơi được đến trường học.

Có làm được chuyện đó hay không? Tôi tin chắc rằng với ý chí của người cộng sản thì có thể làm được.

Điểm thứ hai mà tôi muốn nói ở đây, đó là chúng ta đang phấn đấu xây dựng một xã hội công bằng, thế nhưng có rất nhiều nguyên lý công bằng không đúng.

Một tổng giám đốc công ty của nhà nước lương một tháng có thể đến cả trăm triệu đồng, trong khi một đại tá trong quân đội lương chừng 7 triệu đồng/tháng.

Tôi không phê phán người lĩnh lương một trăm triệu đồng, bởi họ không nghĩ ra được cơ chế đó. Mà cơ chế đó là do chính chúng ta "đẻ" ra và chấp thuận.

Tổng giám đốc chịu trách nhiệm kinh doanh và quản lý tài sản của một công ty, người đại tá đang gìn giữ một hòn đảo thiêng liêng của Tổ quốc, chúng ta đang duy trì một sự công bằng nào đây?

Chúng ta nói nhiều đến việc chăm lo cho hạnh phúc của nhân dân nhưng dường như nhiều khi còn chung chung, trừu tượng.

Chỉ sợ khi không đủ lý lẽ

Trong phát biểu khai mạc Hội nghị TƯ 12, Tổng Bí thư nhấn mạnh tinh thần nhìn thẳng vào sự thật, tự phê bình và phê bình nghiêm túc. Người dân cũng đang mong chờ một không khí nói thẳng, nói thật, trung thực với chính mình, dám đối diện với những vấn đề còn tồn đọng và bức xúc của cuộc sống, kể cả các vấn đề lâu nay vốn được cho là nhạy cảm. Ông nghĩ sao về điều này?

Tôi nghĩ rằng "nhạy cảm" ở đây, nếu quả thực là những vấn đề nhạy cảm thật, có nghĩa là cuộc sống đòi hỏi thật, chẳng làm sao mà né tránh được, bởi đó là bức bách của cuộc sống thật.

Mô tả ảnh.
"Trước đây, văn kiện của Đảng thường đi trước thực tế".  Ảnh: Thanh Nga

Chúng ta dường như vẫn sợ những ý kiến trái chiều của nhân dân. Nhưng ta phải suy nghĩ lại, có phải thời điểm ban đầu khi Đảng bắt đầu hoạt động chúng ta chỉ có một nhóm người.

Còn bây giờ chúng ta có đầy đủ tất cả những cơ hội mà hơn nữa còn cả sau lưng thành tựu của Đảng Cộng sản. Chúng ta đánh đuổi được Pháp, đánh đuổi được Mỹ… thống nhất được đất nước. Thế chúng ta còn sợ gì?

Hồi xưa, chúng ta đi tuyên truyền mới chỉ là truyền đơn, mới chỉ nói vào tai người ta thôi, nhưng chính sự hy sinh của những người làm cách mạng đã làm cho quần chúng hiểu được chính nghĩa của mình.

Chẳng lẽ bây giờ chúng ta lại sợ một vài người nói trái chiều? Chúng ta chỉ sợ khi không đủ tự tin, không có đủ lý lẽ để thuyết phục.

Chúng ta vẫn luôn coi trọng việc tạo ra được sự đồng thuận nhưng theo tôi, đồng thuận không chỉ là đồng ý kiến. Quan trọng hơn và đúng hơn là đồng mục đích.

Có thể có nhiều ý kiến khác nhau, thậm chí trái ngược nhau, nhưng vẫn chung một mục đích lớn, đó là sự đồng thuận chứ không phải khác ý kiến nhau là không đồng thuận. 

Độ chênh giữa văn kiện với thực tế

Là một đảng viên đang điều hành  doanh nghiệp, ông có cảm nhận gì về những tác động từ các văn kiện khi đi vào đời sống, cụ thể hơn là hoạt động kinh doanh của mình?

Tôi nghĩ là có ảnh hưởng rất lớn. Ví dụ như tôi là đảng viên làm kinh tế tư nhân nhưng phải sau 10 năm chúng ta mới chấp nhận điều đó.

Đó là ảnh hưởng từ các văn kiện của Đại hội Đảng, từ thời điểm manh nha cách đây 10 năm cho đến Đại hội X vừa rồi mới công nhận lại chuyện đó một cách khó khăn chứ không phải dễ dàng.

Tôi cho rằng đây là độ chênh nó rất lớn, chưa thể hiện được sự lãnh đạo nhạy bén của Đảng.

Nó khác với trước đây, khi những văn kiện của Đảng thường đi trước thực tế và quần chúng phải cố gắng phấn đấu theo hướng đó.

Còn bây giờ, có rất nhiều điều mình lại hợp thức hóa thực tế, hợp thức hóa những điều làm trong cuộc sống đã tồn tại rất lâu rồi.

Nhưng nói đến sự lãnh đạo là nói đến sự đòi hỏi cao hơn. Tức là phải hướng đến điều mà thực tế sẽ phải đi theo. Tất nhiên cũng sẽ có những  điều chỉnh trong thực tế nhưng không thể trì hoãn lâu như thế.

Tôi nghĩ người lãnh đạo của đất nước nào cũng cần phải có trình độ xuất chúng, có đạo đức và phong cách tiêu biểu. Những người lãnh đạo cộng sản chắc chắn phải có đức hy sinh và lòng yêu nước vô tận.

Chúng ta đã có những con người đó nên chúng ta đã từng làm nên những điều kỳ diệu.

  • Cao Nhật - Thanh Nga

Hà Nội sắp thành hồ chứa nước thải?

Cập nhật lúc 09:39, Thứ Ba, 13/04/2010 (GMT+7)

Tin nhanh Vietnamnet - Với dân số trên 7 triệu người, lượng nước thải trên toàn thành phố xấp xỉ 600.000 m3/ngày. Tuy nhiên theo khảo sát của Sở Tài nguyên – Môi trường Hà Nội chỉ có 1/10 lượng nước thải trên được xử lý, số còn lại đang được xả thải trực tiếp ra các  hồ trên địa bàn thành phố.

>>> Tin liên quan

Đây là kết quả khảo sát mới nhất của Sở Tài nguyên – Môi trường trên 116 hồ tại địa bàn Hà Nội. Kết quả cho thấy hầu hết các hồ đều có dấu hiệu ô nhiễm, thậm chí một số chỉ tiêu vượt quy chuẩn cho phép, nước có màu xanh, xanh đen, nổi váng và có mùi hôi thối.

Nguyên nhân của tình trạng ô nhiễm trầm trọng này được xác định chủ yếu do nguồn nước thải sinh hoạt của người dân gây nên. Vì thiếu ý thức, nên toàn bộ lượng thải sinh hoạt hàng ngày đều được dẫn ống đổ thẳng ra các sông hồ. Xung quanh các hồ Thiền Quang, Thành Công, Ngọc Khánh, Nghĩa Tân… hệ thống ống, cống dẫn nước mọc ra tua tủa và các hồ nghiễm nhiên trở thành các hố nước thải trong lòng thành phố. Ngoài ra trên một số hồ vẫn còn tồn tại hình thức nuôi cá thâm canh. Điều này đã làm cho mức độ ô nhiễm của các hồ gia tăng nhanh chóng.

Mô tả ảnh.

Hiện tượng cá chết nổi hàng loạt trên hồ Trúc Bạch là dấu hiệu cho thấy các hồ ở Hà Nội đang bị "bức tử"(Ảnh: SGTT)

Điển hình là tình trạng cá chết nổi hàng loạt trên hồ Trúc Bạch thời gian gần đây, ảnh hưởng nghiêm trọng đến mỹ quan và môi trường quanh khu vực. Tuy nhiên các nhà khoa học cho biết không chỉ hồ Trúc bạch mà hầu hết các hồ khác ở Hà Nội cũng đang trong tình trạng ô nhiễm nặng.

Vì việc lựa chọn công nghệ và có quy hoạch đúng đắn cho các hồ trên địa bàn thành phố đang trở thành một bài toán nan giải hơn bao giờ hết. Các chuyên gia cảnh báo, nếu không tiến hành ngay các biện pháp xử lý, rất có thể trong 1- 2 năm tới, một số Hồ tại Hà Nội sẽ bị "bức tử", chỉ còn trơ lớp bùn đen ngòm, bốc mùi nồng nặc.

Để giải quyết bài toán trước mắt, GS Trần Hiếu Nhuệ, Viện Nước và Công nghệ môi trường cho rằng cần phải đẩy mạnh công tác xử lý ô nhiễm nước tại các hồ bằng công nghệ xử lý nước mặt bằng công nghệ quản lý tổng hợp. Còn phương án về lâu dài thì cần phải có biện pháp xử lý nước thải tại nguồn trước khi xả xuống hồ, đặc biệt cần tuyên truyền nâng cao ý thức người dân trong việc bảo vệ môi trường các hồ, đi đôi với việc xử lý nghiêm những cá nhân, tổ chức xả rác thải, chất thải xuống hồ.

Bên cạnh đó, vấn đề sau khi "cứu hồ" cũng đang là một bài toán khó đặt ra cho chính quyền thành phố. Khi hồ đã được cải tạo, làm sạch nhưng làm thế nào để quản lý, giữ gìn, duy trì vệ sinh thường xuyên cũng lại là một vấn đề không đơn giản.

  • Thiên Hương

Monday, April 12, 2010

Lỗi tiếng Anh sơ đẳng ???

Biển hiệu chào mừng Hội nghị ASEAN Việt Nam 2010 bằng tiếng Anh rộng hàng chục m2 đặt trên đường Phạm Văn Đồng (đoạn trước cửa Metro) mắc lỗi sơ đẳng.

Biển hiệu này được dựng từ hồi đầu tháng 4 trên tuyến đường cửa ngõ thủ đô - nơi xe chở khách quốc tế dự Hội nghị ASEAN chạy từ sân bay Nội Bài về trung tâm Hà Nội. Ảnh chụp ngày 11/4.
Thay vì viết là "Welcome to...", tấm pano khổ lớn này lại ghi thành "Well come to...".
Trong thư gửi đến VnExpress.net, độc giả Nguyễn Thái Long nhận xét, đây là lỗi chính tả ngờ nghệch đến khó tin.
Cách đó không xa là những pano viết đúng.
Trao đổi với VnExpress.net, một thành viên Tiểu ban văn hóa tuyên truyền quốc gia về ASEAN 2010 cho hay, cuối năm 2009 tiểu ban đã gửi bộ nhận diện hình ảnh và nội dung tuyên truyền bằng tiếng Việt và tiếng Anh cho các cơ quan để sử dụng cho trang trí đường phố. "Chúng tôi vừa yêu cầu Hà Nội gỡ bỏ những pano sai chính tả", vị này cho biết.

Khánh Chi - Thái Long

Sunday, April 11, 2010

Bài phỏng vấn của luật sư Lê Thị Công Nhân với RFI bị ngụy tạo

Thứ bảy 10 Tháng Tư 2010 - Sửa đổi lần cuối Thứ bảy 10 Tháng Tư 2010

DR
Thanh Phương
Một bài phỏng vấn Lê Thị Công Nhân được lưu hành trên mạng, với một số đoạn bị sửa đổi hoặc một số đoạn thêm vào, với nội dung là luật sư Lê Thị Công Nhân đả kích Khối 8406 và các thành viên của phong trào. Trên thực tế, trả lời RFI cô đã bày tỏ lòng ngưỡng mộ đối với những lãnh đạo Khối 8406.

Vìdeo trực tiếp từ Paltalk: Diễn Đàn Chính Trị Tranh Luận Dân Chủ

Video#2 : DienDan ChinhTri TranhLuan DanCHu - Live from PalTalk

Log In Paltalk: DienDan_ChinhTri_TranhLuan_DanChu

Liberty