TUYÊN NGÔN LẠC HỒNG
Nam quốc Mộc Tinh chấn Lạc Hồng
Vận thiên khí hội kiến hòa nhân
Chấn đạo quốc hưng bình thiên hạ
Ngoại quốc lân bang kính phục giao.
Trần Đông Chấn

Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát - La Meurtrissure

Search This Blog

Sunday, December 12, 2010

Phản đối của Việt Nam trước lời khuyến cáo không nên tiêu dùng cá tra


2010-12-11

Tuần trước, Cẩm nang của Quỹ Động vật hoang dã Thế giới (WWF) đã chính thức liệt kê cá tra của Việt Nam vào danh sách đỏ, đưa ra lời khuyến cáo "tránh tiêu dùng" trong cuốn cẩm nang hướng dẫn sử dụng thuỷ sản 2010-2011 phát hành tại một số nước Châu Âu.

Photo Vietnamnet

Cá tra và basa tại vùng Đồng bằng Sông Cửu Long

 

Phía Việt Nam đã lên tiếng phản đối và cho rằng việc xếp hạng của WWF là thiếu khách quan, thiếu chính xác và không có cơ sở khoa học về cá tra của Việt Nam. Để thấy được đánh giá của người trong cuộc về vấn đề này, Vũ Hoàng đã có buổi tiếp xúc với ông Phan Văn Danh – Chủ tịch Hiệp hội Nghề Nuôi trồng và Chế biến Thuỷ sản các tỉnh Đồng Bằng Sông Cửu Long. Vũ Hoàng có bài tường trình sau.

Sau khi WWF xếp hạng cá tra, loài cá mang lại nguồn thu lớn cho người dân nuôi trồng thuỷ sản các tỉnh ĐBSCL mỗi năm trị giá hơn ngàn tỷ đồng vào danh sách đỏ, thì nhiều người thắc mắc đặt ra câu hỏi tại sao cá tra, loài cá dễ nuôi đến vậy lại bị tuyệt chủng.

Thực ra thì danh sách đỏ ở đây được hiểu theo nghĩa khác, nghĩa là dựa trên phân cấp của cuốn cẩm nang tiêu dùng thuỷ sản mỗi năm ấn bản một lần, WWF khuyến nghị người tiêu dùng nên hay không nên tiêu dùng một loại sản phẩm với 19 tiêu chí mà chủ yếu là về môi trường.

Cụ thể là cuốn cẩm nang này chia làm 3 hạng mục tương đương 3 màu: xanh, vàng và đỏ. Màu xanh nghĩa là: sản phẩm thân thiện với môi trường, nên sử dụng; màu vàng là: hãy suy nghĩ kỹ trước khi sử dụng và cuối cùng là màu đỏ: tránh sử dụng.

Loài cá tra của Việt Nam đã bị đưa từ khung màu vàng sang màu đỏ. Lời khuyến cáo chính thức từ một tổ chức môi trường có uy tín như vậy hẳn sẽ ảnh hưởng tiêu cực đến thị trường nhập khẩu cá tra này từ Châu Âu. WWF cho rằng, môi trường nuôi, sử dụng thức ăn nuôi cá, các hoá chất và thuốc thú y trong nuôi cá tra của Việt Nam có vấn đề.

Phù hợp tiêu chuẩn an toàn thực phẩm quốc tế

Trong một công xưởng chế biến cá tra và cá basa
Trong một công xưởng chế biến cá tra và cá basa để xuất khẩu ở An Giang. AFP photo
Đem câu hỏi về quy trình nuôi trồng và chế biến cá tra từ khâu con giống cho đến khâu cuối cùng trước khi mang đi xuất khẩu có đúng tiêu chuẩn môi trường và hợp vệ sinh hay không, ông Phan Văn Danh – Chủ tịch Hiệp hội Nghề Nuôi trồng và Chế biến Thuỷ sản các tỉnh Đồng Bằng Sông Cửu Long, cho biết:

"Việc nuôi trồng thuỷ sản và đặc biệt là con cá tra, thì nguồn nước hết sức dồi dào, cung cấp đủ số nước cần thiết. Tất nhiên trong quá trình nuôi cá hay nuôi tôm cái, tôi nghĩ tất cả các nước trên thế giới đều sử dụng thuốc trị bệnh cho nó, ngừa bệnh rồi xử lý ô nhiễm nguồn nước. Để cho cá khoẻ mạnh thì cũng có sử dụng một số hoá chất cần thiết nhưng không phải dùng thuốc trừ sâu như họ nói."

Ngoài ra, trước những câu hỏi liên quan liệu có sử dụng thuốc trừ sâu để trị bệnh cho cá, ông Danh phản đối: 

"Nếu sử dụng thuốc trừ sâu hay các hoá chất độc hại thì con cá cũng chết chứ đừng nói đến những chuyện gì khác. Tất cả những loại hoá chất kháng sinh nằm trong phạm vi cho phép thì chúng tôi giám sát, hướng dẫn nhân dân một cách rất bài bản."

Từ những ngày đầu tiên xuất khẩu thuỷ sản, thấy được những đòi hỏi kỹ về chăm sóc hay nhân tạo loài cá ba sa phức tạp, hiệu quả không cao và tỷ lệ sống thấp, nên hàng ngàn hộ dân ở vùng ĐBSCL đã chuyển sang nuôi cá tra, loài cá có khả năng sinh sản ưu việt hơn và nuôi trồng đem lại hiệu quả hơn. Kể từ đó, cụ thể là từ năm 2000 cho đến nay, số lượng loài cá tra ngày một tăng với chất lượng ngày một tốt.

Nuôi trồng, chế biến và xuất khẩu phù hợp với tiêu chuẩn an toàn chế biến thực phẩm của quốc tế. 

Ô. Phan Văn Danh

Con cá tra của Việt Nam đã được tiêu dùng trên 120 quốc gia và vùng lãnh thổ, đáp ứng đầy đủ các tiêu chuẩn nghiêm ngặt của EU, Australia, Mỹ, Nhật Bản, trong đó một số nhà máy và vùng nuôi cá tra Việt Nam đã được cấp chứng nhận GlobalGAP. Cũng theo lời ông Danh thì tập quán nuôi trồng cá tra đã thay đổi rất nhiều:

"Cách đây khoảng chừng 20-30 năm, bà con nuôi trong ao đầm theo kiểu quảng canh, thì cho ăn đủ thứ, có gì ăn đấy không bài bản như bây giờ. Khi đưa con cá tra này nuôi công nghiệp, mà giờ đây trở thành một ngành công nghiệp có quy mô, tầm cỡ của ĐBSCL hàng tỷ.

Năm nay đến 2,000 tỷ chứ không phải như kiểu họ nói. Nuôi trồng, chế biến và xuất khẩu phù hợp với tiêu chuẩn an toàn chế biến thực phẩm của quốc tế. Thì không vì lý do gì, mà lại đưa con cá tra này vào sách đỏ cả. Đó là một điều phi lý."

Không đến nỗi gây ô nhiễm môi trường

Cá ba sa nuôi bè tại Việt Nam. AFP Photo.
Cá ba sa nuôi bè tại Việt Nam. AFP Photo.
Những điều được xem là phi lý này dường như không chỉ gói gọn trong những công đoạn đầu vào, bắt đầu từ thả cá giống cho đến khi mang cá tra đi xuất khẩu, mà nó còn liên quan đến nguồn nước thải hay vấn đề lây bệnh của cá là những tác động lên môi trường bên ngoài mà WWF chú tâm:

"Tất nhiên quá trình nuôi với số lượng lớn như hiện nay thì cũng có những tác động nhất định đến nguồn nước, nhưng việc giữ gìn vệ sinh môi trường nước thải ra sông, thì đến nay chính quyền Bộ NN và PTNT và chính quyền địa phương cùng với Bộ Tài nguyên Môi trường có nhiều giải pháp để xử lý. Các nhà khoa học của chúng tôi có khảo sát và cảnh báo tình hình nuôi cá tra đến thời điểm hiện nay thì không đến nỗi gây ô nhiễm môi trường như họ nói."

Lặp lại vấn đề việc lây lan bệnh tật của cá tra lên môi trường sông hồ, ông Danh nói tiếp:

"Đồng bằng Sông Cửu Long cũng còn đầy sông chứ đâu có vấn đề gì đến nỗi lây bệnh mà nó chết hàng loạt, chưa thấy. Tôi là người sống ở đây, đã từng nuôi cá chưa thấy con cá tự nhiên nào sống ngoài sông Cửu Long mà chết cả.

Thỉnh thoảng chỉ có số cá tra nuôi trong ao hầm mà chết, bà con vứt ra sông thì cũng thỉnh thoảng thôi, lâu lâu cũng thấy một vài con chứ con cá ở dưới sông mà tự nhiên chết thì chưa bao giờ."

Sẽ có kiến nghị

basa-250
Cá Basa VN rất được người Mỹ ưa chuộng. AFP Photo
Với những gì ông Danh trình bày thì chuyện nuôi trồng cá tra xem ra là phù hợp với chuẩn mực quốc tế. Như vậy, với một lời khuyến cáo gây bất lợi cho hàng ngàn hộ nông dân đang trông chờ vào con cá tra xuất khẩu, thì với tư cách là một trong người đứng đầu chịu trách nhiệm giúp đỡ bà con xuất khẩu thuỷ sản, ý kiến đề xuất của ông Danh về những giải pháp ngay trước mắt sẽ như thế nào:

"Trước tình hình này, chúng tôi sẽ có kiến nghị, đưa thành văn bản đưa lên website, tổ chức Động Vật Hoang Dã Quốc tế mà nói như vậy là vô căn cứ, không đúng sự thật, cố tình xuyên tạc trong lúc con cá tra của chúng tôi có vị thế trên thương trường quốc tế.

Còn nếu nói về chuyện gây thiệt hại, thì chính họ là những người chịu trách nhiệm nếu đưa tin thất thiệt.

Ô. Phan Văn Danh

Chúng tôi sẽ tìm nguyên nhân chính, chúng tôi nghĩ rằng Bộ Thương mại cũng như Bộ NN và PTNT sẽ có những chứng lý, sẽ đưa những hình ảnh, sẽ mời những tổ chức quốc tế vào giám sát và có những kết luận rõ ràng, chứ không thể đưa tin một cách vô căn cứ như vậy.

Còn nếu nói về chuyện gây thiệt hại, thì chính họ là những người chịu trách nhiệm nếu đưa tin thất thiệt. Tôi sẽ kiện cáo họ bồi hoàn những thiệt hại cho ngư dân chúng tôi."

Câu chuyện về con cá tra vẫn chưa có hồi kết, hy vọng rằng trong thời gian sắp tới, những câu hỏi về cách xếp hạng loài ca tra vào danh sách đỏ sẽ được giải thích rõ ràng, để những băn khoăn của bà con vùng ĐBSCL được giải toả và ngành thuỷ sản sẽ vẫn là một thế mạnh của Việt Nam trong những năm tới đây.

Theo dòng thời sự:


Tại sao người nghèo không đi bệnh viện?


2010-12-11

Trong một phát biểu gần đây với báo chí Việt Nam, TS Lý Ngọc Kính, nguyên Cục trưởng Cục Quản lý khám chữa bệnh cho rằng có khoảng 40% người nghèo mắc bệnh không được chữa trị. Đâu là nguyên nhân của tình trạng này?

Photo courtesy of Wikipedia

Bệnh viện Tâm Đức tại TPHCM

 

Trong phiên chất vấn trước Quốc hội ngày 22 tháng 11, Bộ trưởng bộ Y tế Nguyễn Quốc Triệu đã phải đăng đàn trả lời rất nhiều câu hỏi liên quan đến vấn đề y tế. Điều này cho thấy vấn đề y tế đắt đỏ đang là một trong những trở ngại lớn cho người nghèo.

Theo tin trên tờ Lao Động ngày 9/12, có đến 67% phải mượn tiền để thanh toán viện phí. Như vậy để thấy, dịch vụ y tế tại bệnh viện là một gánh nặng đối với người nghèo và họ chỉ đến khi không thể chịu đựng căn bệnh của mình nữa.

Tiền đâu mà đóng bảo hiểm

nhi-dong-1-2-hospital-250.jpg
Phòng bệnh nhân tại các bệnh viện Nhi đồng 1, 2 TPHCM luôn quá tải. Photo courtesy of thuocbietduoc.com.vn.
Một thẻ BHYT nhà nước có giá chỉ khoảng 300 ngàn 1 năm. Trong chương trình hỗ trợ, thẻ này được phát miễn phí cho những người thu nhập dưới 6 triệu đồng một năm, và sẽ hỗ trợ 50% tiền thẻ với những người có thu nhập dưới 12 triệu 1 năm.

Dù được cấp thẻ miễn phí, được hỗ trợ hay phải mua thẻ thì mức trả của người thụ hưởng cũng là 20%. Đây là một điểm tốt trong chính sách an sinh xã hội cần được ghi nhận và thực chất nhiều người sử dụng giải pháp này vì nhà nước hỗ trợ 80% chi phí thuốc điều trị cho người nghèo.

Nghe con số rất ấn tượng nhưng trên thực tế, nó không được đẹp như người ta tưởng. Nếu nhìn con số 20% dưới dạng phần trăm (%) mà dưới dạng số tiền thì câu chuyện sẽ khác đi rất nhiều. Đối với phần đông người nghèo, để có được con số 20% ấy không phải là điều dễ dàng.

Từng là công nhân với mức lương 1 triệu 500 ngàn một tháng, anh Xuân (tỉnh An Giang) cho rằng:

Người ta đã không có tiền rồi mà còn bắt người ta đóng nữa thì người ta chết luôn chứ sao.

Anh Xuân (An Giang)

"Người ta đã không có tiền rồi mà còn bắt người ta đóng nữa thì người ta chết luôn chứ sao. Họ nói bắt tôi đóng tiền thôi tôi về tôi chết để chừng nào chết thì tính chứ tiền đâu mà đóng".

Trong lúc một ổ bánh mì ở Việt Nam đã có giá 7 ngàn đồng, thật ra mức lương công ngân như anh Xuân không cho phép anh nghĩ tới điều gì ngoài thức ăn và xăng xe.

Có thể nói chỉ vài triệu đồng thôi đã là một gánh nặng đối với người nghèo. Chính vì không có tiền nên họ không dám khám định kỳ, do đó khi đến bệnh viện thì bệnh đã nặng. Cuối cùng họ thường phải điều trị nội trú và tốn ít nhất là vài triệu đồng cho một lần vào viện. Nếu không may mắn mắc phải những căn bệnh nghiêm trọng, số tiền điều trị còn đắt gấp nhiều lần.

Tự trả tiền thuốc đắt tiền

my-chau-pharmacy-250.jpg
Nhà thuốc Mỹ Châu ở TPHCM. Photo courtesy of yduc.com.
Một mặt hạn chế nữa của BHYT là đối với các loại thuốc đắt tiền, thuốc đặc trị hay các thuốc nhập từ nước ngoài thì bệnh nhân tự trả. Chị K.T., nhân viên chuyên lo mảng xóa đói giảm nghèo của một huyện thuộc TP.HCM cho biết:

"Có thuốc cấp được thì cấp, thường là thuốc Việt Nam. Nhưng thuốc hỗ trợ ở nước ngoài về là mình phải mua".

Hiện nay, Việt Nam nhập khẩu 90% nguyên liệu làm thuốc từ nước ngoài, và phải nhập khẩu biệt dược. Nhìn qua con số cũng thấy được việc này đưa người nghèo đến khó khăn và nếu không có tiền trang trải họ đành vay mượn hay ở nhà chờ chết.

Nhiêu khê phức tạp

Có lẽ không quá vô lý khi cho rằng người dân Việt Nam có một phần trách nhiệm khi chưa có thói quen và tâm lý sử dụng bảo hiểm để hưởng được cái lợi từ hỗ trợ bảo hiểm của nhà nước. Tuy nhiên với vị trí của đại đa số người nghèo thì thủ tục nhiêu khê là một ngăn trở dễ thấy nhất để người dân không sử dụng thẻ BHYT.

Trao đổi với chúng tôi, chị N.T.T.T, hiện công tác tại một văn phòng hỗ trợ thương binh xã hội và thường xuyên cung cấp thẻ BHYT cho những người thuộc diện chính sách có thu nhập thấp, chị cho biết thủ tục để vào diện được xác nhận là nghèo như sau:

"Người ta sẽ làm hồ sơ thuộc diện đó và nộp vào phường xã. Phường xã sẽ có một hội đồng để xét và sau đó gởi về quận huyện. Huyện ra quyết định rồi mới được công nhận".

Chị K.T. cũng tiếp lời như sau:

"Người ta sẽ vô nhà mình kiểm tra xem tổng thu nhập của mình ra sao mới vô diện".

Người ta sẽ làm hồ sơ thuộc diện đó và nộp vào phường xã. Phường xã sẽ có một hội đồng để xét và sau đó gởi về quận huyện. Huyện ra quyết định rồi mới được công nhận.

Chị K.T.

Và để được "vô diện" nhận thẻ bảo hiểm miễn phí, người đó phải thu nhập dưới 6 triệu/năm, nghĩa là chưa làm ra được 18 ngàn đồng 1 ngày. Điều này có lý không khi xăng ở Việt Nam đã có giá khoảng 16 ngàn/lít?

Giả sử chi phí điều trị cho một bệnh nhân là 10 triệu, và bệnh nhân đó không dùng thuốc đắt tiền nếu may mắn được hỗ trợ 8 triệu đồng, thì phải bù vào 2 triệu để trả chi phí chữa bệnh. Và để có được 2 triệu đồng để trả số 20% còn lại, người được xem là đạt tiêu chuẩn nghèo phải để nhịn ăn 4 tháng mới có được số tiền đó!

Ngoài ra, những người sử dụng thẻ bảo hiểm y tế chỉ được chỉ định những bệnh viện nhỏ cấp huyện hay cấp tỉnh nếu muốn được hỗ trợ. Các trường hợp bệnh nhân nhập viện bệnh viện thành phố sẽ tự trả hoàn toàn chi phí nếu không có giấy đồng ý chuyển viện của bệnh viện tuyến dưới.

Do thực trạng các bác sĩ giỏi cũng như điều kiện điều trị tốt thường tập trung tại các trung tâm, thành phố lớn, do đó khi đổ bệnh (thường là nặng), người nghèo thường cần chuyển đến những nơi điều trị tốt hơn.

Ngoài những khó khăn đó, người dân không ưa chuộng BHYT vì đối với họ sử dụng nó phức tạp hơn sử dụng tiền túi của mình. Anh Xuân nói thêm:

"Phải hướng dẫn từ đầu tới đuôi. Thiếu một bước thì họ cũng không làm được. Người ta không cố gắng nghiên cứu để làm chuyện đó. Quyền đó ngoài phạm vi hiểu biết của họ. Phải hướng dẫn cặn kẽ, chẳng hạn như kêu họ lên phường, kêu họ nộp 3 tấm hình và điền đơn vậy đó".

Con ghẻ con ruột

nguoicaotuoi.org-250.jpg
Cảnh bệnh nhân chờ khám ở bệnh viện Nội tiết Trung ương. Photo courtesy of nguoicaotuoi.org
Một tình trạng đã trở thành mãn tính khi sử dụng BHYT và khám chữa bệnh dịch vụ là vấn đề phân chia "con ghẻ, con ruột" nơi bệnh viện. Tình trạng các y bác sĩ săn sóc các bệnh nhân khám dịch vụ hơn các bịnh nhân có BHYT đã không còn xa lạ với những người được cấp thẻ BHYT.

Anh Xuân cho biết ý kiến của mình về vấn đề này như sau:

"Đâu phải lấy thẻ đi khám là "ngon" đâu. Từ lúc lấy thẻ thì gặp khó khăn khâu phát thẻ. Rồi khi đi khám thì lại gặp khó khăn của đi khám, rồi đến khi lấy thuốc thì cũng khó khăn chỗ lấy thuốc".

Chính vì những khó khăn này, nhiều người ngại sử dụng thẻ bảo hiểm, đành móc tiền túi của mình chữa bệnh, đến khi hết tiền thì lại ngưng điều trị và phó mặc cho số phận.

Từ lúc lấy thẻ thì gặp khó khăn khâu phát thẻ. Rồi khi đi khám thì lại gặp khó khăn của đi khám, rồi đến khi lấy thuốc thì cũng khó khăn chỗ lấy thuốc.

Anh Xuân (An Giang)

Tình trạng đau lòng này không có gì xa lạ với Việt Nam hiện nay. Người nghèo không có tiền khám bệnh, đến khi bệnh "đổ" ra thì đã quá nặng và không đủ tiền chữa bệnh nên phải vay mượn. Chính vì thế, đã nghèo lại càng nghèo. Cái vòng lẩn quẩn này bao vây và đe dọa sinh mạng người nghèo như lưỡi dao treo trên đầu họ mỗi khi đổ bệnh.

Việc hỗ trợ y tế của nhà nước là việc làm có ý nghĩa và không ai phủ nhận. Thế nhưng, nếu thực sự mục đích của nó là phục vụ cho người dân thì cũng phải xem xét lại chính sách cũng như cách thực hiện BHYT để đảm bảo được ý nghĩa ấy.

Theo dòng thời sự:


Trong Thiên đường XHCN: Nhà nước dùng kẻ cắp giáo dục văn hóa đạo đức cho dân chúng

Gần đây, một gương mặt đã chìm mất từ lâu trên Truyền Hình quốc gia Việt Nam lại được đưa lên để tuyên truyền về văn hóa, về đạo đức đã làm nhiều người xem phẫn nộ: Kiều Chinh
Vì sao có chuyện một phát thanh viên xinh xắn, giỏi giang lại bị dư luận phản ứng gay gắt như vậy?
Vì sao bị phản ứng gay gắt như vậy nhưng nhân vật này vẫn rình cơ hội là nhảy lên màn hình?
Đơn giản, chỉ vì cô ta là con gái của TGĐ Đài THVN.

Con kiến mà kiện của khoai

Thời gian qua, những câu chuyện về tham nhũng, tranh giành chức quyền, đấu đá nội bộ trong Đài THVN nổi lên cách công khai qua các trang blog, qua các đơn tố cáo của Luật sư như TS Trần Đình Triển về những vi phạm pháp luật của người đứng đầu Đài Truyền hình Quốc gia, ông Vũ Văn Hiến…

Văn phòng Luật sư Vì dân hôm 4/9 đã có văn bản gửi Bộ Chính trị và các cơ quan nhà nước tố cáo ông Vũ Văn Hiến, Tổng Giám đốc Đài Truyền hình Việt Nam có "dấu hiệu tham nhũng" và tư thù.

Công văn dài 11 trang cũng được gửi tới Ban bí thư Trung ương, Quốc hội, Thủ tướng, Bộ trưởng Công An, Viện trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao và một số cơ quan khác.

"Qua nghiên cứu hồ sơ vụ việc, chúng tôi thấy có đủ căn cứ để khởi tố vụ án và khởi tố bị can đối với ông Vũ Văn Hiến về "tội cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng"…; cần phải làm rõ những dấu hiệu tham nhũng và làm trái nguyên tắc về công tác tổ chức của Đảng và Nhà nước".

Dư luận rộ lên, phẫn nộ, bức xúc nhưng đảng và nhà nước cứ đánh bài… lờ.

Không những thế, ông Vũ Văn Hiến còn được nhận Huân Chương Độc Lập hạng ba công khai trước bàn dân thiên hạ vào ngày 7/9/2010.

"Cú đánh" này của Đảng như một thông điệp đối với những người mong chống lại tệ tham nhũng có hệ thống rằng: "Thử xem chúng mày làm được gì Đảng khi chúng tao là Luật"? Chỉ vì Vũ Văn Hiến có cái thẻ Ủy viên Trung ương Đảng cộng sản.

Chuyện ông Vũ Văn Hiến được bao che, khen thưởng… dù bị tố cáo, nội bộ đá nhau đến mức Trần Đăng Tuấn phải bật ra khỏi bộ máy lãnh đạo người dân không lạ, có chăng chỉ là cái chép miệng"thì nó cứ thế, trơ và lỳ là đặc tính sẵn có của đảng và nhà nước ta mà".

Đến việc dùng kẻ cắp giáo dục văn hóa, đạo đức cho toàn dân

Đài Truyền hình Quốc gia Việt Nam được lãnh đạo bởi một người bị chỉ mặt, vạch tên là tham nhũng, là hư hỏng. Vậy mà Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân khẳng định: "Đài Truyền hình Việt Nam không chỉ đóng góp tích cực vào sự phát triển kinh tế – xã hội của đất nước mà còn là đơn vị đi đầu trong việc nâng cao dân trí, làm phong phú thêm đời sống tinh thần của nhân dân".

Cái "dân trí" và "đời sống tinh thần" đó là những gì?

Cứ cho là dù sao thì việc tham nhũng (nói trắng ra là ăn cắp) của ông Hiến đã được đảng và nhà nước lờ đi, coi như chưa có bằng chứng cụ thể, cứ mờ mờ ảo ảo vậy nên đành chịu.

Nhưng, chuyện cô con gái của ông ta – BTV Kiều Chinh – ăn cắp thì đã quá rõ ràng, nhân dân tặng cho cô biệt hiệu là "cô con gái 6 ngón" của Tổng Giám đốc ĐTH Việt Nam.

Hãy đọc những tư liệu này để hiểu về "cô con gái 6 ngón" yêu quý của ông Ủy viên Trung Ương đảng, TGĐ Đài THVN:

"Kiều Chinh – Cô con gái "sáu ngón" của ông Vũ Văn Hiến

Kiều Chinh - "Cô con gái 6 ngón" của TGĐ Đài THVN trên VTV1 ngày 9/12/2010

Sinh năm 1975, Kiều Trinh là con gái cả của ông Vũ Văn Hiến. Cô nàng này nổi tiếng thì ít mà tai tiếng thì nhiều. Năm 2001, khi đang là phóng viên Ban Thời sự- VTV, được cử sang Thụy Điển học 03 tuần, em gái đã không bỏ lỡ cơ hội trổ tài trộm cắp tại nhiều siêu thị.

Ngày 11 tháng 2 năm 2001, Kiều Trinh đã bị cảnh sát thành phố Kalmar- Thụy Điển bắt vì tội ăn trộm. Sau vài ngày chối tội, cuối cùng em gái VTV đã phải thú nhận ăn trộm nhiều loại hàng hóa trị giá hơn 400USD tại một số của hàng ở các thành phố Orebro và Kalmar.

Theo luật pháp Thụy Điển, với số tiền trộm cắp lớn như vậy, lẽ ra cô nàng phải ra tòa xét xử với mức án phạt tù. Tuy nhiên, do thành khẩn khai báo, có giấy của bệnh viện trong nước gửi sang xác nhận tiền sử mắc bệnh tâm thần ( lấy của người khác nhưng không nhớ), số hàng hóa trộm cắp được đưa vào diện giảm giá, nhờ sự can thiệp của Đại sứ quán VN tại Thụy Điển, do lần đầu bị bắt nên Kiều Trinh chỉ bị phạt tiền và trục xuất về nuớc.

Sau 1 tuần bị giam tại Đồn cảnh sát Kalmar, đến ngày 16 tháng 2 năm 2001, Kiều Trinh đã được phóng thích, ngày 18 tháng 2 năm 2001 đáp máy bay về nước. Niềm vui sướng tột cùng đã đến với ông Vũ Văn Hiến vì sau đó ông này vẫn trúng cử Ủy viên TW Đảng và trở thành Tổng giám đốc Đài THVN.

Phát huy thành tích đã đạt được, năm 2006, trong một chuyến công tại tại Anh, bệnh cũ của Kiều Trinh lại tái phát, cô này lại bị bắt quả tang khi ăn trộm một chiếc máy ảnh kỹ thuật số tại một Shop. Mọi việc vẫn được giải quyết êm thấm.

Năm 2009, sau nhiều lần trộm cắp, đúc kết được nhiều kinh nghiệm lấy hàng không phải trả tiền, ông Vũ Văn Hiến đã ký quyết định kết nạp cô con gái "sáu ngón" vào Đảng và bổ nhiệm làm Trưởng phòng Văn hóa của Ban Thời sự- Đài Truyền hình VN.

Hy vọng, với tài trộm cắp của mình và nghiệp vụ nhào nặn thông tin, bố con ông Hiến sẽ giúp cho mô hình " Ăn trộm siêu thị" được nhân rộng ra toàn VTV. Nói một cách khác, ở VTV,nếu bạn muốn thành đạt, muốn được kết nạp đảng và bổ nhiệm, trước hết phải thành thạo nghiệp vụ " mua hàng nhưng quên trả tiền".

Văn hóa nước Việt ngàn đời nay, có nhiều đặc tính, nhiều đặc thù có những thói quen khác biệt lẫn nhau giữa nhiều vùng, nhiều dân tộc và nhiều nơi. Thậm chí, có những phong tục vùng này, dân tộc này ngược hẳn với dân tộc khác, vùng khác như ma chay, cưới xin, chế độ phụ hệ, mẫu hệ…

Nhưng tất cả 54 dân tộc trên mảnh đất hình chữ S chưa bao giờ có truyền thống văn hóa, tục lệ coi là bình thường đối với hành động ăn cắp.

Tệ ăn cắp, ăn cướp dù ở trạng thái xã hội nào, dân tộc nào, vùng nào đều bị lên án, những kẻ ăn cắp đều bị xã hội, cộng đồng khinh chê và xa lánh, nhằm giáo dục mọi người tránh xa những con người, những hành động đáng xấu hổ đó.

Vậy mà chỉ có trong chế độ "Xã hội chủ nghĩa tươi đẹp của chúng ta" chuyện ăn cắp trở thành chuyện vặt, những kẻ ăn cắp, tham nhũng lại là những người giảng dạy về đạo đức, văn hóa cho toàn dân học tập.

Câu chuyện của cha con ông Vũ Văn Hiến là câu chuyện điển hình cho một giai đoạn "đặc biệt" của dân tộc Việt Nam – Giai đoạn cộng sản – và để chính xác hơn, nên đề nghị đảng và nhà nước đổi tên ông TGĐ đài THVN thành ông"Vi Văn Hiến".

Như vậy, một điều bất bình thường đã trở thành bình thường trong xã hội Việt Nam: Kẻ ăn cắp dạy dân tộc này về văn hóa, đạo đức.

Cứ thế, đạo đức xã hội không suy đồi mới là chuyện lạ.

Song Hà


BAO GIỜ THÌ “LĂNG CỦA BÁC” BỊ DẸP, TƯỢNG CỦA “BÁC” BỊ GIẬT SẬP?


"Sàigòn Hòn Ngọc Viễn Đông
Giờ thành Hòn Dái là công "Bác" Hồ!"
"Chiều chiều dạo bến Ninh Kiều
Dưới chân tượng "Bác", đĩ nhiều hơn dân".
(Ca dao mới)

*

Năm 1991, 55% dân chúng thành phố lớn thứ nhì ở Nga và cũng lớn thứ nhì của Liên Sô cũ đã bỏ phiếu đồng ý thay đổi tên của thành phố từ tên Leningrad thành tên St. Petersburg.

Năm 1703, Peter Đại Đế cứu nước Nga đã quyết định cho xây dựng một thành phố ở hạ lưu sông Neva. Kể từ đó thành phố này mang tên Petrograd trước khi bị đổi thành Leningrad năm 1924. Tiếp theo đó, một loạt thành phố, nhà máy công trường, chiến hạm … trong toàn cõi nước Nga và Liên Sô cũ cũng đã thay tên đổi họ.

Việc thay đổi tên Leningrad thành St. Petersburg không phải là không gặp nhiều chống đối. Những cựu quân nhân của cuộc Đệ nhị Thế chiến (mà trước đây vẫn gọi là cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại) đã cho rằng cái tên Leningrad đã gắn liền với cuộc vây hãm 900 ngày của lực lượng Đức Quốc xã. Đổi tên lại là có sự phản bội đối với chiến thắng Leningrad, phản bội lại sự hy sinh to lớn của dân và quân thành phố này trong cuộc chiến tranh chống Đức.

Một số người khác cho rằng trước đây, khi Khruschev tung ra chiến dịch hạ bệ thần tượng Stalin, ông này đã xóa tên Stalingrad đổi thànhVolgagrad mà chuyện này không ảnh hưởng gì đến chiến thắng lẫy lừng của Hồng quân Liên Sô ở đây. Họ lập luận thêm rằng St, Petersburg đã từng có thời kỳ là một trong những thành phố đẹp nhất Âu Châu với các bảo tàng viện  và các cây cầu đá tuyệt đẹp mà phải mang tên Lenin là một sự nhục nhã to tát.

Sau Lenin và Stalin, các ông trùm Cộng sản Liên Sô cũng được lấy tên đặt cho nhiều nơi. Dzherzinski là một ông tổ của ngành mật vụ cộng sản, người đã lập ra cơ quan mật vụ Cheka, tiền thân của KGBsau này, đã được dựng tượng ở những nơi trang trọng bậc nhất, và một công trường lớn ở trung tâm thủ độ Moscow đã được đặt tên là quảng trường Dzherzinski. Nhưng bây giờ quảng trường này đã trở về với tên cũ là quảng trường Lubyanka..

Một ông trùm khác của ngành mật vụ là Sverdlov là người đã chủ mưu sát hại toàn thể gia đình Nga Hoàng Nicolas đệ nhị theo lệnh của Lenin. Tên của ông trùm này đã được đặt cho nhiều nơi, thí dụ như một quảng trường có nhà hát Bolshoi nổi tiếng ở Moscow. Thành phố Sverdlov, quê hương của Tổng thống Boris Yeltsin cũng đã trở về với tên cũ là Ekaterinburg. Đó cũng là tên của Nữ Hoàng Katherin Đệ Nhị, người đã có công phát triễn vùng Siberia.

Các ông trùm khác như Kirov, Kalinin cũng chịu chung số phận. Những nơi mang tên các ngài cũng đã trở lại tên cũ.

Thành phố Nizhny Novgorod, một thành phố từ trên năm thế kỷ, từng là một trung tâm thương mại lớn nhất Trung Âu, quê hương của Maxim Gorky. Nhà văn này đã được Cộng sản Liên Sô ca tụng là một văn hào và Stalin đã lấy tên Gorky đặt tên cho thành phố này. Gorky từng là thành phố mà nhà tranh đấu nổi tiếng Liên Sô Sakharov đã từng bị lưu đày. Giờ này thì Quốc Hội Nga đã quyết định lấy lại tên cũ cho thành phố.

Samaran là một thành phố cổ xưa hiện diện từ khi các con cháu Thành Cát Tư Hãn từ phương Đông kéo đoàn quân Tarta sang xâm lăng nước Nga. Stalin đã lấy tên của ông trùm Kuybychev để đặt cho thành phố này. Samaran bây giờ vẫn là Samaran. Cái tên Kuybychev chỉ còn là một kỷ niệm không ai muốn nhắc tới.

Dọc theo bai bờ con sông Volga, hàng loạt thành phố đã trở về với các tên cũ. Thành phố Brezhnev đã trở lại với Naberezhnye Chelny. Khi ông trùm Brezhnev chết, tên Andropov được lấy tên đặt cho một thành phố ở thượng lưu sông Volga, đến nay đã thay bằng tên Rybinsky.

Thành phố Izhevsk sau một thời gian mang tên Ustinov, một Bộ Trưởng Quốc Phòng dưới thời Brezhnev nay cũng được mang lại tên cũ. Còn ở về phía Nam sông Volga, thành phố Zhdanov, tên của một ông trùm khác dưới thời Stalin cũng đã lấy lại tên cũ là Mariupol.

Khi nước Ý xây dựng một nhà máy khổng lồ để chế tạo xe hơi với tiền đầu tư của hãng FIAT ở thành phố Stavropol thì thành phố này được mang tên một lãnh tụ đảng Cộng sản Ý. Tên chính thức thành phố này hiện giờ là Stavropol-Volga.

Trước đây ở Việt Nam, báo chí Nhà nước ta thỉnh thoảng có nhắc đến tên đồng chí Cu-dơ-nhét-sốp. Khi đồng chí Nguyên soái qua đời,  có một chiếc tàu sân bay được vinh dự mang tên Kuzenetsov. Sau này chiếc hàng không mẫu hạm đó còn có cái vinh dự lớn hơn nữa là xóa tên cái ông Nguyên soái đi và đổi thành Tbilissi, thủ đô nước CộngHoà Georgia.

*

Lúc trò Móc còn đi học trường làng là thời của đại đồng chí Stalin còn làm mưa làm gió ở Liên Sô. Tên của đại đồng chí được các ông Trung Quốc đọc là Xít-tả-lìn. Đó là một cái tên đẹp, con người thép. Trong lớp của trò Móc có nhiều trò không có được những cái tên đẹp. Đầu năm học, thầy cầm danh sách lớp học đọc lên từng trò. Đọc tới trò nào thì trò đó đứng dậy khoanh tay:

-Thưa thầy, con.

để thầy biết mặt. Có những cái tên nghe không được đẹp, có khi nôm na, có khi vô nghĩa, có tên lại quá xấu. Khi gặp một cái tên quá xấu, hoặc đôi khi thô tục, thấy cười, nhịp cây thước bảng đánh chát xuống bàn:

-Trời đất, bộ hết tên để đặt rồi sao! Về nói ba má trò nấu chè đặt tên lại, nghe chưa!

Bây giờ lớn lên nghĩ lại, thầy nói vậy cũng hơi kém về khoa Sư phạm. Nhưng lạ một điều là không thấy ba má trò nào phải nấu chè đổi tên con, cũng không thấy trò nào oán thầy. Đứa nào cũng sợ thầy một phép. Có những trò, tên cha mẹ đặt tuy xấu, nhưng sau này lớn lên con người không xấu chút nào. Trái lại có những ông làm tới cấp Tướng, làm tới Phó Tổng thống, làm tới bác sĩ, luật sư, có những cái tên rất đẹp, rất có ý nghĩa, rất cao kỳ… như: Nguyễn Hữu Hạnh, Nguyễn Cao Kỳ, Nguyễn Hữu Liêm, Bùi Duy Tâm… nhưng lại làm chuyện lùn tì, vô liêm sĩ không mấy ai khen, chỉ trừ những kẻ đầu óc đậu hũ, đã mất khả năng suy xét.

*

Ai dám nói Hồ Chí Minh là một cái tên xấu? Hồ Chí Minh là một cái tên rất có ý nghĩa. Đã chẳng phải có thi nô của VC đã làm thơ ca tụng:

Tháp Mười đẹp nhất bông sen

Việt Nam đẹp nhất có tên "Bác" Hồ!

Nhưng mỗi khi nói đến mấy chữ thành phố Hồ Chí Minh thì ai nấy đều khịt mủi. Làm như họ vừa nghe phải một cái mùi gì đó từ đâu dưới ống cống đưa lên. Nói Sàigòn thì người nghe ai cũng vi vẻ. Tại sao vậy? Cái tên nghe thì có ý nghĩa mà con người mang cái tên đó thì… ôi thôi!

Nấu chè đổi tên thì dễ, tốn kém cũng không là bao. Còn đổi một loạt tên các ông Trùm bên Liên Sô có vẻ tốn kém khá nhiều tiền. Kỳ vương Garry Kasparov, một vô địch môn cờ quốc tế đã tặng  2 triệu đô-la cho chiến dịch xóa tên Lenin trên toàn Liên Sô. Còn bao nhiêu tên khác nữa. Phải sơn lại các bảng hiệu, in lại các bản đồ, sách vở, in mới các giấy thông hành, các văn kiện hành chánh, khắc các con dấu mới… Tóm lại là hàng ngàn công việc cần làm, cần bỏ tiền, bỏ công sức ra để xóa cho được các tên hắc ám này. Nhưng Liên Sô nhất định làm, mặc dù sẽ tốn kém hàng trăm triệu đô-la.

Để xoá sạch cái tên Hồ Chí Minh ra khỏi thành phố Sàigòn cũng vậy. Tốn tiền, tốn công, không hề đơn giản nhưng nhất định phải làm và chuyện đó chắc chắn sẽ phải xảy ra. Bao nhiêu cái tên đường, tên công viên, tên công trình xây dựng nữa. Những cái tên kỳ quặc, xa lạ rồi sẽ phải bị đào thải.

Sàigòn! Cái tên đó đã tồn tại trên 300 năm nay. Cái thành phố đó đã tồn tại trên 300 năm nay. Cái tên Hồ Chí Minh cũng như cái áo dơ mà Sàigòn lỡ bị người ta bắt buộc phải mặc. Cái áo dơ đó sẽ được cởi ra để làm giẻ lau nhà nay mai.

*

Những bức tượng đồng vĩ đại của các ông trùm vĩ đại bên nước Liên Sô vĩ đại đã đưọc hạ xuống. Người ta sẽ dung số đồng đó đúc lại ghế ngồi trong các công viên. Cũng ích lợi quá đi chứ. Các tượng đồng của "Bác"cũng nên làm như thế để các bộ mông của quần chúng nhân dân có dịp gần gũi với "Người".

Nhà thơ thuộc vào hàng khá vĩ đại ở nuớc ta là đồng chí Tố Hữu Nguyễn Kim Lành đã từng làm ra những câu thơ cũng thuộc vào hàng khá ghê gớm. Khi nói về "Bác" kính yêu, đồng chí viết:

Mong manh áo vải hồn muôn trượng

Hồn tượng đồng phơi những lối mòn…

Có lẽ đồng chí có được cặp mắt của một nhà tiên tri: những tượng đồng của "Bác" đang phơi ở những lối mòn có ngày cũng sẽ bị dẹp.

Đọc qua bài thơ của đồng chí gửi cho một người đẹp xã hội chủ nghĩa nào đấy có dịp đi Liên Sô vĩ đại để tham quan Công trường Đỏ, chúng ta bắt được một ý tứ khá sáng tạo:

Hôm dùm anh nền đá lát công trường,

Nơi yêu dấu Lenin từng dạo bước.

Nền đá quảng trường Đỏ trở thành yêu dấu đối với đồng chí Lành vì có Lenin vĩ đại từng dạo bước trên đó. Vậy thì liệu có nên đập nhỏ các bức tượng bê-tông của Bác ra, trộn xi-măng đem tráng bến Bạch Đằng để mỗi khi chiều chiều ra đây hóng mát, người dân Sàigòn sẽ luôn luôn nhớ tới Bác?

Và ông Việt kiều Lão Móc, lúc ấy sẽ được ngồi trên cái băng ghế đúc bằng đồng lấy từ tượng "Bác", đem hết tấc lòng hoài cổ ra mà ư ử hát: "Từ thành phố này mình đã ra đi. Bao năm ước mơ nay mới trở về…"

LÃO MÓC


Vìdeo trực tiếp từ Paltalk: Diễn Đàn Chính Trị Tranh Luận Dân Chủ

Video#2 : DienDan ChinhTri TranhLuan DanCHu - Live from PalTalk

Log In Paltalk: DienDan_ChinhTri_TranhLuan_DanChu

Liberty