![]() Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (Mẹ Nấm) - Sau hơn một tháng vận động chữ ký gửi ông Chủ tịch nước Trương Tấn Sang yêu cầu trả tự do cho blogger Điếu Cày, bức thư ngỏ và toàn bộ (số chữ ký) đã được gửi bằng đường bưu điện đến Văn phòng Chủ tịch nước. Như Quỳnh và các bạn khởi xướng công việc này xin gửi lời cảm tạ chân thành nhất đến các bác, cô chú, anh chị và bạn bè đã tham gia cùng ký tên, góp ý và tiếp tay thông tin. Sự hỗ trợ của nhiều người đã đem lại những kết quả cũng như mang nhiều ý nghĩa khác nhau: 1. Gia tăng sự quan tâm của dư luận khắp nơi đối với anh Điếu Cày và một cách công khai, chính thức cùng nhau lên tiếng rõ ràng, minh bạch về trường hợp bị giam giữ trái phép của một công dân từ 4 năm trước đã cùng với hàng ngàn người đứng giữa thành phố Sài Gòn khẳng định Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam. 2. Chứng minh rằng trong khuôn khổ của Hiến pháp và quy định pháp luật hiện hành, bất kỳ người dân Việt Nam nào cũng có thể sử dụng quyền công dân để công khai bày tỏ ý kiến của mình với ông Chủ tịch nước một cách nghiêm chỉnh: việc tiếp tục giam giữ công dân Nguyễn Văn Hải không có phán xét của tòa án, không một thông tin gì về ông đến thân nhân, và cũng không một tuyên bố chính thức gì về những quy trình pháp luật sẽ áp dụng cho ông Hải là một hành động vi hiến, phạm pháp, vô nhân đạo và không tôn trọng quyền công dân. 3. Bất kỳ công dân nào cũng có quyền bày tỏ tinh thần tôn trọng cơ sở luật pháp như chính lời tuyên bố của ông Chủ tịch nước: "Vấn đề chủ quyền quốc gia là thiêng liêng và bất khả xâm phạm. Bất cứ nước nào dù to hay bé cũng đều có nhận thức như vậy. Giữ vững độc lập chủ quyền, trong đó có chủ quyền biển đảo, trước hết phải dựa vào cơ sở quan trọng là luật pháp (luật quốc nội và luật quốc tế)…" và cơ sở luật pháp này phải được áp dụng bình đẳng cho mọi công dân Việt Nam, trong đó có blogger Điếu Cày - Nguyễn Văn Hải. Kính thưa quý bác, cô chú, anh chị và bạn bè, Trong một thời gian hơn một tháng, tổng số chữ ký cũng là một sự đo lường về tình trạng phát triển xã hội dân sự của Việt Nam dựa vào sự tham gia của quần chúng vào một vấn đề chung của đất nước. Vấn đề của công dân Nguyễn Văn Hải cũng như tình trạng chị Bùi Hằng bị bắt vào trại cải tạo Thanh Hà mới đây không chỉ là vấn đề cá nhân mà còn là một vấn đề chung của xã hội. Việc ký tên với dữ kiện cá nhân vào thư ngỏ gửi Chủ tịch nước hay tham gia biểu tình yêu nước đều mang một ý nghĩa như nhau: thể hiện quyền làm chủ của nhân dân đối với những vấn đề chung của đất nước. Đồng thời cả hai hành động này, con số tham gia cũng cho chúng ta biết phần nào về tình trạng phát triển xã hội dân sự tại đất nước của chúng ta. Chính vì vậy mà các bạn khởi xướng công việc này tin rằng ngoài việc vận động tự do cho cá nhân anh Điếu Cày, 824 chữ ký còn là nền tảng cho việc vận động tự do của nhiều người: Tự do công khai, minh bạch, khẳng khái cùng nhau lên tiếng nói cho mọi vấn đề có ảnh hưởng đến Độc lập, Tự do và Hạnh phúc của dân tộc và đất nước Việt Nam. Mỗi người chúng ta ngày hôm nay đều có thể trở thành một Điếu Cày bị giam giữ không có phán xét của tòa án, không một thông tin gì đến với thân nhân, và cũng không một tuyên bố chính thức gì về những quy trình pháp luật bị áp đặt lên cá nhân mình. Không có một lối đi dễ dãi nào cho những người lương thiện. Chỉ có một con đường chông gai nhưng ấm lòng hơn, ít cô đơn hơn và chóng đến đích hơn khi có nhiều người đồng hành. Với ý nghĩ đó, Như Quỳnh và các bạn của mình xin gửi đến mọi người lời cảm ơn chân thành nhất. Lời cuối cùng của lá thư này, cách riêng xin đặc biệt cám ơn mẹ tôi, người đã thầm lặng hy sinh hỗ trợ cho tôi có thêm thời gian làm những công việc chung như thế này, cảm ơn những người đã lặng lẽ động viên khích lệ tinh thần bằng cách này hay cách khác. Chân thành cảm tạ, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh P/s: Trong lúc cập nhật lại file thông tin của mọi người, và sắp xếp lại theo thứ tự alphabet nên số thứ tự đã thay đổi khác với email thông báo mà mọi người đã nhận được. Có thể có một số trường hợp đã đăng ký nhưng do không thể liên lạc được với mọi người để xác minh thông tin nên không có tên. Thành thật cáo lỗi và xin cám ơn. ___________________________ Thư đã được gửi đến ông Trương Tấn Sang: Và đây là danh sách những người cùng ký tên sau khi đã làm gọn lại, mình chỉ công bố Số thứ tự - Họ tên - Thành Phố (Quốc gia) dưới đây, trong thư gửi ông Sang thì có thêm phần địa chỉ liên lạc. Kính báo.* Những công dân Việt Nam cùng ký tên vì tự do của công dân Nguyễn Văn Hải: * Người Việt Nam hiện đang sống và làm việc tại nước ngoài đồng ký tên: . |
| TUYÊN NGÔN LẠC HỒNG |
Vận thiên khí hội kiến hòa nhân
Chấn đạo quốc hưng bình thiên hạ
Ngoại quốc lân bang kính phục giao.
Trần Đông Chấn
Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát - La Meurtrissure
Search This Blog
Sunday, December 11, 2011
Thư cảm ơn những người đã tham gia và ủng hộ đòi trả tự do cho blogger Điếu Cày - Nguyễn Văn Hải.
3 người tử nạn trên ôtô giữa trung tâm Sài Gòn
Khuya 10/12, chiếc xe 4 chỗ Hyundai đã bị ôtô 7 chỗ đi chiều ngược bất ngờ leo qua dải phân cách, đâm trực diện khiến 3 người ngồi trong tử vong.Vụ tai nạn xảy ra vào lúc 22h40 ngày 10/12 trên đường Nguyễn Hữu Cảnh (phường Bến Nghé, quận 1, TP HCM). Người tử vong được xác định là chị Trần Thị Bích Liên, ông Trần Văn Phần (bố chị Liên) và Nguyễn Chí Trung (con chị Liên). 3 người bị thương là Nguyễn Chí Hiếu (9 tuổi, con chị Liên) và 2 người đàn ông trên chiếc xe "điên".
Theo nhiều nhân chứng, vào thời điểm trên chiếc xe ôtô loại 7 chỗ chạy với tốc độ cao trên đường Nguyễn Hữu Cảnh theo hướng từ quận Bình Thạnh về quận 1. Khi gần tới giao lộ Nguyễn Hữu Cảnh - Tôn Đức Thắng (quận 1), ôtô này bị mất lái đã lao qua dải phân cách sang làn đường ngược chiều, đâm trực diện vào xe du lịch 4 chỗ hiệu Hyundai của gia đình ông Phần đi ăn giỗ về. Cùng lúc, ôtô 7 chỗ khác do anh Đặng Lê Minh (ngụ quận 3, TP HCM) làm tài xế lao thẳng vào chiếc xe gây tai nạn. "Tôi chạy phía sau chiếc Hyundai thì thấy một ôtô bên kia đường lao thẳng vào. Dù thắng gấp nhưng xe tôi vẫn đâm vào chiếc xe gây tai nạn song rất may chỉ bị hư hỏng phần đầu. Những nạn nhân trong xe Huyndai bất tỉnh. Nhiều người đi đường lao đến cứu họ ra ngoài rồi đưa tới bệnh viện" - tài xế Minh cho biết.
Nhận được tin, cơ quan chức năng đã có mặt tại hiện trường. 3 ôtô đều hư hỏng, trong đó 2 xe bị biến dạng hoàn toàn. Nhiều bộ phận của xe vỡ tan văng ra đường. Đường Nguyễn Hữu Cảnh hướng từ quận 1 đi ra bị phong tỏa. Đến 24h cùng ngày xe cẩu đến hiện trường đưa ôtô bị nạn đi, giao thông nơi đây mới trở lại bình thường. Theo một cán bộ điều tra, 3 người trong gia đình chị Liên đã tử vong trước khi được đưa đến bệnh viện. Hai người đàn ông trong chiếc xe gây tai nạn hiện chưa xác định được danh tính. "Chúng tôi đang điều tra nguyên nhân vụ tai nạn", vị cán bộ cho hay. Hiện trường vụ tai nạn
Hội An |
Cháy nhà máy nhựa, hàng nghìn công nhân hoảng loạn
Ngọn lửa bốc cháy dữ dội và lan ra hàng nghìn mét vuông nhà xưởng, văn phòng của nhà máy Dragon Jet tại khu công nghiệp Quế Võ, Bắc Ninh, trưa 11/12 khiến hàng nghìn công nhân hoảng loạn. |
| Cột khói bốc cao. Ảnh: Phương Sơn |
Sau tiếng nổ rất lớn ngọn lửa bùng cháy dữ dội kèm theo cột khói cao vài chục mét tại xưởng sản xuất của Nhà máy Việt Nam Dragon Jet ở Khu công nghiệp Quế Võ. Hàng nghìn công nhân hoảng loạn chạy ra ngoài cổng công ty.
Do xưởng chứa nhựa, chất dễ cháy, nên chỉ khoảng vài phút sau, ngọn lửa nhanh chóng lan rộng khắp khu vực xưởng sản xuất và cả khu nhà làm trụ sở văn phòng của công ty được xây dựng liền kề.
Khuôn mặt thất thần, nước mắt giàn giụa, một công nhân cho biết có người trong xưởng không chạy kịp "chắc chết rồi".
| Khoảng 14h20 hàng nghìn mét vuông khu văn phòng, nhà xưởng bị thiêu rụi. Ảnh: Phương Sơn |
Mặc dù lực lượng cứu hỏa đã kịp thời tiếp cận hiện trường, cho vòi rồng phun nước nhưng vẫn chưa thể khống chế đám cháy. Theo thông tin ban đầu, có ít nhất một người bị tử vong, hiện chưa xác định được số tài sản thiệt hại.
Đến 15h30 chiều nay, công tác cứu nạn cứu hộ đang tiếp tục diễn ra khẩn trương.
| Công ty TNHH Việt Nam Dragon Jet địa chỉ lô D3, KCN Quế Võ, Bắc Ninh là công ty 100% vốn nước ngoài, chuyên sản xuất các mặt hàng nhựa cao cấp. Công ty có khoảng 1.000 công nhân làm việc. |
Bá Đô
Cô gái bị tra tấn, cạo trọc, xăm quái vật vào mặt
11/12/2011 10:38:31 Cô gái 20 tuổi đang trải qua những tháng ngày tận cùng của nỗi đau bởi thủ đoạn tàn độc của bọn người táng tận lương tâm khi bị xăm hình con rết khủng khiếp ở má trái và hai hình xăm khác ở bầu ngực. Sau gần 4 năm tha phương cầu thực ở TP Vũng Tàu, Nguyễn Thúy Ngọc (SN 1991, ở Nghệ An) đã trở về quê trong cảnh tay trắng tay cùng với nỗi đớn đau thể xác lẫn tinh thần. Ngọc xuất hiện trước người thân với thân hình bị xăm trổ và mái đầu trọc lóc.
Ban đầu, Ngọc được ông bà chủ cho đứng bán hàng tạp hóa và sim, card ở tại số 1 - Lê Quang Định, phường Thắng Nhất, TP. Vũng Tàu. Tại đây, ngoài kinh doanh hàng tạp hóa và sim, card, ông bà chủ còn kinh doanh cả dịch vụ karaoke. Sau đó, Ngọc được bà Trâm A giao tiếp khách ở phòng karaoke. Bà chủ bắt Ngọc tiếp khách đến cùng. Bà chủ ấy yêu cầu Ngọc, khách sàm sỡ một chút không ảnh hưởng gì. Khi có chuyện gì, bà ấy lại gọi cho một người con trai tên Th đến dằn mặt. Bà ấy nói rằng, Th là một xã hội đen có máu mặt ở TP Vũng Tàu. Trong hoàn cảnh đó, biết bản thân phải sống cảnh tủi nhục nhưng em đành phải cắn răng chịu đựng. Muốn gọi điện về nhà để thông báo tình hình, nhưng đều bị bà chủ kiểm soát chặt chẽ. Rồi tai họa đã ập đến với Ngọc vào ngày 26/11. Lúc đó, Ngọc thấy em gái của bà chủ tên là Nguyễn Thị Kim O bảo: Ngọc đi cùng với O lên nhà mẹ đẻ của O lấy đồ. Bà O đã chở em đến một ngôi nhà hoang của ông bà chủ trên đường 30 tháng 4, phường 9, TP Vũng Tàu. Bà chủ Trâm A đã có mặt ở đó và trừng mắt: "Mày vào đây khai thật cho tau biết, mày với thằng Ph chồng tao quan hệ với nhau mấy lần rồi? Có người bắt được quả tang".
Đến tận chiều ngày hôm sau, cô gái làm cùng tên là Hương chạy xe máy đến và chở Ngọc đi. Dọc đường, Hương bảo: "Bà chủ hận mày lắm đó. Bây giờ bà ấy cho mày 2 cách để chọn. Một là tự tạt a xít vào mặt; hai là phải xăm 3 con vật vào mặt 1 con và 2 con ở ngực để chuộc lỗi với bà ấy, vì ông chủ đã khai và đổ lỗi cho mày hết rồi. Xăm xong cho mày về quê". Thế rồi, Hương chở Ngọc vào một tiệm xăm ở đường Hoàng Hoa Thám để xăm. Sau khi kiểm tra thấy trên mặt và bầu ngực của Ngọc có hình xăm 3 con quái vật, bà chủ đã cho Ngọc về quê trong cảnh tay trắng tay, cùng với nỗi đau khôn tả về thể xác lẫn tinh thần. Hiện nay, cô bé Nguyễn Thúy Ngọc và gia đình đã có đơn tố cáo gửi các cơ quan chức năng. (Theo Người đưa tin) |
Ly Nước Uất Hận Đã Đầy
Đỗ Văn Phúc Chuyện một thường dân đột nhiên bị bắt mất tích là chuyện thông thường, xảy ra hàng ngày trên đất nước Việt Nam nơi mà Đảng Cộng Sản đang triệt để thực thi chính sách khủng bố của họ. Trong thời chiến tranh chống Pháp và chiến tranh xâm lăng miền Nam, hàng đêm, bọn Việt Minh sau này là Việt Cộng, mò vào các làng mạc bắt cóc bất cứ ai mà chúng nghi là chống đối. Để rồi hôm sau, người ta phát hiện ra những thi thể trương phình trôi lều bều trên sông; hay những thân mình bị cụt đầu cột vào một gốc cây nào đó với bản án treo lủng lẳng trước ngực. Khủng bố trong thời chiến tranh thì có phần nào còn biện minh được, dù rằng đó là hành vi tàn ác mà thế giới văn minh lên án. Nhưng một khi đã nắm quyền lực với hiến pháp , luật pháp trong tay, thì một nhà cầm quyền không thể tiếp tục hành xử như một bọn phiến quân, găng tơ, trộm cướp. Nhất là nhà cầm quyền đó đã tham gia vào các tổ chức Quốc Tế, từng ký và cam kết thực thi hàng chục văn kiện về Nhân Quyền và Dân Quyền. Bắt bớ, giam cầm những người vì khác biệt quan điểm chính trị là hoàn toàn không thể chấp nhận trong các quốc gia dân chủ tự do. Chúng ta không lạ khi thấy chuyện này xảy ra hàng ngày tại các nước độc tài, nhất là độc tài Cộng Sản khi nhà cầm quyền tự ban cho mình quyền uy tuyệt đối, độc tôn và không muốn nghe ai nói lên tiếng nói đối nghịch với đường lối chính sách của mình. Nhưng đàn áp, khủng bố công dân của mình khi họ lên tiếng phản đối kẻ thù ngoại xâm chung thì thật hi hữu, có lẽ chỉ xảy ra ở nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam mà thôi. Từ hơn bốn ngàn năm lập quốc, Việt Nam mà ranh giới chung phía Bắc chung với nước Trung Hoa khổng lồ, có dân số gấp 15 lần, đã là nạn nhân triền miên của những tham vọng bành trướng của biết bao triều đại Bắc phương. Sau hơn một ngàn năm bị đô hộ trực tiếp với những chính sách bóc lột tàn bạo, Việt Nam chỉ được hưởng nền tự chủ trong một ngàn năm kế tiếp nhưng vẫn không ngừng bị những đoàn quân Tàu xâm lược với mưu đồ chiếm đoạt và đồng hoá dân tộc ta. May thay, thời nào dân ta cũng sản sinh ra những anh hùng, và phát huy lòng ái quốc, tính tự hào của dân tộc. Nhờ đó, thay vì bị cai trị và đồng hoá như các dân tộc Mãn Châu, Mông Cổ, Tân Cương, Tây Tạng…, Việt Nam đã đứng vững trong hàng ngũ các quốc gia độc lập của thế giới. Cho đến ngày nay… Vì nhu cầu chiếm đoạt miền Nam, người Cộng Sản Việt đã chấp nhận sự chỉ huy, viện trợ quân sự của Trung Cộng để rồi trở thành một chính quyền lệ thuộc vào chính kẻ thù truyền kiếp của dân tộc. Không có gì có thể bào chữa được khi chính Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng đã dâng các đảo Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung Cộng qua công hàm 14 tháng 9 năm 1958 thừa nhận chủ quyền lãnh hải 12 hải lý của Trung Cộng bao gồm các quần đảo trên mà thời đó thuộc Việt Nam Cộng Hoà. Cũng không thể tha thứ được khi nhà cầm quyền Hà Nội đã nhượng hàng trăm cây số vuông đất biên giới Việt Trung cho Trung Cộng, dời Ải Nam Quan và đẩy nàng Tô Thị bồng con lưu lạc qua bên kia đất Tàu. Lại càng không thể chịu đựng mãi được hành vi của Trung Cộng thiết lập đường hải giới – thường gọi là đường Lưỡi Bò - để cô lập Việt Nam về hướng ra Biển Đông. Chúng cướp phá, đuổi bắt, giết hại ngư dân Việt ngay trên lãnh hải của chúng ta. Bọn công nhân Tàu - hợp pháp chũng như phi pháp – coi thường luật pháp sở tại, nghênh ngang hống hách, đập phá ngay trên mảnh đất Việt Nam. Những hành động kẻ cướp đó của Tàu Cộng, ngán ngẩm thay, lại được ngụy quyền Hà Nội dung dưỡng, bao che, biện bạch thay vì phải đứng ra làm nhiệm vụ bảo vệ công dân và chủ quyền của đất nước. Trong suốt năm qua, hàng chục cuộc biểu tình lớn nhỏ của đồng bào yêu nước đã nổ ra tại các thành phố lớn. Đặc biệt là tại Hà Nội, nơi có các cơ quan đầu não của ngụy quyền Cộng Sản và Toà Đại Sứ Trung Cộng. Đã không đồng hành với dân tộc, ngụy quyền Cộng Sản còn theo lệnh quan thầy Trung Cộng mà đàn áp dã man các cuộc biểu tình; bắt giam hàng trăm những người yêu nước. Những hình ảnh phổ biến trên YouTube đã cho thấy công an Cộng Sản nhào vào vật lộn, đánh đập, thậm chí đạp vào mặt người biểu tình dù rằng đoàn biểu tình đã tỏ ra bất bạo động và có khi còn mang cờ đỏ sao vàng và hình Hồ Chí Minh như để chứng minh rằng họ không phải là đối kháng chính trị. Mới đây thôi, lại xảy ra chuyện một phụ nữ bị công an bắt cóc từ Sài Gòn đưa ra Bắc để giam giữ trong một trại tù mỹ danh là Cơ Sở Giáo Dục Thanh Hà ở tỉnh Vĩnh Phúc mà không thông qua một thủ tục pháp lý nào. Chị Bùi Minh Hằng, năm nay 47 tuổi, trú quán ở Vũng Tàu. Trong năm qua, chị Hằng đã vô cùng tích cực tham gia những cuộc biểu tình để phản đối sự xâm lăng của Trung Cộng. Chị đã bị Công An chìm nổi, hay bọn xã hội đen theo lệnh Công An, theo dõi, quấy nhiễu. Chị cũng bị bắt nhiều lần và được trả tự do với những răn đe không được tham gia biểu tình cũng như các hoạt động chống Trung Quốc khác. Theo lời người con trai của chị là Bùi Trung Nhân, 19 tuổi, thì chị Hằng đã đến đồn Công An Bến Nghé ở Sài Gòn để hỏi thăm tin tức về một người bạn bị bắt trước đó. Rồi chị biệt tăm luôn. Người con, sau những cố gắng vô vọng, đã phải in các tờ "Tìm Mẹ" phân phát cho người qua lại tại các góc phố. Sau đó, chính anh cũng bị Công An bắt cóc đem về đồn dọa dẫm. Sau khi được thả ra, anh Nhân về nhà đã nhận được một thư do Thượng Tá Bùi Khánh Chúc – Phó Giám Đốc Cơ Sở Giáo Dục Vĩnh Phú - ký ngày 29 tháng 11, 2011 báo tin là chị Bùi Thị Minh Hằng đã bị đưa vào cải tạo tại cơ sở nàyThư có ghi theo Quyết Định số 5225 của Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố Hà Nội ký ngày 8 tháng 11, 2011, giam giữ chị Hằng trong hai năm, nhưng không nêu lý do nào. Hành vi bắt và giam giữ lâu dài một công dân mà không thông qua một thủ tục pháp lý căn bản nào, cũng như không qua sự phán xử của một phiên toà – dù là loại toà Kanguru- phải chăng nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam đã công khai phát đi lời đe dọa đến tất cả những ai dám đứng lên tiếng thể hiện lòng yêu nước của mình trước sự xâm lăng của ngoại bang? Cái nhà tù gọi là Cơ Sở Giáo Dục Vĩnh Phú đó có thể là nơi giam giữ những thành phần tệ đoan xã hội như dân nghiện ngập ma túy, đĩ điếm ma cô. Đưa một công dân đàng hoàng vào đó, bọn Cộng Sản đã có ý đồ hạ thấp nhân phẩm của chị Hằng, như chúng từng nhục mạ những cựu quân nhân miền Nam trong các trại tù "Cải Tạo" dựng lên nhan nhản sau tháng 4, 1975. Người ta đã phải nhổ nước bọt khinh bỉ và lên án những hành vi hạ cấp như bịt miệng Linh Mục Nguyễn Văn Lý ngay trong phiên toà, ném phân trộn nhớt vào nhà chị Trần Khải Thanh Thủy, cho dân phòng xâm nhập nhà thờ, hành hung linh mục đang đứng trên toà giảng, ném gạch đá và hành hung phóng viên ngoại quốc, nhân viên ngoại giao Úc khi những người này tiếp xúc với những nhà tranh đấu. Thì nay, với hành vi đê hèn đối với một phụ nữ yêu nước, Cộng Sản Việt Nam đã để lộ hoàn toàn bản chất côn đồ, phản quốc và đang đổ thêm giọt nước vào chiếc ly đã đầy uất hận của dân tộc. Những người Việt trong nước chắc chắn không còn kiên nhẫn chịu đựng thêm nữa. Nguy cơ Hán trị không phải cận kề như nhiều người cảnh báo, mà đang tiến hành trên mọi lãnh vực của cuộc sống. Số phận đất nước Việt Nam phải nằm trong tay của toàn dân. Không thể cúi đầu mãi để nhìn đất nước đi vào diệt vong mà hãy vùng lên lật đổ bạo quyền bán nước, chấp nhận hy sinh cho Tổ Quốc được trường sinh. Đỗ Văn Phúc |
BIỂU TÌNH RẦM RỘ Ở MOSCOW NGA
tka23 post Ngay sáng thứ bảy, nguồn tin của AP từ Moscow cho biết là hàng chục ngàn người dân Moscow đã xuống đường biểu tình chống Thủ tướng Nga Vladimir Putin và tố cáo bầu cử gian lận. Họ tập trung khu chiếc cầu gần điện Cẩm Linh và kêu gọi chấm dứt sự "cai trị" của Putin. Không chỉ biểu tình tại thủ đô Moscow, nhiều cuộc biểu tình đã diễn ra trên khắp cả nước. Đây là cuộc biểu tình khổng lồ nhất từ sau khi Sô-Viết sụp đổ. Đây là cuộc bộc lộ lớn nhất của sự bất mãn của dân chúng đối với chính phủ Nga. Nguồn tin của chính phủ cho biết chỉ có 25 ngàn người biểu tình, trong lúc đó, nguồn tin của Ban tổ chức biểu tình, thì cho rằng số người biểu tình lên đến 150 ngàn người. Người biểu tình tụ tập với nhau để phản đối chống lại cáo buộc gian lận phiếu bầu trong cuộc bầu cử quốc hội Nga tại Moscow. Photo courtesy:AP Cuộc xuống đường này là sự bỉ mặt đối với Putin, một người được truyền hình nhà nước cho là được sự ủng hộ rộng rãi của dân chúng. Ông Putin làm tổng thống Nga hai nhiệm kỳ từ năm 2000 đến năm 2008, tiếp theo tổng thống Boris Yelsin. Vì quy định của hiến pháp là tổng thống Nga chỉ có thể làm tổng thống hai nhiệm kỳ liên tiếp, nên ông Putin sau hai nhiệm kỳ, đã nhượng cho ông Medvedev làm tổng thống, và ông lui về chức thủ tướng, nhưng ai cũng hiểu rằng nhân vật quyền lực số 1 của Nga vẫn là ông Putin. Và tháng 3 tới, ông sẽ tái ứng cử tổng thống Nga trở lại, cho nhiệm kỳ thứ ba và cuộc biểu tình quy mô rầm rộ này là một sự thách thức đối với ông, là một thử thách đối với uy tín của ông. Uy tín của ông và đảng Nước Nga Thống Nhất của ông đã giảm xuống đáng kể khi đảng này qua cuộc bầu cử quốc hội vừa qua chỉ chiếm được 49% số phiếu, nhưng đã mất đi sự ủng hộ đáng kể so với cuộc bầu cử lần trước khi đảng này giành được 75% số phiếu. Tuy chỉ có 49% số phiếu, nhưng đảng Nước Nga Thống Nhất vẫn giữ được đa số ghế tại quốc hội và như thế vẫn giữ được chức thủ tướng trong thời gian tới. Dư luận cho rằng nếu đảng Nước Nga Thống Nhất không gian lận phiếu thì đảng này bị sụp đổ thảm hại. Chính tình trạng gian lận bầu cử đã khiến dân chúng nổi giận và biểu tình ngày hôm nay. Ngoài cuộc biểu tình lớn tại Moscow, tại St. Petersburg, Gần 100 người biểu tình đã bị bắt giữ, ít hơn nhiều so với hàng trăm người bị bắt giữ trong các cuộc biểu tình ngay sau bầu cử vào ngày 4 tháng 12 vừa qua. Cảnh sát thẳng tay đàn áp những cuộc biểu tình không cho phép, tuy nhiên vẫn nương tay hàng trăm tay thiên tả cấp tiến biểu tình tại khu Quảng Trường Đỏ. Tại thành phố hải cảng Vladivostok , hàng trăm người biểu tình còn trương khẩu hiệu chống Putin và kêu gọi "Những con chuột phải cut đi", ám chỉ đảng của ông Putin phải cut xéo đi. Lâu nay các đài truyền hình do nhà nước kiểm soát tránh đưa tin biểu tình bất lợi cho ông Putin, nhưng lần này đã dành một số thời lượng đáng kể để đưa tin tức về cuộc biểu tình. Chính quyền thủ đô Moscow tuy cho phép biêu tình, nhưng lại sợ tuổi trẻ tham dự, cho nên họ bày ra lệnh khẩn cấp ban hành vào ngày thứ sáu, yêu cầu bắt buộc học sinh từ lớp 9 đến 11 đi học vào ngày thứ bảy. Tổng thống Nga là Dmitry Medvedev thú nhận là luật bầu cử đã bị vi phạm và thủ tướng Putin tỏ ra muốn đối thoại với thành phần đối lập, và đây là điều bất thường vì ông vốn là một tay độc tài, không chịu đối thoại. Quốc tế gây sức ép nặng nề đối với Nga, yêu cầu điều tra về những tố cáo gian lận. Bà Hillary Clinton lên tiếng cuộc bầu cử là không công bằng và yêu cầu điều tra những gian lận bị tố cáo. Đáp lại, ông Putin chỉ trích Hoa Kỳ đã kích động biểu tình, gây nước Nga yếu đi. Với sự thành công này, phe đối lập sẽ hoạch định kế hoạch chiến lược lâu dài, và chính ông nghị sĩ McCain nói thẳng với thủ tướng Putin là cách mạng Mùa Xuân Á Rập đang ở gần với Nga, tuy thế giới bình luận cho rằng tình hình không thể đơn giản như thế. Tại các nước Cộng Hoà thuộc Xô Viết cũ, thời gian qua có những cuộc cách mạng làm sụp đổ chính phủ như Geogia (2003), Ukraine (2004),… và những cuộc xuống đường long trời lỡ đất ở Ai Cập, Lybia, Syria… khiến cho chính quyền Nga thận trọng trong vấn đề đối xử với người biểu tình. Các nhà tổ chức đang cố vận động một cuộc biểu tình khác lớn hơn tại Moscow vào cuối tuần tới. Các cuộc vận động biểu tình thường qua hệ thống Facebook, thế nhưng theo viên chức của công ty Vkontakte, một ấn bản tiếng Nga của Facebook thì Vkontakte chịu áp lực từ FSB (hậu thân của KGB) là phải ngăn chận sự truy cập của phe chống đối, thế nhưng Vkontakte đã phản đối sự can thiệp này từ FSB. Vào ngày bầu cử vừa qua, trang mạng của hệ thống radio độc lập và trang mạng của nhóm theo dõi bầu cử độc lập đã bị hackers (tin tặc) tấn công và ngưng hoạt động… Nước Nga đang trong những ngày tháng căng thẳng và chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi .. |
Mẹ giết con, giải thoát dân làng khỏi kẻ điên
TIN BÀI KHÁC
Cuồng đau người chồng có vợ bầu bị cháu hiếp chết
Lộ 'điểm' GS Xoay - Phương Linh bị loại oan?
Ngoài chiêu trò, cặp đôi hoàn hảo còn thời trang
Xem Hà Hồ trổ tài trồng cây chuối
Thiền Quang- hồ chứa những số phận thương tâm
Rạng sáng ngày 17/7/2011, người dân thôn Khuẩy Lào (xã Hội Hoan, huyện Văn Lãng, tỉnh Lạng Sơn) nháo nhác vì thông tin trong làng có người vừa bị đánh chết. Bên bìa rừng, anh Hoàng Văn Đức (SN 1985, ngụ tại địa chỉ nêu trên) đã tắt thở, trên người bầm tím nhiều vết thương. Ngồi bên cạnh xác con, bà mẹ Nông Thị Mét (SN 1964) nét mặt vẫn còn bần thần tái dại, thều thào nhận tội: "Chính tôi giết nó đấy".
Gã điên " quậy tưng" xóm nhỏ
Khám nghiệm ban đầu, cơ quan chức năng nhận thấy nạn nhân Đức bị tử vong do chấn thương sọ não, vỡ hộp sọ bởi tác động của một vật tày nhọn. Ngoài ra, nạn nhân còn bị nhiều vết chém ở vùng cổ và bả vai bởi một vật sắc nhọn. Hung khí gồm một đoạn gỗ được tìm thấy ngay bên cạnh nạn nhân. Riêng con dao hung khí được bà Mét đem đến nộp khi đầu thú.
Nằm cách trung tâm Lạng Sơn hơn 60 cây số, đường vào khó khăn nên có đoạn phải cuốc bộ, thế nhưng câu chuyện dã man người mẹ nỡ giết con vẫn xôn xao khắp tỉnh Lạng Sơn. Trưởng thôn kiêm công an viên xã Nguyễn Văn Quảng, người chứng kiến toàn bộ câu chuyện đau lòng tóm gọn nội dung sự việc bằng một câu nói: " Trong hành động giết người của bà Mét lại có hành động cứu người. Bà ấy vừa đáng trách vừa đáng thương".
Vị trưởng thôn cho biết, nạn nhân Đức vốn là người mắc chứng thần kinh phân liệt. Chiều một ngày trước khi xảy ra vụ án, Đức lại nổi điên có biểu hiện bất bình thường, phá một số đồ đạc trong nhà rồi vác dao nhọn chạy đi tìm mẹ thông báo: "Mẹ về đi với con, hôm nay con phải giết chết một thằng mới hả giận".
Biết con lên cơn, bà Mét vội bỏ ruộng cấy chạy đuổi theo con. Vừa đi, bà vừa quỳ xuống van lạy con quay về nhà nên gã trai lẩn thẩn nguôi giận và quay về. Để cẩn thận hơn vì sợ con làm liều, bà Mét đã giằng con dao con mình cầm. Thế nhưng gã trai tâm thần này vẫn không từ bỏ ý định. Hắn lén về nhà tìm một con dao khác để tiếp tục thực hiện "kế hoạch".
"Thằng ấy" mà gã điên căm tức là một người đàn ông cùng xóm tên Thường. Đến nhà mà không thấy chủ nhà, gã điên bèn định xông vào nhà chém mấy đứa trẻ thì hai con của anh nhanh trí chốt cửa kịp thời ngăn không cho hắn vào nhà. Thấy cửa chốt, Đức quay ra đồng tìm chủ nhà lúc đó đang gặt lúa gần đó.
Đúng lúc này thì bà mẹ nghe tin chạy tới kịp ngăn không cho con mình phạm tội. Cơn tức giận của gã điên dường như vẫn không hạ nhiệt, hắn thấy con chó nhà hàng xóm xích gần đó thì chẳng nói một lời mà vung dao hạ con vật tội nghiệp.
Cơn điên của Đức khiến cả nhà anh Thường sợ chết khiếp, vợ chồng không dám về nhà, hai con anh cũng không dám mở cửa cho đến khi có sự xuất hiện của dân quân và chính quyền địa phương. Vị trưởng thôn kể lại: "Nhận được điện báo của nạn nhân, tôi ngay lập tức cử nhiều dân quân xuống hiện trường.
Một nhóm túc trực tại nhà anh Thường, còn lại thì chia nhau đi tìm xem gã điên đang ở đâu nhưng không tìm thấy. Mẹ và chú của gã điên cũng đốt đuốc đi tìm nhưng không có tin tức gì. Đến khoảng 9h tối thì bất ngờ nhà anh Thường bị ném đá. Những viên đá to được ném thẳng từ rừng xuống khiến mái nhà vỡ hàng mảng ngói rơi xuống làm mọi người chạy toán loạn.
Tôi vội chạy ra bìa rừng cùng một vài dân quân thì lại chẳng thấy ai cả. Cứ thế, cứ một lúc lại có đá ném xuống mái nhà làm vỡ ngói khiến tất cả những ai có mặt hôm ấy đều mất ngủ. Mọi người tìm đủ mọi cách để ngăn Đức nhưng không ai lại gần được vì gã điên có dao và rất hung hãn. Đến gần sáng thì hắn lộ mặt, đứng trên đỉnh đồi chửi "cả làng Vũ Đại".
Khi trời sáng hẳn thì bà mẹ và ông chú Đức đi lên đỉnh đồi, vừa đi vừa gọi con hãy về nhà đi chứ đừng phá hoại tài sản của dân làng nữa nhưng gã thanh niên điên cuồng " phòng thủ". Đến khoảng hơn 6h sáng, người chú nhanh trí nói " có chuyện muốn nói nhỏ với cháu".
| |
| Ảnh minh họa |
Khi đến gần Đức, người chú tránh con dao nhọn và quật ngã được đứa cháu ngỗ ngược. "Lúc đó, tôi đứng ở khá xa nhưng cũng kịp trông thấy bà Mét chạy lên chỗ hai người, đoạn bà cầm một đoạn gậy nện tới tấp vào người con vừa la, vừa khóc: " Mày cứ bảo mày muốn chết, hôm nay mẹ cho mày chết". Tôi vội vàng cùng mọi người chạy lên thì đã quá muộn, Đức bị thương nặng nằm đó thoi thóp, được một lát thì tắt thở, không kịp đưa đi cấp cứu".
Hồi ức kinh hoàng
Vị trưởng thôn cho biết, gia đình bà Mét chỉ có ba mẹ con sống với nhau do chồng bà đã mất đột ngột khi bà mới 24 tuổi. Sau khi chồng chết, bố mẹ chồng đều tỏ ý muốn bà Mét "đi thêm bước nữa" vì có rất nhiều người đến ngỏ lời muốn cưới làm vợ.
Nhưng thấy hai con còn nhỏ, nhớ lời hứa năm xưa với chồng sẽ nuôi hai con trưởng thành, bà quyết định ở vậy nuôi hai con. Ở nhà, Đức là đứa con được bà yêu thương, chăm sóc hơn cả, nhất là khi Đức bắt đầu có biểu hiện bệnh động kinh.
Đức phát bệnh từ năm 1997, cũng từ đó tâm tính cậu thanh niên này thay đổi hẳn. Cứ bình thường thì không sao nhưng khi phát bệnh là Đức lại la hét, đập phá tài sản trong nhà, thường xuyên dùng các vật dụng như búa, dao đập phá đồ đạc. Hai lần Đức châm lửa đốt hai chiếc xe máy của gia đình chỉ vì nghĩ " có xe mà mình không được mẹ cho đi".
Công an xã cho biết Đức có một tính khí thất thường nhưng không đáng sợ bằng việc cậu thanh niên này thù dai. Hễ ai làm phật ý Đức hoặc có gì không phải là y như rằng Đức sẽ liệt vào danh sách những người mình thù ghét, Đức rất hay lườm và nhìn rất đáng sợ. Khi phát bệnh, cậu ta cứ tìm những người này đòi " thanh toán" khiến dân làng không ai dám lại gần.
Cả làng vẫn còn nhớ lại câu chuyện cách đây hai năm xảy ra trong chính gia đình bà Mét. Hôm đó, không hiểu vì lý do gì mà hắn kẹp mẹ vào hai cánh cửa và dùng thanh gỗ vụt tới tấp và bả vai bên phải. Rất may là đầu bà mẹ thì lại ở ngoài và mọi người đến ứng cứu kịp thời, nếu không có lẽ bà đã mất mạng.
Khi được hỏi vì sao Đức lại đánh mẹ thì hắn cho rằng "chờ mãi đến trưa mà mẹ chưa về nấu cơm cho tao ăn, nghĩ mẹ quên và bỏ mặc nên khi thấy mẹ về, tao ghét nên đánh cho chừa".
Còn bản thân anh Hoàng Văn Thường, nạn nhân của gã điên cũng bị hắn thù ghét vì lý do cực kỳ lãng nhách. Nhớ lại nỗi sợ hãi của mình suốt bao năm qua, anh Thường cho hay: "Cách đây đã lâu, trong một lần Đức đi rửa đồ thì thôi ra suối tắm. Lúc ấy tôi không để ý đến đồ của Đức ngâm dưới nước nên đã vô ý giẫm lên một góc. Thấy vậy nó cầm đá ném về phía tôi và chửi bới.
Tôi bảo: "Đức à, chú có biết mày để đồ ở đó đâu, chú xin lỗi mày nhé! Chú vô tình thôi mà", nhưng Đức vẫn không bỏ qua mà thâm thù với tôi từ ngày ấy. Cứ gặp tôi ở đâu là nó lại nhìn tôi gườm gườm nên thú thực, tôi lánh mặt Đức là chủ yếu sợ chẳng may xảy ra việc gì thì không hay".
Tuy nhiên, chưa trả thù được thì gã điên tìm cách hãm hại gia đình anh. Trong một lần thấy con trai anh đi chơi về, Đức liền đuổi theo đánh cháu bé. Cháu bé sợ quá, vừa chạy vừa kêu cứu và nhảy xuống suối nhưng Đức đuổi kịp. Hắn túm cổ cháu bé dìm xuống nước nhưng rất may người dân vừa đi làm về đến đó vội nhảy xuống giải cứu kịp thời.
Cũng sau lần giết hụt cháu bé ấy, Đức bị mẹ cùng họ hàng cùm chân lại, thi thoảng mới dám mở ra để đi lại. Bà mẹ thì lúc nào cũng lo sợ con mình gây tai họa cho dân làng nên đi đến đâu bà cũng không dám đi xa mà chỉ chực về chăm con và lo cho con. Biết Đức thù dai nên mỗi khi hắn ra khỏi nhà là bà lại đi ngay đằng sau, thậm chí biết Đức định đến nhà ai là bà lại chạy đến gia đình đó báo tin trước để họ phòng bị hoặc chạy trốn kẻo gặp chuyện không hay.
Dân làng Khuẩy Lào rất sợ làm Đức phật ý, ngay cả người thân, họ hàng trong nhà cũng sợ việc bị cậu ta ghét. Việc cùm chân hắn là một ví dụ. Cô của hắn kể lại: "Do chồng tôi giúp chị cùm chân thằng Đức lại nên có hôm tôi sang nhà chơi, vừa thấy tôi đi vào, nó bảo "Cô cẩn thận con gái cô đấy, ai bảo chú cùm chân cháu. Cháu mà ra được cháu sẽ giết con gái cô cho mà xem". Tôi nghe thế sợ quá vội vàng về nhà ngay mà chả kịp uống nước".
Không chỉ gây ra mối nguy hiểm với dân làng, hễ ai lạ mặt vào làng mà gặp Đức, chẳng may hắn không " hợp mắt" là y như rằng có chuyện xảy ra. Có lần, một thanh niên làng bên cạnh sang chơi đã bị Đức đánh cho bầm dập người khiến bà mẹ phải đi bồi thường tiền thuốc men, viện phí. Biết hoàn cảnh gia đình chị khó khăn và Đức bị bệnh nên nhà nọ mới thôi không kiện ra tòa.
Nhiều lần khác, Đức hành hung người dân trong làng đều khiến mẹ phải đến xin lỗi và xin mọi người bỏ qua cho.
Đau lòng nghe chuyện bi kịch của người mẹ
Sau khi gây ra vụ án giết con, do sức khỏe không đảm bảo và nhận thấy đủ các điều kiện nên công an đã quyết định cho bà Mét được tại ngoại. Chúng tôi tìm đến nhà khi bà vừa đi viện về.
Vết thương năm nào Đức gây ra cộng với việc suy nghĩ quá nhiều về việc đã quá khiến cho người phụ nữ này tiều tụy và ốm yếu liên miên. Hiện nay, một bên nửa người mẹ bất hạnh này có dấu hiệu bị liệt vì tay và chân phải đã không còn cảm giác đau hay cử động được nhiều như trước nữa. Lấy chồng và có hai con từ sớm nhưng bi kịch cuộc đời bà Mét bắt đầu khi bất ngờ chồng chị qua đời đột ngột năm 1989.
Một mình tần tảo với hơn 5 sào ruộng nuôi hai con khôn lớn thì bỗng một đêm bà giật mình khi nghe tiếng người con trai cả ú ớ. Vén màn nhìn vào giường con nằm, nghĩ con mơ ngủ nhưng bà bất ngờ thảng thốt khi thấy Đức co giật liên hồi, chân tay khua khoắng loạn xạ.
Biết con gặp điều chẳng lành, bà vội đi báo cho mọi người trong làng đến giúp đỡ. Sau khi đi viện và theo dõi bệnh tình, bác sĩ thông báo Đức bị bệnh động kinh, cần phải theo dõi thêm và phải dành nhiều thời gian chăm sóc. Lúc đó, bà Mét là Hội trưởng Hội phụ nữ của xã, rất có uy tín và đang nhận được sự tín nhiệm cao của bà con nhân dân. Tuy nhiên, và nhất định xin nghỉ công tác để chăm sóc con.
Khoảng năm 2004 thì Đức phát bệnh thường xuyên hơn và cũng có nhiều biểu hiện bất thường hơn trước khiến cho bà mẹ rất lo lắng. Bà bán bớt ruộng đi đế có tiền chạy chữa thuốc men cho con nhưng bệnh tình không khỏi. Thời gian phát bệnh của Đức bắt đầu kéo dài hơn nhưng hễ phát bệnh là cậu lại sẵn sàng đi "trả thù" những người mình ghét làm cho bà Mét nhiều đêm mất ăn mất ngủ.
Có lần, chính quyền thôn đã đến tận nhà chị vận động gia đình đưa Đức vào trại tâm thần hay trung tâm chuyên chữa trị bệnh động kinh. Đi được một thời gian ngắn, bà mẹ lại đón Đức về. Bà tâm sự: " Gia đình tôi có bố nó chết ở ngoài và xa quê. Họ hàng cũng có vài trường hợp như thế rồi nên tôi chỉ sợ thằng Đức nó lại gặp mệnh hệ nào rồi mất ở ngoài thì tôi mang tiếng với họ hàng và bố nó nơi chín suối.
Nghĩ thế nên tôi xin lại nó về để tiện chăm sóc, ở trại thì ai thương nó hơn mình được, ai hết lòng với con mình được". Sau đó bà viết giấy cam đoan với chính quyền địa phương và tự tay đi mua xích về cùm chân con mỗi khi Đức phát bệnh.
Nói đến đây, bà Mét bật khóc: "Chỉ sợ nó gây họa cho dân làng nên tôi mới phải làm như vậy. Những lúc nó tỉnh táo, nó rất ngoan và lễ phép, hay bắt tôi kể chuyện hồi đi làm ăn xa, nó bắt tôi nấu món nó thích. Những lúc ấy nó khác hẳn với khi phát bệnh. Những lúc nó la hét, đập phá đồ đạc, đốt xe, rồi đốt cả nhà tôi đều phải van xin nó, khuyên bảo nó hết lời nó mới nguôi đi rồi mới thôi".
Bà dẫn chúng tôi đi khắp một lượt trong nhà, những chiếc cột nhà, bàn ghế, giường tủ, không chỗ nào là không mang vết tích của dao chém mỗi khi Đức phát bệnh. Có lẽ cũng vì thế mà trong căn nhà tuềnh toàng không hề có vật dụng gì đáng giá.
Trước ngày xảy ra sự việc đau lòng khoảng vài tháng, Đức trong lúc phát bệnh đã suýt giết em trai mình vì cậu này khi đi làm về càu nhàu với Đức. Bà Mét nhớ lại: " Hôm đó thằng em đi làm thuê về kêu mệt nhưng Đức lại mắng nó nên hai anh em cãi nhau.
Tôi không rõ là thẳng em nó nói gì mà khi ăn cơm trưa xong, thằng em leo lên giường đi ngủ, tôi rửa bát thì nghe có tiếng bước chân thằng Đức đi ra mé cửa rút một con dao. Tôi chạy vào thì thấy nó đi thẳng tới chỗ thằng em đang nằm chém xuống. Do vướng tấm màn nên thằng em tình giấc bỏ chạy, còn tôi chỉ biết lao vào ôm chân nó và ôm con khóc nhưng nó vùng ra và lao xuống chém chết con lợn mà tôi đang chăn".
Sau lần đấy, Đức lầm lì hơn nhưng không còn tin tưởng vào ai cả. Trong bữa cơm, Đức đá xoong nồi và bảo mẹ: " Tại mẹ mà dân làng bây giờ chẳng ai tin con cả, chẳng ai dám chơi với con. Tại mẹ nên con phải giết mẹ hoặc con sẽ giết ai đó cho mẹ xem". Bà Mét kể lại chi tiết này mà nước mắt trào dâng.
Bà mẹ trần tình về khoảnh khắc giết con: "Trước đó tôi bàn với ông chú là phải làm sao bắt được nó, đánh cho nó ngất đi rồi đem về nhà chứ để nó như thế thì không ổn. Lúc bắt được nó, tôi chỉ định đánh cho nó ngất đi nhưng có lẽ một phần do tôi uất ức quá vì thằng con không bảo được nên đã lỡ tay đánh chết con".
Người mẹ tâm sự thêm, lúc bị đánh Đức bảo: "Mẹ cứ đánh chết con đi, con sống mà chẳng ai mong con sống cả. Mẹ cứ đánh con chết đi". Bà lúc đó vừa tức giận, vừa bị ức chế dồn nén nên quát lại: "Mày muốn chết mẹ đánh cho mày chết". Không may Đức bị tổn thương vùng chẩm đầu và sau gáy, vết thương chí mạng đã dẫn đến tử vong. Sau khi biết con mình chết, bà Mét gần như suy sụp hẳn, suốt mấy tháng nay, người phụ nữ này không ăn uống được gì nhiều ngoài cháo và truyền nước.
Mặc dù dân làng ai nấy đều đến động viên bà nhưng những ám ảnh về giây phút lỡ tay sát hại chính con mình thì còn in sâu trong tâm trí người mẹ này mãi không thôi.
Người sống, người điên làm khổ lẫn nhau
Người dân thôn Khuẩy Lào là những người thương cảm bà mẹ tội nghiệp nhất. Khi Đức còn sống, mặc dù thanh niên này là nỗi khiếp sợ của mọi người nhưng không ai có ý làm hại hắn mà thường xuyên động viên bà Mét cố gắng chữa cho con mau khỏi bệnh. Có lần Đức bị rắn cắn, không chỉ riêng bà mẹ hắn mà nhiều gia đình xung quanh đều chạy đi khắp nơi tìm thuốc về chữa vết thương cho hắn.
Người trưởng thôn giãi bày tâm tư: "Tôi cũng đã đọc cáo trạng gửi về cho chị ấy và đúng là giết người thật nhưng thấy hai chữ "giết người" như cáo trạng truy tố sao nó lạnh lùng và nghe tàn nhẫn quá.
Chẳng qua là vì quá uất ức và bị dồn nén quá lâu nên khi nóng giận, chị ấy đã không làm chủ được mình nên mới dẫn tới việc Đức qua đời. Tôi nghĩ nên có một tội danh khác cho chị ấy thì hay hơn, hoặc một mức án phù hợp để chị ấy có thể sớm quay về với thằng con thứ hai nữa".
Anh Thường, người từng sống nhiều năm trong nỗi sợ gã điên cũng tâm sự bao dung: "Tôi vẫn thường bảo vợ con không được thù oán hay ghét gia đình chị Mét. Cậu con chị ấy có bệnh tật như thế là chuyện ngoài ý muốn thôi. Còn chị Mét thì thương con, chuyện đó ai ở làng này cũng biết cả.
Việc chị ấy hy sinh bản thân mình đến thường xuyên nhẫn nhịn chịu Đức suốt bao năm qua mỗi khi cậu ấy phát bệnh là chuyện mà ai ở bản này cũng biết, cũng thương. Chuyện này xảy ra rồi, ai cũng bảo phải động viên chị Mét cố gắng vượt qua nỗi đau mà sống tiếp vì chị vẫn còn một thằng con trai nữa".
Chào từ biệt dân làng ra về, chúng tôi tiếp tục vượt quãng đường dài ra về nhưng trâm trí vẫn không nguôi nghĩ về câu chuyện đau lòng xảy ra tại thôn Khuẩy Lào. Người mẹ trong vụ án nếu thoạt chỉ nhìn qua cáo trạng, hẳn nhiều người sẽ nghĩ đó là một người mẹ ác độc và tàn nhẫn.
Thế nhưng, đó lại là một người mẹ này vốn rất mực thương yêu con và hy sinh cho con rất nhiều nhưng trong một phút hồ đồ và nóng giận mất lý trí đã đánh mất tất cả. Đáng giận nhất ở chị có lẽ là chuyện lòng thương đã đặt nhầm vị trí. Nếu chị chịu đưa con đi chữa trị, bản làng này đã không xôn xao vì gã tâm thần suốt nhiều năm qua và chị sẽ không phải chịu bản án của pháp luật, bản án của lương tâm còn dày vò trong nhiều năm nữa.
Theo lịch xét xử tại TAND tỉnh Lạng Sơn, phiên tòa xét xử bị cáo Nông Thị Mét (SN 1964, trú tại Khuẩy Lào, Hội Hoan) diễn ra vào sáng ngày 30/11/2011 bị hoãn lại vì bị cáo ốm liệt giường không thể đi lại. Do sức khỏe yếu, cơ quan điều tra xác định bị cáo cũng không gây nguy hiểm cho cộng đồng nên người mẹ này tạm thời được tại ngoại, chờ khi có lệnh triệu tập sẽ phải trình diện cơ quan chức năng.













