TUYÊN NGÔN LẠC HỒNG
Nam quốc Mộc Tinh chấn Lạc Hồng
Vận thiên khí hội kiến hòa nhân
Chấn đạo quốc hưng bình thiên hạ
Ngoại quốc lân bang kính phục giao.
Trần Đông Chấn

Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát - La Meurtrissure

Search This Blog

Thursday, August 26, 2010

Hà Nội: Bàng hoàng 100 ngôi mộ “mất tích” trong đêm

Sau một đêm ngủ dậy, tất thảy người dân phường Dương Nội, quận Hà Đông (Hà Nội) đều bàng hoàng khi thấy gần 100 ngôi mộ của người thân táng tại nghĩa trang Đồng Chưa của phường bỗng dưng bị "chôn" thêm một lần nữa.

TIN BÀI KHÁC

/chuyenmuc/quangcao/2010/images/vnnmobiad.gif

Gần một nửa nghĩa trang không hiểu vì sao lại ngập sâu trong hàng nghìn mét khối bùn đất khiến bà con không thể tìm thấy hoặc phân biệt được đâu là phần mộ của thân nhân gia đình mình. Tệ hại hơn, tất cả những ngôi mộ này đều thuộc diện hung táng và chưa kịp bốc hài cốt theo phong tục.

Quặn lòng người sống

Chúng tôi về Dương Nội đúng ngày xá tội vong nhân (Rằm tháng 7). Trong khi khắp nơi đang chuẩn bị cho ngày lễ Vu Lan cổ truyền thì tại đây, dưới cơn mưa tầm tã, hàng chục gia đình có phần mộ người thân đang bị vùi lấp dưới lớp bùn đất vẫn đội mưa đứng bên nghĩa trang.

Những nén nhang cháy dở, tiếng khóc, than vãn nỉ non, vàng mã ướt nhẹp cuốn theo từng cơn gió bay tứ tung khắp bãi tha ma. Bất chấp mưa gió bão bùng, những hộ dân này vẫn kiên nhẫn mặc áo mưa lội bì bõm trong bãi bùn cố tìm lại phần mộ người thân nhưng giờ chẳng khác nào mò kim đáy bể.

Người dân Dương Nội vẫn vô vọng tìm mộ người thân dưới cơn mưa tầm  tã
Người dân Dương Nội vẫn vô vọng tìm mộ người thân dưới cơn mưa tầm tã

Ông Đặng Bá Tám, trú tại tổ dân phố Quyết Tâm, phường Dương Nội vừa đưa cánh tay áo đẫm cả nước mưa và nước mắt cho biết: "Nhà tôi có 5 ngôi mộ bao gồm mộ anh trai, chị gái, mộ ông cụ thân sinh… bây giờ tất cả đều ngập trong bùn không thể biết được các cụ nằm ở chỗ nào nữa. Gia đình đã huy động tất cả anh em, con cháu ra đây từ mấy hôm nay để đào bới, khoanh vùng mà tìm, nhưng bất lực vì tất cả đều đã chìm sâu dưới 3-4 mét bùn đất.

Câu chuyện đau lòng tại nghĩa trang Đồng Chưa, phường Dương Nội bắt đầu từ sáng 22-8-2010 khi ông Nguyễn Hữu Châu, một cư dân tại đây đi làm đồng sớm phát hiện một nửa bãi hung táng của nghĩa trang đã bị ai đó đổ phế thải xây dựng lấp mất. Hốt hoảng, ông Châu lập tức chạy về báo tin cho những gia đình có phần mộ thân nhân chôn cất tại đây rồi lên thẳng UBND phường báo cáo sự việc.

Khi người dân có mặt tại nghĩa trang, ai cũng bàng hoàng bởi lượng đất bùn đổ vào đây quá nhiều, phải đến cả trăm xe ô tô trọng tải lớn, loại 15 hoặc 25 tấn chuyên chở VLXD với khối lượng lên tới cả nghìn mét khối. Tất cả những việc làm này sau đó được xác định chỉ diễn ra chóng vánh trong đêm 21 rạng sáng 22-8. Sau khi đi kiểm tra sơ bộ, người dân đã thống kê có ít nhất 70 ngôi mộ chưa được cải táng đã bị chôn vùi trong đó có cả mộ bố ông Châu.
 
Trường hợp gia đình ông Nguyễn Xuân Minh cũng đau lòng không kém. Trong tiếng khóc sụt sùi, ông Minh đau đớn nói: "Tôi không thể hình dung nổi cảnh tượng này. Tại sao trên đời này lại có kẻ độc ác và vô lương tâm đến thế? Bây giờ chúng tôi biết làm gì với khối lượng bùn đất khổng lồ này".
 
Nhà ông Minh có ít nhất hai ngôi mộ bị "chôn" sâu dưới bùn, trong đó mộ bố, mộ mẹ ông đã không thể xác định được vị trí. Cả cụ ông và cụ bà thân sinh của ông Minh mới mất năm 2006 và 2008, gia đình đang có dự định cải táng vào cuối năm nay. Nhưng trước sự việc này chắc chắn dự định nói trên sẽ không thể thực hiện được.
 

Nghe tin dữ xảy ra tại nghĩa trang của phường, cụ Nguyễn Văn Chinh năm nay 74 tuổi hiện là Trưởng ban khánh tiết làng La Cả thuộc tổ dân phố Hoàng Hanh, phường Dương Nội cũng đội mưa ra hiện trường cho biết: "Nghĩa trang Đồng Chưa là nơi mai táng người chết chủ yếu của địa phương chúng tôi. Khu nghĩa trang nằm sát bên đường Lê Văn Lương kéo dài nhưng chưa thuộc diện phải di dời. Việc đổ trộm phế thải lấp đi nhiều phần mộ là hành động không thể chấp nhận được. Đây là hành vi vô đạo đức, xâm hại mồ mả của một số người. Chúng tôi đã báo cáo vụ việc ngay hôm đó lên UBND phường Dương Nội, rất mong sẽ sớm tìm ra thủ phạm. Nhìn cảnh tượng này, những người sống đau lòng lắm. Mộ mẹ tôi cũng đang bị vùi dưới bùn".

 Liệu có tìm ra thủ phạm?

Ông Trịnh Như Hà - Phó Chủ tịch UBND phường Dương Nội cũng không giấu nổi sự căm phẫn: "Các anh về chứng kiến thì biết, rất nhiều ngôi mộ bị vùi dưới độ sâu 3-4 mét bùn đất ai mà không đau lòng. Nhà tôi tuy không có mộ bị lấp, nhưng trong dòng họ, gia tộc cũng có mấy trường hợp".

Ông Hà cũng cho biết, số lượng bùn đất này được xác định là bùn đất lấy lên từ những bãi cọc khoan nhồi của một trong số các công trình xây dựng đang tiến hành dọc đường Lê Văn Lương. Sau sự cố hy hữu xảy ra, ngày 22-8 xã đã khắc phục tạm thời bằng cách trích ngân sách địa phương thuê xe bốc đi được 5 chuyến. Tuy nhiên, do số bùn đất quá lớn, lại gặp mưa lớn, bùn nhão bị tuồn xuống phía dưới nghĩa trang nên máy xúc không thể tiếp tục làm việc được.

"Chúng tôi mới liên hệ với một số đơn vị để đặt vấn đề thuê phương tiện và nhân công nhằm xử lý triệt để cho nhân dân, tuy nhiên phía thi công đòi giá 90 triệu đồng nhưng cũng chỉ đưa bùn đất lên mặt đường, còn đổ đi đâu… kệ địa phương. Người dân sốt ruột, còn chúng tôi cũng đang cố gắng tìm cách khắc phục sớm nhất" - ông Hà cho hay.

Đường Lê Văn Lương kéo dài đoạn đi qua nghĩa trang Đồng Chưa của phường Dường Nội hai đầu đều có trạm barie bảo vệ của đơn vị thi công công trình. Điều đáng nói là có 1 trạm chỉ cách khu vực nghĩa trang khoảng hơn 100m và tất cả các xe tải đi qua khu vực này đều phải qua gác chắn kiểm soát.

Thế nhưng, khi lãnh đạo phường Dương Nội làm việc với trạm bảo vệ để tìm hiểu xem xe của doanh nghiệp nào đã làm việc trên vào đêm 21-8 thì nhận được câu trả lời là không hề hay biết. Số lượng đất bùn được đổ xuống nghĩa trang là rất lớn, trong một đêm phải có nhiều chuyến xe chạy vào đây. Thậm chí, sau khi đổ ra một số lượng lớn, đối tượng còn cho máy vào ủi số đất bùn trên xuống ngập hết nghĩa trang. Việc làm công khai, diễn ra trong khoảng thời gian dài nên việc gác chắn barie ở đây nói không biết là khó chấp nhận.

Hiện tại, vụ việc đã được UBND phường Dương Nội báo cáo với Cảnh sát môi trường quận Hà Đông và các cơ quan chức năng. Theo ông Hà, việc tìm thủ phạm không phải là vấn đề khó.

"Một việc làm vi phạm pháp luật, táng tận lương tâm và vô đạo đức thế này cần nhanh chóng điều tra để có biện pháp xử lý thích đáng" - ông Hà cho biết.

Theo ANTĐ

,

Khoảng lặng đằng sau nhà máy lọc dầu Dung Quất

SGTT.VN - Bây giờ ai về Dung Quất cũng thấy hào nhoáng bởi sự có mặt của nhà máy lọc dầu bề thế và hàng loạt công trình vệ tinh đồ sộ xung quanh. Thế nhưng, khi đi vòng ra phía sau những công trình hừng hực ấy, tìm đến những người dân từng nhường đất tổ tiên cho đại công trình Dung Quất, tôi như lọt vào một khoảng lặng, rất buồn!

Một góc xóm Động, nơi người dân tự dựng lều để mưu sinh dọc theo sông Đầm, đằng sau đại công trình Dung Quất. Ảnh: Phạm Anh

"Nhà tui hồi đó ở đằng kia, bây giờ còn thấy cây dừa lá rách xơ xác mướp đó!" Ông Bùi Hụi, 60 tuổi ở xóm Động, thôn Tuyết Diêm 1, xã Bình Thuận, huyện Bình Sơn, Quảng Ngãi đưa cánh tay đen đủi chỉ về hướng có khu bể chứa sản phẩm lọc dầu.

Lặng thầm xóm Động

Giọng nói của ông Hụi có âm hưởng buồn. Mà làm sao vui cho được khi sinh ra, lớn lên trong ngôi nhà, mảnh vườn, rồi đùng một cái phải nhường lại cho "bêtông cốt thép". Hỏi vì sao không về đất tái định cư, ông Hụi bảo, về đó có nước... cạp đất.

Ông Hụi vốn sống bằng nghề biển, mà nơi đất tái định cư lại cách đây cả chục cây số. Khổ nỗi, từ nhỏ đến lớn ông Hụi chỉ quen ngồi trên thuyền leo trên đầu ngọn sóng để đi. "Giờ biểu ngồi trên xe đạp, xe máy chạy, có cho tiền tỉ tui cũng... bó tay". Và đó là lý do sau khi giao 400m2 đất cho công trình bể chứa sản phẩm dầu khí, ôm 80 triệu đồng trong tay, vợ chồng ông Hụi lên khu tái định cư hơn một năm rồi quay về làm cái chòi ở tạm ven sông Đầm, nương theo con nước thuỷ triều để kiếm sống tạm bợ qua ngày.

Ông bảo, bao giờ Nhà nước không cho ở thì thôi, còn cho thì ông sẽ ở nơi này đến khi nào hết lao động nổi mới về khu tái định cư. Hằng ngày ông Hụi leo lên chiếc thúng chai thả 30 tấm rập ven bờ sông để bắt cá, cua bán đổi lấy gạo. Hôm nào khoẻ, ông leo lên thuyền đi bạn, cứ 2 giờ sáng đi, gần trưa lại về.

Không chỉ gia đình ông Hụi, mà ở cái xóm Động này, mỗi chòi lá là một cảnh đời khó nhọc... Bởi từ khi họ nhường đất rồi, cuộc sống của họ không khá hơn ngày trước bao giờ. Theo chân ông Hụi, tôi lội dọc mé sông leo lên nơi ở của vợ chồng anh Trương Ngọc Kinh. Bước vào nhà, thấy anh Kinh khó nhọc tay chống gậy, chân lê từng bước, tôi mới nhớ lời ông Hụi: "Thằng Kinh mới tội, nó bị liệt hai chân". Hỏi chuyện, anh Kinh cho biết, trong một lần theo thuyền ngư dân đảo Lý Sơn đi lặn ở Trường Sa, anh gặp phải con "nước độc" nên liệt toàn thân. Sáu bảy năm chữa chạy khắp nơi, hết nhà hết cửa, hết luôn mấy chục triệu tiền đền bù hỗ trợ nhà và đất, đôi chân anh Kinh mới được như bây giờ.

Anh kể, hai vợ chồng sống dựa vào con thuyền nan nhỏ, hàng ngày đánh lưới ven sông. Chuyện lò cò xuống thuyền đi đánh cá, bị té ngã lăn cù là chuyện cơm bữa. "Phải chi được nhận mấy chục triệu của tập đoàn Dầu khí thì đỡ biết chừng nào. Họ biểu vợ chồng tui vi phạm, tui chấp nhận vì nhờ ở sát mép sông tui mới sống được, chứ nếu về khu tái định cư thì gia đình tui chết đói thôi...", anh nói.

Ông Phùng Mười, 60 tuổi, một chủ quán tạm ven đường cho biết sau một thời gian ở khu tái định cư không cách gì để mưu sinh, nên phải quay về. "Hồi đi tái định cư, một đứa con đậu vào đại học Y dược TP.HCM, một đứa thì đang học cấp 3. Nói thiệt, nếu không về đây buôn bán có lẽ con tui giờ đi làm công nhân chứ không thành bác sĩ, kỹ sư như bây giờ..."

Bên lý bên tình

Như chim vào lồng

Lang thang ở các khu tái định cư ở Dung Quất, tôi gặp nhiều cảnh éo le. Như ông Phạm Ảnh ở khu tái định cư tây bắc Vạn Tường, xã Bình Trị. Quê ông Ảnh ở xã Bình Đông, huyện Bình Sơn, vốn sống bằng nghề nông. Về nơi ở mới, gia đình ông chẳng có một miếng đất làm nông. Bí thế, ông Ảnh phải chạy vạy xin nước cơm, đồ ăn thừa ở các nhà, quán mang về nuôi heo. "Vợ chồng tui nuôi ba đứa con còn ở tuổi đi học, mà không có nghề ngỗng gì trong tay". Ông Ảnh tặc lưỡi rồi tự an ủi: "Kệ bà nó, cứ tới đâu hay tới đó, chứ biết làm sao!" Còn bà Nguyễn Thị Cảnh (50 tuổi) kể: "Ba tháng đầu về đây phải thắp đèn dầu. Còn giếng thì phải bỏ tiền ra đóng, mất khoảng 3,5 triệu đồng. Ở nhà quê, muốn chăn nuôi con bò, con heo nhưng đất quá chật. Mà nếu có nuôi cũng chẳng biết lấy gì cho chúng ăn".

Có bận trao đổi với tôi, ông Lê Quang Sơn, chủ tịch UBND xã Bình Thuận nói buồn: "Nói thiệt với chú em, nếu hỗ trợ tiền của tập đoàn Dầu khí quốc gia cho xóm Động ngay bây giờ thì có hàng chục người khác đã ổn định cuộc sống quay về dựng nhà, dựng cửa... làm rối thêm tình hình. Còn cảnh khó của bà con, ai cũng thấy rồi. Họ đi về tái định cư thì... đói, vì không có nghề gì để làm ăn sinh sống, mà quay về quê dựng lều, dựng nhà ở tạm thì vi phạm chính sách chung. Đằng nào cũng khó, chính quyền cơ sở càng khó hơn, bởi bên lý, bên tình...!"

Được biết, tập đoàn Dầu khí quốc gia hỗ trợ cho 1.776 hộ nhường đất để xây dựng đại công trình Dung Quất tổng cộng 200 tỉ đồng. Trong đó, 70 tỉ hỗ trợ an sinh xã hội trực tiếp cho hộ dân tái định cư; 130 tỉ còn lại đầu tư cơ sở hạ tầng phục vụ dân sinh tại các khu tái định cư. Đến nay, các công trình đầu tư cơ sở hạ tầng này nhiều nơi chưa triển khai và hàng trăm hộ dân vẫn chưa nhận được tiền hỗ trợ an sinh xã hội.

Theo ông Đoàn Dụng, bí thư huyện uỷ Bình Sơn, những người chưa nhận được tiền là do họ từ nơi tái định cư về quê cũ làm nhà trên đất Nhà nước đã đền bù, giải toả; một số khác thì các thành viên trong gia đình lấn chiếm đất, dựng nhà trên đất công trình.

Điều ấy cũng có nghĩa là, những ai vi phạm, giờ muốn nhận tiền hỗ trợ an sinh xã hội thì phải... dỡ nhà ngay tức khắc. Nhưng dỡ nhà đi thì họ làm sao để tiếp tục sống? Sông Đầm bây giờ thuỷ triều đang xuống. Rừng cây mắm trước mặt trơ ra chùm rễ vàng hoe khiến tôi liên tưởng đến đầu tóc trơ khô lâu ngày chưa cắt của anh Kinh...

bài và ảnh: Phạm Anh

Wednesday, August 25, 2010

RFI: So sánh hai chế độ độc đoán của Việt Nam và Trung Quốc

Thứ hai 28 Tháng Sáu 2010


Hội thảo "Các chế độ độc đảng ở Đông Á"
Thanh Phương
Các chế độ độc đoán ở châu Á có gì khác và giống nhau ? Giữa hai nước Trung Quốc và Việt Nam có gì tương đồng và những gì dị biệt ? Đó là những câu hỏi mà các chuyên gia sẽ tìm cách giải đáp trong một cuộc hội thảo sẽ diễn ra từ ngày 29/6 đến ngày 1/7 tại trường Đại học Thành phố Hồng Kông.
Tham gia hội thảo này sẽ có nhiều nhà nghiên cứu từ nhiều nước Hoa Kỳ, Mêhicô, Áo, Thái Lan, Hàn Quốc, Đài Loan, Anh Quốc, Nhật Bản, Úc. Trong số các diễn giả cũng có mặt những chuyên gia quen thuộc trên làn sóng RFI như giáo sư Carl Thayer, Vũ Quang Việt, Ngô Vĩnh Long.

Giáo sư Jonathan London trong một chuyến đi tại Lào Cai năm 2006
Giáo sư Jonathan London trong một chuyến đi tại Lào Cai năm 2006
Đứng ra tổ chức cuộc hội thảo này là một giảo sư trẻ, Jonathan London, Khoa Nghiên cứu quốc tế và châu Á thuộc Trường Đại học Thành phố Hồng Kông. Tuy là người Mỹ nhưng giáo sư Jonathan London nói và viết tiếng Việt rất giỏi, vì anh đã sống làm việc ở Việt Nam nhiều năm và nay vẫn thường về Việt Nam làm việc. RFI phỏng vấn giáo sư London.

Phỏng vấn Giáo sư Jonathan London
(15:47)
28/06/2010

 

Lần đầu tiên tập trận đổ bộ và bình định Bắc Triều Tiên


Quân đội Hàn Quốc tập trận chống khủng bố trên bộ 23/8/2010
Quân đội Hàn Quốc tập trận chống khủng bố trên bộ 23/8/2010
Ảnh: Reuters
Tú Anh

Trong cuộc tập trận chung mang tên Ulji Freedom Guide với Hoa Kỳ, quân đội Hàn Quốc đã thực tập đổ bộ kiểm soát và bình định Bắc Triều Tiên theo một kịch bản do bộ Thống Nhất soạn thảo.Cùng lúc đó, Seoul ban hành lệnh mới cho phép quân đội Hàn Quốc trả đũa ngay tức khắc mỗi khi Bắc Triều Tiên nổ súng vào lãnh hải của miền Nam.

Theo báo Dong A Jilbo trích lời một cấp chỉ huy quân sự Hàn Quốc xin giấu tên, thì trong đợt tập trận với Hoa Kỳ từ 16 đến 26 tháng 8, lần đầu tiên quân đội Hàn Quốc diễn tập dưới sự giám sát của bộ Thống nhất đất nước. Bộ Thống nhất đưa ra một kế hoạch gồm nhiều bước để đưa Bắc Triều Tiên hội nhập vào Hàn Quốc theo một kịch bản thống nhất bằng quân sự.

Trong quá khứ, cuộc tập trận Ulji Freedom Guide (Người hướng dẫn tự do) chỉ thực tập quản lý hành chánh miền Bắc. Lần này, kế hoạch của Hàn Quốc tiến xa hơn gồm cải tạo giáo dục và ổn định tình hình.

Huy động 56 ngàn quân Hàn Quốc và 30 ngàn quân Mỹ, chiến dịch tập trận mang tính chất phản công nhiều hơn là tự vệ thụ động. Mục tiêu giả định là đổ quân vào dòng sông Chuongchon cách Bình Nhưỡng 80 cây số về phía bắc trong trường hợp Bắc Triều Tiên xâm lấn miền nam.

Còn theo hãng Yonhap, một viên chức chính phủ xin giấu tên thẩm định rằng chiến dịch « bình định » này sẽ làm lãnh đạo Bắc Triều Tiên nổi giận thêm vào lúc quan hệ hai bên rất xấu. Cũng trong tình thế này, bộ trưởng Quốc phòng Hàn Quốc Kim Tea-Young thông báo với Ủy ban Quốc phòng Quốc hội là quân đội đã nhận được chỉ thị mới đối phó với Bắc Triều Tiên. Từ nay, mỗi khi bị tấn công trên biển, hải quân sẽ phản pháo tức khắc thay vì phải bắn ba phát súng cảnh báo như từ trước đến nay.

Phó Giám đốc Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch tỉnh Gia Lai nhờ cháu thi hộ môn tin học trình độ A

Cảnh cáo
,
Phó Giám đốc Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch tỉnh Gia Lai - ông Nguyễn Văn Hạnh vừa bị Chủ tịch UBND tỉnh này - ông Phạm Thế Dũng ký quyết định kỷ luật cảnh cáo.
 
Trước đó, vào chiều 17/1/2010, tại phòng máy số 1 phần thi thực hành môn tin học trình độ A của Trung tâm ngoại ngữ - tin học Gia Lai (TP Pleiku), giám thị đã phát hiện một thí sinh số báo danh 463, phòng thi số 21 có tên Nguyễn Văn Hạnh (44 tuổi), ảnh dán trên giấy dự thi là Phó Giám đốc Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch tỉnh Gia Lai.

Qua quan sát giữa ảnh thẻ dự thi với người thật, các giám thị nhận ra người dự thi không phải là ông Nguyễn Văn Hạnh mà là một thanh niên mới ngoài 20.

Cán bộ coi thi đã báo cáo sự việc lên Chủ tịch Hội đồng thi về vụ việc. Biên bản được lập, người thi hộ tự nhận mình là Nguyễn Văn Chung, sinh năm 1987, cháu ruột ông Hạnh.

Theo Bee

Hàng trăm người dân bao vây, đập phá nhà máy vàng

 - Nửa đêm hôm qua (24/8) và rạng sáng nay (25/8), hơn 500 người dân tại 5 thôn của xã Tam Lãnh, huyện Phú Ninh, Quảng Nam đã bao vây và đập phá Nhà máy tuyển quặng vàng của Công ty TNHH Khai thác vàng Bồng Miêu.

TIN LIÊN QUAN

 

Tan hoang nhà máy vàng Bồng Miêu

 

Cả đêm hôm qua và rạng sáng hôm nay, khu vực nhà máy khai thác vàng Bồng Miêu chìm ngập trong sự hỗn độn như một bãi chiến trường ngổn ngang đá sỏi và nhà xưởng, xe ô tô, máy móc…bị đập phá tan tành.

 

Theo ghi nhận, cảnh tượng đầu tiên hiện ra trước mắt là những thanh sắt nơi cổng vào nhà máy bị những người dân đập phá cong queo. Vương vãi trên lối cổng chính vào nhà máy là những cục đá, màn hình vi tính, ti vi, máy camera quan sát và kính vỡ… trải dọc theo những lối đi vào khu vực nhà máy và công xưởng.

 

Tại phòng y tế, nơi trước sân là bàn phẫu thuật bị lôi ra ngoài vứt chỏng chơ, trên lối đi vương đầy bơm kim tiêm và các loại thuốc rơi vãi. Đi vào phía trong khu nhà hành chính, đầy những cánh cửa kính bị đập bể. Những bờ rào lưới B40 vây quanh bảo vệ nhà máy bị cắt từng mảng.

BM-2.jpg
Dụng cụ y tế bị đập phá và vứt chỏng chơ trước sân

 

Đến sáng 25/8, cả nhà máy này đã phải ngừng hoạt động, toàn bộ dây chuyền tuyển quặng là khối sắt thép lạnh tanh, phía dưới nền là nước tràn ra bốc mùi nồng nặc của hoá chất xử lý khai thác vàng.

 

Ông Trần Hà Tiên, Phó Tổng Giám đốc nhà máy vàng Bồng Miêu đưa tay chỉ cả khu vực nhà máy ngổn ngang đất đá, thùng phuy hoá chất nằm lăn lóc, những tấm cửa kính bị đập vỡ toang hoác… 

Máy vi tính, camera quan sát bị đập nát vứt dọc lối đi vào  nhà máy
Máy vi tính, camera quan sát bị đập nát vứt dọc lối đi vào nhà máy
Ông Tiên kể lại rằng, cả đêm hôm qua và rạng sáng nay, bảo vệ nhà máy cùng lực lượng công an đã không thể cản nổi hơn 500 người dân trong khu vực tràn vào nhà máy đập phá, lấy quặng vàng.

 

Vụ đập phá giữa đêm khuya này đã gây thiệt hại lớn về cơ sở vật chất. Ông Trần Hà Tiên nói không biết đến bao giờ nhà máy có thể hoạt động trở lại.

 

Thống kê thiệt hại ban đầu từ Công ty vàng Bồng Miêu và báo cáo của UBND xã Tam Lãnh cho biết: Những người dân "tấn công" vào nhà máy vàng Bồng Miêu đã lấy đi 5 tấn quặng vàng, 2 thùng than hoạt tính có chứa 1 kg vàng. Toàn bộ cửa kính của phòng y tế bị đập vỡ, một số dụng cụ y tế, thuốc men bị mất.

 

Toàn bộ hệ thống camera quan sát đã bị đập phá và cửa kính của 5 xe ô tô bị bể do ném đá.

 

"Cái sảy nảy cái ung" 


Theo tìm hiểu của chúng tôi, sự việc người dân tràn vào nhà máy đập phá bắt nguồn từ một vụ việc cách đó 1 ngày.

 

Theo báo cáo khẩn của ông Bùi Quang Minh, Chủ tịch UBND xã Tam Lãnh gửi cơ quan chức năng huyện Phú Ninh và tỉnh Quảng Nam cho biết: Sự việc bắt đầu từ đêm 23/8, khi em Dương Văn Yên (SN 1991, trú tại thôn 5, xã Tam Lãnh) vào khu vực bãi thải quặng nhà máy để mót quặng vàng thì bị gí roi điện vào người phải đi cấp cứu, như VietNamNet đã thông tin.

 

BM-8.jpg
Kho chứa thùng than hoạt tính có chứa vàng bị đập phá và lấy đi 1 thùng có chứa 1 kg vàng vào sáng ngày 25/8
Bức xúc trước vụ việc con mình bị gí roi điện bất tỉnh, vào lúc 8 giờ sáng 24/8, ông Dương Văn Thanh, cha của em Yên cùng một số người dân kéo đến Công ty Vàng Bồng Miêu yêu cầu giải quyết.

 

Nhận được tin báo, lãnh đạo Công ty vàng Bồng Miêu phối hợp với chính quyền địa phương xã Tam Lãnh, huyện Phú Ninh và cơ quan công an giải quyết vụ việc. Tuy nhiên, gia đình người bị hại vẫn không đồng ý và tự ý bỏ về.

 

Đến 14 giờ chiều cùng ngày, khi 2 xe ô tô đưa đón lực lượng bảo vệ và xe chở thực phẩm cung cấp cho công ty vào đến ngã ba An Lâu, trên đường vào nhà máy, thì bị hàng trăm người dân chặn lại. Đến 19 giờ cùng ngày, mặc dù công an và cơ quan chức năng của huyện và tỉnh kiên trì giải thích, nhưng người dân vẫn không chịu giải tán.

 

Ngay tại thời điểm đó, một số người quá khích đã lôi kéo hàng trăm người dân kéo đến và bao vây nhà máy khai thác vàng Bồng Miêu. Ông Bùi Quang Minh, Chủ tịch UBND xã Tam Lãnh cho biết: Đến 20 giờ đêm, số lượng người dân kéo vào bao vây nhà máy vàng Bồng Miêu lên đến 500 người. Một số đối tượng quá khích đã la hét, dùng đá tấn công lực lượng bảo vệ và phá cổng, hàng rào bảo vệ tràn vào nhà máy.

 

Sự việc kéo dài đến 2 giờ sáng ngày 25/8, khi lực lượng cơ động công an tỉnh đến hiện trường, đám đông mới chịu giải tán.

 

"Khi người dân phá cổng, hàng rào nhà máy tràn vào nhà máy đã đụng độ với lực lượng bảo vệ và cảnh sát cơ động nên đã có 2 người phụ nữ bị ngất xỉu và một người đàn ông trúng đá vào đầu bị thương tích. Hiện họ đang được điều trị tại bệnh viện đa khoa Quảng Nam…" - ông Bùi Quang Minh cho biết.

 

Được biết, trong buổi chiều 25/8, lãnh đạo tỉnh Quảng Nam đã đến thị sát trực tiếp nhà máy vàng Bồng Miêu và đối thoại với hơn 1.000 người dân tại xã Tam Lãnh.

Vũ Trung

Đợt tin tặc mới nhằm các wesbite hải ngoại

Trang Talawas

Đây không phải là đợt phá hoại đầu tiên của tin tặc

Một loạt các website bằng tiếng Việt với nội dung chỉ trích chính quyền trong nước thông báo vừa bị tin tặc đột nhập máy chủ và xóa dữ liệu.

Thông báo của ban quản trị hai diễn đàn X-cafevn và Dân Luận viết: "Vào lúc chiều tối ngày 23/08/2010, tin tặc đã đột nhập vào server X-cafevn.org, và cũng là server của Dân Luận, xóa toàn bộ thông tin trên server, rồi đưa một thông báo deface".

Hai diễn đàn đông người truy cập này đã một lần bị tin tặc dùng thủ thuật từ chối dịch vụ (DDoS) làm cho tê liệt hồi tháng 1/2010.

Lý do của đợt tấn công hồi tháng 1, theo nhận định của ban quản trị hai diễn đàn, là "trùng vào thời điểm chính quyền Việt Nam xét xử bốn nhà bất đồng chính kiến: Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Duy Thức và Lê Thăng Long về tội Hoạt động lật đổ chính quyền".

Tuy nhiên đợt tấn công mới nhất này dường như không đi kèm sự kiện chính trị nào ở trong nước.

Ban quản trị hai diễn đàn trên nói "không hiểu sao tin tặc làm như vậy" nhưng hứa sẽ quay trở lại hoạt động sớm.

Nhạy cảm chính trị

Tương tự, trang web Talawas cũng đã bị tin tặc đột nhập máy chủ vào chiều 23/08.

Thông báo của quản trị trang này cho hay đã giành lại quyền kiểm soát máy chủ sau hai tiếng đồng hồ và hiện đang tẩy trùng cũng như tìm cách khôi phục các dữ liệu.

Tuy nhiên việc tin tặc đột nhập được vào máy chủ đồng nghĩa nguy cơ bị tấn công trở lại rất cao.

Các trang web bất đồng chính kiến với trong nước khác như Thông Luận, Đàn Chim Việt và Tiền Vệ cũng bị đã tin tặc.

Hồi tháng Ba, bộ phận an ninh mạng của tập đoàn Google cho hay đã phát hiện ra chiến dịch tấn công các trang web nhạy cảm chính trị bằng tiếng Việt.

Hãng bảo mật McAfee trong khi đó cáo giác tin tặc có thể có liên hệ với chính phủ Việt Nam.

Chính phủ Việt Nam sau đã lên tiếng bác bỏ cáo giác của Google và gọi đó là không có cơ sở .

Google còn nói tin tặc đã phát tán phần mềm ác tính (malware) qua phần mềm dùng để đánh font chữ tiếng Việt hoặc phần mềm khác để theo dõi người dùng máy tính hoặc tạo lỗi DDoS.

Tuesday, August 24, 2010

Nữ thủ quỹ can trường

Những người chống quan tham - Bài 8:

>> Bài 7: Lao đao vì đòi lại công bằng

TP - Có người nói chị sinh ra để khổ. Sinh ra là con nhà nghèo, mẹ mất sớm, lớn lên phải tự bươn chải để kiếm ăn và học hành. Khi làm cán bộ, chỉ vì bộc trực thẳng thắn, dũng cảm đấu tranh chống tiêu cực, chị bị trù dập, đe dọa và cả trả thù nhưng chị không chùn bước.

Chị Dương Thị  Mỹ Anh khóc khi kể lại chuyện bị trù dập 	Ảnh: Kiến Giang
Chị Dương Thị Mỹ Anh khóc khi kể lại chuyện
bị trù dập. Ảnh: Kiến Giang.

Sóng gió cuộc đời

Chị Dương Thị Mỹ Anh, hiện công tác tại Đội Công trình đô thị (CTĐT) quận Cái Răng (Cần Thơ). Năm nay 46 tuổi, chị nói chưa được một ngày sung sướng. Nhà nghèo, đông anh em, hơn 10 tuổi chị đã mồ côi mẹ. Ở quê chị lúc đó chẳng ai đi học. Chị vừa vất vả ruộng đồng để giúp gia đình vừa làm thuê lấy tiền học.

Năm 1987, chị lấy chồng. Chồng chị bị tật ở chân từ nhỏ nên đi đứng khó khăn. Vợ chồng chị được cấp một căn nhà tập thể rộng chừng 20m2. Một năm sau chị sinh cháu trai đầu lòng. Vừa ra đời con trai bị bại não, nằm một chỗ. Chồng chị phải đi làm thuê để cùng chị lo cho bệnh tình của con.

Có lúc chồng chị bị lao, ho ra máu, có lúc tưởng chừng sắp chết. "Nếu lúc đó ảnh bỏ chị mà đi thì chắc mẹ con chị cũng đi theo"- Chị nhớ lại. Cuộc sống lúc đó bế tắc, tiền bạc không có nên chẳng biết xoay xở thế nào. Cũng may, bệnh tình anh dần hồi phục. Anh chị lại chạy ngược xuôi làm lụng để có tiền chữa bệnh cho con. Nhưng chữa khắp nơi bệnh tình con không thuyên giảm, con chị mất khi vừa tròn 11 tuổi.

Năm 1996, chị sinh cháu trai thứ hai khỏe mạnh và thông minh. Cháu năm nay học lớp 9, học giỏi. "Vợ chồng tôi chỉ còn trông mong vào cháu, đời tôi khổ nên ít lần được cười. Chỉ mong sao cháu học thật giỏi để không phụ công cha mẹ"- Chị tâm sự. Gia đình chị hiện sinh sống ở một căn nhà nhỏ tại phường Thường Thạnh (Cái Răng, Cần Thơ). Chồng chị mở quầy nhỏ trong nhà làm nghề sửa chữa điện tử, cùng chị lo cho đứa con trai, niềm hy vọng lớn nhất của anh chị.

Không chùn bước

Không gặp may trong cuộc sống, nhưng trong công việc cũng chẳng hơn gì. "Cũng tại cái tính thật thà mà ra", chị Mỹ Anh nói.

Lúc còn công tác ở UBND quận Cái Răng, thấy lãnh đạo ăn nhậu chi xài phung phí, chị phát biểu góp ý thẳng tại nhiều cuộc họp. Sau lần ấy, chị bị lãnh đạo ghét điều qua làm tạp vụ. Chị không ngại vừa làm, vừa đi học.

Năm 1997, chị lấy bằng tại chức cử nhân Luật và được bố trí làm ở phòng hành chính. Công việc nhẹ nhàng, dễ thăng tiến nên nhiều người khuyên chị an phận để được cất nhắc. Nhưng tính tình bộc trực, quen nói thẳng, góp ý lãnh đạo. Năm 2004, chị bị điều chuyển về Đội CTĐT quận làm việc, mất hai bậc lương. "Lúc đó tôi chấp nhận đi vì không thích làm việc với những người quen hạch sách và hoang phí" - Chị Mỹ Anh nói.

"Hai năm trời chị kiên trì đấu tranh, bị trả thù, cắt lương nên cuộc sống gia đình khó khăn, có lúc gần như bế tắc, chị nghĩ đến cái chết, buông xuôi... Nhờ có niềm tin sắt đá vào lẽ phải, chị vượt qua tất cả."

Về giữ chức thủ quỹ Đội CTĐT quận, thấy công nhân thiếu thốn, ngay cả đồ bảo hộ lao động cũng thiếu, một mình chị đấu tranh với lãnh đạo để cải thiện. Tháng 8-2009, chị làm đơn tố cáo đội trưởng Đội CTĐT Lê Văn Dũng lấy tiền của cơ quan uống nước, hút thuốc từ 600.000 đồng đến 700.000 đồng/tháng, lấy xăng cơ quan đổ cho xe cá nhân và gia đình từ 50 lít đến 70 lít/tháng, lấy tiền quỹ hàng chục triệu đồng để "quan hệ làm ăn"..."Anh em công nhân thì cực khổ không đủ nuôi sống gia đình trong khi lãnh đạo hoang phí. Thấy vậy tôi không chịu được"- Chị kể lại.

Sau khi biết mình bị tố cáo, ông Dũng phản ứng, đề nghị chấm dứt hợp đồng lao động với chị. Trong lúc sự việc chưa được giải quyết thì Đội CTĐT quyết định điều động chị sang làm nhân viên Xí nghiệp Môi trường Đô thị. Hệ số ABC (hệ số tính thu thập hằng tháng) đang áp dụng cho chị bị hạ từ 2.0 xuống chỉ còn 1.5, ngang bằng với những anh chị em làm công việc thu gom rác hằng ngày.

Ngay sau đó, lãnh đạo đội buộc chị bàn giao giấy tờ sổ sách trong vòng 3 ngày. Phòng chị bị thay ổ khóa, không vào được. Khi biết chị bị chuyển công tác, hơn 30 công nhân làm đơn kiến nghị không thuyên chuyển chị. Lập tức những người này bị lãnh đạo gọi lên làm việc. Khi về, không ai dám gặp chị.

Cũng thời gian này, chị nhận được nhiều lời đe dọa, thậm chí bị theo dõi, lãnh đạo đội cắt lương. Hai lần chị đi đường bị tai nạn, một lần bị trẹo cổ chân, phải nhập viện điều trị. Gian nguy, chị không nản. Toàn bộ tài liệu liên quan sai phạm của ông Dũng được chị cung cấp cho nhiều cơ quan. Sợ bị theo dõi, chị phải ra khỏi nhà bằng đường tắt, đi gửi đơn tố cáo phải hóa trang để khỏi bị phát hiện. "Người ta làm mọi cách để ngăn cản nhưng tôi không sợ. Niềm tin sắt đá vào lẽ phải giúp tôi vượt qua tất cả"- Chị kể.

Sau này, sự việc tại Đội CTĐT quận Cái Răng được giải quyết rốt ráo. Ban giám đốc Cty CTĐT Cần Thơ phải rút lại quyết định điều động, phục hồi công việc và truy lĩnh tiền lương hai năm treo việc của chị. Ông Dũng được đưa ra "xử lý nội bộ", tạm đình chỉ công tác sau đó về hưu.

Chị nằm trong danh sách đề nghị khen thưởng của Ban chỉ đạo Phòng chống tham nhũng Cần Thơ vì có thành tích tố cáo tham nhũng. "Nhiều người nói tôi đã thắng nhưng với tôi, cái được lớn nhất là giữ được lẽ phải"- Chị nói.

Kiến Giang

Thiên tài không đi lẫn với bầy cừu?


24/08/2010 06:12:26 AM (GMT+7)

>> Hiện tượng Ngô Bảo Châu: "Thông minh" hay "trí khôn"?
>> Nức lòng sự kiện GS Châu, tĩnh tâm ngẫm về vận nước
>> Nguyên PTT Vũ Khoan ngẫm về thành quả của Ngô Bảo Châu
>> Ngô Bảo Châu - Niềm tự hào của dân tộc Việt Nam!
>> "Rất khó để Việt Nam có những thành quả như GS Châu"
>> Từ Ngô Bảo Châu nghĩ về trí tuệ Việt Nam
>>
Sự thông minh và sự "chậm lớn" của người Việt

LTS: Sau những ngày cả xã hội vui mừng đón nhận thông tin GS Ngô Bảo Châu được vinh danh với giải thưởng Fields danh giá, mới đây Tuần Việt Nam nhận được bài viết của tác giả Thái Nam Thắng, đặt ra những vấn đề đáng suy ngẫm. Để rộng đường dư luận, tôn trọng tính thông tin đa chiều, Tuần Việt Nam xin đăng bài viết dưới đây.

Không có sự sáng tạo đích thực nào không đi liền hai chữ "tự do"

Mỗi người cần có khát vọng, cả dân tộc dám ước mơ? Liệu đó có thể là những tia lạc quan cho người Việt sau sự kiện Giáo sư Ngô Bảo Châu nhận Giải thưởng Fields? Chắc chắn sẽ còn nhiều câu hỏi và dự cảm hơn thế, nhưng câu trả lời hình như đang bị che khuất đâu đó chung quanh những thông tin quá nhiều về lòng tự hào Việt Nam trong những ngày vừa qua.

Ai cũng hiểu, lòng tự hào như vậy cũng sẽ nhanh chóng đi qua. Nếu nói cho đúng, hiện tượng Ngô Bảo Châu đã đi vào lịch sử toán học thế giới. Ngô Bảo Châu sẽ chẳng còn là niềm tự hào riêng của người Việt, của "nền toán học Việt Nam", "trí tuệ Việt Nam".

Nhưng rồi đây có bao nhiêu "trí tuệ Việt Nam", "trí tuệ của nền toán học Việt Nam" có thể hiểu đầy đủ về "Bổ đề cơ bản" để diễn giải và ứng dụng nó trong tư duy toán học của người Việt hay ở các lĩnh vực khác liên quan đến toán học, đến đời sống thực tiễn?

Sự bí hiểm của một nghi vấn suốt 30 năm, làm đau đầu thế giới toán học, chả lẽ cuối cùng cũng chỉ đọng lại một mớ những mơ mơ hồ hồ trong cái "niềm tự hào" kiểu phong trào kia hay sao? "Của báu" mà không đủ khả năng để dùng, hay thuộc sở hữu của đỉnh cao trí tuệ Việt Nam, nhưng thế giới lại "mượn" để dùng, và dùng rất đúng chỗ, rất hiệu quả?

Sự vượt trội của một cá nhân xuất sắc cuối cùng đã làm lộ ra một sự thật trần trụi, nói như Lão Tử đó là "thiểu thắng đa" của đạo giảm trừ (đạo Trời). Tinh tuý chẳng bao giờ thuộc về số đông. Nếu tinh tuý mà thuộc về số đông thì nó chẳng còn gì là tinh tuý nữa. Đó là con đường độc thiện kỳ thân và cả sự khổ công "tu luyện" của "hoà thượng" Thích Toán Học (blog của GS Ngô Bảo Châu) trong nhiều ngày nghiền ngẫm, suy nghiệm về "công án" Langlands.

Có lẽ lời phát biểu gây ấn tượng đến nhiều người của GS Ngô Bảo Châu và được không ít báo trích lại đó là: "Xin thưa, bám theo lề là việc của con cừu, không phải việc của con người tự do".

Tinh tuý chẳng bao giờ thuộc về số đông
Gác chuyện "bám lề" sang một bên, nói chuyện tự do thôi. GS Ngô Bảo Châu đã nhận thức về hai chữ "tự do" ở đỉnh cao của vinh quang cá nhân. Thiết nghĩ, đó mới là niềm tự hào của người Việt Nam về Ngô Bảo Châu, và với câu nói này "hoà thượng" Thích Toán Học mới là người ngộ đạo (đạo toán học). Vậy giải thưởng kia còn danh nghĩa gì nữa trước hai chữ "tự do"?

Không có sự sáng tạo đích thực nào mà không đi liền với hai chữ "tự do". Tại sao mỗi người phải biến mình thành một cá nhân "ăn khớp" với xã hội, ăn khớp với những lề thói mà đôi khi chúng chỉ là một mớ bảo thủ hỗn độn được một ít trí khôn ranh mãnh và một vài dữ liệu không đầy đủ của tri thức nhào nặn ra?

Mỗi người không chỉ có một cơ chế tránh bụi bẩn khi gió cát nổi lên mà chính khi nhìn thấy bụi bẩn họ mới hiểu hết được tính chất ô nhiễm của thế giới và sự cùng tồn tại bất phân ly với thanh tĩnh. Điều khác biệt lớn nhất là làm thế nào để cộng tồn, để sống với bụi bẩn khi sự che lấp, gian dối biến ảo chung quanh đời người luôn làm sai lệch nhận thức thực tế, làm giới hạn sự tự do, để người ta không dám nghĩ, không dám nói, không dám hành động và không dám tự chịu trách nhiệm về những gì mình đã làm?

Câu trả lời chỉ có thể đến từ một con người dám mãnh liệt bảo vệ sự tự do, sống với tự do.

Sự "tự sướng" khôi hài

Thật lạ lùng, có không ít người trong chúng ta hoan hô giải thưởng, hoan hô câu nói đĩnh đạc ấy, trong khi ý chí thì cùn nhụt, nhận thức thì đóng khuôn bởi bao nhiêu những lề luật. Con người nô lệ cho hoàn cảnh trong những điều kiện họ hoàn toàn có quyền chọn lựa sự tự do. Vậy phải chăng có quá nhiều người không muốn tự do, nhưng thích hoà mình vào tập thể để tung hô tự do?

Nếu đúng là như vậy thì đó chính là quy luật gia tăng của "đạo tiểu nhân" mà Lão Tử nói. Khi đạo tiểu nhân gia tăng thì chữ tự do làm gì còn môi trường trong lành đích thực để hít thở. Bởi sự xâm chiếm của cái số lượng, cái mạnh, cái cứng rắn, bạo lực từ bên ngoài sẽ bành trướng và chiến thắng.

Chỉ khi đạo của tự do (tự nhiên nhi nhiên) xuất hiện thì mới có thể "lấy yếu đánh mạnh", "lấy ít địch nhiều". Chỉ có như thế mới có thể phát hiện ra hiền tài, đề cao hiền tài, mới có thể hiểu được sức mạnh và công dụng lớn có khi nằm ở những sự giản đơn (đến bất ngờ). Những phức tạp rườm rà, luân hồi lên xuống trong đời sống sở dĩ diễn ra bất tận vì con người có đặc tính "tham sinh uý tử", không biết đặt mình vào cái chỗ nguy hiểm, cái chỗ mất tự do để khao khát tự do.

Đỉnh cao trí tuệ của dân tộc làm sao có thể đến từ thói quen "khi vui thì vỗ tay vào, đến khi hoạn nạn thì nào thấy ai". Cá nhân một khi đã đánh mất tự do của chính mình thì chỉ có thể vỗ ngực tự hào với những thứ tự do vô thưởng vô phạt, mà biểu hiện thường thấy là sự tự mãn hô to lên "tôi tự hào quá, tôi sẽ đặt ngay tên con tôi là Bảo Châu để lớn lên trí tuệ của nó cũng sẽ được 'nhập dữ liệu' như thế".

Đó là sự "tự sướng" khôi hài. Vì sự mất tự do lớn nhất chính ở lúc chúng ta tranh nhau vỗ tay và tung hô sự hùng vĩ của một cá nhân về cho một tập thể, bất chấp diễn trình nhân quả, sự nỗ lực sinh tử và cô đơn tận cùng của cá nhân. "Hoà thượng" Thích Toán Học sẽ mất đi danh hiệu ngộ đạo nếu ông khuyên mọi người hãy ước mơ đến cái tự hào của giải thưởng.

Tự do sẽ sinh ra tất cả những giải thưởng cao quý nhất của loài người. Giải thưởng ấy tự động để tự do rơi trở về với khái niệm "toàn mỹ" của chính nó, có nghĩa rằng "giải thưởng" ấy phải phục vụ con người, chứ nó không phải là cái tủ trang sức chứa đựng vô số những vàng, bạc, đá quý, kim cương, đô-la, biệt thự, hay phải phục vụ cho một cá nhân, tư tưởng tự xưng là ưu tú nào...


Không có sự sáng tạo đích thực nào mà không đi liền với hai chữ "tự do"

Sự tự do lớn nhất của một dân tộc không phải chỉ biết chấp nhận vinh quang là của chung, còn nhục nhã thì thuộc về chúng nó. Trí tuệ, nhục nhã, sai lầm, khuyết điểm đều phải là của chung, không nhìn vào sự thực ấy, cá nhân không thể khai phóng, không thể tự cởi trói để hướng đến tự do.

Thử hình dung, nếu GS Ngô Bảo Châu không thể chứng minh được "Langlands"? Chuyện gì sẽ diễn ra cho "nền toán học Việt Nam"? Lấy giáo lý nhân quả của Đạo Phật mà soi thì sẽ thấy, một hạt giống (của gien Việt) dù có tốt đến cỡ nào, nhưng nếu gieo vào một mảnh đất cằn cỗi thì nó có muốn trổ cành xanh lá, ra hoa kết quả cũng không bao giờ được.

Ngược lại một hạt giống bình bình dù năng suất không cao nhưng gieo vào một mảnh đất màu mỡ thì nó vẫn sẽ cho ra những kết quả mong muốn. Nói gần, nói xa để những người Việt tự trọng, mến yêu, thần tượng Ngô Bảo Châu nên dành một phút để cảm ơn nước Pháp.

Có thể GS Ngô Bảo Châu vẫn cần đến giải thưởng và sự vinh danh, nhưng "hoà thượng" Thích Toán Học thì chắc chắn luôn là một chiếc thuyền rỗng đáy, đừng chở cái gì theo mình cả, dù là cái huy chương "Fields" lấp lánh ánh vàng. Chỉ có như vậy, một ngày kia thiên tài mới không đi lẫn với bầy cừu


Lời kêu cứu của bà Lê Thị Kiều Oanh, vợ ông Phạm Minh Hoàng giảng viên trường Đại Học Bách Khoa Thành Phố Hồ Chí Minh

Lời kêu cứu

Kính gửi Quý vị trách nhiệm Mạng bauxite Việt Nam,
Kính gửi quý cơ quan truyền thông trong và ngoài nước,
Kính gửi bà con cô bác khắp nơi,

Tôi là Lê thị Kiều Oanh, 46 tuổi, hiện đang sinh sống tại Sài Gòn, đau buồn và uất nghẹn gửi thư này đến Quý Vị để báo động về việc nhà nước Việt Nam đã bắt giữ chồng tôi vào ngày 13 tháng 8 năm 2010 để điều tra chiếu theo Điều 79 Bộ Luật Hình Sự Việt Nam.

Chồng tôi tên Phạm Minh Hoàng, 55 tuổi, hiện đang là giảng viên tại trường Đại Học Bách Khoa Thành Phố HCM. Anh sang Pháp du học từ năm 1973. Hấp thụ lối giáo dục trung thực và bình đẳng với nhiều sáng tạo tại đây, anh luôn ước mơ ngày trở về quê hương sẽ là một nhà giáo để mong góp phần xây dựng tương lai tươi sáng cho giới trẻ Việt Nam.

Sau một chuyến về thăm cha mẹ bị bệnh vào cuối thập niên 90, cảm thương cho sự thiếu thốn về kỹ năng của các sinh viên Việt Nam, anh đã cố gắng thu xếp trở về quê hương, sẵn sàng từ bỏ cuộc sống an bình, đầy đủ phương tiện vật chất ở xứ người, trở về Việt Nam sống để săn sóc bố mẹ và nhận làm giảng viên tại trường Bách Khoa TP HCM để thực hiện giấc mơ của mình. Tâm huyết của anh là làm sao cho thanh niên Việt Nam ý thức được bổn phận và trách nhiệm để tích cực xây dựng một đất nước tiến bộ hơn về mọi mặt.

Ngoài những bức xúc về giáo dục và tuổi trẻ Việt Nam, trong gần 10 năm trở về sống trên quê hương, anh luôn khắc khoải về những vấn đề của đất nước, từ nạn tham nhũng đến những bất công trong xã hội. Anh cũng thường chia sẻ với tôi về tình trạng ô nhiểm môi trường sinh thái của Việt Nam. Khi nhà nước cho phép Trung Quốc khai thác bauxite ở Tây Nguyên, anh đã than trời là tại sao có một quyết định vô cùng tai hại như vậy ? Nên khi đọc được bản kiến nghị yêu cầu ngưng khai thác bauxite ở Tây Nguyên, do Giáo Sư Nguyễn Huệ Chi, Nhà Giáo Phạm Toàn và Tiến Sĩ Nguyễn Thế Hùng khởi xướng, anh đã không ngần ngại ký tên và kêu gọi bạn bè anh nên ký tên vào bản kiến nghị này. Chuyện Hoàng Sa, Trường Sa và các vụ ngư dân ta bị Trung Quốc hà hiếp, bắt giữ đòi tiền chuộc là những chuyện mà anh rất bức xúc. Anh đã tham gia buổi tọa đàm về Biển Đông và Hải Đảo Việt Nam tổ chức tại Sài Gòn vào ngày 24 tháng 7 năm 2009 để tìm hiểu thêm về các vấn đề này.

Kính thưa quý vị,

Là một nhà giáo yêu nước, quan tâm đến các vấn đề giáo dục, môi sinh và chủ quyền đất nước, chồng tôi đã sống một cách lương thiện và trong sáng, nhưng nhà nước đã đáp lại bằng việc bắt giữ chồng tôi, mà không đưa ra được một bằng chứng nào cụ thể để kết tội, ngoài việc điều tra về các mối liên hệ bạn hữu của chồng tôi khi còn ở bên Pháp và việc tổ chức các khóa học miễn phí về kỹ năng mềm cho các em sinh viên trong thời gian qua.

Kỹ năng mềm là những kỹ thuật dạy về tâm lý để tạo sự tự tin ở mỗi con người, giúp họ có cách nhìn khoa học để thích nghi vào đời sống xã hội. Những kỹ năng này được giảng dạy rất nhiều ở môi trường Tây phương, đặc biệt là ở Mỹ cho các em học sinh ngay từ cấp trung học. Hiện nay có rất nhiều khóa chuyên môn loại này ở Việt Nam và rất được giới trẻ ưa chuộng.

Như vậy việc tổ chức những lớp học miễn phí này không lẽ là một cái tội hay sao ?

Còn những mối liên hệ bạn hữu khi chồng tôi còn ở bên Pháp, không lẽ nhà nước cũng cho là một cái tội hay sao ?

Việc bày tỏ và chia sẻ sự quan tâm trước thực trạng đất nước, đau cái đau của dân tộc, cũng là một cái tội hay sao ? Là một nhà giáo mà không biết xúc động, đau xót với những thăng trầm của xã hội, của đất nước thì làm sao có thể truyền dạy tinh thần yêu nước cho tuổi trẻ Việt Nam, những người sẽ phải gánh vác vận mệnh đất nước khi trưởng thành ?

Trước những tai ương bất ngờ đổ ập xuống gia đình tôi trong những ngày vừa qua, tôi quyết định gửi đến Quý Vị lá thư này để kêu cứu, để chồng tôi không bị bắt giữ một cách oan ức mà không ai hay biết. Tôi viết thư này trong tâm trạng ngổn ngang và lo âu. Lo âu về việc những người đang giam giữ chồng tôi có thể hãm hại anh ấy trong đêm đen mà không một ai hay biết. Lo âu về những thủ thuật ép cung của những người đang muốn gán ghép tội lỗi lên đầu chồng tôi và bôi đen những nỗ lực cao quí của anh ấy. Lo âu cho bé Trâm Anh, đứa con gái thân yêu của chúng tôi vừa mới lên 6 tuổi, cháu sẽ ra sao khi thiếu vắng sự dìu dắt của người bố thân yêu…

Kính mong Quý Vị lên tiếng và tiếp tay bảo vệ anh Phạm Minh Hoàng và những người yêu nước – những người đang muốn đóng góp cả cuộc đời mình cho ước mơ bảo vệ đất nước và xây dựng tuổi trẻ Việt Nam.

Xin chân thành cảm tạ sự quan tâm của toàn thể Quý Vị.

Lê thị Kiều Oanh
423 đường Nguyễn Tri Phương, Phường 8, Quận 10, TP Hồ Chí Minh
Điện thoại: +84 838 532 010 ;

Hay liên lạc với gia đình chúng tôi :
Ông Phạm Duy Khánh, email : dkhanh.pham@gmail.com

Vì không có điều kiện để gửi lá thư này đi, nên tôi đã nhờ anh Khánh chuyển đi giùm.

Dưới đây là 2 tấm hình của anh Hoàng :

Anh Hoàng và các em sinh viên của Đại Học Bách Khoa trong buổi tiệc Tất Niên ngày 28/01/2010

Anh Hoàng và con là bé Trâm Anh

Mới phát hiện rệp hút máu người ở Hà Nội, nhưng khỉ hút máu người thi ai cũng biết rồi



Ông Nguyễn Quang Thái, Trưởng Phòng Thí nghiệm động vật y học, Khoa Côn trùng - Ký sinh trùng - Động vật y học (Viện Vệ sinh phòng dịch quân đội), cho biết gần đây, tại khu vực nội thành Hà Nội đã xuất hiện rệp giường (Bedbug) hút máu người

Theo thông tin mà Viện Vệ sinh phòng dịch quân đội nhận được từ một khách sạn ở quận Hai Bà Trưng (Hà Nội), có một khách nước ngoài bị côn trùng lạ đốt gây mẩn ngứa, khó chịu đến mức không ngủ được.

Cán bộ của viện đến và phát hiện nhiều vết máu li ti trên drap trải giường, khi lật lên, soi kẽ giường thì phát hiện nhiều con rệp giường, một loài côn trùng hút máu người. Đáng nói là, rệp giường xuất hiện ở nhiều nơi khác của khách sạn này.

Theo nhận định của cán bộ Viện Vệ sinh phòng dịch quân đội, rất có thể vị khách này là tác nhân mang theo rệp giường lẫn trong hành lý. Ngay sau đó, các phòng khách sạn đã được phun hóa chất diệt côn trùng như Fendona, Icon, Permethrin 5OEC nhưng nhiều con rệp giường vẫn sống.

Cách đây khoảng 10 năm, Viện Vệ sinh phòng dịch quân đội đã phát hiện rệp giường trong một số phòng ở tập thể. Trên thế giới, dịch rệp đang hoành hành tại Phần Lan, đặc biệt là ở Mỹ và các nước châu Âu khác như Anh, Pháp...

"Khi phát hiện rệp giường, nhất thiết phải tìm và tiêu diệt tận gốc. Vệ sinh chăn màn, giường chiếu, bàn ghế... bằng cách phơi nắng, xịt hơi nóng vào các kẽ giường, tủ - nơi có rệp giường trú ngụ. Có thể đun nước sôi, hòa với thuốc diệt rệp tưới vào các khe có rệp, làm mỗi tuần một lần, liên tục trong nhiều tuần đến khi hết rệp và cũng có thể sử dụng các hóa chất, dụng cụ chuyên dùng khác" - ông Thái khuyến cáo.
Theo các nhà khoa học, rệp giường là loài côn trùng thuộc bộ bọ xít (Hemiptera), có mùi hôi, cơ thể dẹt, kích thước khoảng 4 – 5 mm. Bình thường, cơ thể chúng có màu vàng nhạt, khi hút no máu người hoặc động vật chúng chuyển thành màu nâu đỏ. Vòng đời của rệp giường gồm 3 giai đoạn: Trứng, thiếu trùng và trưởng thành. Trứng màu trắng sữa hoặc trắng xanh, dài khoảng 1 mm. Thiếu trùng giống với rệp giường trưởng thành nhưng kích thước nhỏ hơn. Để hoàn thành sự phát triển từ trứng đến trưởng thành, cần thời gian từ 6 tuần đến vài tháng, tùy thuộc vào nhiệt độ môi trường và điều kiện dinh dưỡ

ng. Rệp giường hút máu vào ban đêm nhưng nếu điều kiện thuận lợi hoặc rệp đói lâu ngày, chúng cũng đốt người vào ban ngày.

Thời gian hút máu của rệp trưởng thành khoảng 5-10 phút, sau 2- 3 ngày, rệp lại hút máu một lần, thế nhưng, chúng có thể nhịn đói mà vẫn sống đến vài năm. Rệp giường cái đẻ trung bình 5 trứng/ngày và trong vòng đời của mình, chúng có thể đẻ tới 500 trứng.
http://hoa-hao.com/kktd/photos/ho_ac_qui.jpg

Đồng Nai rối như tơ vò!

Nếu người dân chấp thuận số tiền (120 tỉ đồng) mà Vedan bồi thường thì tỉnh Đồng Nai cũng chưa biết phải chia như thế nào

Dự kiến hôm nay (23-8), Hội Nông dân tỉnh Đồng Nai và chính quyền các huyện Long Thành, Nhơn Trạch sẽ bàn phương án vận động dân chấp nhận 120 tỉ đồng bồi thường của Vedan và rút đơn khởi kiện
 
Thế nhưng, nếu người dân chấp thuận số tiền trên thì tỉnh Đồng Nai cũng chưa biết phải chia như thế nào.
 
Các địa phương bị thiệt hại ở tỉnh Đồng Nai cho rằng cách tính bình quân của
Sở Tài nguyên-Môi trường là muốn né tránh việc đi xác minh thiệt hại thực tế
 
Cào bằng là không ổn
 
Ông Lê Viết Hưng, Giám đốc Sở Tài nguyên - Môi trường (TN - MT) tỉnh Đồng Nai, cho rằng căn cứ trên số liệu của Viện Môi trường và Tài nguyên (MT - TN) thì xã Long Phước, huyện Long Thành được bồi thường thiệt hại hơn 17 tỉ đồng, chia cho hơn 300 ha nuôi trồng thủy sản, bình quân 1 ha sẽ được bồi thường 40 triệu đồng.
 
Trong khi đó, tại huyện Nhơn Trạch, xã Phước An được bồi thường 78 triệu đồng/ha và xã Phước Thái là hơn 50 triệu đồng/ha...
 
 Sở dĩ có sự chênh lệch giữa các xã, huyện là vì căn cứ trên tính toán của Viện MT-TN theo từng vùng phân bố ô nhiễm.
 
Đối với các hộ dân bị thiệt hại do đánh bắt thủy sản, ông Hưng đề nghị tính toán thiệt hại bình quân theo năm. Theo đó, mỗi hộ dân sẽ được nhận khoảng 600.000 đồng nhân cho số năm đánh bắt tương ứng.
 
Do cách tính của Sở TN-MT mang tính cào bằng nên đại diện các xã đã bác bỏ. UBND xã Long Thọ, huyện Nhơn Trạch cho rằng cách tính bình quân của Sở TN - MT là muốn né tránh việc đi xác minh thiệt hại thực tế.
 
Người dân khó mà rút đơn
 
Đại diện các địa phương cho rằng cách tính thiệt hại thực tế theo số liệu của Viện MT - TN cũng không ổn và chắc chắn sẽ bị dân phản ứng.
 
Ông Lương Văn Trường, Chủ tịch UBND xã Phước Thái, dẫn chứng: "Cách tính của Viện MT - TN không công bằng vì dân xã này nằm ngay cống xả của Vedan nhưng lại có mức bồi thường quá thấp. Bên cạnh đó, các hộ cách nhau chỉ vài mét nhưng tỉ lệ thiệt hại lại quá khác nhau. Tính chung, toàn bộ thiệt hại của các hộ đánh bắt chỉ hơn 15 tỉ đồng, nếu tính trung bình thì mỗi năm một hộ đánh bắt của xã Phước Thái chỉ được 609.000 đồng".
 
Ông Nguyễn Văn Điền, Phó Chủ tịch UBND xã Long Thọ, bày tỏ: "Mức bồi thường chỉ hơn 600.000 đồng/năm là quá thấp làm sao dân chấp nhận được".
 
Theo ông Điền, nếu tính bình quân theo cách của Viện MT-TN  thì một hộ dân đánh bắt của xã này chỉ được bồi thường 150.000 đồng/năm. "Người dân khó mà rút đơn kiện" – ông Điền nhận định.

 

Khó vận động dân rút đơn kiện

 
Các luật sư tham gia tư vấn giúp dân khởi kiện tại huyện Long Thành cho rằng tỉnh Đồng Nai sẽ thất bại khi lấy ý kiến dân vì mức thiệt hại của họ quá cao so với 120 tỉ đồng mà tỉnh đòi Vedan bồi thường. Mặt khác, UBND tỉnh Đồng Nai đã "cầm đèn chạy trước ô tô" khi chưa hỏi ý kiến dân, chưa được dân ký đơn ủy quyền đã vội đòi Vedan bồi thường 120 tỉ đồng.
 
Theo một luật sư, tỉnh Đồng Nai lấy ý kiến dân là cần thiết nhưng nếu không được bồi thường thỏa đáng thì việc vận động dân rút 4.000 đơn kiện là không dễ dàng.
 
Do chưa có phương án khả thi nào nên Sở TN - MT tỉnh Đồng Nai vẫn đề nghị Hội Nông dân tỉnh và các địa phương tiếp tục lấy ý kiến rồi... tính sau.
Bài và ảnh: NGỌC BÍCH

Không sửa NĐ 69, ai dám đầu tư vào bất động sản?

Thứ Sáu, 20.8.2010 | 11:55 (GMT + 7)

(LĐ) - Chiều 18.8, một lần nữa câu chuyện thu tiền sử dụng đất theo Nghị định 69 lại được giới chuyên môn, các doanh nghiệp đưa ra mổ xẻ trong khuôn khổ một hội nghị do Hiệp hội Bất động sản TPHCM (Horea) tổ chức.

Theo tinh thần của hội nghị, nều không sửa đổi Nghị định 69, sẽ có hàng loạt dự án bị đình trệ cũng như trong tương lai ít có doanh nghiệp dám đầu tư vào các dự án BĐS. Ngoài ra, có một điều chắc chắn mặt bằng giá BĐS ở các thành phố lớn sẽ tăng chóng mặt. Trong khi đó, giải pháp xử lý vấn đề này cho đến nay vẫn còn rất tù mù.

Tiền sử dụng được định theo giá thị trường, giá nhà đất sẽ tăng  trong thời gian tới.  Ảnh: Quỳnh Mai
Tiền sử dụng được định theo giá thị trường, giá nhà đất sẽ tăng trong thời gian tới. Ảnh: Quỳnh Mai

Tốn tiền và mất thời gian

Phát biểu trong phần khai mạc của hội nghị, ông Lê Hoàng Châu – Chủ tịch Horea cho biết: "Theo quy định hiện nay, các dự án nhà ở kinh doanh phải thỏa thuận thương lượng giá đền bù với dân hoặc bồi thường giải tỏa theo sát giá thị trường, sau đó phải nộp tiền sử dụng đất theo giá thị trường nữa.

Như vậy, trên thực tế, DN phải mua đất 2 lần". Mọi mắc mứu của việc thu tiền sử dụng đất theo Nghị định 69 đều xuất phát từ việc định nghĩa như thế nào là giá đất thị trường trong điều kiện bình thường. Thuật ngữ này xuất hiện trong nhiều văn bản pháp quy trong lĩnh vực đất đai và nó đã trở thành chuẩn để ban hành các văn bản khác sau này. Nghị định 69 cũng chỉ là kế thừa các văn bản trước đây. Vấn đề đặt ra, bảng giá đất do UBND tỉnh, thành ban hành hằng năm có phải là bảng giá đất theo giá thị trường trong điều kiện bình thường hay không? Về lý thuyết, bảng giá đất ban hành hằng năm của UBND TPHCM nói riêng được xây dựng trên cơ sở tiệm cận giá thị trường. Bảng giá này nhiều năm được sử dụng làm cơ sở để tính tiền sử dụng đất cho các doanh nghiệp. Từ trước đến nay TPHCM vẫn áp dụng bảng giá đất hằng năm để thu tiền sử dụng đất và đã chẳng có sự cố nào xảy ra.

Dưới góc nhìn của một luật sư, bà Trương Thị Hòa cho rằng, có quy định đó là hằng năm các tỉnh, thành phải ban hành giá đất hằng năm sát giá thị trường, nhưng các địa phương lại không làm được. Vì không có bảng giá đất hằng năm sát thị trường nên mới có chuyện ban hành nghị định này. Quy trình để xác định giá đất theo giá thị trường để tính tiền sử dụng đất cho doanh nghiệp hiện nay được xác lập như sau: Doanh nghiệp phải thuê tư vấn xác định, sau đó trình sở tài chính để thẩm định lại, sau đó sở tài chính sẽ trình UBND tỉnh, thành phố xem xét. Nếu UBND tỉnh, thành phố "gật" thì doanh nghiệp mới có cơ sở để đóng tiền.

Chưa nói đến việc đóng tiền sử dụng đất cao hay thấp, chỉ riêng quy trình kể trên đã ngốn mất của doanh nghiệp ít nhất 6 tháng. Nhiều doanh nghiệp kêu trời vì mất quá nhiều thời gian để có được quyền nộp tiền cho ngân sách. Luật sư Trương Thị Cam cho rằng: "Hiện nay, TPHCM phải tạo ra một quy trình là bắt công ty thẩm định giá trước, sau đó Sở Tài chính định giá lại. Điều này là trái luật vì nghĩa vụ này là của Nhà nước căn cứ vào bảng giá đất ban hành hằng năm".

Nỗi lo tăng giá nhà đất

Mặc dù đại diện Bộ Tài chính đưa ra quan điểm là thu tiền sử dụng đất như thế nào cho hợp lý để tạo điều kiện cho doanh nghiệp phát triển chứ không tận thu, tuy vậy, thực tế từ cách làm của TPHCM thì lại cho một kết quả khác hẳn. Doanh nghiệp khi đầu tư một dự án phải mua đất 2 lần nhưng ngược lại, khi khấu trừ tiền bồi thường vào tiền sử dụng đất thì chỉ được tính theo bảng giá đất. Đó là một điều mà theo luật sư Trương Thị Cam là không tạo ra tính bình đẳng giữa Nhà nước và doanh nghiệp. Đại diện Công ty Bình Dân đưa ra một dẫn chứng hết sức thuyết phục về việc tận thu nếu thu tiền sử dụng đất theo Nghị định 69: "Một dự án, 14.000m2, cho ra 5.000-7.000m2 đất ở nhưng nếu đóng tiền sử dụng đất theo Nghị định 69 đã hết 57 tỉ. Nếu bán hết dự án này được 60 chục tỉ là tối đa, vừa đủ tiền đóng thuế. Hiện chúng tôi đã nhiều lần nộp đơn cầu cứu" . Đại diện Công ty An Thiên Lý cho biết, họ làm một dự án ở Vinh, thấy người dân đang bán đất ở đó khoảng 4 triệu, nên làm dự án bán 4,5 triệu đồng/m2. Nhưng đóng thuế hết 4,5 triệu/m2. " Tôi chào thua và chạy vào Nam" – Ông Nguyễn Cảnh Hà cho biết như thế.

Mục đích chính của Nghị định 69 là điều tiết giá trị gia tăng do chuyển mục đích sử dụng đất tạo ra từ khu đất ruộng chuyển thành đất ở vào ngân sách nhà nước. Bởi công lao lớn nhất của Nhà nước là quy hoạch, xây dựng hạ tầng nối các khu dân cư hiện hữu vào các khu đô thị mới. Vì vậy, Nhà nước có quyền điều tiết phần chênh lệch địa tô đó để phục vụ lợi ích xã hội. Tuy nhiên, câu chuyện thu tiền sử dụng đất theo Nghị định 69 như thế nào cho ổn thỏa, cho đến nay vẫn còn là vấn đề nan giải bởi nó bỏ qua lợi ích của doanh nghiệp.

Thực tế, các doanh nghiệp địa ốc, những người phát triển các dự án bất động sản nếu không có lợi, chắc chắn sẽ không ai làm. Chỉ tính riêng ở TPHCM, từ tháng 10.2009 đến nay chưa có doanh nghiệp nào nộp tiền theo Nghị định 69. Sau gần 1 năm bị đình trệ, đã có 22 doanh nghiệp xin nộp vì quá sốt ruột do dự án bị kéo dài, lãi vay đè nặng. Mặc dù xin nộp, nhưng hầu hết các doanh nghiệp đều "thòng" thêm một câu, nếu Nhà nước sau này tính lại thì xin được thoái thu.

Theo đánh giá của các chuyên gia, nếu không giải được câu chuyện thu tiền sử dụng đất theo Nghị định 69, chắc chắn trong thời gian tới giá nhà đất sẽ tăng đáng kể, điều này sẽ bóp chết thị trường BĐS vốn đã èo uột trong nhiều năm qua. Mặt khác, sẽ chẳng có doanh nghiệp nào dám đầu tư vào các dự án BĐS mới.

Ngọc Huân

Thị trường bất động sản TP.HCM: ảm đạm không phải vì “tháng cô hồn”

SGTT.VN - Nhiều người cho rằng, hiện tại đang trong "tháng cô hồn" (tháng 7 âm lịch), nên các nhà đầu tư ngại giao dịch. Nhưng nhiều nhà đầu tư cho đó là xu hướng chung, khi nền kinh tế chưa thực sự mạnh trở lại như thời điểm trước suy thoái.

Nhà đầu tư muốn tháo chạy

Nhìn vào bảng thống kê về tình hình giao dịch các dự án căn hộ của một số công ty môi giới trong thời gian này, cho thấy: thị trường đứng yên, không tăng giá, không giảm giá và không giao dịch do thiếu khách hàng. Tình trạng cung nhiều, nhưng lại không có khách hàng, khiến nhà đầu tư dù có vốn cũng chẳng thể "nhảy" vào giữa lúc thị trường ảm đạm và những đầu tư đã vào cuộc cũng khó có thể "nhảy" ra.

Một nhà đầu tư ở TP.HCM cho biết, trong cơn sốt năm 2007, ông mua một căn hộ Vista với giá bán từ chủ đầu tư 2.000 USD/m2, chẳng bao lâu sau, khi khủng hoảng tài chính toàn cầu 2008 xảy ra, giá căn hộ rớt thê thảm. Không muốn bán lỗ, ông mua thêm một căn từ một nhà đầu tư thứ cấp khác với giá 1.500 USD/m2, hy vọng dùng chiêu "bình quân giá" để gỡ gạc. Thế nhưng, đến nay, dù rao bán ở nhiều kênh, nhưng ông vẫn chưa bán được căn nào. Tương tự, anh Việt – một nhà đầu tư tại quận 3, TP.HCM, đang "ôm" hai căn hộ của dự án Blooming Park, nói: "Tôi đang muốn bán lại cũng không tìm được người mua, dù chấp nhận chịu lỗ". Bản thân các sàn giao dịch cũng lãnh đủ với tình trạng ảm đạm này của thị trường. Giám đốc một sàn giao dịch bất động sản ở quận 2, TP.HCM cho biết, sau khi mua 50 căn hộ của một dự án tại Thủ Đức, đến nay, số tiền phải trả cho chủ đầu tư theo tiến độ gần 10 tỉ đồng, trong khi sàn này mới bán lại được vài căn hộ.

Chủ đầu tư khó đủ bề

Trong lúc các nhà đầu tư thứ cấp tìm cách tháo chạy khỏi thị trường, thì chủ đầu tư, không có lựa chọn nào khác, đang nỗ lực vực dậy thị trường. Nỗ lực ấy được biểu hiện qua những cuộc đua. Trước hết là đua dịch vụ. Người mua nhà bây giờ không còn phải chen lấn, xếp hàng. Người mua được ưu đãi như: chỉ phải trả trước 10% giá căn hộ và được thanh toán từ 8 – 10 đợt. Tiếp đó là cuộc đua giảm giá. Một số dự án chuẩn bị đưa sản phẩm ra thị trường cũng điều chỉnh giá bán. Ông Nguyễn Văn Đạt, chủ tịch HĐQT công ty cổ phần Phát Đạt – chủ đầu tư dự án The Everich 2 – cho biết, công ty đã giảm giá bán căn hộ còn khoảng 1.300 USD/m² so với trước đó là 1.600 USD/m² nhằm thu hồi vốn để tái đầu tư. Bên cạnh đó, Chính phủ đã ban hành Nghị định 69 để tháo gỡ những vướng mắc về cơ chế chính sách bồi thường, hỗ trợ tái định cư cho các loại hình đầu tư bất động sản. Và một số quy định của nghị định này đang làm khó chủ đầu tư. Theo quy định mới, doanh nghiệp phải nộp 100% tiền sử dụng đất và tiền sử dụng đất phải sát giá thị trường. Như vậy, chủ đầu tư phải trả tiền mua đất đến hai lần: lần đầu, mua từ người có quyền sử dụng đất theo giá thoả thuận; lần thứ hai: nộp tiền sử dụng đất theo giá thị trường. Giá đất hiện nay không còn rẻ như những năm 2006, 2007, nên giá thành căn hộ sẽ bị đẩy lên cao.

Bảo Chương

Doanh nghiệp chưa chịu đóng tiền sử dụng đất

SGTT.VN - Theo cục Thuế TP.HCM, hiện nay, vẫn chưa có doanh nghiệp bất động sản nào đóng tiền sử dụng đất theo quy định của nghị định 69 bổ sung về quy hoạch sử dụng đất, giá đất, thu hồi đất, bồi thường, hỗ trợ và tái định cư.

Nhiều chủ đầu tư dự án bất động sản phản ánh: nếu thực hiện thì doanh nghiệp không thể đầu tư kinh doanh bất động sản, thậm chí còn bị phá sản. Hiện nay, do các doanh nghiệp không được khấu trừ các chi phí thực tế, nên số tiền sử dụng đất tăng cao, khiến giá bán bất động sản cũng tăng theo.

Bảo Chương

Monday, August 23, 2010

Tiền đồng đi về đâu?

Hình: photos.com

Tin liên hệ

Ðường dẫn liên hệ

Ngân hàng Việt Nam (NHVN) vừa phá giá tiền đồng khoảng 2%, từ mức 18.544 tới 18.932 đồng/USD. Đây là lần thứ hai kể từ đầu năm 2010, và không là một bất ngờ. Chuyên gia tài chính thế giới cũng như Ngân hàng Á Châu đã dự báo sự cố phá giá, và chẳng chỉ một lần mà sẽ phải phá giá nhiều lần nữa trong tương lai. Thị trường tiền tệ và ngoại hối ắt biến động, và nạn lạm phát hẳn không tránh được.

Tại sao phá giá? Lý do là Việt Nam nhập siêu rất đáng kể. Tính chung 7 tháng đầu năm, kim ngạch xuất khẩu đã đạt gần 38,3 tỷ USD, tăng 17,5% so với cùng kỳ năm 2009; nhập khẩu đạt 45,7 tỷ USD, tăng tới 25,5% trong cùng so sánh. Nhập siêu tính như vậy là 7,4 tỉ, tức xấp xỉ 76 triệu USD mỗi ngày. Tiền đồng tăng so với USD khiến hàng nhập thanh toán bằng USD đắt đỏ hơn, và lượng cầu hàng nhập giảm, nới bớt áp lực trên cán cân vãng lai thâm hụt. Ngoài ra, quĩ dự trữ ngoại tệ Việt Nam xuống rất thấp, chỉ đủ thanh khoản nhập khẩu trong vòng 7, 8 tuần lễ.

Trước quyết định phá giá chính thức cả tháng, hãng Bloomberg cho hay theo tỷ giá của Ngân hàng Nhà nước Việt Nam, giá tiền đồng so với đôla Mỹ là 19.140 VND ăn một đôla hôm 2 tháng 7, so với 18, 890 hôm 23 tháng 6. Ngoài chợ đen, tiền đô nay được mua với giá 19.175 VND. Phá giá như vậy chỉ là "bắt đuôi" thị trường: tương quan cung cầu về đôla Mỹ luôn được thấy trên thị trường chợ đen với giá đôla Mỹ luôn cao hơn giá chính thức.

Đồng tiền Việt Nam trượt giá trong thời gian qua lại khiến thị trường tìm kiếm mua và tích trữ đôla Mỹ trong lúc Ngân hàng Nhà nước nói dự trữ ngoại tệ vẫn còn đảm bảo tốt (?).

Các bình luận từ bên ngoài tỏ ra lo ngại về việc mất cân đối cung cầu với tiền Việt. Còn tiến sĩ Nguyễn Văn Tiến từ Học viện Ngân hàng tại Hà Nội cho BBC hay có một số lý do tích tụ từ đầu năm khiến nhu cầu đôla nay lên cao:

"Đầu năm, Việt Nam cho các doanh nghiệp được vay bằng đôla Mỹ, để thanh toán các hợp đồng nhập khẩu, nay đến kỳ hạn trả nợ nên các doanh nghiệp có nhu cầu phải đi mua đôla."

Lý do nữa, theo ông Tiến, là chính phủ Việt Nam "yêu cầu các ngân hàng thương mại giảm lãi suất đồng tiền Việt Nam, nên người ta thấy đôla Mỹ hấp dẫn hơn". Ông cũng nói: "Nguyên nhân nữa là người ta thấy rằng nợ công Việt Nam cũng không phải là ít."

Xin có đôi lời về chính sách tiền tệ lãi suất: 1- Hiện lãi suất trên tiền đồng (18,5%) cao gấp hơn 6 lần lãi suất trên ngân khoản dạng USD, Nhà nước hy vọng thu hút được USD vì với lãi suất thấp, DN và tư nhân đổi USD ra tiền đồng có lãi suất cao hơn. Hy vọng này hão huyền: từ đầu năm, dự trữ ngoại tệ chỉ giảm, không tăng được; 2- Nếu giảm lãi suất tiền đồng, tác động sẽ ngược lại, và những khó khăn của khâu dự trữ ngoại tệ hẳn chồng chất thêm nữa. Vấn đề chính là người dân, doanh nghiệp… không tin vào giá trị tiền đồng ổn định. Chính thế mà ngày 8 tháng 7, báo New York Times có bài phân tích về nhu cầu đôla tại Việt Nam, nói rằng mua đôla là cách người Việt Nam "phòng ngừa lạm phát", nghĩa là phòng ngừa giá trị bấp bênh của tiền đồng. Nó chỉ có thể đi xuống vì nợ công của Nhà Nước khá lớn, và vì nhập siêu; nay 3- NHVN phá giá tiền đồng, dẫu chỉ "bắt đuôi" thị trường cung cầu tiền tệ, nhưng chắc hẳn sẽ gây thêm bất ổn tâm lý: cầu USD tăng, và để đổi, cung tiền đồng lớn hơn, tạo thêm lạm phát trong nền kinh tế.

Quả như đánh giá của công ty Fitch đã đề cập trong bài trước, chính sách tiền tệ ở mức vĩ mô của Việt Nam có vấn đề bất nhất, mâu thuẫn ở mục tiêu, và trong phương thức can thiệp vào sự điều tiết của thị trường.

Lạm phát, nói cho cùng, là đánh thuế đồng bộ trên mọi mặt hàng cả sản xuất lẫn tiêu dùng. Kiểm soát lượng cung tiền đồng, lạm phát thường tỉ lệ thuận với tiền do NHNN phát hành. Gây lạm phát là một cách đánh thuế bắt toàn dân trả bằng cái giá "đời sống đắt đỏ hơn" cho tất cả mọi người, mọi thành phần kinh tế. Không hiếm trường hợp xã hội mất ổn định vì lạm phát trong lịch sử loài người. Và sau khi phá giá tiền đồng, dự đoán lạm phát sẽ leo thang ở Việt Nam rất có cơ sở.

Tiền đồng đi về đâu? Với lạm phát là không tránh được ở một tương lai không xa, tương tác cung cầu trên thị trường - cụ thể là giá chợ đen ngày càng cao - sẽ đưa giá trị tiền đồng đi xuống. Và hy vọng, có xuống nhưng không đến đáy vực của sự phá sản khiến kinh tế Việt Nam là kinh tế "đô la hóa". Hoặc là "Nguyên hóa", Nguyên là tên gọi tiền TQ, tưởng không cần nhắc.

* Blog của Tiến sĩ Nguyễn Mạnh Hùng là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Người thương binh bị ai bỏ quên??


Thứ hai, 16/08/2010, 10:34 (GMT+7)

Khi biết tôi về Hà Tĩnh, Trung tướng Lê Nam Phong điện thoại giao nhiệm vụ: "Cậu hãy giúp chúng tôi tới thăm một cựu chiến binh từng chiến đấu ở Điện Biên Phủ, thuộc Trung đoàn 88, chuyển món quà lưu niệm tới đồng chí ấy". Trước ngày tôi lên đường, Trung tướng Lê Nam Phong đến trao cho tôi chiếc huy hiệu Cựu chiến binh Điện Biên Phủ và bộ quân phục mùa đông.


Ông nói với tôi, giọng đượm buồn: Đồng chí Võ Đăng Nhàn (ảnh bên phải), người xã Lộc Yên, Hương Khê, Hà Tĩnh, vào bộ đội từ năm 1950, sau đó chuyển về Trung đoàn 88 của chúng tôi. Ngày ấy, có rất đông chiến sĩ quê ở Nghệ Tĩnh bổ sung vào trung đoàn chủ lực này. Anh Nhàn là một chiến sĩ chiến đấu rất dũng cảm, trong một trận đánh địch anh ấy đã bị thương rồi được chuyển ra hậu cứ. Mãi đến gần đây, tôi mới hay tin đồng chí ấy chưa có chế độ thương binh vì mất giấy ra viện. Chuyến đi này, cậu hãy tìm hiểu thêm để làm chế độ cho đồng chí ấy, dù tuổi đã cao nhưng người ta còn danh dự. Với một người, danh dự là quan trọng lắm.

Tôi về đến Hương Sơn, mượn xe máy, theo đường Hồ Chí Minh phóng thẳng sang Hương Khê. Đến thị trấn Hương Khê, hỏi thăm, hóa ra xã Lộc Yên chỉ cách đó khoảng ba cây số. Đến đầu xã hỏi thăm nhà cụ Võ Đăng Nhàn, ai cũng biết, có người lớn tuổi hỏi lại: "Có phải cụ Nhàn là chiến sĩ Điện Biên, bị thương vẫn chưa có chế độ không?".

Khi tôi đến sân, một ông già, tóc bạc phơ, gầy yếu ra đón. Đó là cụ Võ Đăng Nhàn, một chiến sĩ Điện Biên năm xưa. Trong căn nhà gỗ ba gian, gọi là nhà lồng lậm, đã quá cũ, đồ đạc chẳng có gì đáng giá, thời này như vậy là nghèo, xung quanh xóm giềng chủ yếu đã ở nhà xây. Trên bức vách ở gian giữa có treo những tấm bằng Huy chương Kháng chiến chống Pháp, bằng khen thành tích chiến đấu chống Mỹ.

Theo cụ kể, giấy chứng nhận bị thương được cấp từ năm 1954, cụ mang về nhà, bỏ vào cái ống bương gác lên kèo, quên bẵng đi. Rồi cuộc chiến tranh phá hoại do giặc Mỹ tiến hành lan đến vùng này, anh bộ độ phục viên Võ Đăng Nhàn được giao nhiệm vụ chỉ huy đội dân quân xã Lộc Yên đánh địch.

Chính đội dân quân này cùng với bộ đội phòng không tỉnh, phòng không lâm trường Hương Khê đã bắn cháy chiếc máy bay giặc Mỹ, bắt sống tên giặc lái, để rồi O Lai dẫn về trại giam và trên đường đi một nhà nhiếp ảnh đã ghi lại tấm hình "O du kích nhỏ" nổi tiếng.

Mãi đến năm 1978, khi được tin làm chế độ thương binh cho tất cả bộ đội, từng bị thương trong hai cuộc kháng chiến, cụ Nhàn mới nhớ tới tờ giấy chứng nhận thương tật ấy và ôi thôi, khi mở ra nó đã mục mủn hết rồi. Lúc này cụ mới đi tìm đồng đội cũ, mọi người hăng hái giúp cụ làm để hưởng chế độ thương binh. Họ đã viết giấy cam đoan, có chứng thực của chính quyền nơi cư trú, trong đó có ông Đặng Sinh, nguyên là cán bộ Trung đoàn 88, nhưng khi gửi lên các cấp có chức năng thì chẳng có hồi âm.

Cầm trên tay giấy xác nhận của Trung tướng Lê Nam Phong và nhiều người khác, tôi cảm động về tình nghĩa đồng chí, đồng đội hết sức cao quý của những người từng chiến đấu trên một chiến hào. Và tôi tin, lần này cụ Võ Đăng Nhàn sẽ được hưởng chế độ thương binh, dù đã rất muộn nhưng là điều cần thiết đối với danh dự của một cựu chiến binh.

NGUYỄN ANH ĐƯỜNG

Sunday, August 22, 2010

Hàng trăm công nhân ngừng việc đòi tăng lương

Cty TNHH Shiwon Ebenezer (Thái Nguyên):

Thứ Bảy, 21.8.2010 | 07:33 (GMT + 7)

(LĐ) - Sáng 20.8, tại thị xã (TX) Sông Công, hàng trăm CN Cty TNHH Shiwon Ebenezer đã ngừng việc tập thể yêu cầu tăng lương, cải thiện bữa ăn và sớm thành lập tổ chức CĐ trong Cty.

Cty TNHH Shiwon Ebenezer (Cty Shiwon) là DN 100% vốn nước ngoài, hoạt động trong lĩnh vực may mặc, đầu tư xây dựng từ tháng 9.2009 tại phường Cải Đan, TX. Sông Công. Cty này mới bắt đầu tuyển CN từ vài tháng nay, hiện có khoảng 700 CN lao động trực tiếp và 100 tổ trưởng, quản lý. Hầu hết NLĐ chưa có hợp đồng lao động.

Tiếp xúc với các cơ quan chức năng gồm LĐLĐ tỉnh, Sở LĐTBXH, UBND và LĐLĐ TX. Sông Công, CN Cty Shiwon phản ánh: Mức lương 1.123.000 đồng/người/tháng là quá thấp so với mức sống hiện nay; mỗi bữa ăn ca chỉ có 6.000 đồng/người không đủ bù đắp để tái sản xuất sức lao động; tiền lương cho NLĐ làm công tác vệ sinh công nghiệp 800 nghìn đồng/người/tháng là quá thấp; cần sớm thành lập tổ chức CĐ trong Cty để đại diện cho tập thể NLĐ.

Làm việc với các cơ quan chức năng, lãnh đạo Cty Shiwon cho rằng: Mức lương trên là phù hợp với quy định về mức lương cơ bản được Chính phủ cho phép, mức lương phụ thuộc vào tay nghề và năng lực của NLĐ. Về bữa ăn CN giá 6.000 đồng, phía Cty nhận định về giá tiền không lớn nhưng đảm bảo được sức khỏe cho NLĐ!

Buổi chiều cùng ngày, trong buổi tiếp xúc trực tiếp giữa lãnh đạo Cty và NLĐ, phía chủ sử dụng LĐ vẫn một mực giữ nguyên quan điểm không tăng lương hay nâng đơn giá bữa ăn cho NLĐ. Lãnh đạo Cty Shiwon khẳng định, mức lương trên là phù hợp và đúng quy định của pháp luật VN. Về việc thành lập tổ chức CĐ, lãnh đạo Cty hứa sẽ xúc tiến thủ tục thành lập vào tháng sau. Sau khi nghe quan điểm của lãnh đạo Cty, nhiều NLĐ (ảnh) khẳng định sẽ tiếp tục ngừng việc hoặc không làm việc ở Shiwon nữa vì mức lương thấp.   

Vinh Hải

Sáng kiến kiểu Việt Nam: Nuôi bò bằng… rác thải

Nuôi bò bằng… rác thải

Gần 300 con bò, theo VTV, hàng ngày chỉ ăn rác và không cần cỏ, nhưng con nào con nấy đều béo tốt. Chuyện khó tin nhưng có thật này đang diễn ra tại thành phố Thái Nguyên.

Bò đang ăn rác. Ảnh: VTV

Bãi rác Khe Đá Mài là nơi tập kết rác phế thải của thành phố Thái Nguyên và các vùng phụ cận. Đủ loại rác từ nhiều nguồn được đổ dồn về đây: rác sinh hoạt, chất thải công nghiệp, y tế... Hàng ngày, nguồn rác này trở thành thức ăn vỗ béo cho đàn bò, trong khi cỏ ở trên đồi thì bò không thèm ngó ngàng tới.

Theo ông Phạm Xuân Sơn, đội trưởng đội quản lý điều hành bãi rác Khe Đá Mài - chủ của 6 con bò tại bãi rác, ban đầu chỉ có vài con bò xuống bãi rác ăn và chúng béo khỏe lên nên nhiều người nuôi, nhà ít thì vài ba con, nhà nhiều thì vài ba chục con. Ông Sơn cũng cho biết, bò khi đã quen ăn rác sẽ không còn muốn ăn cỏ hay các loại thức ăn khác.

Những người dân Tân Cương đang chăn bò thì nói "nuôi bò kiểu này ít tốn kém, bò tăng trọng nhanh". Anh Giang Văn Dương, một lái buôn bò, chợ Tây Bá Nhất, thành phố Thái Nguyên cho hay từ năm 2004 đến nay anh mua ở đây hơn 200 con bò: "Bò ở nơi khác còn hay bị sán lá gan chứ bò ở đây thịt ra gan bóng láng, phổi hồng rực".

Ông Phạm Xuân Sơn cho biết thêm: "Đợt dịch lở mồm long móng vừa rồi, bò ở đây không còn nào bị dịch. Cán bộ thú y của xã cũng vào đây kiểm tra, 6 tháng tiêm phòng 1 lần và họ bảo là nuôi bò ở đây tốt, không có vấn đề gì. Bò ở đây mà bệnh thì chủ yếu là do kim tiêm hoặc sắt đâm vào dạ dày thôi". Một số người dân Tân Cương lý giải, có thể ở bãi rác người ta phun nhiều thuốc sát trùng, thuốc diệt ruồi muỗi nên bò ăn rác ở đây ít bị dịch bệnh (!?).

Tuy nhiên, tiến sĩ Võ Văn Sự, một chuyên gia về chăn nuôi thì nghĩ khác. Ông nói đã đi tham quan mô hình chăn nuôi ở nhiều nước trên thế giới, nhưng chẳng đâu có kiểu nuôi... bò ăn rác giống như ở bãi rác Khe Đá Mài. "Độc hại hay không độc hại thì phải theo dõi một quá trình dài mới có thể xác định chính xác được, nhưng trên nguyên tắc nuôi bò thì phải nuôi bằng thực phẩm sạch, thịt mới có thể sạch được. Những con bò, con heo bị nuôi trong bãi rác như thế này rất có thể sẽ chứa nhiều chất độc hại… Có thể có những bệnh mà rất lâu sau chúng ta mới phát hiện được".

PV (tổng hợp)

Vìdeo trực tiếp từ Paltalk: Diễn Đàn Chính Trị Tranh Luận Dân Chủ

Video#2 : DienDan ChinhTri TranhLuan DanCHu - Live from PalTalk

Log In Paltalk: DienDan_ChinhTri_TranhLuan_DanChu

Liberty