TUYÊN NGÔN LẠC HỒNG
Nam quốc Mộc Tinh chấn Lạc Hồng
Vận thiên khí hội kiến hòa nhân
Chấn đạo quốc hưng bình thiên hạ
Ngoại quốc lân bang kính phục giao.
Trần Đông Chấn

Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát - La Meurtrissure

Search This Blog

Monday, December 27, 2010

"Trại Giam Cổng Trời" (phần 3)


2010-12-26

Trong hai bài trước quý vị đã được nhiều nhân chứng kể lại những hình khổ mà họ phải chịu khi họ hoàn toàn không làm một việc gì dù lớn dù nhỏ có phương hại đến xã hội, chính quyền cách mạng.

Photo courtesy of Nữ Vương Công Lý

Cổng Trời, Hà Giang

 

Trong bài này, quý vị sẽ được nghe nhân chứng tường thuật lại tại sao họ bị bắt và liệu nhà nước khi bắt họ như vậy đã dựa trên những yếu tố căn bản nào? Những nạn nhân khốn khổ của trại giam Cổng Trời là ai, và xã hội bên ngoài có ai biết sự giam giữ của họ trong trại giam kinh khủng này hay không, mời quý vị theo dõi.

Quay trở lại câu hỏi do đâu người cộng sản Việt Nam lại cương quyết xóa sổ đạo công giáo trong những ngày đầu tiên sau khi miền Bắc độc lập, mặc dù trước đó lịch sử đã ghi lại không sót một từ nào về hàng trăm cái chết của người công giáo dưới các triều đại nhà Nguyễn.

Lịch sử lập lại

giaodan-thainguyen-nuvuongcongly-250.jpg
Công an, dân phòng, cán bộ ngăn cản bà con làm sân nhà thờ Thái Nguyên - ảnh Nữ Vương Công Lý.
Lịch sử giáo hội Việt Nam bị bách hại nhiều lần cho thấy lòng can đảm thà chết không bỏ đạo của hàng ngàn người công giáo miền Bắc. Dù bị bách hại đến đâu chăng nữa họ vẫn kiên nhẫn bám nhà thờ, bám cha xứ như người đắm tàu bám phao cứu sinh.

Lúc nhiều lúc ít, lúc mạnh lúc yếu nhưng chưa bao giờ các cuộc đàn áp ngừng lại hẳn. LM Nguyễn Thanh Đương chánh xứ Quy Hậu, Nghệ An, người bị tù đày nhiều năm trong trại Cổng Trời, cũng là một chứng nhân trong các cuộc bắt bớ này, kể lại việc chính quyền xé lẻ các vị tu sĩ ra thành từng phần nhỏ để dễ cho công việc bắt bớ, ông kể:

"Tất nhiên cũng có dư luận quần chúng thành ra họ cứ làm lẻ dần dần. Mỗi đợt mỗi thầy, mỗi đợt mỗi cha. Nói chung ở ngoài Bắc thì các thầy, các cha đi vào Nam nhiều rồi thành ra nó bắt dần dần cũng hết.

Ở ngoài Bắc hầu như không còn chủng viện, từ Thanh Hóa trở ra không còn. Cho đến khi nó lợi dụng việc trong Nam ra thả bom ngoài ni thì nó dẹp luôn. Nó bắt tất cả các thầy, các cha. Thầy nào không nghe nó thì nó bắt đi tù cho đến khi nào anh đầu hàng về xây dựng gia đình không đi tu nữa thì nó cho về."

Những trái bom từ miền Nam mang ra đánh phá miền Bắc được cho là do sự chỉ điểm của các tu sĩ hay giáo dân miền Bắc nằm vùng làm gián điệp cho miền Nam. Những cáo buộc vô lý này được cán bộ rỉ tai trong dân chúng khiến nhiều người dân căm phẫn và quay trở lại chống đối những người láng giềng hiền lành của mình.

Cán bộ cũng không bỏ lỡ cơ hội để áp lực người công giáo bỏ đạo. Đối với các chủng sinh cũng vậy, một là bỏ chủng viện về nhà lấy vợ, hai là bỏ thây trong trại giam. LM Nguyễn Thanh Đương kể:

"Thời kỳ đầu tiên năm 1962 họ tập trung cho đến năm 1970 là thời kỳ họ bắt người công giáo. Họ bắt người công giáo bỏ đạo. Các cha, các thầy họ cũng bắt bỏ đạo. Các thầy lúc ấy đang còn là chủng sinh, họ bị giam riêng bởi vì không chịu bỏ đạo. Họ bị bỏ vào xà lim, bị cùm bị kẹp ở trong ấy.

Một số vì yếu quá cũng phải đầu hàng. Một số giáo dân rất kiên quyết. Đặc biệt giáo dân ở giáo phận Vinh là kiên cường hơn cả, họ không chịu bỏ đạo và sau này trong nhà tù đấu tranh bằng cách đọc kinh, cầu nguyện. Họ bắt đi cùm kẹp. Giáo dân ở Vinh thà chịu cùm không chịu bỏ đạo nên nó mới mở dần dần cho."

Nó bắt tất cả các thầy, các cha. Thầy nào không nghe nó thì nó bắt đi tù cho đến khi nào anh đầu hàng về xây dựng gia đình không đi tu nữa thì nó cho về.

LM Nguyễn Thanh Đương

LM Chu Quang Tòng, từng là chánh xứ Thọ Ninh nay đã về hưu tại tòa Tổng giám mục Bắc Ninh, trong thời gian ấy đang là một chủng sinh. Ông bị bắt ở tù trong nhiều năm, giải qua nhiều trại giam và cuối cùng về trại Phong Quang, một trại giam khét tiếng sát với biên giới Trung Quốc, LM Chu Quang Tòng kể:

"Ngày 11 tháng 7 năm 1964 thì họ gọi lên cho biết là đi tàu suốt! Tức là lên trại giam Trung ương 2 Yên Bái, trại mà họ giam thiếu tướng De Castries.

Đến tháng Giêng năm 1965 sau khi Mỹ đưa máy bay ra đánh phá vùng Quảng Ninh thì họ lại di chuyển từ trại Yên Bái ngược về biên giới Trung Quốc, về trại Tân Sơn thuộc Lạng Sơn trên vùng Na Sầm, Thất Khê. Thế rồi họ cứ chuyển luôn như mèo tha chuột. Đến năm 1972 thì lại từ đó chuyển lên Phong Quang Lào Cai, giáp biên giới Trung Quốc."

Không phải chỉ một mình LM Chu Quang Tòng trong trại giam, gần hai trăm người trong giáo phận mà ông quen biết cũng có mặt tại đây khiến không khí càng thêm sôi nổi. Những người tù đặc biệt này quây quần lại với nhau chứng kiến sự bắt bớ các linh mục, tu sĩ và giáo dân ngày một dày dặc hơn.

LM Chu Quang Tòng kể lại một giai đoạn hết sức khó khăn do bị bách hại trong giáo hội miền Bắc:

"Tôi không được gặp tất cả anh em nhưng những người trong giáo phận cho tôi biết thì lúc bấy giờ tất cả chúng tôi có thể nói rằng gần hai trăm anh em, chính xác là 168 anh em bao gồm linh mục, tu sĩ, chủng sinh mà đặc biệt là thành phần các chủng sinh.

Sau khi sự kiện Bùi Chu chịu chức môt loạt gồm 29 linh mục thì người ta sợ các giám mục miền Bắc cho phép truyền chức hết để đáp ứng nhu cầu linh mục nên người ta bắt đi một loạt. Các chủng sinh lớp lớn như chúng tôi, các chủng sinh dự bị mà người ta đoán là có thể truyền chức nay mai thì họ gom góp trong vòng nửa tháng là họ bắt đi.

Có nơi hơn 50 anh em bị bắt, mục đích của các cuộc bắt bớ này là chống đạo thôi. Ngày mùng 8 tháng 12 năm 1963 tại Bùi Chu, Đức cha chánh Phạm Năng Kính đã truyền chức cho một loạt 28 linh mục sau đó là lớp ngang với chúng tôi đều bị bắt hết."

Lưu Nam, Nguyễn Quốc Anh cùng nhiều người nữa…

traigiam1-250.jpg
Một trại giam tại miền Bắc (ảnh minh họa). Photo courtesy of phanchautrinhdanang.com.
Không riêng linh mục hay tu sĩ bị Nhà nước chú ý mà những người có hoạt động trong những tổ chức của nhà thờ hay giáo hội cũng bị trừng phạt. Ông Lưu Đức Tâm một giáo dân tại Nghệ An kể lại việc cán bộ bắt cha ông là cụ Lưu Nam, với lý do ông cụ hoạt động cho Liên Đoàn Công Giáo Việt Nam.

Đây là một tổ chức công giáo mà Nhà nước rất e ngại vì nó tập trung hầu hết trí thức công giáo của miền Bắc và hoạt động của Liên Đoàn được Nhà nước xem là rất nguy hiểm cho đảng. Ông Tâm kể lại việc bắt giữ thân phụ mình như sau:

"Ông cụ hoạt động cho Liên đoàn Công giáo Việt Nam. Liên đoàn này chỉ mang tính chất tôn giáo thôi. Lúc ấy ông cụ làm chủ tịch Liên đoàn và về mặt Nhà nước thì hợp pháp.

Tuy mang tiếng là hợp pháp nhưng đến một hôm thì người ta theo dõi và mời đi họp. Bởi vì ông cụ là người rất giỏi về võ nghệ cho nên khi bắt ông cụ thì người ta nghĩ rằng học trò của ông sẽ phản kháng và lúc ấy thì sẽ đổ máu. Cho nên người ta mời đi họp rồi âm thầm bắt luôn.

Người ta bắt ông cụ tại địa danh tên là Cống Chi Lăng. Một thời gian sau đó người ta đưa về xử án tại quê nhà với án lệnh là 20 năm tù khổ sai."

Ông vốn là một người lương dân xuống đây để theo đạo công giáo. Đó là lý do khiến ông bị bắt nhưng người ta không nói ra, người ta bảo là không chịu cải tạo tốt.

Giáo dân Lưu Đức Tâm

Cụ Lưu Nam là một người được hầu hết các linh mục nể trọng vì chí khí quật cường và niềm tin mãnh liệt. Ông bỏ thân trong trại Cổng Trời sau nhiều năm bị giam cầm, bách hại.

Sau cha ruột, người anh rể trong gia đình là ông Nguyễn Quốc Anh cũng bị bắt vì theo đạo công giáo. Ông Lưu Đức Tâm kể về người anh rể này:

" Ông Nguyễn Quốc Anh là người anh rể. Ông bị 17 năm tù. Ông vốn là một người lương dân xuống đây để theo đạo công giáo. Đó là lý do khiến ông bị bắt nhưng người ta không nói ra, người ta bảo là không chịu cải tạo tốt.

Trước đây ông Nguyễn Quốc Anh cũng đã từng vượt tuyến một lần và bị cải tạo 3 năm. Ông Quốc Anh là một người rất giỏi trong lĩnh vực toán học cho nên người ta mời đi dạy ở nhà trường nhưng ông không đi và sau này về mở trường dạy tư. Lý do ông muốn dạy ở đây vì ông theo công giáo vừa dạy học vừa học đạo luôn. Người ta bắt vì lý do thế."

Thông tư 1960

congtroi2-250.jpg
Linh Mục Nguyễn Văn Vinh.
Linh mục Nguyễn Viết Cường thuộc giáo xứ Vạn Phần, Nghệ An cho biết lịch sử của những cuộc bắt bớ này mà theo ông thì chủ yếu từ một thông tư do ông Hồ Chí Minh ký vào năm 1960, LM Cường kể lại:

"Khi đó có chỉ thị của Trung ương Đảng không cho những thành phần con cái địa chủ phản động đi tu làm linh mục. Đó là thông tư 60 do Hồ Chí Minh ký. Tôi là nạn nhân của thông tư đó.

Ông nào cuới vợ thì thôi còn ông nào không chịu cưới vợ thì nó đánh giá còn nuôi mộng làm linh mục và như vậy thì nó tập trung đi hết. Không qua xét xử cũng không qua lấy cung, nó chỉ tập trung cải tạo cái tội đi tu. Nếu về cưới vợ thì thôi."

Giữa thập niên 70 lần lượt những người tù này được trả về địa phương, người thì lấy vợ, người thì tiếp tục con đường tu học, LM Nguyễn Viết Cường may mắn hơn cả khi được về lại tòa giám mục để tiếp tục con đường tu hành, ông kể:

"Sau biến cố 75 đến năm 77 thì được tha nhưng tiếp tục quản chế 12 năm nữa. Đến năm 89 về tòa Giám mục và năm 90 mới được làm linh mục, lúc đó đã 59-60 tuổi rồi.

Trước khi làm linh mục trong buổi gặp cuối cùng thì Ủy Ban nhân dân tỉnh Nghệ An có hỏi một câu, bây giờ ông Cường còn ghét cộng sản lắm phải không? Tôi trả lời là cộng sản nào? Cộng sản đúng hay cộng sản sai? Cộng sản đúng là cộng sản nói rằng họ là đầy tớ nhân dân, trung thành với nhân dân. Vui sau nhân dân lo trước nhân dân. Một lòng một dạ phục vụ dân, làm đầy tớ dân Cộng sản đó thì tôi không ghét được.

Sau họ hỏi cộng sản bắt ông là cộng sản đúng hay sai, tôi nói cộng sản đó thì sai quá đi chứ. Bây giờ các ông cho tôi đi học làm linh mục là các ông đã nhận lỗi rồi."

Nhưng không phải ai cũng may mắn như vậy, LM Nguyễn Thanh Đương thuộc giáo xứ Quy Hậu, Nghệ An phải chạy trốn vào Nam sau khi được thả rồi "tu chui" mới được truyền chức linh mục, ông nói:

Khi đó có chỉ thị của Trung ương Đảng không cho những thành phần con cái địa chủ phản động đi tu làm linh mục. Đó là thông tư 60 do Hồ Chí Minh ký.

Linh mục Nguyễn Viết Cường

"Họ có cho về giáo xứ mô! Họ cho mình về nhà quê chịu quản chế ở đó 3 năm rồi sau đó phải trốn vô trong Nam đi làm thuê làm mướn đi học. Trong Nam có một số các cha dạy riêng kêu bằng học chui!"

Cũng là một tù nhân chính trị bất đồng chính kiến trong nhiều năm tại nhà tù miền Bắc, học giả Nguyễn Khắc Cần hiện đang sống và làm việc tại Hà Nội cho biết cảm nghĩ của ông về những tù nhân công giáo này, ông nói:

"Số người Công giáo có những người chỉ là giáo dân thôi, có những người là frère hay chuẩn bị frère. Nói chung giáo dân họ có cái rất tốt là họ giữ đạo của họ rất nghiêm túc. Mặc dầu bị cấm hay hạn chế vấn đề cầu kinh nhưng họ vẫn làm. Đây là điều đáng tôn trọng.

Khi vi phạm những điều cấm này thì họ bị phạt rất nặng. Cái mức phạt rất nặng nhọc có thể sẽ đi xà lim, có thể bị cắt khẩu phần ăn, rất nhiều hình thức nó chả có quy luật gì cả."

Có thực sự thay đổi?

Học giả Nguyễn Khắc Cần cũng cho biết hồi gần đây, cán bộ thường nói là đã có sự thay đổi lớn lao trong chính sách đối xử với tất cả tôn giáo trong nước, trong đó có công giáo, tuy nhiên ông không tin đây là sự thành tâm của chính quyền, chẳng qua chỉ là giai đoạn mà thôi. Ông nói:

Có thay đổi tạm thời cũng là chiến thuật mà thôi còn chiến lược thì hai bên không thể cùng tồn tại được.

Học giả Nguyễn Khắc Cần

"Rõ ràng bây giờ đã có thay đổi nhưng tôi thường nói chuyện với những nhà chính sách ở đây tôi nói thẳng, ông thay đổi hay không thay đổi thì không quan trọng vì các ông là người vô thần mà họ là người hữu thần. Có thay đổi tạm thời cũng là chiến thuật mà thôi còn chiến lược thì hai bên không thể cùng tồn tại được."

Chúng tôi xin mượn lời của học giả Nguyễn Khắc Cần để làm kết luận bài viết sự bách hại người công giáo trong những năm qua tại miền Bắc Việt Nam.

Kỳ tới là bài thứ tư trong loạt bài "Trại Giam Cổng Trời" mô tả hình ảnh đầu tiên mà người tù chạm trán với nó ngay từ chân núi một vùng xa dân cư của tỉnh Hà Giang. Đường lên Cổng Trời có gì đặc biệt so với các trại giam khác mà nhiều người tù đã từng kinh qua? Mời quý vị đón theo dõi trong kỳ tới.

Theo dòng thời sự:


Người nghèo ở TP Hồ Chí Minh nghèo hơn người nghèo ở Hà Nội Quỳnh Như, phóng viên RFA 2010-12-26 Cuộc khảo sát mang tên “Hỗ trợ đánh giá sâu về tình trạng nghèo đô thị ở Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh” do hai Ủy Ban Nhân Dân Thành phố chủ trì với sự tài trợ của Chương trình Phát Triển Liên Hiệp Quốc (UNDP) cho thấy một điều khiến một số người ngạc nhiên. Photo by Tyler Chapman/RFA Một người gánh hàng rong ở Hà Nội hôm 25.04.2010. Đó là dân nghèo tại Thành phố mang tên Bác nghèo hơn dân cùng cảnh ngộ tại thủ đô Hà Nội, mặc dù thu nhập bình quân đầu người ở Thành phố Hồ Chí Minh cao hơn trung tâm phía Bắc này. Cuộc khảo sát đánh giá mức độ nghèo của đô thị ở hai trung tâm lớn nhất trong cả nước là Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh được tiến hành từ tháng 10 – 11 năm ngoái, nhằm định lượng mức nghèo ở các đô thị để chính quyền các cấp điều chỉnh chính sách xóa đói giảm nghèo cho đạt hiệu quả hơn. Sự phát triển đô thị ngày càng tăng thì tình trạng nghèo ở đô thị ngày càng trở nên trầm trọng. Kết quả của cuộc khảo sát, cho thấy sự chênh lệch về thu nhập giữa nhóm người nghèo nhất và giàu nhất khoảng 6 lần rưởi. Ngoài mức chênh lệch khủng khiếp về thu nhập giữa các nhóm giàu, nghèo. Vấn đề nghèo còn thể hiện ở sự hạn chế trong việc tiếp cận các dịch vụ xã hội như: giáo dục, y tế, an sinh xã hội, nhà ở, công ăn việc làm, v.v… Mức độ đầu tư Đề cập đến kết quả khá bất ngờ của cuộc khảo sát, đánh giá mức độ nghèo ở đô thị tại hai trung tâm lớn nhất trong cả nước cho thấy, trung tâm lớn nhất phía Nam “nghèo” hơn Hà Nội, một cư dân ở Thành phố Hồ Chí Minh nêu ý kiến: “Tôi cũng không ngạc nhiên lắm về kết quả khảo sát này vì nếu theo dõi mức sống tại Thành phố Hồ Chí Minh hiện nay thì thấy hầu như chỉ tập trung ở các huyện nội thành mà thôi, chứ còn mức sống ở ngoại thành vẫn còn thấp lắm. Trong một số năm gần đây tất cả đầu tư cơ bản, hay đầu tư cho hành chính công là nằm tập trung ở khu vực phía ngoài kia. Một cư dân TPHCM Trong khi ở Hà Nội thì từ mức trung lưu trở xuống đến bình dân thì vẫn cao hơn trong thành phố vì họ có tích lũy. Trong một số năm gần đây tất cả đầu tư cơ bản, hay đầu tư cho hành chính công là nằm tập trung ở khu vực phía ngoài kia. Hôm qua, hôm nay báo chí Việt Nam cũng đang tranh luận về các số liệu của báo cáo này. Một số người cho rằng thống kê này không đầy đủ, không phản ánh. Theo tôi nhận thấy, kết quả này phản ánh như thế là đúng, chỉ nhìn trên bình diện xã hội thôi.” Ảnh hưởng của làn sóng nhập cư Một người bán chuối dạo ở TPHCM hôm 01/06/2010. RFA photo. Tỉ lệ dân nhập cư ngày càng đông làm gia tăng tỷ lệ nghèo ở khu vực đô thị. Trong khi tình trạng việc làm của họ rất bấp bênh, thu nhập thấp, không có nơi trú ngụ ổn định. Đây là những lý do khiến họ khó tiếp cận được các dịch vụ y tế, văn hóa, xã hội. Những vấn đề xã hội do tình trạng đô thị hóa và làn sóng người nhập cư đổ xô đến các đô thị lớn tìm việc làm hiện nay được giáo sư-Tiến sĩ Nguyễn Quang Ngọc, Viện Phó Viện Việt Nam học giải thích như sau: “Thực ra hiện nay quá trình đô thị hóa ở Việt Nam diễn ra rất nhanh và rất mạnh. Khi đô thị hóa phát triển mạnh, quá trình định cư cũng xảy ra nhiều. Trong đó có nhập cư chính thức, và cả di cư tạm thời. Hiện tượng dân nhập cư với số lượng nhiều thì quá trình phân hóa giàu nghèo, và những dịch vụ xã hội chưa chắc đã đáp ứng được đầy đủ thì có thể sẽ gây ra những cản trở trong việc đáp ứng các nhu cầu về dịch vụ. Có thể là cả về y tế, giáo dục, rồi khi nó phát triển mạnh thì việc làm cũng là một vấn đề gay gắt, và cũng ảnh hưởng đến thu nhập.” Người dân của thành phố này cũng nêu ra tình cảnh của đội ngũ những người nhập cư từ các nơi khác đổ xô về thành phố kiếm sống: Tại vì hiện nay trong số những người bán vé số thì những người miền Trung vào rất đông, mà thu nhập bình quân của một người bán vé số dạo trung bình mỗi ngày, kiếm được hay nhất chỉ có 50.000 đồng thôi, ... GSTS Nguyễn Quang Ngọc “Tại vì hiện nay trong số những người bán vé số thì những người miền Trung vào rất đông, mà thu nhập bình quân của một người bán vé số dạo trung bình mỗi ngày, kiếm được hay nhất chỉ có 50.000 đồng thôi, tương đương với một người đi phụ hồ. Có những người có thể lời mỗi ngày mấy trăm ngàn, nhưng đối với những người đó có thể họ có những mối thân quen. Mà nguyên tắc “đất lành chim đậu”, 50.000 đồng/ngày còn hơn ở ngoài Trung một ngày làm không có nên cũng phải chấp nhận vấn đề nhập cư. Tôi quan niệm rằng, đồng bào mình nghèo thì chổ nào người ta sống được tốt hơn thì cũng phải để người ta sinh sống.” Kết quả cuộc khảo sát do Chương trình Phát triển của Liên Hiệp Quốc tài trợ cho thấy, gần 60% dân nhập cư không có Bảo hiểm xã hội. Tỉ lệ học sinh trường công trong nhóm dân mới nhập cư dưới 65% so với nhóm dân thường trú là trên 82%. Tỉ lệ không tham gia vào các hoạt động xã hội cũng thấp hoặc hầu như không có. Lý do phổ biến được đưa ra là do không có hộ khẩu, hoặc một số người nhập cư nói rằng họ mãi lo kiếm sống mà không có thời gian để tham gia các hoạt động xã hội. Giải pháp Người gánh hàng rong đi ngang qua một cửa tiệm sang trọng ở Hà Nội. AFP Photo. Bàn về giải pháp cho tình trạng được nêu ra, Tiến sĩ Nguyễn Quang Ngọc cho biết ý kiến: “Những vấn đề về đời sống hiện nay là tổng thể của rất nhiều vấn đề, nên để giải quyết nó phải là tổng hợp của nhiều giải pháp. Trong đó có những giải pháp, ví dụ như: giải pháp về chính sách, giải pháp về đầu tư, giải pháp về quản lý đô thị. Nên phải tổng hợp, kết hợp giải quyết một cách tương đối đồng bộ các giải pháp thì mới có thể giải quyết được. Hiện nay theo xu hướng của Việt Nam, kinh tế địa phương đang phát triển, một là đa dạng hóa nông nghiệp, hai là phát triển dịch vụ, ba là các hình thức làng nghề. Hiện nay các địa phương đang khuyến khích rất cao xu hướng đa dạng hóa, chuyển đổi cơ cấu trong sản xuất nông nghiệp.” Cũng theo nhà nghiên cứu này, kinh tế làng nghề cũng là một hình thức tốt; giúp cho nông dân kiếm thêm thu nhập vào những lúc rảnh rổi sau mùa vụ. Đồng thời sản xuất ra sản phẩm hàng hóa không những chỉ để phục vụ nhu cầu tiêu dùng trong nước mà còn đáp ứng nhu cầu xuất khẩu. Kết quả cuộc khảo sát cho thấy chất lượng cuộc sống là một vấn đề mà các nhà quản lý xã hội phải quan tâm hơn nữa thông qua các chính sách an sinh mà tất cả mọi người dân, nhất là những người nghèo phải được tiếp cận một cách dễ dàng nhất. Theo dòng thời sự: Công bố khảo sát tình trạng nghèo đô thị VN Việt Nam ngày nay: kẻ ăn không hết, người lần không ra Cách biệt giàu nghèo gia tăng Việt Nam xóa đói giảm nghèo chưa hiệu quả Việt Nam lãng phí trong đầu tư giảm nghèo WB: VN cần thu hẹp khoảng cách giàu nghèo Copyright © 1998-2010 Radio Free Asia. All rights reserved.


2010-12-26

Cuộc khảo sát mang tên "Hỗ trợ đánh giá sâu về tình trạng nghèo đô thị ở Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh" do hai Ủy Ban Nhân Dân Thành phố chủ trì với sự tài trợ của Chương trình Phát Triển Liên Hiệp Quốc (UNDP) cho thấy một điều khiến một số người ngạc nhiên.

Photo by Tyler Chapman/RFA

Một người gánh hàng rong ở Hà Nội hôm 25.04.2010.

 

Đó là dân nghèo tại Thành phố mang tên Bác nghèo hơn dân cùng cảnh ngộ tại thủ đô Hà Nội, mặc dù thu nhập bình quân đầu người ở Thành phố Hồ Chí Minh cao hơn trung tâm phía Bắc này.

Cuộc khảo sát đánh giá mức độ nghèo của đô thị ở hai trung tâm lớn nhất trong cả nước là Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh được tiến hành từ tháng 10 – 11 năm ngoái, nhằm định lượng mức nghèo ở các đô thị để chính quyền các cấp điều chỉnh chính sách xóa đói giảm nghèo cho đạt hiệu quả hơn.

Sự phát triển đô thị ngày càng tăng thì tình trạng nghèo ở đô thị ngày càng trở nên trầm trọng. Kết quả của cuộc khảo sát, cho thấy sự chênh lệch về thu nhập giữa nhóm người nghèo nhất và giàu nhất khoảng 6 lần rưởi.

Ngoài mức chênh lệch khủng khiếp về thu nhập giữa các nhóm giàu, nghèo. Vấn đề nghèo còn thể hiện ở sự hạn chế trong việc tiếp cận các dịch vụ xã hội như: giáo dục, y tế, an sinh xã hội, nhà ở, công ăn việc làm, v.v…

Mức độ đầu tư

Đề cập đến kết quả khá bất ngờ của cuộc khảo sát, đánh giá mức độ nghèo ở đô thị tại hai trung tâm lớn nhất trong cả nước cho thấy, trung tâm lớn nhất phía Nam "nghèo" hơn Hà Nội, một cư dân ở Thành phố Hồ Chí Minh nêu ý kiến:

"Tôi cũng không ngạc nhiên lắm về kết quả khảo sát này vì nếu theo dõi mức sống tại Thành phố Hồ Chí Minh hiện nay thì thấy hầu như chỉ tập trung ở các huyện nội thành mà thôi, chứ còn mức sống ở ngoại thành vẫn còn thấp lắm.

Trong một số năm gần đây tất cả đầu tư cơ bản, hay đầu tư cho hành chính công là nằm tập trung ở khu vực phía ngoài kia.

Một cư dân TPHCM

Trong khi ở Hà Nội thì từ mức trung lưu trở xuống đến bình dân thì vẫn cao hơn trong thành phố vì họ có tích lũy. Trong một số năm gần đây tất cả đầu tư cơ bản, hay đầu tư cho hành chính công là nằm tập trung ở khu vực phía ngoài kia.

Hôm qua, hôm nay báo chí Việt Nam cũng đang tranh luận về các số liệu của báo cáo này. Một số người cho rằng thống kê này không đầy đủ, không phản ánh. Theo tôi nhận thấy, kết quả này phản ánh như thế là đúng, chỉ nhìn trên bình diện xã hội thôi."

Ảnh hưởng của làn sóng nhập cư

ban-chuoi-250.jpg
Một người bán chuối dạo ở TPHCM hôm 01/06/2010. RFA photo.
Tỉ lệ dân nhập cư ngày càng đông làm gia tăng tỷ lệ nghèo ở khu vực đô thị. Trong khi tình trạng việc làm của họ rất bấp bênh, thu nhập thấp, không có nơi trú ngụ ổn định. Đây là những lý do khiến họ khó tiếp cận được các dịch vụ y tế, văn hóa, xã hội.

Những vấn đề xã hội do tình trạng đô thị hóa và làn sóng người nhập cư đổ xô đến các đô thị lớn tìm việc làm hiện nay được giáo sư-Tiến sĩ Nguyễn Quang Ngọc, Viện Phó Viện Việt Nam học giải thích như sau:

"Thực ra hiện nay quá trình đô thị hóa ở Việt Nam diễn ra rất nhanh và rất mạnh. Khi đô thị hóa phát triển mạnh, quá trình định cư cũng xảy ra nhiều. Trong đó có nhập cư chính thức, và cả di cư tạm thời.

Hiện tượng dân nhập cư với số lượng nhiều thì quá trình phân hóa giàu nghèo, và những dịch vụ xã hội chưa chắc đã đáp ứng được đầy đủ thì có thể sẽ gây ra những cản trở trong việc đáp ứng các nhu cầu về dịch vụ. Có thể là cả về y tế, giáo dục, rồi khi nó phát triển mạnh thì việc làm cũng là một vấn đề gay gắt, và cũng ảnh hưởng đến thu nhập."

Người dân của thành phố này cũng nêu ra tình cảnh của đội ngũ những người nhập cư từ các nơi khác đổ xô về thành phố kiếm sống:

Tại vì hiện nay trong số những người bán vé số thì những người miền Trung vào rất đông, mà thu nhập bình quân của một người bán vé số dạo trung bình mỗi ngày, kiếm được hay nhất chỉ có 50.000 đồng thôi, ...

GSTS Nguyễn Quang Ngọc

"Tại vì hiện nay trong số những người bán vé số thì những người miền Trung vào rất đông, mà thu nhập bình quân của một người bán vé số dạo trung bình mỗi ngày, kiếm được hay nhất chỉ có 50.000 đồng thôi, tương đương với một người đi phụ hồ. Có những người có thể lời mỗi ngày mấy trăm ngàn, nhưng đối với những người đó có thể họ có những mối thân quen.

Mà nguyên tắc "đất lành chim đậu", 50.000 đồng/ngày còn hơn ở ngoài Trung một ngày làm không có nên cũng phải chấp nhận vấn đề nhập cư. Tôi quan niệm rằng, đồng bào mình nghèo thì chổ nào người ta sống được tốt hơn thì cũng phải để người ta sinh sống."

Kết quả cuộc khảo sát do Chương trình Phát triển của Liên Hiệp Quốc tài trợ cho thấy, gần 60% dân nhập cư không có Bảo hiểm xã hội. Tỉ lệ học sinh trường công trong nhóm dân mới nhập cư dưới 65% so với nhóm dân thường trú là trên 82%. Tỉ lệ không tham gia vào các hoạt động xã hội cũng thấp hoặc hầu như không có.

Lý do phổ biến được đưa ra là do không có hộ khẩu, hoặc một số người nhập cư nói rằng họ mãi lo kiếm sống mà không có thời gian để tham gia các hoạt động xã hội.

Giải pháp

ban-hang-ganh-250.jpg
Người gánh hàng rong đi ngang qua một cửa tiệm sang trọng ở Hà Nội. AFP Photo.
Bàn về giải pháp cho tình trạng được nêu ra, Tiến sĩ Nguyễn Quang Ngọc cho biết ý kiến:

"Những vấn đề về đời sống hiện nay là tổng thể của rất nhiều vấn đề, nên để giải quyết nó phải là tổng hợp của nhiều giải pháp. Trong đó có những giải pháp, ví dụ như: giải pháp về chính sách, giải pháp về đầu tư, giải pháp về quản lý đô thị. Nên phải tổng hợp, kết hợp giải quyết một cách tương đối đồng bộ các giải pháp thì mới có thể giải quyết được.

Hiện nay theo xu hướng của Việt Nam, kinh tế địa phương đang phát triển, một là đa dạng hóa nông nghiệp, hai là phát triển dịch vụ, ba là các hình thức làng nghề. Hiện nay các địa phương đang khuyến khích rất cao xu hướng đa dạng hóa, chuyển đổi cơ cấu trong sản xuất nông nghiệp."

Cũng theo nhà nghiên cứu này, kinh tế làng nghề cũng là một hình thức tốt; giúp cho nông dân kiếm thêm thu nhập vào những lúc rảnh rổi sau mùa vụ. Đồng thời sản xuất ra sản phẩm hàng hóa không những chỉ để phục vụ nhu cầu tiêu dùng trong nước mà còn đáp ứng nhu cầu xuất khẩu.

Kết quả cuộc khảo sát cho thấy chất lượng cuộc sống là một vấn đề mà các nhà quản lý xã hội phải quan tâm hơn nữa thông qua các chính sách an sinh mà tất cả mọi người dân, nhất là những người nghèo phải được tiếp cận một cách dễ dàng nhất.

Theo dòng thời sự:


Sunday, December 26, 2010

Lào Cai: sạt lở đất vùi lấp Nhà máy thủy điện Sử Pán 2


TTO - Vụ sạt lở xảy ra lúc 20g ngày 25-12, tại xã Bản Hồ (Sa Pa, Lào Cai) đã vùi lấp một phần Nhà máy thủy điện Sử Pán 2 (công suất 34,5MW của Công ty cổ phần thủy điện Sông Đà- Hoàng Liên), suối Mường Hoa đoạn chảy qua thôn Bản Hồ và làm biến dạng dòng suối.

Đất cát vùi lấp nhà máy thủy điện

Khoảng 40.000 m3 đất đá từ cao độ 618 của Nhà máy thủy điện Nậm Toóng, công suất 34 MW, do Công ty cổ phần thủy điện Sa Pa làm chủ đầu tư, đã sạt lở trôi xuống Nhà máy thủy điện Sử Pán 2.

Theo anh Nguyễn Thành Huế, công nhân bảo vệ ngủ tại nhà máy khi xảy ra sự cố, đột nhiên nghe thấy tiếng nổ lớn, toàn bộ tường đầu hồi nhà máy đổ sập, đất đá tràn tung tóe vào trong nhà máy, vùi lấp tổ máy số 3 và các thiết bị rơle, bảng điều khiển trung tâm...

Ông Nguyễn Thanh Kim, tổng giám đốc Công ty cổ phần thủy điện Sông Đà - Hoàng Liên, cho biết hiện Nhà máy thủy điện Sử Pán 2 đã lắp đặt xong tổ máy 1 và stato tổ máy số 2, đang thi công van cầu của tổ máy số 3. Theo kế hoạch, nhà máy sẽ phát điện vào cuối năm nay, tuy nhiên sự cố sạt lở đất phá hủy nhiều thiết bị, thiệt hại hàng trăm tỉ đồng nên sẽ phải chậm tiến độ điện lên lưới.

Ngày 26-12, cảnh sát môi trường đã phối hợp với các cơ quan chức năng xác định cụ thể thiệt hại, làm rõ nguyên nhân và trách nhiệm của bên gây ra sự cố.

Một số ảnh về Nhà máy thủy điện Sử Pán 2 bị vùi lấp:

Tin, ảnh: HỒNG THẢO


Dân phản ảnh công an đánh người chạy xe ôm


TT - Ngày 25-12, ông Bùi Hoàng Bào - giám đốc Công an tỉnh Hậu Giang - nói ông chưa được báo cáo việc dân phản ảnh một nhóm công an đánh một người chạy xe ôm. Ông nói sẽ chỉ đạo Công an huyện Phụng Hiệp thụ lý vụ việc này và trả lời báo chí trong thời gian sớm nhất.

Sáng 25-12, ông Đoàn Hồng, cán bộ hưu trí, cho biết khoảng 21g ngày 23-12, một nhóm 5-6 người đã đánh ông Trương Tấn Tài và bà Trương Thị Thu Vân.

Chiều 25-12, các nhân chứng cho biết ông Tài và chị ruột là bà Vân đã bị nhóm người trên còng tay dính vào nhau, đánh ông Tài trước một cây xăng. Sau đó, nhóm người này đưa ông Tài và bà Vân về trụ sở Công an xã Long Thạnh (Phụng Hiệp, Hậu Giang) làm việc.

Tại đây, nhóm người này tiếp tục đánh ông Tài. Ông Tài và bà Vân cho biết nhóm người trên xưng là công an tỉnh Hậu Giang, đang điều tra về đường dây mại dâm. Sau khi xác định ông Tài là một người chạy xe ôm, không liên quan gì đến đường dây này nên đã thả ông ra.

Chiều 25-12, chúng tôi đề nghị cung cấp thông tin về vụ việc trên nhưng ông Trang Trung Hiếu, trưởng Công an xã Long Thạnh, từ chối trả lời. Ông Hiếu đề nghị chúng tôi nên liên hệ Công an huyện Châu Thành (Hậu Giang) vì vụ việc này thuộc thẩm quyền của Công an Châu Thành, Công an xã Long Thạnh chỉ cho mượn địa điểm làm việc.

P.NGUYÊN - Q.VINH


Thưởng tết cao nhất 376 triệu đồng

Chủ Nhật, 26/12/2010, 07:10 (GMT+7)


TT - Ngày 25-12, ông Nguyễn Tấn Định, phó trưởng Ban quản lý các khu chế xuất - khu công nghiệp TP.HCM (Hepza) cho biết có 40% doanh nghiệp trong tổng số 1.047 doanh nghiệp báo cáo về chế độ lương, thưởng tết năm 2010.

Trong đó, mức cao nhất là 376 triệu đồng (thuộc về một doanh nghiệp sản xuất nước uống) và thấp nhất 900.000 đồng đều thuộc doanh nghiệp có vốn đầu tư trong nước, mức bình quân đạt 1,9 triệu đồng/người.

Đối với doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài, mức thưởng cao nhất là 120 triệu đồng, thấp nhất 1,2 triệu đồng.

Theo ông Định, bình quân mức thưởng năm nay cao hơn so với năm ngoái.

Ngoài ra, thông tin sơ bộ cho thấy trong 1.047 doanh nghiệp  khu vực Hepza chỉ có một nhà máy không có thưởng còn lại đều cam kết có thưởng cho người lao động.

HỒ VĂN


Thú chơi... phá rừng


 
25/12/2010 10:20 
Gỗ trắc đang bị tận diệt
Những ngày này, khi Tết Tân Mão đang đến gần, ở nhiều địa phương của tỉnh Gia Lai, tình trạng đào bới gốc cây quý như bằng lăng, bồ đề, lộc vừng, sung, sanh... để chơi tết đang gia tăng. Việc săn lùng gỗ quý ở miệt cao nguyên đã trở thành cao trào, gây nhiều hệ lụy.

Đưa rừng về nhà

Trên các trục đường Lê Lợi, Phan Đình Phùng, Quang Trung, Trần Hưng Đạo... ở phố núi Pleiku (tỉnh Gia Lai), những ngày cuối năm xuất hiện nhiều xe máy bán cây cảnh lưu động và nhiều điểm bán cây xanh được mở ra. Trong số cây cảnh này, có nhiều gốc cây to như lộc vừng, sanh, si, thiên tuế, bồ đề... vừa được đào bới từ rừng về, còn xanh nguyên.

Ghé vào một điểm bán cây cảnh trên đường Cách Mạng Tháng Tám, chúng tôi thấy như một rừng cây thu nhỏ. Chỉ tay vào một gốc cây lộc vừng khá to, đẹp mắt, mới được giâm vào chậu tròn cao cả mét, ông chủ vườn ra giá bán 15 triệu đồng. Tôi kêu đắt, vì cây như vậy giữa năm chỉ gần 10 triệu đồng. "Bữa trước đúng vậy, cây này bán chỉ 7-8 triệu đồng, nhưng năm hết tết đến rồi, nguồn hàng ngày càng khan hiếm. Bây giờ 15 triệu đồng, nhưng đến giáp tết phải lên 20 triệu đồng. Nhiều tay chơi kiểng bây giờ không thích những cây kiểng uốn éo, thay vào đó, chỉ cần những gốc cây rừng. Gốc càng to, càng xù xì, nhiều cành thấp... giá càng cao. Cách đây 1 tuần, tôi bán được một cây lộc vừng với giá 17 triệu đồng", thẳng thừng trả lời, ông chủ vườn cây rít điếu thuốc hả hê.

Đi về hướng đại lộ Trường Chinh, đoạn gần ngã ba Phù Đổng (TP Pleiku), đập vào mắt người đi đường là một "rừng" cây trong khuôn viên của Công ty Q.Đ. Ở đây người chơi cây cảnh phải "phát thèm" với vô số cây xanh có gốc tích từ rừng. Nhẩm tính sơ bộ, ông chủ công ty này đã chuyển hơn 20 gốc cây to từ miệt rừng Chư Prông về trang trí cho khuôn viên rộng lớn, với giá trị lên đến hàng trăm triệu đồng.

Có dịp đi về các huyện Phú Thiện, Ia Pa, Kông Chro, Chư Pưh và tận mắt chứng kiến những vạt rừng nham nhở, những hố sâu hoắm trong các khu rừng mới cảm nhận được sức tàn phá khủng khiếp của việc đào bới, săn lùng cây cảnh. Từ trung tâm xã Ia Blứ (huyện Chư Pưh), đi sâu vào khoảng 15km, có thể tìm thấy các loại cây rừng có thế và dáng đẹp. Khoảng hơn một tháng nay, nhiều người dân xã Ia Blứ tỏ ra bức xúc vì xuất hiện một số lâm tặc đến con suối gần thác nước trên địa bàn xã cưa hạ cây về làm cảnh. Trước đây, bao quanh thác nước cây cối um tùm. Nhiều cây si mọc trên thác với hình dáng uốn lượn rất đẹp nhưng nay chỉ còn bãi đá trơ trọi. Ngay cả cây cổ thụ hơn 100 năm tuổi nằm dưới thác cũng bị đốn hạ.

Tại vùng biên giới của tỉnh Gia Lai, chúng tôi được biết, việc "săn" cây cảnh cổ thụ mang lại thu nhập rất cao cho một số người có sức khỏe, có phương tiện. Thấy kiếm tiền dễ mà không bị cơ quan nào kiểm tra, ngăn chặn, nhiều người cứ thản nhiên vào rừng tìm những gốc cổ thụ nhiều năm tuổi đào đem bán. Trao đổi với chúng tôi về vấn đề này, ông Rơ Lan Linh, Bí thư Đảng ủy xã Ia Krai (huyện Ia Grai) cho biết: "Thời gian gần đây, rất nhiều hộ dân trên địa bàn đã vào rừng săn tìm cây rừng to để đem về trồng bán. Chúng tôi đã họp dân, tuyên truyền cho bà con không được đào bới gốc cây rừng cổ thụ. Làm thế là sai, vi phạm pháp luật, chỉ lợi cho một số cá nhân thôi, còn bà con mình sau này sẽ thiệt hại nhiều lắm. Nhưng sự việc chỉ được một thời gian, rồi đâu lại vào đó, khó quản lý lắm. Chỉ nhờ lực lượng công an và kiểm lâm thôi...".

Thú chơi hàng độc

Tại địa bàn TP Pleiku, hiện có trên 20 cơ sở mua bán hàng đồ gỗ mỹ nghệ mà "hàng độc" chủ yếu được tuyển về từ núi rừng Tây Nguyên và các tỉnh Nam Lào, Đông Bắc Campuchia, với nhiều loại sản phẩm như lục bình, sập ghép, tượng thần tiên, tượng linh vật, lư hương, lọ hoa, gạt tàn thuốc... Trong vai người đi mua hàng mỹ nghệ, chúng tôi dần thâm nhập vào thị trường hàng độc của phố núi.

Chị N.T.N., chủ cửa hàng H. trên đường Phạm Văn Đồng, phường Đống Đa (TP Pleiku) lúc đầu không muốn tiết lộ thông tin về nguồn gốc sản phẩm. Nhưng chị đã "lọt tai" khi chúng tôi đặt mua hàng với số lượng lớn để làm đại lý phân phối dưới vùng Đông Gia Lai. Lúc này chị N. hé lộ: "Hàng ở đây đều là hàng nội tỉnh và rất tinh xảo, do những thợ vùng Đồng Kỵ (Bắc Ninh) vào làm. Những mặt hàng ở đây để trưng bày. Các anh muốn chọn loại nào, giá cả ra sao, kích cỡ sản phẩm cũng như chất liệu gỗ, ở đây đều đáp ứng tốt!".


Tượng Phật được làm bằng gỗ thủy tùng có giá không dưới 100 triệu đồng

Rồi chị N.T.N. đưa chúng tôi rảo quanh cửa hàng và giới thiệu từng loại sản phẩm, chất liệu gỗ, nguồn gốc xuất xứ. Hầu hết, những sản phẩm ở đây đều được làm từ hàng "đặc chủng", như hương, trắc, căm xe, thủy tùng, cẩm, cà te... và được dán tem có xuất xứ từ tỉnh Bắc Ninh. Thấy chúng tôi phân vân về tem sản phẩm và khâu vận chuyển, chị N. trấn an: "Các anh yên tâm, tem này chỉ để qua mặt cán bộ quản lý thị trường thôi. Còn khâu vận chuyển bọn em bao luôn khi hàng đến nơi mới nhận tiền".

Cạnh cửa hàng trên, cơ sở mua bán đồ gỗ mỹ nghệ Hải Nam vài năm gần đây nổi tiếng bậc nhất ở TP Pleiku về sản phẩm lục bình, sập, tượng thần tiên, tủ đứng, giường. Hiện cơ sở này có 3 cửa hàng và đang sắp sửa khai trương một siêu thị "hàng độc" thuộc hạng tầm cỡ ở Pleiku. 70% số sản phẩm ở đây có xuất xứ trong tỉnh, số còn lại được nhập từ Campuchia, Lào và các tỉnh phía Bắc. Để hàng hóa thu phục được khách hàng gần xa, cơ sở này đã tuyển một số nghệ nhân từ các làng nghề Đồng Kỵ (Bắc Ninh) và La Xuyên (Nam Định) về chạm trổ. Khách hàng tiêu thụ sản phẩm chủ yếu là các đại gia trong tỉnh và các thành phố khác như Buôn Ma Thuột, Nha Trang, Quy Nhơn, Kon Tum và TPHCM. Tại các xã vùng biên giới như Ia Lâu, Ia Piơr (huyện Chư Prông), hay như các xã Sơ Pai, Sơn Lang (huyện Kbang), thị xã An Khê..., có đến hơn chục điểm gia công hàng gỗ mỹ nghệ và sản phẩm chủ yếu là lục bình, sập, ghế trường kỷ, tủ đứng...

Nhưng nói đến chơi hàng độc ở Gia Lai phải kể đến các đại gia hay những cán bộ hàng tỉnh, huyện. Việc sở hữu bộ bàn ghế lên đến hàng trăm triệu đồng, hay bộ sập có chiều dài 3m, bề rộng 2m là chuyện không khó. Tôi đã có dịp thăm "lâu đài" của một đại phú giàu có nhất, nhì vùng Đông Gia Lai. Sở hữu ngôi biệt thự trị giá nhiều tỷ đồng, gian phòng khách của ông đã khiến nhiều bằng hữu choáng ngợp với rất nhiều bàn, ghế, trường kỷ, linh vật, tượng thần tiên, lục bình..., làm bằng đủ chủng loại gỗ cực kỳ quý hiếm. Hay ông P., một cán bộ lãnh đạo huyện Mang Yang, có nhà tại thị trấn Đăk Đoa (huyện Đăk Đoa), "tệ xá" của ông đang sở hữu cả chục bộ lục bình thuộc hàng "top". Ông P. cho biết, tất cả những thứ này đều do người quen cho, tặng!

Thủ tướng Chính phủ vừa ký văn bản số 2239/TTg-KTN nghiêm cấm các hoạt động khai thác, vận chuyển, buôn bán, tàng trữ, xuất khẩu các loại cây cảnh, cây bóng mát thân gỗ có đường kính đủ quy cách gỗ tròn, có nguồn gốc khai thác từ rừng tự nhiên trong nước... Thủ tướng Chính phủ cũng yêu cầu Bộ NN-PTNT chủ trì phối hợp với các bộ: công an, tài nguyên và môi trường, tài chính chỉ đạo UBND các tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương tăng cường chỉ đạo kiểm tra, phát hiện, xử lý nghiêm đối với những tổ chức, cá nhân có các hành vi tổ chức khai thác, vận chuyển, tàng trữ, mua bán, xuất nhập khẩu cây cảnh, cây bóng mát, cây cổ thụ trái với quy định của Nhà nước.

Theo Sài Gòn Giải Phóng


Mánh khóe mại dâm


 
25/12/2010 22:06 
Các cô gái mại dâm tập kết chuẩn bị "đi làm" - Ảnh: Phạm Lê
Một buổi tối cuối tuần, người dân sống quanh khu vực đường Trường Sa, P.Đa Kao, Q.1, TP.HCM bỗng nghe tiếng một người đàn ông kêu thảng thốt: "Chết tôi rồi, có ai cứu tôi không?".

Mất cả tiền lẫn… quần

Mọi người đổ ra đường xem thì thấy một người đàn ông trạc 40 tuổi, cởi trần, mặc quần… xà lỏn, trên tay ôm chiếc áo sơ mi màu xanh đậm, mặt mếu máo. Mọi người xúm lại hỏi chuyện. Người đàn ông vừa khóc vừa kể: tên Hoàng Văn U., quê Long An. 6 anh em U. góp vốn nuôi gà. Buổi sáng thứ bảy hôm đó, mối ở Q.Thủ Đức, TP.HCM gọi điện bảo chở gà lên. U. đại diện anh em chở mấy trăm con gà cho nhà hàng, nhân dịp lấy nợ mấy tháng trước luôn. Sẵn có một mớ tiền (31 triệu đồng) nên U. muốn mời bạn bè ở thành phố lai rai vài xị. Nhậu đến 7 giờ tối thì giải tán, U. chếnh choáng chạy xe về. Qua đến cây xăng số 30 gần khu vực trên, U. tấp vào nghe điện thoại. Khi ngẩng lên thì có mấy cô gái ăn mặc mát mẻ vây quanh và dùng những lời ngọt ngào tới tấp mời gọi. Nghĩ chỉ tốn khoảng 300 ngàn đồng, U. chọn một em tươi mát nhất để "vui vẻ". Vì quá say, U. ngủ lúc nào không hay. Tỉnh dậy, U. hốt hoảng khi cô gái cùng chiếc quần dài và tiền bạc của anh đã biến mất; hỏi chủ khách sạn thì họ đâu biết anh đi với cô gái nào. U. đành mếu máo ra đường nhờ mọi người tìm giúp. Mọi người khuyên anh nên lên trình báo công an phường, nhưng U. sợ mọi chuyện đến tai vợ con thì không biết ăn nói làm sao.

Những người dân sống quanh khu vực này cho biết, U. không phải là trường hợp duy nhất. Mấy chục năm nay, họ đã chứng kiến bao chuyện dở khóc dở cười của khách "lỡ dại" bị gái bán hoa dụ dỗ.

Trường hợp của anh Nguyễn Đức K. ở Lâm Đồng còn bi hài hơn. Hôm đó bán được điều, K. đem tiền lên cho con đang trọ học tại TP.HCM đồng thời sắm sửa thêm nông cụ. Được bạn bè mách bảo, K. ra khu Thị Nghè kiếm chút cho biết mùi phố thị. Khi được một cô gái giới thiệu các tiết mục sẽ phục vụ, K. thấy hấp dẫn quá liền lỡ miệng khoe là đang có rất nhiều tiền, sẽ boa cho cô xứng đáng. Thế rồi khi từ trong phòng tắm khách sạn bước ra, K. thấy cô gái đang lục túi quần của mình. Bị phát hiện, cô gái giật mình rồi ôm hết quần áo của K. chạy ra khỏi phòng. Vì tính cẩn thận nên K. cuộn áo, cả quần trong lẫn quần ngoài vào một cục, nay cô gái ôm đi, K. chẳng có gì che thân, K. đành quấn chăn của khách sạn chạy theo. Nhưng xuống phòng tiếp tân thì bị chủ khách sạn lột mất chăn, K. đành lấy 2 tay úp phía trước rồi đuổi theo cô gái, vừa chạy vừa tri hô. Lúc này người dân gần đó phóng xe theo, cô gái sợ quá vứt đồ lại thoát thân. Sau phen đó, K. ngượng ngùng thề là chừa đến chết, không dám nghĩ đến chuyện "mèo mả gà đồng" nữa.

Giả gái lừa gạt

Trung tá Lê Văn Nhưa - Phó công an P.17, Q.Bình Thạnh, TP.HCM - cho biết khi bị cơ quan chức năng phát hiện, những cô gái làm nghề bán dâm đều bảo rằng vì hoàn cảnh gia đình khó khăn nên phải đi làm nghề này. Nhưng thực tế khi đã vào nghề, các cô gái lại ăn chơi, đua đòi và phần lớn phải đèo bòng thêm một người đàn ông để suốt ngày chu cấp cho họ. Vì thế, tiền vào tay các cô như gió vào nhà trống. Thấy thu nhập không đủ tiêu xài liền nghĩ ra những chiêu để lừa khách. Những trường hợp như trên diễn ra thường xuyên. Có khi mấy cô còn cho đồng bọn chui dưới gầm giường, khi khách bỏ quần áo ra thì họ cố ý đạp xuống đất và tất nhiên khách sẽ bị mất sạch đồ. Nhưng những vị khách nam không phải chỉ bị các cô gái lừa mà có nhiều người còn bị pê-đê đóng giả gái lừa cả tình lẫn tiền.

Anh Trần Thế C. ở TP.HCM từng rơi vào trường hợp trớ trêu như thế. Tối đó, sau mấy chầu nhậu ngà ngà say, anh liền đi về hướng Thị Nghè kiếm người để giãi bày tâm sự. Anh được một em chân dài, thắt đáy lưng ong, giọng thỏ thẻ hứa sẽ phục vụ chu đáo mà không cần tiền boa. C. ngật ngưỡng bước theo dáng ngọc. Vào tới phòng khách sạn, cô em nũng nịu không cho C. bật điện. Chiều lòng người đẹp nên C. không thắc mắc. Nhưng khi hai người vui vẻ, C. cứ thấy cô em có cái gì là lạ, đặc biệt là chân tay thì gồ ghề, lông lá rậm rạp. C. vùng dậy nhưng nàng đâu dễ bỏ qua. Nàng vật C. xuống giường rồi… "làm nhục". Khi bật điện lên, C. tá hỏa vì cô nàng õng ẹo váy đỏ thướt tha đã biến đâu mất mà thay vào đó là một chàng trai đang nhe răng cười khoái chí. Dù bị "làm nhục" nhưng anh chàng kia cũng bắt C. trả tiền. Nhưng hỡi ơi, cái ví trong túi quần của C. đã biến đâu mất. C. kết tội "nàng" lừa tình và lừa tiền, "nàng" thì đổ lỗi cho C. xù tiền. Hai bên lời qua tiếng lại, ra khỏi khách sạn mà vẫn rượt nhau chạy lòng vòng khiến dân tình được một bữa cười vỡ bụng.

Dính phải thuốc mê

Khoảng 1 giờ sáng ngày 10.4.2010, anh Đ.L.P (35 tuổi, ở Đồng Nai) trên đường từ TP.HCM trở về nhà. Đến đường Xô Viết Nghệ Tĩnh, P.17, Q.Bình Thạnh, P. thấy một cô gái xinh xắn bám theo và ăn nói rất lả lơi mời gọi.

Cô nàng ra giá 500 ngàn đồng/đêm, P. đồng ý cái rụp. Sau đó hai người kéo nhau vào một khách sạn ở P.17 thực hiện "giao dịch". Tới nơi, cô gái tỏ ra chu đáo, dịu dàng mời P. một ly nước. Vừa uống nước được vài phút, P. ngã nhào xuống giường ngủ mê mệt. Gần 4 giờ sáng, P. giật mình tỉnh giấc. Sau khi nhớ lại sự việc, anh gọi mãi mà không thấy cô gái đâu. Vội kiểm tra túi xách, P. hốt hoảng khi toàn bộ tài sản gồm 23 triệu đồng, 100 đô la Úc và chiếc điện thoại di động đã biến mất. P. mếu máo đến báo công an. Qua truy xét, Công an Q.Bình Thạnh đã bắt được cô gái. Cô gái khai tên Nguyễn Thị Trường V., 23 tuổi, quê Bình Phước, là một gái bán dâm chuyên nghiệp. V. khai được chủ tên Tâm "chăn dắt". Sau khi cuỗm được tài sản của P., V. đã đưa cho Tâm nhờ cất giữ.

Còn anh S. ở Q.10, TP.HCM thì được người đẹp 23 tuổi Phan Ngọc Kim Ch. (quê Tiền Giang, tạm trú tại Q.6, TP.HCM) mồi chài vào khách sạn ở H.Bình Chánh để "mây mưa". Trên đường đi, người đẹp kêu S. dừng xe để mua 2 ly trà sữa và "boa" S. một ly sau đó. Uống xong ly trà sữa của nàng, S. ngã gục. Khi thấy cô gái ra khỏi khách sạn đã lâu mà không thấy S., người phục vụ lên phòng thấy S. bất tỉnh và có những dấu hiệu nguy hiểm liền kêu người đưa S. vào Bệnh viện Nguyễn Trãi cấp cứu. Sau đó ít ngày, Ch. bị Công an H.Bình Chánh bắt giữ. Ch. khai là đã mua một vỉ Rotunda, hòa với nước, cho vào một túi ni-lông rồi đến gặp S. Sau khi S. bất tỉnh, Ch. đã ra tay trộm toàn bộ tài sản.

Theo trung tá Lê Văn Nhưa - Phó công an P.17, Q.Bình Thạnh, TP.HCM thì hầu hết những nạn nhân bị gái bán dâm trộm tài sản vì nhiều lý do đều không trình báo cho công an địa phương. Trong những năm qua, Công an P.17 cũng đã xử lý một số trường hợp.

Các cô gái sẽ bị đưa vào trại, còn người có quan hệ với gái mại dâm sẽ bị phạt hành chính và gửi thông báo về địa phương. Đối với khách mua dâm là công nhân - viên chức, giấy thông báo còn được gửi về cơ quan, công ty nơi họ làm việc.

Bảo Thiên


"Trại Giam Cổng Trời" qua lời nhân chứng (phần 2)


2010-12-25

Trong loạt bài "Trại Giam Cổng Trời" hôm nay, Mặc Lâm tiếp tục trình bày những uẩn khúc mà tín đồ cũng như tu sĩ công giáo Việt Nam gặp phải trong giai đoạn từ năm 1959 cho đến 1964.

Photo: RFA

Linh Mục Nguyễn Văn Vinh

 

Trong bài này quý vị sẽ nghe thêm những chi tiết mà nhân chứng kể lại về trại giam Cổng Trời trong những ngày đầu họ bị bắt vào đây, mời quý vị theo dõi.

Năm 1959 đánh dấu một mùa Giáng Sinh buồn bã tại miền Bắc khi linh mục Nguyễn Văn Vinh còn được gọi là cha chính Vinh cùng với linh mục Lương Huy Hân và 68 người gồm tu sĩ, chủng sinh thậm chí cả những người hát trong ca đoàn, tất cả bị bắt và dẫn lên trại giam Cổng Trời giam giữ. Con số 70 người này không ai sống sót trở về, họ chết âm thầm trong tay bạn tù và mãi hàng chục năm sau thân nhân mới hay biết.

Những người tù miền Nam

Năm 1977 tức 18 năm sau đêm Giáng Sinh bách hại, từ miền Nam xa xôi, linh mục Nguyễn Hữu Lễ tiếp bước LM Nguyễn Văn Vinh vào trại Cổng Trời để làm chứng nhân của một trại giam khắc nghiệt nhất thế giới. LM Nguyễn Hữu Lễ kể lại những kỷ niệm mà chính trong đêm Giáng Sinh năm 1977 ông và những người người tù miền Nam chịu đựng:

"Chúng tôi bị đưa ra Bắc vào năm 1977 và trong đêm Giáng Sinh năm ấy. Trước ngày Giáng Sinh thì nó có một cuộc tương đối là biến động, bởi một số tù miền Nam còn trẻ ra đây thì người ta phản đối và bày tỏ thái độ phản kháng trong tù, đặc biệt nhất là những anh em công giáo.

Cũng vì cái tội có vài lần vượt ngục như vậy cho nên họ đã đưa tôi lên trại Cổng Trời cùng với 5 linh mục tuyên úy khác là linh mục Cao Đức Thuận, linh mục Nguyễn Thiện Thuật, linh mục Đinh Cao Thuấn, linh mục Nguyễn Văn Hùng tất cả lên trại Cổng Trời kể từ tháng 12 năm 1977.

LM Nguyên Thanh

Đúng vào đêm Giáng Sinh, chỉ có mình tôi là linh mục trong trại Nam Hà thôi. Sau khi kẻng điểm danh rồi thì anh em các buồng khác hướng về cái buồng của tôi, lúc đó tôi âm thầm dâng lễ. Tôi đã dấu được bánh lễ và rượu lễ mang ra từ miền Nam, để rồi làm lễ âm thầm trong mùng. Anh em hướng tâm hồn với tôi để dâng lễ trong đêm Giáng Sinh. Khi tôi dâng lễ vừa xong thì cửa buồng mở ra và có một cuộc đổi buồng rất lớn xảy ra. Hai mươi người trong số chúng tôi bị còng tay đưa lên trại Cổng Trời."

LM Nguyên Thanh, một nhạc sĩ viết thánh nhạc nổi tiếng trong giáo hội Việt Nam cũng theo bước chân LM Lễ lên trại Cổng Trời cùng thời gian mùa Giáng Sinh năm 1977. LM Nguyên Thanh không đi một mình, ông cùng với 5 linh mục tuyên úy khác bước chân vào trại trong một mùa đông giá rét, ông kể:

"Khi tôi bị bắt là ngày 19 tháng 6 năm 1976 cùng với anh Nguyễn Văn Thanh là em ruột của Hồng Y Nguyễn Văn Thuận cùng nhau vượt ngục ở trại Suối Máu, sau đó bị bắt lại và bị đánh một trận gần chết, bị còng tay đưa xuống tàu suốt hai tuần lễ ra Bắc và đưa vào trại Sơn La.

Tôi lại tham gia vào một vụ vượt ngục khác tại trại Sơn La rồi cũng bị bắt lại và bị đánh một trận gần chết thứ hai, sau đó bị cùm 6 tháng. Cũng vì cái tội có vài lần vượt ngục như vậy cho nên họ đã đưa tôi lên trại Cổng Trời cùng với 5 linh mục tuyên úy khác là linh mục Cao Đức Thuận, linh mục Nguyễn Thiện Thuật, linh mục Đinh Cao Thuấn, linh mục Nguyễn Văn Hùng tất cả lên trại Cổng Trời kể từ tháng 12 năm 1977."

Những nhân chứng sống

lm-nguyen-huu-le-200.jpg
Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ
Theo lời kể của người tù Kiều Duy Vĩnh thì ông là người đã chứng kiến từng người tù ngã xuống trong trại giam nghiệt ngã này. Ông xác định chỉ mình ông và Nguyễn Hữu Đang là sống sót sau nhiều năm bị nhốt tại đây. 72 người đến trại giam chỉ hai người trở lại. Bức tranh bi thảm này làm sao diễn tả nổi sự kinh hoàng phía sau khung bố của nó? Người tù Kiều Duy Vĩnh cho biết: 

"Không còn ai cả! Tại vì lúc bấy giờ tôi còn trẻ lắm tôi sinh năm 1931 mà. Tôi là người hầu như trẻ nhất trong 72 người. 70 người còn lại đều là tu sĩ cả. Những người như cha Vinh, cha Quế. Chỉ còn tôi và anh Nguyễn Hữu Đang là người không theo đạo."

Qua kinh nghiệm nhiều năm tù đày trong trại Cổng Trời, LM Nguyễn Hữu Lễ nhận xét do đâu mà người cộng sản mong muốn tiêu diệt niềm tin công giáo một cách nghiệt ngã như vậy, ông nói:

Không ai biết có bao nhiêu người đã bỏ mình trong trại giam Cổng Trời ngoại trừ những người đi cùng toán với nhau.

LM Nguyễn Hữu Lễ

"Không ai biết có bao nhiêu người đã bỏ mình trong trại giam Cổng Trời ngoại trừ những người đi cùng toán với nhau."

LM Nguyễn Thanh Đương, người bị giam trong trại Cổng Trời 18 năm cho biết về những bạn tù của ông như sau:

"Tôi có ở cổng trời nhưng thời gian đó những người lên đó coi như là được xếp vào loại chết. Nói về hình khổ trên ấy thì nhiều lắm, mỗi người có một cái khổ riêng. Nhiều khi trong một trại nhưng người kể thế này người kể thế khác.

Tù thì nhiều nhà tù, nhiều hình khổ khác nhau. Mình chứng kiến hoặc mình nghe anh em đi tù kể lại cũng không thể biết hết được tội ác của họ đâu. Mình bị 18 năm nhưng có cha 20 năm, 22 năm. Thầy Cao Ngân 22 năm nhưng Ngài chết rồi."

Tuyệt thực Cổng Trời: chống bạo lực bằng im lặng

kdv200.jpg
Người tù nổi tiếng của trại giam Cổng Trời, đại úy Kiều Duy Vĩnh.
Những người tù công giáo đầu tiên trong đợt Giáng Sinh năm 1959 theo chân linh mục Nguyễn Văn Vinh đã tay không chống lại sự đàn áp đức tin của họ trước cán bộ trưởng trại giam một cách bền bỉ như thế nào được ông Kiều Duy Vĩnh kể lại trong bài viết mang tên "Tuyệt Thực Cổng Trời" rất nổi tiếng. Trong phần mở đầu ông viết:

"Tôi không theo đạo Thiên Chúa, và điều ấy có thể đã làm cho tôi sống được đến hôm nay, năm 1994. Vì những người Cộng Sản căm thù những người theo đạo Thiên Chúa nên tất cả mũi nhọn của nền chuyên chính đều chĩa vào những người con Chúa.

Thứ nhất là các vị Giáo sĩ trong Giáo Hội, rồi đến các tu sĩ cả nam lẫn nữ. Trong ngục tù Cộng sản, tôi đã gặp hai bà Sơ bị bắt vào xà-lim, rồi đến các ông chánh trương, trùm trưởng, cả đến những người trong Hội Trống, Hội Kèn Nhà Thờ cũng bị bắt đi tù hàng loạt. Tôi thấy đa số họ hiền lành, ngơ ngơ nói năng chẳng ra sao. Không biết họ mắc tội gì mà bị hành hạ đến như vậy: Họ có mỗi một tội là tin vào Chúa Jê-Su. Thế thôi.

Còn tôi, tôi thiếu đức tin đó, và điều đó đã cứu tôi sống. Nói thế không có nghĩa là tất cả mọi người Công giáo đi tù đều chết hết. Có nhiều người còn sống sau cuộc tù đày, những anh Thi, anh Thọ, chị Diệp, là những người trong vụ nổi loạn ở Ba Làng, Thanh Hóa năm 1954, còn Nguyên Công "Cửa" tức Nguyễn Công Môn, ngư dân vượt biển, còn Nguyễn Hữu Bổn, người thôn Vạn Lộc, Nam Lộc Nam Đàn…"

Vì những người Cộng Sản căm thù những người theo đạo Thiên Chúa nên tất cả mũi nhọn của nền chuyên chính đều chĩa vào những người con Chúa.

Ông Kiều Duy Vĩnh

Tác giả Kiều Duy Vĩnh hiện vẫn còn sống tại Hà Nội, mặc dù đã hơn 80 nhưng tính tình vẫn còn lạc quan, và đặc biệt là không bao giờ thỏa hiệp với chế độ mà ông đang sống cùng. Ông đích thân kể lại cho chúng tôi câu chuyện bi tráng này như sau:

"Lên đến nơi việc đầu tiên của cán bộ quản lý trại giam là: "Ai cho các anh ăn? Không có thằng Giê Su nào, con mẹ Maria nào cho các anh ăn cả. Đảng và chính phủ cho các anh ăn vậy cấm không được làm dấu trước khi ăn!" Tất cả các tràng hạt, tất cả cái gì thuộc về kinh bổn, chữ thập đều bị tịch thu hết và tôi trở thành người tiến bộ.

Các ông ấy không ăn, các ông ấy tuyệt thực vì bị cấm làm dấu trước khi ăn. Tôi được ba bữa, ngày thứ nhất đến trưa thứ hai thì tôi đói quá. Các tu sĩ thấy tôi đói quá bảo thôi anh ăn đi, họ chỉ cấm những người công giáo không được đọc kinh làm dấu trước khi ăn thì tôi và anh Đang là người không công giáo.

Thật tình tôi đói lắm, lúc bấy giờ tôi còn khỏe lắm. Tôi cao 1 thước 76 nặng 72 cân. Tôi đói lắm. Cha sanh mẹ đẻ tôi không đi nhà thờ và không làm dấu bao giờ cả. Trưởng trại giam bảo tôi tiến bộ, tôi bảo tôi không phải là người công giáo nên không làm dấu chứ chả có tiến bộ gì cả, đói phải ăn thôi. Vậy là tôi sống còn bao nhiêu chết cả!"

Priest-Ly-1-305-afp-hdn
LM Nguyễn Văn Lý bị công an mặc thường phục bịt miệng tại toà án Thừa Thiên-Huế tháng 3/2007

Trong bài viết "Tuyệt Thực Cổng Trời" tác giả Kiều Duy Vĩnh kể lại một điều quan trọng đó là người cộng sản cố tìm cách giết những người tù công giáo này như thế nào, ông viết:

"Vả lại ở trên Cổng Trời này, đối với các bậc như Cha Vinh, cha Quế, Tu sĩ Đỗ Bá Lang, Tu sĩ Nguyễn Trung Chính tức Nhẫn, tôi là hạng bét so với các đấng Tù ấy nên mũi nhọn của cuộc tàn sát không chĩa vào tôi. Ban giám thị trại đem so tôi với các bậc Thánh đó thấy tôi là một phần tử tốt. Này nhé: Tôi không có đạo, tôi không cầu kinh, không làm dấu thánh, không ăn chay Lễ Phục Sinh, không theo nghi lễ Giáng Sinh. Như thế là tôi chấp hành nghiêm chỉnh mệnh lệnh của Ban Giám thị quá rồi còn gì nữa.

Còn với các đấng Tù kia, nội qui trại tù cấm tù cầu kinh, các vị cứ cầu kinh, cấm làm dấu thánh trước trước khi ăn, các vị cứ làm dấu thánh. Ngày Lễ Giáng Sinh các vị tự ý nghỉ, không chịu đi làm.

Ông Kiều Duy Vĩnh

Còn với các đấng Tù kia, nội qui trại tù cấm tù cầu kinh, các vị cứ cầu kinh, cấm làm dấu thánh trước trước khi ăn, các vị cứ làm dấu thánh. Ngày Lễ Giáng Sinh các vị tự ý nghỉ, không chịu đi làm."

Câu chuyện "Tuyệt Thực Cổng Trời" kết thúc bởi sự rút lui của cán bộ trưởng trại giam vì không thể bắt 70 người tù này chết đói khi họ cương quyết không ăn uống nếu bị cấm làm dấu thánh giá.

Những con người xem rất bình thường này đã tranh đấu trước cái đói một cách phi thường và lần đầu tiên tại Cổng Trời sức mạnh của quyền lực phải chịu thua sự im lặng trong niềm tin. Nhưng 70 người được ông Vĩnh gọi là những "đấng Tù", những "bậc Thánh" ấy không một ai sống sót trở về với gia đình, xã hội, với bàn dâng lễ ở nhà thờ...

Quý vị vừa nghe bài thứ hai trong loạt bài Trại Giam Cổng Trời do các nhân chứng kể lại sự bách hại người theo đạo công giáo trong trại giam này như thế nào. Xin mời quý vị nghe tiếp bài thứ ba của câu chuyện sẽ được phát vào giờ phát thanh kế tiếp cũng do Mặc Lâm cùng nhiều nhân chứng trình bày.

Theo dòng thời sự:


Vìdeo trực tiếp từ Paltalk: Diễn Đàn Chính Trị Tranh Luận Dân Chủ

Video#2 : DienDan ChinhTri TranhLuan DanCHu - Live from PalTalk

Log In Paltalk: DienDan_ChinhTri_TranhLuan_DanChu

Liberty