TUYÊN NGÔN LẠC HỒNG
Nam quốc Mộc Tinh chấn Lạc Hồng
Vận thiên khí hội kiến hòa nhân
Chấn đạo quốc hưng bình thiên hạ
Ngoại quốc lân bang kính phục giao.
Trần Đông Chấn

Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát - La Meurtrissure

Search This Blog

Sunday, December 18, 2011

Ngược đãi trẻ em trong nhà trường


Lê Hiền Đức (danlambao) - Nếu trên đất nước ta vẫn còn những cháu bé phải sống trong các thảm cảnh thì mọi điều chúng ta nói về thành tựu của hòa bình, độc lập, thống nhất, của phát triển kinh tế, đi lên chủ nghĩa xã hội… đều là vô nghĩa...

GIỚI HẠN: 

Nhân dân ta có câu: Hùm tha con lợn không sao - Mèo tha con chuột xôn xao cả làng. Tôi cho rằng đối với sự ngược đãi trẻ em trong nhà trường, cũng có tình trạng ấy. 

Ngược đãi trẻ em trong nhà trường rất đa dạng về mục đích, cách thức, thủ đoạn và đối tượng tiến hành song lâu nay có một nghịch lí là trong khi đưa tin rầm rộ, bình luận dông dài về những vụ việc có tính chất cá biệt, bộc phát như một cô giáo đứng trên bục giảng chửi mắng học sinh hàng chục phút, một thầy giáo vỗ 5-7 học sinh thâm tím mông thì báo chí của ta lại ít đề cập, nếu đề cập thì cũng đánh trống bỏ dùi về những vụ ngược đãi có tính chất tổ chức, có âm mưu nham hiểm, thủ đoạn độc ác, nhằm vào hàng hàng trăm, hàng ngàn học sinh, thậm chí còn nhiều hơn, với mục đích tư lợi, gây ra hậu quả xấu và kéo dài… Vì thế, tôi chỉ bàn về những vụ ngược đãi mà trong đó: 

- Có tính tổ chức, có sự tham gia của nhiều người, hầu hết là do người có chức quyền chủ mưu; 
- Nhằm vào một số lượng lớn học sinh, gây hại cho các em về vật chất, tinh thần; 
- Có mục đích tư lợi bất chính, chủ yếu là về vật chất. 

Căn cứ 3 đặc điểm nhận dạng trên thì lạm thu cũng là ngược đãi trẻ em. 

THỰC TRẠNG: 

Tôi có thông tin về nhiều vụ và đã trực tiếp tham gia tìm hiểu, xác minh, đưa ra công luận, kiến nghị xử lí… một số vụ. Ở đây chỉ nêu hai vụ diễn ra ngay tại thủ đô Hà Nội, đã được báo chí đề cập. 

1- Vụ bớt xén tiền ăn tại Trường tiểu học Nguyễn Khả Trạc - quận Cầu Giấy. 

Đầu năm 2006, tôi nhận được đơn của giáo viên, cha mẹ học sinh và học sinh Trường Nguyễn Khả Trạc tố cáo hiệu trưởng kiêm bí thư Chi bộ Tạ Thị Bích Ngọc bớt xén tiền ăn của hơn 400 cháu bé trong suốt 2 năm học. Tôi đã cùng một số phóng viên tham gia tìm hiểu, xác minh, sau đó đưa sự việc ra công luận và đề nghị các cấp có thẩm quyền giải quyết. 

Tạ Thị Bích Ngọc

Tháng 11-2006, Thanh tra quận và UBND quận kết luận Ngọc đã để xảy ra nhiều sai phạm, trong đó có việc lập "quỹ đen" bằng cách bớt khẩu phần ăn hằng ngày của các cháu bé. Tổng tiền ăn tiêu chuẩn một ngày của hơn 400 cháu là 2,2 triệu đồng, Ngọc chỉ đạo thủ kho bớt tới hơn 500 ngàn, tức là hơn 20 %. Phó chủ tịch UBND quận Nguyễn Thị Vân Khanh còn thừa nhận Ngọc có nhiều thiếu sót về quản lí, điều hành, bị các giáo viên tố cáo là sau khi nhận chức đã thắp hương, cúng bái tại trường đủ 100 ngày và bắt cán bộ, giáo viên phải làm cỗ mang tới trường cúng bái vào các dịp lễ tết… 

Sự việc tưởng rõ mười mươi, vậy mà Ngọc vẫn ung dung tại vị, ngày ngày lên mặt rao giảng đạo đức cho cán bộ, giáo viên, nhân viên và học sinh. Cuối năm 2009, sau khi Ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng thành phố vào cuộc, phát hiện ra ngoài 49 triệu đồng đã bị làm rõ từ trước, Ngọc còn tham ô 18 triệu nữa của học sinh thì Ngọc mới phải rời cái ghế này. Nhưng Ngọc không bị kỉ luật gì mà được điều sang Trường tiểu học Nam Trung Yên làm hiệu trưởng kiêm bí thư Chi bộ. Xin nói thêm đây là một ngôi trường được xây mới rất khang trang, rộng rãi, nằm sát tòa tháp KeangNam cao nhất Việt Nam, có số lớp, số học sinh nhiều hơn hẳn Trường Nguyễn Khả Trạc. 

Lễ Khai Giảng tại trường tiểu học Nam Trung Yên

Chuyện chưa hết. Về trường mới, Ngọc lại tổ chức tham ô tiền do cha mẹ học sinh đóng góp và bị họ làm đơn tố cáo. Khi nhận được những lá đơn này, tôi kinh hoàng thốt lên: "Con rắn độc đã bò từ Trường Nguyễn Khả Trạc sang Trường Nam Trung Yên". 

Chúng tôi đoàn kết, kiên trì đấu tranh hơn 5 năm qua, đã đưa ra rất nhiều bằng chứng cụ thể, xác thực nhưng với các ý kiến, kết luận tiền hậu bất nhất của một số cơ quan chức năng, vụ việc đang có chiều hướng "chìm xuồng". 

Một số người bảo tôi Ngọc tồn tại được là vì các khoản tiền tham ô, Ngọc đã rải khắp lên trên chứ không ăn một mình. Vì đã mắt thấy, tai nghe về sự lấp liếm, bao che cho Ngọc của nhiều quan chức mà tôi tin điều người ta nói là hoàn toàn có cơ sở. 

2- Vụ phạt học sinh tại Trường tiểu học Đình Xuyên - huyện Gia Lâm. 


Tối 7-5-2011, nhân dân 2 thôn 3 và 6 của xã Đình Xuyên tiến hành một buổi cổ động nhằm kêu gọi các xưởng sản xuất gỗ dán và gỗ ép trên địa bàn ngừng gây ô nhiễm không khí bằng việc thải ra chất phoóc-man-đê-hít độc hại. 

Ngày 8-5, UBND xã ra thông báo đình chỉ hoạt động vô thời hạn đối với các cơ sở sản xuất gây ô nhiễm môi trường nêu trên. 

Sáng 9-5, sau lễ chào cờ, hiệu trưởng Trường Đình Xuyên đăng đàn phê phán buổi cổ động, yêu cầu các em đã tham gia đi lên sân khấu, sau đó cho người xuống đe dọa, cưỡng ép một số em. Kết quả là có 33 em phải đứng trên sân khấu độ một giờ dưới ánh nắng gay gắt, trong tình trạng lo sợ, hoảng loạn, kêu khóc… và trước sự chứng kiến của hơn 600 học sinh cùng hàng chục cán bộ, giáo viên, nhân viên của trường. 

Chiều 9-5, cha mẹ một số em bị phạt buổi sáng tới gặp ban giám hiệu, yêu cầu giải thích lí do phạt các em. Ban giám hiệu và một cán bộ UBND xã chối bỏ sự việc. 

Học sinh trường tiểu học Đình Xuyên

Ngày 12-5, cha mẹ các em bị phạt gửi đơn khiếu nại tới Phòng giáo dục huyện. 

Từ ngày 10 tới 19-5, trường có những hoạt động nhằm lấp liếm như yêu cầu các em bị phạt viết tường trình bác bỏ sự việc hoặc nói chỉ bị phạt một lúc, không bị nắng chiếu vào. Cha mẹ các em thì được bắn tin là nếu khiếu nại, việc học của các em sẽ bị ảnh hưởng xấu. 


Chiều 19-5, Phòng giáo dục huyện gửi giấy mời cha mẹ các em bị phạt tới làm việc vào 15 giờ 30 ngày 20-5. 

Sáng 20-5, ban giám hiệu nhờ phó chủ tịch UBND xã tới nhà gặp một vị có con bị phạt và có đơn khiếu nại, ngỏ ý nhận lỗi và muốn hòa giải bằng cách họp 3 bên (UBND xã, ban giám hiệu và cha mẹ học sinh). 9 rưỡi sáng cùng ngày, cuộc họp được bắt đầu. Sau khi UBND xã và trường công nhận có sự việc phạt học sinh, nhận khuyết điểm, hứa không can thiệp vào những việc học sinh tham gia cùng gia đình ngoài giờ học ở trường, ba bên đã kí biên bản hòa giải, mấy vị cha mẹ học sinh có mặt đồng ý rút đơn khiếu nại. 

Ngày 27-5, vào cuối buổi họp tổng kết năm học, trường yêu cầu đại diện cha mẹ học sinh các lớp viết văn bản bác bỏ sự việc song nhiều người khước từ. 

Trong thời gian đó, nhiều tòa báo đã cử phóng viên về tìm hiểu, xác minh và có bài đưa tin, bình luận về sự việc này. 

Ngày 29-6-2011, tôi nhận được đơn của người dân. Tôi đã liên lạc với Phòng giáo dục huyện, đề nghị được tới trường làm việc, sau đó tôi tới một nhà ở xóm 3. Tại đây, tôi đã gặp gỡ nhiều người dân và các cháu học sinh. Được bố mẹ các cháu cho phép, tôi đã hỏi chuyện một số cháu. Các cháu đều kể lại diễn biến sự việc như trên. Thấy vậy là rõ, tôi vào trường gặp ban giám hiệu, cán bộ công đoàn và vài giáo viên. Qua trao đổi, hiệu trưởng Nguyễn Thị Hương thừa nhận mình đã sai lầm và có lời xin lỗi. Tôi yêu cầu chị ta xin lỗi dân, xin lỗi học sinh chứ không phải xin lỗi tôi. 

Nhưng nửa năm đã trôi qua, người dân và các cháu bé vẫn chưa nhận được lời xin lỗi nào, hiệu trưởng Hương vẫn chưa phải nhận hình thức kỉ luật nào. Nực cười hơn, mới đây một tờ báo còn đưa tin người dân đã phải xin lỗi vì khiếu nại, tố cáo sai. 


Qua hai vụ đó, tôi sơ bộ rút ra mấy điểm chung về thực trạng ngược đãi trẻ em trong nhà trường ở Việt Nam hiện nay: 

* Nếu ở thời chúng tôi, các vụ việc ngược đãi lớn và kéo dài đối với trẻ em trong nhà trường chủ yếu mang tính chính trị và không có mục đích cụ thể về vật chất (ví dụ: kì thị, phân biệt đối xử đối với con em các gia đình tư sản, địa chủ, có người bỏ vào Nam trong các năm trước giải phóng) thì hiện nay, chúng lại có mục đích vật chất là chủ yếu. 

* Mỗi vụ việc đều gây ra hậu quả cực kì xấu vì chúng đánh thẳng vào bữa ăn, giấc ngủ, vào quá trình phát triển thể chất và đời sống tinh thần của một số lượng lớn trẻ em. Gần 2 tháng sau khi vụ việc ở Trường Đình Xuyên xảy ra, trong lúc trò chuyện với tôi, các cháu bé - cả bị phạt lẫn không bị phạt - vẫn tỏ ra hoảng sợ, lo lắng. 

* Việc xử lí các vụ việc bị phát hiện, tố cáo nói chung không nghiêm minh vì thường được tiến hành một cách "nội bộ", kiểu đóng cửa bảo nhau mà "nội bộ" thì lại có nhiều kẻ nhúng chàm, kể cả những kẻ có chức quyền. Nếu có một buổi họp kiểm điểm Tạ Thị Bích Ngọc thì sẽ không có gì lạ khi Ngọc nói: "Kính thưa các đồng chí chưa bị lộ". 

* Báo chí chưa thật sự là diễn đàn của dân nên thường đánh trống bỏ dùi trong việc vạch mặt kẻ ngược đãi, bảo vệ các cháu bé bị ngược đãi. Nhiều phóng viên tâm sự với tôi là ấm ức lắm, muốn đấu tranh lắm nhưng bị lãnh đạo tòa báo ngăn cản. Cá biệt, có tòa báo còn bao che, lấp liếm cho những kẻ sai phạm, và như thế đã trở thành đồng phạm. 

* Tổng quan lại thì tình trạng ngược đãi trẻ em trong nhà trường là phổ biến và rất nghiêm trọng. Ở nhiều trường học (đặc biệt là trường công lập), trẻ em thật sự bị biến thành con tin để người ta tróc tiền cha mẹ chúng. Sự bao che, lấp liếm của lãnh đạo ngành giáo dục, lãnh đạo các cơ quan công quyền, sự im lặng của báo chí chính là những biểu hiện rõ ràng, cụ thể về mức độ phổ biến và rất nghiêm trọng ấy. 

ĐỀ NGHỊ: 

Đến dự một buổi hội thảo "hoành tráng" như thế này nhưng tôi không hề thấy vui mà ngược lại, càng thêm đau lòng vì ở bên ngoài kia vẫn đang có rất nhiều cháu bé bị những kẻ như Tạ Thị Bích Ngọc, Nguyễn Thị Hương ngược đãi về vật chất, tinh thần, vẫn đang có những cháu bé phải trèo đèo, lội suối, bơi qua sông đi học, phải lần mò bắt chuột, bắt rắn về ăn để có sức mà học. Chưa hết, vẫn còn những cháu bé vì quá nghèo đói mà không được cắp sách tới trường, không được chăm sóc sức khoẻ. 

Vì vậy, tôi đề nghị các vị quan khách hãy làm hết trách nhiệm của mình trong việc bảo vệ và chăm sóc trẻ em, nghiêm trị những kẻ lạm dụng, ngược đãi trẻ em. Tôi nghĩ nếu trên đất nước ta vẫn còn những cháu bé phải sống trong các thảm cảnh như trên thì mọi điều chúng ta nói về thành tựu của hòa bình, độc lập, thống nhất, của phát triển kinh tế, đi lên chủ nghĩa xã hội… đều là vô nghĩa. 



Nghệ sĩ Tạ Trí Hải


Nguyễn Hồng Phi (danlambao) Một buổi tối, anh bạn nhà thơ gọi điện bảo đến một quán nhỏ bên đường Trần Hưng Đạo, tôi đã lừng chừng từ chối nhưng khi nghe câu "đến ngay, có cả một cây đàn violon nữa" nên tôi quyết định đi, vì vốn thích các cuộc tụ tập đàn hát vỉa hè. Trong số những khuôn mặt bạn bè văn nghệ quen thuộc, có một người râu tóc đã bạc, chừng 70 tuổi hoặc hơn, đội chiếc mũ rộng vành, đang kéo một bản nhạc về HN của nhạc sĩ Phú Quang. Đó là nghệ sĩ Tạ Trí Hải.

Hôm đó, bác Hải không ăn gì, chi nhâm nhi chén rựou, rồi kéo đàn cho chúng tôi hát, rất kiệm lời, nét mặt đăm chiêu... Tôi gặp bác lần đầu tiên như thế. 

Rồi bận rôn việc gia đình, xong tang mẹ tôi trở về Hà Nội. 

Ngày xử phúc thẩm CHHV, sau khi đám đông bị công an dùng áp lực giải tán và Bùi Thị Minh Hằng đã bị lôi lên xe đưa về công an quận Hoàn Kiếm, tôi và bác lại có dịp ngồi với nhau chốc lát bên vỉa hè… Bác bảo, bác chưa bao giờ "sợ chúng nó" và ra hiệu cho tôi nhận dạng một an ninh chìm đang đứng ngay bên cạnh. (cố tình nói to để người này nghe thấy). 

Trời đột nhiên đổ mưa, nhiều người chúng tôi phải đứng tấp vào mái hiên, nhưng bác Hải lững thững đi ra, miệng lầm bầm câu gì nghe không rõ. Thì ra quanh đó lại là mấy tên an ninh chìm lởn vởn, chắc đã "làm khó" bác nhiều lần. 

Một hôm,được tin bác đang bị giam giữ tại CA phường Hàng Bài, tôi vội tức tôc phi xe máy tới, định đón bác về vì biết bác đi lại bằng chiếc xe đạp cà tàng... Nhưng đến nơi, tôi lại đổi ý, biết đâu họ đã chụp ảnh và lấy cả dấu vân tay của tôi như hôm 21 /8 thì chẳng dễ gì đón được bác mà có khi lại bị giữ luôn. Nghĩ thế, tôi ngồi lại một quán cóc ven đường gọi điện bảo bác chịu khó đi bộ ra ngoài, nhưng bác bảo, họ không chịu thả, lấy cớ phải có người nhà đến "bảo lãnh". 

Họ thừa biết bác không có gia đình, cũng chẳng có ai là người nhà ở HN cả. Đó chỉ là cái cớ để giữ bác trái phép suốt một ngày trời chỉ vì tội đi biểu tình bảo vệ tổ quốc. 

Hôm đó đến tận 6h tối họ mới chịu thả bác Hải. Bị chủ nhà trọ ở phố Đào Duy Từ đuổi, bác cứ lang thang với cây đàn. Tôi thật ái ngại nhưng cũng không có cách gì giúp bác được vì chính tôi cũng đang bị công an gây áp lực với chủ nhà. Rồi bao nhiêu sự việc xảy ra khiến tôi không còn liên lạc với bác được nữa. 

Thế đấy, bao nhiêu lần gặp bác, vậy mà tôi vẫn chưa biết gì nhiều... cho đến hôm nay, đọc bài viết của tác giả Hà Long, tôi mới biết bác "chính là người đã đấu tranh đến cùng với các lãnh đạo của Tổng công ty chế biến cao su tại Sài Gòn, vạch chuyện tham nhũng của bọn họ và bị họ sa thải." 

Khi dám nói ra sự thật, người ta hoặc là mất việc, mất nhà cửa, bị trả thù bằng mọi cách, thậm chí là vào tù! Còn bác Hải, bác đã phải từ giã Sài Gòn, nơi gắn bó bao nhiêu năm tuổi trẻ để lang thang tự kiếm sống bằng cây đàn vĩ cầm nhỏ bé, rong ruổi du ca nay đây mai đó, rồi ra Hà Nội tham gia biểu tình chống Trung Quốc! 

Gương mặt bác Hải và Ngọc, người thanh niên chơi guitar bên cạnh bác tràn ngập trên các trang báo mạng, đẹp vô cùng! Trong suốt 11 cuộc biểu tình, giữa những tiếng hô "đả đảo TQ xâm lược,"Hoàng Sa,-Trường Sa-Việt Nam" những hình ảnh ấy đã khiến nhiều nhà báo nước ngoài và những người đi đường xúc động, cảm phục! 


Tương phản với những lời kích động chiến tranh của một vài tờ báo TQ là những người VN,với những Bùi Thị Minh Hằng, Nguyễn Văn Phương... biểu tương của lòng quả cảm, thì hình ảnh nghệ sĩ Tạ Trí Hải kéo đàn violon đi đầu đoàn biểu tình còn là chất thơ, là văn hóa và tinh thần VN, một dân tộc đã có lịch sử mấy ngàn năm không chịu khuất phục trước ngoại bang! 

Xin lấy lời Bài ca Biểu tình chống TQ của nghệ sĩ, nhạc sĩ Trần Lê Quỳnh làm lời kết cho bài viết này: 

"Làm sao ngăn được tình yêu với quê hương, đi trên đường tay trong tay đều nhịp bước. 
Để còn nhớ tiếng nói cha ông, giặc vào đây sẽ bại vong, còn ghi dấu Bạch Đằng Giang cuộn sóng. 
Để ngày sau nhớ hôm nay người Việt Nam tay cầm tay. Tình yêu nước đến bên nhau đứng chung đồng bào. 
Tổ Quốc gọi ta Hoàng Sa Trường Sa, rồi sẽ đến lúc chúng ta giành lại. 
Nổi sóng biển đông, con cháu Tiên Rồng. 
Này người anh em, nắm tay cùng tôi!" 


Cô dâu Việt ở Đài Loan - Kỳ 7: Rẻ rúng tận cùng


Vì sao biển báo giao thông lại như thế?


Không hiểu vì nguyên nhân và lý do gì, biển báo cấm ôtô lại được quét một lớp sơn trắng che đi nội dung chính của chiếc biển - bạn đọc Nguyễn Ngọc Thảo chia sẻ.

Biển báo bị sơn che lấp. Ảnh: Nguyễn Ngọc Thảo.

Chiếc biển báo đầu tiên ở đoạn giao cắt giữa ngã tư và chiếc biển thứ 2 cách chiếc biển thứ nhất khoảng 5m. Đến tận chiếc biển thứ 3 cách chiếc biển thứ 2 khoảng tầm 400 m mới không bị sơn trắng và chiếc biển thứ 3 này nằm giữa đoạn đường được cho là cấm nhưng không nằm ở vị trí giao cắt.

Biển báo nên sớm được thay. Ảnh: Nguyễn Ngọc Thảo

Và rồi mỗi buổi sáng lực lượng công an lại làm nhiệm vụ ở giữa đoạn đường này, xử phạt những ôtô đi ngược chiều. Không hiểu sao các đơn vị chức năng không thay tấm biển bị sơn trắng che khuất nội dung mà lại đứng ở đây và xử phạt các phương tiện với lỗi đi vào đường ngược chiều?

Thực trạng này diễn ra hàng ngày ở đoạn đường trên phố Trường Lâm - P Đức Giang - Q. Long Biên - Hà Nội (Đoạn cổng bệnh viện đa khoa Gia Lâm). Vì sao tấm biển báo lại bị sơn trắng? Vì sao các phương tiện vẫn đi vào đường 1 chiều ?(nhìn tấm biển chẳng ai biết đó là đường cấm cả). Vì sao CSGT - Trật tự 113 lại đứng ở đoạn giữa xử phạt? Tại sao tấm biển không được thay ?

Một loạt câu hỏi rất mong được giải đáp.

Nguyễn Ngọc Thảo

Hiệu trưởng trường Việt Đức:"Có thêm đồng nào mừng đồng đó"


18/12/2011 07:20:37

 - "Vài trăm nghìn đồng phụ cấp mỗi tháng không nhiều, nhưng cũng là một cách để lấp dần cái khoảng trống và nỗi lo lắng về tiền lương của giáo viên. Thế nhưng cứ chờ trong mòn mỏi thì cũng nản lắm."


Đó là những chia sẻ chân tình của ông Nguyễn Quốc Bình, hiệu trưởng trường THPT Việt Đức, Hà Nội dành cho KH&ĐS.

Chưa đáp ứng chi tiêu hằng ngày 

Nhà trường đã nhận được khoản phụ cấp thâm niên theo Nghị định 54/2011/NĐ-CP chưa thưa ông?

Theo nghị định này thì từ tháng 9/2011, giáo viên sẽ được nhận trợ cấp là 465.000đ/tháng. Nhưng đến nay vẫn chưa có.
 
a
Ông Nguyễn Quốc Bình

Thời điểm biết được thông tin sẽ có phụ cấp, giáo viên trường ông đón nhận thế nào?

Chúng tôi nghe đồn về thông tin này đã lâu. Đến lúc có thông tin chính thức thì ai cũng phấn khởi vì đã được sự quan tâm, đồng thời cũng thể hiện là Nhà nước ghi nhận quá trình phấn đấu, cống hiến của những người giáo viên cho sự nghiệp giáo dục. 

Thế nhưng cho đến giờ vẫn chưa có. Cái sự chờ đợi mòn mỏi này có gây khó chịu?

Nhiều giáo viên cũng lên phòng hỏi tôi. Nhưng có thể vì số lượng công chức giáo viên lớn, phụ cấp thâm niên là một phần không nhỏ nên hẳn Nhà nước cũng... cần có thời gian chuẩn bị.

Theo quan điểm của ông thì cộng thêm khoản trợ cấp đó đã đáp ứng được mong mỏi của giáo viên về thu nhập hiện nay?

(Cười) Thực ra để đáp ứng nhu cầu thì vô cùng. Nhưng tôi nghĩ rằng để có được một mức sống trung bình ở thành phố, thì nó vẫn chưa đáp ứng được chi tiêu hàng ngày. Việc tăng thêm, dù là ít ỏi nhưng tôi cũng thấy rằng nó bù đắp được thiếu hụt, khó khăn trong cuộc sống của giáo viên. Nói chung, có thêm đồng nào là mừng đồng đó.

Lương thủ khoa = 1,9 triệu đồng: Bỏ việc

Trường ông đã ghi nhận trường hợp nào giáo viên phải bỏ nghề vì lương thấp?

Như chị thấy, trường THPT Việt Đức là ngôi trường nằm ở trung tâm thành phố, được đánh giá là một trường "danh giá", là niềm mơ ước của nhiều giáo viên. Nhưng cũng có giáo viên được tuyển thẳng vào đây giảng dạy mà phải bỏ việc vì đồng lương thấp quá, không thể nào duy trì được cuộc sống. 

Năm 2010, có một em thủ khoa được tuyển thẳng vào giảng dạy. Lương của em được 1,9 triệu đồng. Khi biết về tiền lương, sau 1 tuần thì em nộp đơn xin thôi việc. Em có nói với tôi rằng em phải thuê nhà mất 1,5 triệu đồng, em không có thu nhập gì thêm. Tiền lương đó chỉ đủ để em trả tiền nhà và số còn lại không đủ để em sống ở mức tối thiểu. 

Lúc đó ông có tìm cách giữ chân?

Đó là một giáo viên giỏi. Tôi thuyết phục và nói rằng, khó khăn thì nhà trường cũng sẽ hỗ trợ thêm mỗi tháng khoảng 500.000đ. Nhưng em nói rằng làm vậy sẽ ảnh hưởng đến các thầy cô giáo khác.

(Cuộc trò chuyện của chúng tôi phải dừng lại một lúc lâu do thầy Bình quá xúc động. Nói về thu nhập của giáo viên, về việc không thể giữ chân người tài do không có tiền, đã khiến người hiệu trưởng ở một trường học có tiếng này không thể kìm giữ được những giọt nước mắt).

Ông có theo dõi hành trình sau đó của cô thủ khoa này?

Theo tôi được biết thì cô này đã phải về quê gần nhà để giảng dạy. Về quê, chi phí cho cuộc sống thấp hơn. Tôi rất tiếc. Nghĩ đến chuyện này là tôi thấy đau lòng.

Có lẽ thu nhập vẫn là cái khó khăn nhất, khó nói nhất, mâu thuẫn nhất đối với nghề giáo?

Đúng thế. Con người dù có làm cái gì thì trước hết cũng là phải sống đã. Ai cũng thế, họ không thể nào toàn tâm toàn ý dành cho nghề nếu họ không đủ sống. Trong khi đó nhìn ra bên ngoài thì cũng có nhiều ngành nghề khác, người ta có những thu nhập tốt hơn, thì thầy cô giáo cũng có so sánh, tâm tư. 

Giáo viên làm thêm không đáng trách

Ông nghĩ sao khi có rất nhiều giáo viên giàu lên nhờ việc mở các lớp luyện thi?

Tôi cho rằng số này không nhiều đâu. Số giáo viên trung tâm luyện thi là những người giỏi thực sự, có tài thực sự thì mới làm được. Các thầy cô đang dạy thì rất hiếm. Đa số là những người nghỉ hưu rồi, giờ về mở trung tâm để làm thêm. Nên cũng không thể đánh đồng giáo viên chân ngoài dài hơn chân trong. 

Nhưng như ông nói, thu nhập của giáo viên quá thấp. Việc giáo viên làm thêm ở bên ngoài là điều dễ hiểu, và hẳn là cũng khó để kiểm soát?

Về những việc làm ở bên ngoài thì đúng là mình không thể biết được. Tôi thường thấy các thầy cô đi dạy thêm ở các trường dân lập, làm các hoạt động khác để có thêm thu nhập, đáp ứng nhu cầu sống tối thiểu... thì cũng không có gì đáng trách.

Ông có từng làm giáo viên không?

Trước đây tôi cũng là giáo viên, cũng đi dạy thêm, tôi cũng hiểu rõ tâm tư và mong muốn của các thầy cô. Bản thân tôi may mắn cũng có vợ ở nhà đỡ đần tôi chăm sóc các con, đồng thời cũng là chỗ dựa tài chính cho tôi nữa (cười).

Lương hiệu trưởng có cao không thưa ông?

Lương của tôi cũng chỉ là bậc cử nhân, 4,98 trong thang bảng lương. Năm nay tôi có vượt khung 16%, 0,7% lãnh đạo, quản lý.

Liệu có đủ chi phí cho cuộc sống của ông?

Với mức lương đó, với công việc như thế này, thì tôi cũng phải có kế hoạch chi tiêu cho phù hợp. Tuy nhiên như đã nói, tôi cũng đã có chỗ dựa là gia đình, nên tôi có thể dành toàn bộ tâm sức cho công việc.

Không có khoản nào là thưởng Tết

Thời gian này người ta nói nhiều về thưởng Tết, hẳn là trong nhà trường cũng bàn luận nhiều?

Nói về Tết thì không có khoản nào là thưởng Tết cả. Chỉ có trích từ các khoản mà nhà trường có thể có được thì nó tùy theo từng năm. Năm nào nhiều lắm mới được một triệu đồng/người. 

Nhiều người nói giáo viên dù không có tiền thưởng Tết nhưng khoản "cảm ơn" của phụ huynh còn nhiều hơn thưởng Tết vài lần. Ông suy nghĩ thế nào?

Thực ra thì đối với người thầy, lòng tự trọng lớn lắm. Nếu phụ huynh đem quà đến cho thầy không bằng tấm lòng, mà bằng nghĩa vụ, thì không người thầy nào cảm thấy vui cả. Nên nó cũng có nhiều cung bậc khác nhau trong việc mừng Tết. 

Thực tế thì cũng có những phụ huynh có quan tâm nhưng bảo nhiều thì cũng khó. Có thầy cô giáo môn Toán dạy 2 lớp, mỗi lớp cảm ơn thầy 100.000đ, thì nó cũng chỉ là số tiền rất nhỏ. Nhưng thôi thì đó cũng là tấm lòng dù ít dù nhiều. Còn nếu không bằng tấm lòng thì chúng tôi cũng không muốn nhận.

Xin cảm ơn ông và chúc ông giữ được mãi ngọn lửa nhiệt huyết với nghề!

Ngành giáo dục cũng có những ưu đãi như phụ cấp đứng lớp cho mỗi giáo viên trực tiếp đứng lớp giảng dạy bằng 30% tiền lương. Tuy nhiên, với cái mức sống hiện tại, với cái thang bậc lương của ngành giáo dục hiện tại, cộng với cả phụ cấp thì mức lương đó chưa đáp ứng được chi tiêu phục vụ cho đời sống của người giáo viên. Ví dụ, một giáo viên mới ra trường, lương hiện tại tất cả khoảng 2,2 triệu đồng/tháng. Tôi nghĩ với mức lương đó thì rất khó sống trong thành phố. Từ đó thì chúng tôi thấy cũng khó có thể tạo ra một động lực cho thầy cô đem hết tâm lực, trí lực, sức lực, tình cảm của mình cho giảng dạy.

Tô Hội (thực hiện)

Ăn chi toàn là đồ bẩn!


Thứ Bảy, 17/12/2011 23:52

Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến đã thốt lên như vậy tại buổi triển khai công tác an toàn vệ sinh thực phẩm trên địa bàn TPHCM, tổ chức tại UBND TP vào chiều 17-12

"100% mứt các loại ngâm chất tẩy trắng công nghiệp, gần 50% dụng cụ sản xuất bẩn, 50% nước uống đóng bình nhiễm vi sinh. Đúng là quá bẩn, ăn chi toàn là đồ bẩn!". Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến đã nhìn nhận thực tế bất cập này tại TPHCM.
Hiểm họa hóa chất, phóng xạ
Sáng 17-12, đoàn công tác Bộ Y tế do Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến dẫn đầu đã đi khảo sát tại một số điểm được cho là có nguy cơ cao về an toàn vệ sinh thực phẩm (ATVSTP) như chợ Kim Biên (quận 5), bếp ăn tập thể Công ty Pou Yuen (quận Bình Tân, nơi có khoảng 80.000 công nhân làm việc) và cơ sở chế biến kinh doanh thức ăn sẵn khu vực chợ An Đông (quận 5).
Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến kiểm tra một cơ sở chế biến, kinh doanh thực phẩm tại quận 5 - TPHCM sáng 17-12
Tại chợ Kim Biên, hoạt động kinh doanh, sang chiết hóa chất, phụ gia thực phẩm diễn ra ì xèo, các loại thùng hóa chất công nghiệp, phụ gia thực phẩm đặt lộn xộn dưới nắng gắt. Ông Nguyễn Gia Hòa, Trưởng Phòng Kinh tế quận 5, cho biết tại chợ Kim Biên hiện có 94 cơ sở kinh doanh hóa chất, trong đó, 74 hộ kinh doanh hương liệu phụ gia thực phẩm, còn lại là hóa chất công nghiệp và hầu hết các sản phẩm có nguồn gốc nước ngoài. Theo quy định, hóa chất phải được bảo quản như thuốc (từ 18OC - 20OC), người kinh doanh phải am hiểu chuyên môn nhất định nhưng thực tế 100% hộ kinh doanh ở đây đều mù tịt, chưa kể kinh doanh không có giấy phép.
Theo ông Phạm Việt Thanh, Giám đốc Sở Y tế kiêm Phó trưởng Thường trực Ban Chỉ đạo liên ngành ATVSTP TPHCM, năm 2011, qua kiểm tra 32.585 cơ sở chế biến kinh doanh thực phẩm, phát hiện 1.463 cơ sở sai phạm với số tiền phạt gần 5 tỉ đồng, đình chỉ hoạt động 181 cơ sở, tịch thu tiêu hủy gần 25 tấn thực phẩm các loại. Đáng lo ngại, đã phát hiện, tiêu hủy gần 1,5 tấn thực phẩm đóng hộp, bao gói (gia vị, nước xúp, mì, nước quả, trà…) nhiễm phóng xạ, quá hạn sử dụng.
Nhiều biến tướng
Hầu hết lãnh đạo nhiều sở, ngành thừa nhận việc kiểm soát, quản lý về ATVSTP hiện gặp khó khăn. Theo ông Phan Xuân Thảo, Chi cục trưởng Chi cục Thú y TP, có nhiều biến tướng, đối phó khiến cơ quan quản lý "đau đầu". Việc phối hợp liên ngành kiểm soát nguồn thịt động vật đưa vào TP đang dần thực hiện khá tốt.
Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến chất vấn: "Vậy tại sao hàng tấn thịt thối, chân gà thối vẫn lọt vào TP?". Ông Thảo thừa nhận xuất hiện tình trạng sử dụng giấy kiểm dịch động vật giả mạo, ngụy trang cao cấp, sử dụng địa chỉ "ma", chủ hàng "bỏ của chạy lấy người" khi bị phát hiện... "Đây là gánh nặng của TP, TP không phải là túi rác mà phải ôm hết các loại hàng thối tuồn về đây" - ông Thảo bức xúc.
Ông Trần Đình Vĩnh, Chi cục trưởng Chi cục Kiểm tra chất lượng và Bảo vệ nguồn lợi thủy sản TP, cho rằng kiểm soát ATVSTP nguyên liệu thủy hải sản khá nhức đầu vì trong khi tất cả các ngành khác đều có giấy tờ liên quan đến nguồn gốc thực phẩm thì bên thuỷ sản "không có mảnh giấy lận lưng".
PGS-TS Lê Hoàng Ninh, Viện trưởng Viện Vệ sinh Y tế công cộng TPHCM, cho biết 30% số vụ ngộ độc là không tìm ra nguyên nhân, còn các vụ đã xác định được thì 50% là do vi trùng và 50% do hóa chất. Ông cũng cho rằng chưa có cơ sở khoa học nào để khẳng định có sự chuyển dịch tác nhân gây ngộ độc thực phẩm trong những vụ ngộ độc thực phẩm hiện nay. Đây cũng là mối nguy cơ cho công tác giám sát quản lý.
Phó Chủ tịch UBND TP Hứa Ngọc Thuận kêu gọi người dân tự bảo vệ sức khỏe, đồng thời kiến nghị cấp Trung ương nhanh chóng "gỡ rối" cho TP trong việc triển khai Luật ATVSTP. Ông cũng cho rằng TP cần tăng thêm 60 biên chế cho lực lượng thanh tra, lập các đội phản ứng nhanh, xử lý ATVSTP tại các chợ đầu mối.
Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến đánh giá cao công tác ATVSTP của TP cũng như thực hiện đề án chuỗi thực phẩm an toàn. Bà cũng cho rằng ngộ độc thực phẩm mãn tính mới là điều đáng sợ và đề nghị TP trong thời gian tới không để xảy ra. Bà cũng thừa nhận việc thực hiện Luật ATVSTP là quá chậm và hứa sẽ giải quyết những kiến nghị của TP.
"Đổ tiền" để kiểm soát ATVSTP
Ông Huỳnh Lê Thái Hòa, Chi cục trưởng Chi cục ATVSTP TP, đưa ra bảng kết quả xét nghiệm về thực phẩm khiến người đứng đầu cơ quan ngành y tế Việt Nam giật mình. Cụ thể, 27% nước tương, tương ớt nhiễm vi sinh; 50% nước uống đóng bình nhiễm vi sinh; 40% bánh canh, bún nhiễm hóa chất; 50% tương các loại nhiễm vi sinh; 33% bột ớt, hạt dưa nhiễm Rhodamine B; 33% mì, phở, bánh canh các loại nhiễm hàn the; 37,5% chả các loại nhiễm hàn the; 100% mứt các loại nhiễm chất tẩy trắng công nghiệp; 70,4% xirô các loại nhiễm DEHP… "Bộ máy ATVSTP TP đang hằng ngày lo bữa ăn cho hơn 9 triệu con người. Đây là nhiệm vụ không phải nhỏ với chúng tôi" - ông Hòa phân trần.
Trong thời gian tới, UBND TP dự trù chi gần 60 tỉ đồng triển khai thực hiện đề án "Xây dựng mô hình điểm quản lý thực phẩm theo chuỗi thực phẩm an toàn giai đoạn 2011-2015".
 

Vìdeo trực tiếp từ Paltalk: Diễn Đàn Chính Trị Tranh Luận Dân Chủ

Video#2 : DienDan ChinhTri TranhLuan DanCHu - Live from PalTalk

Log In Paltalk: DienDan_ChinhTri_TranhLuan_DanChu

Liberty