TUYÊN NGÔN LẠC HỒNG
Nam quốc Mộc Tinh chấn Lạc Hồng
Vận thiên khí hội kiến hòa nhân
Chấn đạo quốc hưng bình thiên hạ
Ngoại quốc lân bang kính phục giao.
Trần Đông Chấn

Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát - La Meurtrissure

Search This Blog

Saturday, November 19, 2011

Óc Heo nghĩ gì về Luật biểu tình ?

Biểu tình là để chống lại chính phủ nước mình (*)

Nguyên văn bài phát biểu của đại biểu Hoàng Hữu Phước (TP Hồ Chí Minh) tại Quốc hội ngày 17.11.2011

Đại biểu Hoàng Hữu Phước: "ngay từ khởi thủy và cho tới tận ngày nay biểu tình là để chống lại Chính phủ nước mình hoặc chống lại một chủ trương của Chính phủ nước mình". Ảnh: VNN

Kính thưa Quốc hội.

Tôi kính đề nghị Quốc hội loại bỏ Luật lập hội và Luật biểu tình khỏi danh sách dự án luật suốt nhiệm kỳ Quốc hội khóa XIII này vì những lý do như sau:

Thứ nhất, về Luật lập hội, ở Việt Nam Mặt trận Tổ quốc được thành lập năm 1977 trên cơ sở thống nhất ba tổ chức: Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam - Việt Nam và Liên minh các lực lượng dân tộc, dân chủ, hòa bình Việt Nam.

Hiện nay Mặt trận Tổ quốc có 44 tổ chức thành viên, nếu xếp theo các loại hình tổ chức như đoàn thể chính trị, tôn giáo, từ thiện, xã hội và nghề nghiệp thì có đến 22 hội đoàn trong nhóm nghề nghiệp: từ Hội luật gia, Hội nhà báo đến Hiệp hội sản xuất kinh doanh của người tàn tật, Hiệp hội các trường đại học, cao đẳng ngoài công lập v.v... Nếu như vẫn còn thiếu các hội nghề nghiệp khác mới xuất hiện do sự phát triển của xã hội thì có thể thành lập mới cùng trong quy mô rộng khắp của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam.

Nếu Luật lập hội là để tạo nên các đối thủ bên ngoài hệ thống Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, vô hiệu hóa, tiến đến xóa sổ Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, vậy Luật lập hội có cần không?

Nếu Luật lập hội là để tạo nên các hội mới nằm bên trong hệ thống Mặt trận Tổ quốc Việt Nam như 44 thành viên hiện hữu để làm phong phú hơn tổ chức hùng mạnh của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, vậy Luật lập hội có cần không?

Thứ hai, về Luật biểu tình. Kể từ khi có cuộc biểu tình đầu tiên trong lịch sử loài người năm 1913 do Gandhi tổ chức nhằm phản đối Chính phủ Vương quốc Đại Anh và Bắc Ái Nhĩ Lan áp bức nhân dân Ấn Độ . Mãi cho đến những năm 60 của thế kỷ trước từ ngữ "biểu tình" mới xuất hiện ở Hợp chủng quốc Hoa Kỳ bắt đầu từ việc chống lại Chính phủ Kennedy đã đẩy mạnh cuộc chiến tranh Việt Nam, rồi phát triển mạnh mẽ thành các cuộc biểu tình chống Chính phủ Mỹ liên tục từ năm 1960 đến 1975, thậm chí tiếp tục ngay cả sau khi Hoa Kỳ thất bại tháo chạy khỏi Việt Nam, biểu tình chống Chính phủ Mỹ đã từ Mỹ lan ra toàn thế giới.

Điều nhất thiết phải khẳng định ở đây là ngay từ khởi thủy và cho tới tận ngày nay biểu tình là để chống lại Chính phủ nước mình hoặc chống lại một chủ trương của Chính phủ nước mình, khi 1 triệu người dân Mỹ đổ về Thủ đô Washington tháng 9 năm 2009 họ chống lại Tổng thống Obama, gọi ông là kẻ có dã tâm, biến Hoa Kỳ thành quốc gia xã hội chủ nghĩa, bày ra kế sách bảo hiểm y tế vì người nghèo, biểu tình chưa là hình thức bày tỏ chính kiến chống lại một nước khác ngay cả khi nước đó đang xâm lược nước mình.

Cuộc tập hợp khổng lồ tại quảng trường đỏ là để bao quân đoàn Liên Xô tiến thẳng ra chiến trường chiến đấu chống Đức quốc xã và chống bọn nha gian. Để phản đối sự xâm lược của nước khác tiến hành chống lại nước mình chỉ có gia nhập quân đội, dồn tài sản cá nhân cho Bộ Quốc phòng mới là hành động duy nhất, cần thiết. Điều cần làm rõ ở đây là trong tiếng Anh biểu tình, tức là Demonstration luôn để chống Chính phủ nước mình hay một chủ trương của Chính phủ nước mình, còn tập hợp đông người để bày tỏ sự ủng hộ nước mình hay ủng hộ một chủ trương của Chính phủ nước mình, gián tiếp biểu thị sự không đồng tình đối với Chính phủ nước khác thì đó là đức tin hoặc cuộc tuần hành biểu dương lực lượng.

Như vậy, Việt Nam có cần cho cuộc biểu tình chống Chính phủ Việt Nam hay không, chống các chủ trương, chính sách, đạo luật của Chính phủ Việt Nam hay không. Nếu không cần tại sao lại đưa dự án Luật biểu tình, nói rồi nói mãi như thể nó là khuôn vàng, thước ngọc để đo chiều cao, chiều rộng, chiều dài, chiều sâu của cái gọi là tự do dân chủ. Như vậy, cái Việt Nam cần có thể là những quy định về đức tin, về tuần hành đông người. Nhưng liệu Quốc hội có nên dành ra 2 năm và bao tiền của của nhân dân để soạn ra dự án Luật đức tin hay Luật tuần hành hay không.

Khi đi ngang qua vài cuộc tập hợp đông người gần đây Thành phố Hồ Chí Minh chống đường lưỡi bò tôi đã nghe những người bị kẹt xe lớn tiếng nguyền rủa, thóa mạ, văng tục đầy đe dọa những người đang tập hợp mà ta gọi là biểu tình ấy. Sự giận dữ này có thể sẽ biến thành gây hấn, bạo loạn, đánh nhau giữa vài nhóm người biểu tình và chống biểu tình, chưa kể những cuộc tập hợp đông người ngoài trời ấy có xâm hại quyền tự do đi lại của người dân, xâm hại quyền tự do mưu cầu hạnh phúc của người dân, buôn gánh bán bưng, đoan chính, tự trọng kiếm từng đồng tiền nhỏ chứ quyết tâm không làm hành khất, xâm hại thu nhập chính đáng của những cửa hàng hoạt động kinh doanh hợp pháp tại khu vực bị phong tỏa do biểu tình, xâm hại quyền được chăm sóc của công dân khi đau ốm hay khi chuyển dạ sinh con mà xe cứu thương không để đến được hay xâm hại hạnh phúc của công dân khi xe hoa của họ không thể nhúc nhích được trên đường vì tắc đường.

Liệu cái gọi là quyền biểu tình ấy có lớn hơn quyền được kiếm sống của người dân, quyền được ra đời của con cái của người dân, quyền được sử dụng công lộ của người dân, quyền được mưu cầu hạnh phúc của người dân. Câu hỏi được đặt ra ở đây là dự án Luật biểu tình đã tham vấn ý kiến, nguyện vọng của cử tri, công dân là người cao tuổi, cựu kháng chiến, cựu chiến binh, anh hùng các lực lượng vũ trang, anh hùng lao động, tập thể nông dân, tập thể quân đội, công an, những chiến sỹ biên phòng đang trấn giữ biên cương của tổ quốc và hải đảo quốc gia, những nhà tu hành chân chính hay chỉ vì một nhóm nhỏ vài chục, vài trăm sinh viên, học sinh, những người chưa là những công dân có thu nhập, có việc làm. Đa số công dân sẽ không ủng hộ Luật biểu tình vì bản chất dễ bị tổn thương và dễ bị lợi dụng gây ra biến loạn.

Có ý nói rằng ở nước ngoài người ta biểu tình đàng hoàng nên ở Việt Nam cũng sẽ làm được. Ở Việt Nam hiện nay đã 100% đội mũ bảo hiểm khi đi bằng xe máy chưa, có chấm dứt chen lấn ở nơi công cộng chưa, có tham gia giao thông đúng luật chưa. Đó là chưa kể ở đất nước có nền văn học hoàng kim, mặt trời không bao giờ lặn trên cương thổ vương quốc Anh và Bắc Ái Nhĩ Lan, cuộc biểu tình tháng 8 vừa qua tại Luân Đôn và lan ra một số thành phố lớn khác đã biến thành bạo loạn, cướp bóc, đốt nhà, làm ô danh đất nước. Cuộc biểu tình chiếm phố Wall suốt 2 tháng nay tại NewYork và hơn 20 thành phố lớn ở Mỹ vừa bị cảnh sát ra tay dẹp do tình trạng bẩn thỉu, mất vệ sinh, ẩu đả, trộm cắp và hiếp dâm xảy ra tại các nơi biểu tình làm ô danh nước Mỹ. Việt Nam chưa phải là siêu cường kinh tế để có thể đài thọ cho một sự ô danh. Đây là ý kiến của tôi mong được sự ủng hộ của Quốc hội.

Xin cảm ơn.

(Nguồn: Trang tin điện tử Quốc hội)

(*): Tựa do Báo Sài Gòn Tiếp Thị đặt

Đánh giá bài viết:  

(14 điểm,5 lần)

Các ý kiến (11)
Cử Tri TP.HCM

- Tính đến 16 giờ chiều nay (18/11), trên NLĐ online đã có hơn 100 comments kịch liệt phản đối ông Hoàng Hữu Phước (trong đó có tôi, tôi viết chừng mực nên đã được xuất bản).

- Tôi đề nghị ông Phước đi học lại, tôi đã hội ý với thằng con lớp 5 của tôi, sau khi suy nghĩ chính chắn, cháu nó đề xuất ông nên học lại bắt đầu từ Lớp 6, gia đình tôi chúc ông học giỏi và tiến bộ !!!!

An Tuan Phan
Nhân danh nhân dân để nói những điều như ông Phước thì tôi quá thất vọng,nếu được bỏ phiếu lại tôi sẽ không bao giờ bỏ phiếu cho ông
chuyenthayhangngay
Phải chăng đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước cho rằng: tổ chức nào thành lập ngoài hệ thống chính trị đều là phản động hay làm mất vai trò của tổ chức trong hệ thống chính trị? nếu như vậy thì Bác Phước làm sao làm một đại biểu Quốc hội được nhỉ? Sự tồn vong của một tổ chức là do chính tổ chức đó quyết định chứ sao lại do một tổ chức khác thành lập ? Đọc bài phát biểu của Bác, tôi có cảm giác hình như Bác Phước là người có thói quen cho mình đứng trên thiên hạ và tự cho mình cái quyền làm cha thiên hạ nên mọi ý kiến của Bác lớp con cháu "nhân dân" phải phục tùng.
Lê Minh
Thật không ngờ có một đại biểu Quốc Hội như ông Hoàng Hữu Phước. Ông Phước thiếu những kiến thức cơ bản về Hiến Pháp, Lịch sử VN và thế giới, chưa nắm luật Mặt trận tổ quốc, thiếu kiến thức phân tích và tổng hợp. Thật xấu hổ cho một đại biểu QH.
hoàng văn cường
ông phước này phải cho đi học lại làm đại biểu của dân việt nam hay dân của tây mà nói lăng tùm lum vậy cà
Hiền
Đọc bài phát biểu của ông Hoàng Hữu Phước tôi thật sự rất thất vọng .Ông Phước không thể đại diện tiếng nói cử tri TP.HCM được vì có tư tưởng áp đặt để cai trị nhân dân. Bây giờ là thời nào rồi mà còn những con người có suy nghĩ thiển cận như thế .Tôi ủng hộ bác Dương Trung Quốc ,chúc bác thật nhiều sức khỏe vì bác là số ít ĐBQH rất được người dân kỳ vọng
dân Sài Gòn
Quốc hội đại diện cho mấy mươi triệu dân, không nên nói những gì người dân chúng tôi không nói. Ông Phước không nên có cách phát biểu quy chụp như vậy. Là người dân Việt Nam, tôi cũng muốn mặc áo thun No U, tham gia biểu tình và hô to Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam, tôi không hèn nhát, không vô cảm nhưng là cán bộ nhà nước, trước hết tôi phải chấp hành yêu cầu : Để Đảng và nhà nước lo. Vì vậy, nếu có Luật công khai cho phép những điều trên, nếu Trung Quốc vẫn không trả Hoàng Sa và Trường Sa cho Việt Nam, nếu để tức nước vở bờ - tôi sẽ không ngồi im và xin làm người đi đầu.
Trịnh Xuân Hải

Lý luận của ông Phước khá chặt chẽ, dẫn chứng khá đầy đủ, nhưng tôi có một vài điểm không thể chấp nhận được:

1- Ông đưa ra ví dụ biểu tình của người dân các nước khác phản đối chính phủ của các nước đó và kết luận: vì lịch sử như thế nên rút ra bài học có tính quy luật là người dân "nước mình" sẽ biểu tình chống lại chính phủ "nước mình". Về mặt bản chất, người dân ở các quốc gia có thể coi như nhau, nhưng nhà nước XHCN khác nhà nước TBCN. Tôi thấy nhà nước "của mình " và nhà nước "của họ" bị đánh đồng như thế là phản cảm!

2- Ông chỉ đưa ra kết luận dựa trên hình thức của sự kiện chứ không đi thẳng vào thực chất của vấn đề là vì sao người dân các nước đó phản đối chính phủ của họ? Chính phủ đó có xứng đáng hay không? Nhà nước "của mình" đã, đang và sẽ phải làm những gì để người dân tin yêu?

3- Các chế độ thực dân - đế quốc trước kia cũng cấm người dân tụ tập, cấm biểu tình… kết quả là dân chúng có chịu từ bỏ hay không? *Vấn đề lập hội: giả sử tôi muốn lập hội lấy tên " Những người phản đối ăn thịt chó" thì Mặt trận Tổ quốc có đưa vô diện quản lý hay là thôi?

Nguyễn Tử Siêm

Nói cuộc biểu tình đầu tiên trong lịch sử loài người là do Gandhi tổ chức năm 1913 là không chính xác; ít nhất phải là từ 1/5/1886 với cuộc biểu tình của công nhân Chicago. Không phải biểu tình nào cũng chống CP mình hoặc CP nước khác; cũng không phải biểu tình nào cũng bạo lực. Chẳng có từ điển nào định nghĩa "demonstration" là biểu tình chống CP.

Luật biểu tình của ta rất cần để cụ thể hóa quyền cơ bản của công dân đã được ghi trong hiến pháp; là hành lang pháp lý để dân biết mà "sống theo pháp luật". Năm 1946 đa số dân ta mù chữ mà quyền này đã được ghi nhận; vậy không thể nói nay dân trí thấp nên chưa nên có Luật biểu tình. Có Luật biểu tình sẽ có lợi cho tất cả các bên liên quan, đâu phải để tiếp tay cho kẻ phá hoại. Tôi tin rằng dân ta biết sử dụng quyền của mình, những công dân đứng đắn biết hành xử đúng mực, còn những kẻ xấu sẽ lộ chân tướng quậy phá.

Nguyễn Tử Siêm (Hà Nội).

Trah
Hinh nhu Bác Phứơc chưa hiểu mục đích của biểu tình , biểu tình khác nổi lọan . Người dân có nhu cầu bày tỏ nguyện vọng , mong muốn lợi ích chính đáng mà nhà nước công nhận mà . Lắng nghe và thấu hiểu là điều cần thiết đối với nhà lãnh đạo.
Vũ Khánh Lan
Tôi và bạn bè đồng nghiệp cũng như người thân trong gia đình tôi (tôi không dám nhân danh "nhân dân") thực sự thất vọng về phát biểu của đại biểu Hoàng Hữu Phước (TP Hồ Chí Minh) tại Quốc hội ngày 17.11.2011. Ông Phước đang đại diện cho quyền lợi và trách nhiệm của ai để tự ứng cử vào Quốc Hội? Nếu ông Phước nói là ông là đại biểu của dân thì chính ông đã xúc phạm nhân dân đúng như ý kiến của ĐBQH Dương Trung Quốc. Nếu ông thực tâm mà không bị ai xúi bẩy điều khiển ông phát biểu như vậy, thì mong ông hãy bớt thời gian gần gũi nhân dân nhiều hơn nữa ( những người lao động đang sống khổ cực vì mưu sinh, hàng ngày đang chịu đủ thứ nạn do cửa quyền, tham nhũng, hối lộ,..., những người nông dân cần cù một nắng hai sương chỉ trông mong vào mảnh đất mà làm ra lúa gạo cho xã hội bị lấy đất làm sân gôn, làm dự án thương mại cho các đại gia làm giàu...) để hiểu tâm nguyện của nhân dân như thế nào rồi hãy phát biểu!
ý kiến bạn đọc
Nội dung (Xin bạn đọc vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)
Kiểu gõ:
Họ và tên
Địa chỉ email
Nhập mã bảo vệ:
Tài liệu đính kèm: (.doc, .jpg, .gif, .zip, .rar, .pdf)
 Thông báo cho tôi qua email khi có phản hồi mới
10:14 ngày 19.11.2011
SGTT.VN - Tại một hội thảo gần đây, sở Tài nguyên và môi trường TP.HCM đã có một nhận định thẳng thắn rằng: hệ thống quản lý nhà nước trong lĩnh vực quản lý chất thải của thành phố đang ở mức độ yếu kém! Tức là hệ thống quản lý luôn đi sau các vấn đề nảy sinh từ thực tế. Công tác quản lý nhà nước thường chỉ giải quyết sự vụ, thiếu khả năng định hướng cho sự phát triển của xã hội, tuân theo các quy luật tự nhiên và xã hội, trong đó có môi trường. Hậu quả là: thiệt hại về kinh tế, sa sút lòng tin của cộng đồng xã hội, và môi trường ngày càng bị ô nhiễm nặng nề. Một chuyên gia trong ngành cảnh báo: với hệ thống này, các vấn đề kinh tế, xã hội, môi trường bị tích luỹ (theo tốc độ tỷ lệ thuận với nhau) sẽ ngày càng khó giải quyết, và đến mức không giải quyết được (xung đột lợi ích)…
SGTT.VN - Đến ngày 8.11, các tỉnh miền Trung có 12 người chết và mất tích do mưa lũ, trong đó tỉnh Quảng Nam: bảy người; Quảng Ngãi: ba người; Thừa Thiên – Huế: một người và Đà Nẵng: một người

Xem thêm »

Phó chánh án âu yếm nữ nhân viên bị đề nghị cách chức


Chi bộ TAND TP Sóc Trăng (Sóc Trăng) xác định Phó chánh án Huỳnh Hồng Thắng vi phạm đạo đức lối sống nên biểu quyết hình thức kỷ luật cách chức.
Phó chánh án âu yếm nữ nhân viên để 'an ủi'Phó chánh án bị tố 'tòm tem' với đồng nghiệp

Trao đổi với VnExpress.net chiều 17/11, ông Nguyễn Thanh Bình, Phó bí thư Thành ủy Sóc Trăng cho biết, Chi bộ TAND Sóc Trăng đã họp kiểm điểm thẩm phán Huỳnh Hồng Thắng bị tố cáo quan hệ không trong sáng với nữ đồng nghiệp là vợ anh Nguyễn Văn Giàu ở phường 6, TP Sóc Trăng.

Phó chánh án "âu yếm" cấp dưới tại cà phê võng

Sau hai tuần xác minh, Chi ủy có đủ cơ sở xác định thẩm phán Thắng quan hệ không minh bạch với chị Nguyễn Thị Thu (nhân viên văn phòng TAND TP Sóc Trăng). Cụ thể là hai người bị anh Giàu bắt gặp nằm ôm nhau trên võng vào đêm 2/11 tại quán cà phê sân vườn Tuổi Mơ gần cầu Bãi Xàu, TP Sóc Trăng.

Giải trình việc này, vị thẩm phán cho rằng thấy vợ chồng chị Thu mất hạnh phúc nên muốn an ủi, chia sẻ. Tuy nhiên, với những chứng cứ cho thấy ông Thắng vi phạm đạo đức Đảng viên nên cuộc họp đi đến biểu quyết kỷ luật với hình thức cách chức chi ủy viên.

Quán cà phê vườn gần cầu Bãi Xàu, nơi anh Giàu bắt quả tang thẩm phán Thắng "an ủi" nữ nhân viên tiếp nhận hồ sơ. Ảnh: Thiên Phước

Về mặt chính quyền, ông Thắng bị đề nghị cách chức thẩm phán. "Nếu TAND Tối cao chấp nhận kỷ luật với hình thức này thì khi không còn chức danh pháp lý, ông Thắng cũng không còn là Phó chánh án vì 'có chức danh này mới có chức danh kia'. Theo tôi hình thức kỷ luật này tương xứng với sai phạm", ông Bình phân tích.

Đối với chị Thu, do không phải là Đảng viên nên TAND TP Sóc Trăng cũng đang xem xét xử lý kỷ luật về mắt chính quyền.

Thiên Phước

Tự xưng là cháu tướng Nhanh rồi tát vào mặt CSGT


18/11/2011 16:15:33

Khi nhận được yêu cầu dừng xe để kiểm tra, Tú lớn tiếng nạt nộ các chiến sỹ đang làm nhiệm vụ. Chưa dừng lại ở đó, Tú còn tự xưng là cháu của Trung tướng Nguyễn Đức Nhanh, Giám đốc Công an thành phố Hà Nội và lao vào tát vào mặt người thi hành công vụ rồi bỏ chạy. Ngay lập tức, Tú đã bị khống chế, đưa về trụ sở Phòng Cảnh sát hình sự, số 7 Thiền Quang để xử lý.

f
Đối tượng tự xưng là cháu Trung tướng Nhanh và tát vào mặt cảnh sát. Ảnh:TTXVN
Theo TTXVN, sự việc trên xảy ra vào khoảng 21h30 tối 17/11 tại ngã tư Xuân Thuỷ - Nguyễn Phong Sắc, Hà Nội.

Vào thời điểm này, tổ công tác đặc biệt 141, công an thành phố Hà Nội Y4/141 do Trung tá Lưu Tuấn Minh - Đội phó Đội Cảnh sát giao thông số 4 làm tổ trưởng đã phát hiện hai thanh niên đi xe máy 30X – 8487 do Nguyễn Văn Hoàn (28 tuổi, ở Đại Mỗ, Từ Liêm) điều khiển vi phạm luật giao thông, có nhiều biểu hiện nghi vấn nên tiến hành chặn giữ kiểm tra.

Trong lúc đang lập biên bản vi phạm, đối tượng đi cùng xe với Hoàn là Trịnh Ngọc Tú (31 tuổi, trú tại khu tập thể Kim Liên, Đống Đa) đã có những lời lẽ xúc phạm tổ công tác. Không những thế, Tú còn tự xưng là cháu Trung tướng Nhanh và lao vào tát mạnh vào má trái Trung úy Nguyễn Cao Thắng rồi bỏ chạy. Ngay lập tức, đối tượng bị khống chế, đưa về phòng Cảnh sát hình sự (số 7, Thiền Quang) để xử lý.

Trong đợt ra quân trấn áp tội phạm đường phố, các tổ công tác liên quân Cảnh sát hình sự, Cảnh sát cơ động, Cảnh sát giao thông đã đã bắt gặp không ít các đối tượng vi phạm ngang nhiên mạo danh, kể lể các quan hệ để "hù dọa" những người thi hành công vụ.

Đêm 22/8, tại khu vực ngã tư Hàng Khay, Tràng Thi – Lê Thái Tổ, Hà Nội đối tượng Nguyễn Chí Linh (17 tuổi, ở phường Phú Thượng, quận Tây Hồ) đã có hành vi "chống đối người thi hành công vụ". Khi bị khống chế, đối tượng này còn mạo danh con cháu cán bộ, lãnh đạo Công an Hà Nội: "Làm sao! Tôi là cháu chú Nhanh đây!" (tức Trung tướng Nguyễn Đức Nhanh, Giám đốc Công an Hà Nội).

Không để đối tượng này hung hăng thách thức, tổ công tác ngay lập tức đưa đối tượng về trụ sở Công an quận Hoàn Kiếm. Lúc này, kẻ mạo danh này vẫn còn lảm nhảm sẽ gọi điện cho "chú Nhanh" để can thiệp. Đến khi biết chẳng lừa được ai thì lẩy bẩy xin tha vì "trót dại".

Bắc Lưu (Tổng hợp)

Thái Bình Dương đang trở nên sôi động?


2011-11-18

Hoa Kỳ vừa được sự đồng ý của Úc triển khai thêm 2500 lính thủy đánh bộ tại Darwin. Hoạt động này không nằm ngoài việc kế hoạch trở lại Châu A´ của Hoa Kỳ.

RFA graphic-map Australia Gov.

Vị trí căn cứ Darwin ở Australia

Liệu việc này có gây thêm căng thẳng trong khu vực? Và việc này tác động như thế nào đối với Việt Nam? Sau đây là  cuộc trao đổi giữa Quỳnh Chi và giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng, hiện công tác tại khoa Quan hệ Quốc tế trường đại học Goerge Mason, Hoa Kỳ. 

Thế kỷ Thái Bình Dương của Hoa Kỳ

Quỳnh Chi: Thưa ông, Hoa Kỳ hiện đang chuyển trọng tâm của mình vào Châu Á, ông có nhận xét chung nào về tình hình của khu vực này hiện tại và thời gian gần đây không ạ?
GS Nguyễn Mạnh Hùng: Thời gian gần đây thì chúng ta thấy có một loạt những diễn văn quan trọng của các nhà lãnh đạo Mỹ, người ta nói là Hoa Kỳ chuyển trọng tâm vào Châu Á. Ông Obama dùng chữ "quay lại", "trở về" Á Châu. Trước hết, chúng ta thấy bà Clinton có bài "America's Pacific Century". Để trả lời những người nói là Hoa Kỳ sẽ không còn ảnh hưởng nữa, và ảnh hưởng của Trung Quốc lên cao, ảnh hưởng của Hoa Kỳ đi xuống, thì bà nói là "Không. Chúng tôi xem cái thế kỷ mới này, trong cái Thái Bình Dương chúng tôi đóng vai trò rất quan trọng". 
Đến khi ông Bộ trưởng Quốc phòng Leon Panetta đi thăm Á Châu, khi sang Nhật người ta hỏi có giữ quân Mỹ ở đây không thì ông nói Hoa Kỳ coi cái vùng này rất quan trọng.  Ông Panetta cũng coi là rất quan trọng vấn đề an ninh hàng hải, và ông nói quân đội Mỹ vẫn đóng ở đây. Rồi cái bài diễn văn mới nhất của ông Obama, một loạt diễn văn từ Hawaii sang đến bên Úc 
Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama duyệt hàng quân danh dự khi đến Úc. 16/11/2011. AFP
Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama duyệt hàng quân danh dự khi đến Úc. 16/11/2011. AFP
Châu thì cũng nói rằng ông quyết định dù cho Quốc Hội cắt giảm ngân sách thì vấn đề đó cũng không ảnh hưởng gì đến sự tăng cường hiện diện quân sự của Hoa Kỳ ở vùng Châu Á. 
Vậy thì trong vài tháng nay chúng ta đã thấy rõ là cả những nhà lãnh đạo cao cấp nhất bên ngoại giao, quốc phòng và tổng thống đều nói đến sự trở lại của Hoa Kỳ ở Á Châu và cam kết là sẽ có mặt ở đây như là một cường quốc Thái Bình Dương. Thì đó là một chuyển biến rất là quan trọng.
dù cho Quốc Hội cắt giảm ngân sách thì vấn đề đó cũng không ảnh hưởng gì đến sự tăng cường hiện diện quân sự của Hoa Kỳ ở vùng Châu Á.
TT Obama
Quỳnh Chi: Dạ vâng, như vậy là không còn nghi ngờ gì nữa, trong những năm đến thì vùng Châu Á-Thái Bình Dương sẽ là vùng trọng tâm của thế giới, nhưng mà không biết là trong quá khứ thì khu vực này đã từng trở thành cái trọng tâm của quốc tế chưa ạ?
GS Nguyễn Mạnh Hùng:Trước kia thì vùng đó là trọng tâm quốc tế của sự tranh chấp, thứ nhất là xoay quanh cuộc chiến tranh Việt Nam. Lần này thì khác hắn. Lần này nếu so với thập niên 1960, ở thế kỷ 21 này, trước kia vào thời 1990 thì người ta đã nói đến "kỷ nguyên Á Châu" khi đề cập tới Châu Á, sau đó đến năm 1997 thì cuộc khủng hoảng tài chánh nó đẩy mạnh các quốc gia trong vùng xuống vực thẳm của cuộc khủng hoảng kinh tế-tài chính thì người ta không còn nói đến cái "thế kỷ Thái Bình Dương" nữa. 
Nhưng gần đây chúng ta thấy bởi vì sự tăng mạnh của Trung Quốc, so với Châu Âu một cách tương đối thì có rất nhiều vấn đề, nhất là sau cuộc khủng hoảng tài chánh năm 2008 người ta thấy Á Châu vẫn giữ được một mức độ tăng trưởng nào đó thì người ta cho rằng đây là cái trung tâm phát triển của thế giới. Và như vậy đối với nước Mỹ thì họ nghĩ rằng nếu quay về Á Châu thì phải đạt được 2 mục tiêu, thứ nhất là mục tiêu kinh tế và thứ hai là mục tiêu chính trị và quân sự. 
Về kinh tế bên Âu Châu có nhiều vấn đề lắm và còn lâu lắm mới giải quyết được, thì như vậy nước Mỹ muốn quay lại Á Châu 
Tàu sân bay Mỹ USS George Washington dẫn đầu một đoàn tuần dương hạm tên lửa trong cuộc tập trận quân sự ở Thái Bình Dương tháng 12, 2010. AFP
Tàu sân bay Mỹ USS George Washington dẫn đầu một đoàn tuần dương hạm tên lửa trong cuộc tập trận quân sự ở Thái Bình Dương tháng 12, 2010. AFP
để buôn bán mà họ gọi tách mình ra khỏi những ảnh hưởng có thể gọi là tai hại ở Âu Châu, mà Á Châu là một trung tâm phát triển thì Mỹ có thể phát triển nhờ xuất cảng sang Á Châu.
Về kinh tế bên Âu Châu có nhiều vấn đề lắm và còn lâu lắm mới giải quyết được, thì như vậy nước Mỹ muốn quay lại Á Châu để buôn bán mà họ gọi tách mình ra khỏi những ảnh hưởng có thể gọi là tai hại ở Âu Châu, mà Á Châu là một trung tâm phát triển thì Mỹ có thể phát triển nhờ xuất cảng sang Á Châu.

Luật chơi TPP (Trans-Pacific Partnership)

Vì thế cho nên một biện pháp của chính quyền Obama là cái Trans-Pacific Partnership (TPP). Thế thì cái TPP này họ nghĩ ra là phải có luật chơi rõ ràng và được áp dụng là phải thi hành chứ không phải cái kiểu WTO mà mình có thể bỏ được. Vì thế cho nên Mỹ bảo là đối với Trung Quốc chúng tôi không loại ông ra nhưng nếu ông vào thì chúng tôi cũng chơi với ông nhưng phải có luật lệ đàng hoàng. Cái TPP này đã được thương thảo mấy năm nay rồi nhưng vẫn còn trong bản thảo thôi, nhưng bây giờ chúng ta thấy là có một số quốc gia khác cũng bắt đầu quan tâm tới cái TPP này, nhất là cái vụ ông Obama đi dự hội nghị APEC ở Hawaii thì chúng ta thấy có Canada, Mexico cũng đều nói là quan tâm đến vấn đề đó, tức là nói tóm lại là bằng lòng cái TPP này và bắt đầu thảo luận. 
một biện pháp của chính quyền Obama là cái Trans-Pacific Partnership (TPP). Thế thì cái TPP này họ nghĩ ra là phải có luật chơi rõ ràng và được áp dụng là phải thi hành chứ không phải cái kiểu WTO mà mình có thể bỏ được.
Thế thì chúng ta thấy như vậy nước Mỹ, Canada, Mexico là 3 nước thuộc khối NAFTA (North American Free Trade Agreement – Khu vực mậu dịch tự do Bắc Mỹ) cùng tham gia vào TTP thì có 2 điểm xảy ra. Thứ nhất là cái thế của TPP sẽ tăng lên vì các quốc gia Bắc Mỹ sẽ ảnh hưởng nhiều hơn, và thứ hai là bằng cả một cái khối gọi là khối mậu dịch tự do đó sang bên này thì rất là lớn, thì nếu việc đó mà thành thì đó là một khối khá lớn để cạnh tranh với những khối khác. Nói về APEC thì khối này hãy còn lỏng lẻo lắm, một là về phương diện tài chánh, còn về phương diện chính trị và quân sự thì việc lập căn cứ Mỹ ở Darwin (Úc Châu) sẽ là căn cứ Mỹ đầu tiên kể từ khi chiến tranh Việt Nam chấm dứt.
Lực lượng tàu ngầm hiện đại của Trung Quốc tại biển Đông. Source: informationdissem.net
Lực lượng tàu ngầm hiện đại của Trung Quốc tại biển Đông. Source: informationdissem.net
Nhắc lại là kể từ khi chiến tranh Việt Nam chấm dứt thì có một loạt căn cứ Mỹ bị giải thể như ở bên Phi Luật Tân, ngay cả căn cứ không quân Utapao ở Thái Lan (thực ra căn cứ này là căn cứ không quân của Thái Lan được Mỹ sử dụng như một phương tiện để dội bom trong khu vực Indochina - Đông Dương), thế thì Mỹ đã có những căn cứ đó nhưng mà sau chiến tranh Việt Nam thì Mỹ rút hết. Cho nên bây giờ thì đây là lần đầu tiên chúng ta thấy có một căn cứ mới của Mỹ ở gần Đông Nam Á hơn, còn các căn cứ kia thì ở Bắc Á (Nhật Bản và Nam Hàn), thì bây giờ ở gần Đông Nam Á hơn.
gần đây thì Trung Quốc mạnh quá và Bắc Kinh có thái độ hung hăng quá, thành ra Úc bây giờ phải quyết định rõ rệt, và Úc bây giờ phải chọn rồi là phải đứng vào liên minh của Mỹ.
Và điều quan trọng mà tôi nghĩ là chính sách ngoại giao của Úc từ xưa vẫn cứ "chơi nước đôi", như từ khi Mỹ rút đi thì Úc muốn tự mình là một phần của Châu Á. Thế nhưng chúng ta thấy trong những năm gần đây thì Trung Quốc mạnh quá và Bắc Kinh có thái độ hung hăng quá, thành ra Úc bây giờ phải quyết định rõ rệt, và Úc bây giờ phải chọn rồi là phải đứng vào liên minh của Mỹ.

Vai trò cần thiết của Mỹ tại Châu Á TBD

Quỳnh Chi: Ông vừa mới nhắc đến việc Úc đã đồng ý cho Hoa Kỳ triển khai khoảng 2500 quân ở Úc và đang có dư luận cho rằng việc này có thể tạo nên căng thẳng trong khu vực. Ông có ý kiến gì về bình luận này không ạ?
GS Nguyễn Mạnh Hùng: Cái việc tăng lên 2500 quân thì cũng còn lâu mới giải quyết. Sang năm tới thì cũng mới chỉ có 250 quân thôi, tức là nó có tính cách biểu tượng thôi, chứ chưa đến giai đoạn 2500 quân như người ta nghĩ. Nhưng mà 2500 quân thì cũng còn quá nhỏ so với căn cứ Utapao ngày xưa, thành ra như vậy tôi không nghĩ nó là chỉ dấu để cho Mỹ nói là "Chúng tôi có căn cứ và chúng tôi có sự hiện diện ở vùng Đông Nam Á này". Thế còn vấn đề đặt ra Mỹ vấn nói là "Chúng tôi 
Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng, hiện công tác tại khoa Quan hệ Quốc tế trường đại học George Mason, Hoa Kỳ. RFA
Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng, hiện công tác tại khoa Quan hệ Quốc tế trường đại học George Mason, Hoa Kỳ. RFA
không có ý định gì vây Trung Quốc cả". Về phần Trung Quốc, dĩ nhiên là họ phải phản ứng. Thế nhưng đại đa số các quốc gia ở Châu Á, theo tôi nghĩ, họ ủng hộ sự hiện diện của Mỹ. Cho nên, nó tùy thuộc vào thái độ của Trung Quốc. Tuy nhiên, tôi nghĩ là cái này có lẽ nó sẽ làm giảm bớt căng thẳng bởi Trung Quốc sẽ có thái độ tương đối mà tôi nghĩ là Trung Quốc sẽ bớt hiếu chiến hung hăng hơn.
Tôi nghĩ nó rất là có lợi cho sự ổn định ở vùng đó, kể cả Trung Quốc cũng công nhận là sự hiện diện quân đội Hoa Kỳ tạo ra sự ổn cố trong vùng. Tôi nghĩ về phương diện ổn cố đó thì nó có lợi là bởi vì một phần nào nó cũng làm cho Trung Quốc bớt thái độ hiếu chiến hung hăng đi và giảm nhiều chuyện có thể gây ra căng thẳng
Quỳnh Chi: Dạ vâng, nhân việc ông vừa nhắc đến một số nước Á Châu đồng ý với quyết định này của Hoa Kỳ thì xin phép cho Quỳnh Chi được trình bày thêm. Theo như báo chí của buổi sáng hôm nay thì có một số chiều hướng khác nhau, thí dụ như Philippines, phía Úc và phía Hoa Kỳ là hoàn toàn ủng hộ việc này, trong khi đó thì Singapore, Indonesia và Trung Quốc lên tiếng dè dặt về vấn đề này. Vậy không biết liệu việc này có tạo ra sự phân cực trong các nước Á Châu không ạ?
GS Nguyễn Mạnh Hùng: Tôi không nghĩ như thế bởi vì thứ nhất là Singapore, chính sách ngoại giao của nước này rất là thực tế, không có tính cách ý thức hệ gì cả. Singapore từ lâu vẫn nói là Trung Quốc và Mỹ không nên đánh nhau, nhưng mặt khác Singapore vẫn đề phòng Trung Quốc vì thế nước này đã để cho tàu chiến của Hoa Kỳ bỏ neo ở hải cảng Singapore rồi, và nước này liên hệ quân sự với Mỹ rất là chặt chẽ rồi. Cho nên tôi nghĩ kiểu tuyên bố dó của Singapore chỉ là một lối nói ngoại giao thôi chứ trong lòng thì cũng muốn như vậy (muốn Mỹ lập căn cứ quân sự ở Úc) nhưng mà không muốn xảy ra đụng độ thôi, song rất muốn có sự hiện diện của Mỹ.
Quỳnh Chi: Thế thì việc triển khai quân sự này của Hoa Kỳ ở Úc có lợi hay hại như thế nào đối với thứ nhứt là quốc tế, và thứ hai là đối với Việt Nam, thưa ông?
GS Nguyễn Mạnh Hùng: Tôi nghĩ nó rất là có lợi cho sự ổn định ở vùng đó, kể cả Trung Quốc cũng công nhận là sự hiện
Bà Ngoại Trưởng Mỹ Hillary Clinton thăm  hàng không mẫu hạm Fitzgerald hiện đang ghé thăm Philippines. AFP
Bà Ngoại Trưởng Mỹ Hillary Clinton thăm hàng không mẫu hạm Fitzgerald hiện đang ghé thăm Philippines. AFP
diện quân đội Hoa Kỳ tạo ra sự ổn cố trong vùng. Tôi nghĩ về phương diện ổn cố đó thì nó có lợi là bởi vì một phần nào nó cũng làm cho Trung Quốc bớt thái độ hiếu chiến hung hăng đi và giảm nhiều chuyện có thể gây ra căng thẳng về sau này. Tôi nghĩ phần lớn đó là lợi hơn là hại.
Quỳnh Chi: Về phía Việt Nam thì cũng góp phần nào đó kềm hãm cái sự gọi là hung hăn của Trung Quốc?
GS Nguyễn Mạnh Hùng: Việt Nam thì dĩ nhiên cũng là đứng giữa thôi. Thế nhưng mà Việt Nam, theo tôi, vì cái quyền lợi của đất nước dĩ nhiên là muốn có sự hiện diện của Mỹ rồi, bởi vì chỉ có Mỹ mới là đối lực quan trọng nhất và thực tiễn nhất thôi; còn những hệ thống khác như là ASEAN thì không phải là đối lực của Trung Quốc.
Trung Quốc tiếp tục tăng cường quân sự và tiếp tục thi hành những chính sách của họ trong vùng Đông Nam Á. Sự hiện diện quân sự của Hoa Kỳ và sự cam kết của Hoa Kỳ có thể - tôi nói là "có thể" thôi- có thể tạo ra một thế quân bình nào đó thuận lợi cho các nước bé
Quỳnh Chi: Xin phép cho Quỳnh Chi được nhắc là cũng đừng quên rằng mình luôn luôn không muốn lệ thuộc vào một quốc gia nào khác. Không biết cái việc mình muốn có sự hiện diện của Mỹ ở khu vực này thì có phải là gây nên sự lệ thuộc của mình hay không, thưa ông?
GS Nguyễn Mạnh Hùng: Tôi không thấy đi vào một liên minh nào là lệ thuộc. Việt Nam với Mỹ đi vào liên minh quân sự thì còn xa lắm, nhưng mà siết chặt quan hệ quân sự thì không phải là lệ thuộc. Bao nhiêu các nước khác, ngay cả nước Pháp và nước Mỹ trong thời De Gaule thì cũng độc lập lắm chứ có lệ thuộc đâu. Thành ra cái việc liên hệ quân sự với nước khác thì không có phải là mình mất đi sự độc lập của mình.
Quỳnh Chi: Một câu hỏi cuối, thưa ông. Trở lại việc Hoa Kỳ triển khai 2500 quân ở Úc, ông có cho rằng việc này làm cho Trung Quốc tăng cường khả năng quân sự của mình không, và liệu việc này có thể gây nên cuộc chạy đua vũ trang trong khu vực không ạ?
GS Nguyễn Mạnh Hùng: Tôi nghĩ việc chạy đua vũ trang thì đã xảy ra rồi. Thế còn điểm thứ hai thì tôi nghĩ là ảnh hưởng rất ít bởi Trung Quốc đương có chương trình hiện đại hóa quân đội thì họ tiếp tục chứ không có bỏ đâu, thành ra tôi không nghĩ là nó có ảnh hưởng bởi vì chuyện đó đã xảy ra rồi.
Quỳnh Chi: Có nghĩa là Trung Quốc vẫn đang tăng cường quân sự?
GS Nguyễn Mạnh Hùng: Vâng. Chắc chắn. Họ tiếp tục tăng cường quân sự và tiếp tục thi hành những chính sách của họ trong vùng Đông Nam Á. Sự hiện diện quân sự của Hoa Kỳ và sự cam kết của Hoa Kỳ có thể - tôi nói là "có thể" thôi- có thể tạo ra một thế quân bình nào đó thuận lợi cho các nước bé, bởi khi mà có sự quân bình quyền lực thì các nước bé thở được.
Quỳnh Chi: Một lần nữa, xin cám ơn GS Nguyễn Mạnh Hùng.

Theo dòng thời sự:

Hà Nội một sáng đầu đông

 



 


Posted on 18/11/2011
 
 
Trần Sơn (danlambao) Sáng đầu đông Hà Nội, hôm nay sao mà buồn đến ra riết. Mới sáng sớm, khí trời còn lành lạnh, làn sương nhẹ vẫn giăng trên phố, người ra đường choàng thêm tấm áo đông xuân. Vậy mà đến chưa đến 8 giờ, trời đã oi lắm. Cái khô, cái ngột của cuối thu, đầu đông đến "gây' người. Xe, người đã đổ ra phố nhộn nhạo lắm, giăng như mắc cửi.
 
Nhưng cái nhộn nhạo của Hà Nội sáng nay không thể nhòa đi được hình ảnh 3 người phụ nữ, một già, hai trẻ, trong tấm áo màu đen, chầm chậm đi trên phố. Trên tay họ là di ảnh người quá cố, là hình ảnh cha, chồng họ trong cơn hấp hối giã biệt cõi đời. Di ảnh của những oan hồn.
 
Họ đi chầm chậm.
Họ đi chầm chậm.
Người hàng phố lặng đi khi họ đi qua.
 
Mọi câu chuyện dở dang bên chén trà sáng bỗng dưng bặt lại. Ánh mắt dõi theo đến xót lòng. Một đám tang đi qua cũng chưa bao giờ làm họ xót xa đến thế.
 
Con bé kia là ai? Có phải con ông Tùng dưới Trần Khát Chân đấy không? Ừ đúng rồi, trên tay nó cầm cái ảnh ông Tùng kia kìa. Hình như con bé tên Tiến thì phải, khổ thân nó. Một mẹ hai con chơ vơ.
 
Thế hai người đàn bà kia là ai ý nhỉ? Tức thì một tiếng ai đó chen vào: Có biết vụ Nguyễn Công Nhật ở Đồng Nai không? Biết! Thì đấy! mẹ và vợ nó đấy. Trời, có phải vụ gạ tình đấy không. Khốn nạn! Chồng người ta nó đánh chết, vợ người ta nó rủ đi nhà nghỉ. Thằng nào rủ? - tiếng ai đó chen vào. Thì thằng công an điều tra viên chưa ai.
 
Người hàng phố cứ xì xào như thế, lan theo mỗi chân họ bước qua từng góc phố.
 
Họ vẫn lầm lụi bước đi. Họ đi đòi công lý.
 
Công lý ở cái xứ này? Nhìn cảnh ba người đàn bà đi trên phố, sao mà nghe chua xót đến thế.
 
Họ dừng lại giữa phố Yết Kiêu, nơi có cái trụ sở của cái bộ "còn đảng còn mình", nơi đào tạo ra những thủ phạm giết chồng, giết cha họ. Họ đứng lặng lẽ trước cánh cổng, bên kia đường.
 
Lúc này, nhiều xe dừng lại, san xẻ với họ nỗi đau oan khuất. Rồi những chiếc xe lại tất tưởi ra đi, lao vào cuộc mưu sinh.
 
Bên kia đường, những đồng đội, đồng chí của thủ phạm giết cha họ, chồng họ vẫn ra, vẫn vào, không một cái nhìn cảm thông, không một lời an ủi.
 
Rồi họ lại ra đi, bước chân chầm chậm dọc theo hè phố. Họ dừng lại nơi có có cái khẩu hiệu có lẽ to nhất Việt Nam "Tất cả vì dân giàu, nước mạnh xã hội công bằng, dân chủ,văn minh". Họ đứng im như vậy, mẹ già nhòa lệ, hai cô gái- một mất chồng, một mất cha, mắt nhìn thẳng, môi gằn lại. Giữa quảng trường có cái Cung mang tên Hữu nghị Việt-Xô, lúc này một vòng tròn vây quanh lấy họ. Những ánh mắt ái ngại, những lời nói cảm thông trao cho họ, những lời nói phẫn uất, nghèn ngẹn.
 
 
Tiếng ai đó bảo "Thôi chị em mình đi đi, không lại chật đường, họ lại ra giải tán bây giờ". Họ lại lầm lũi bước đi dọc theo hè phố. Sau họ, là một người phụ nữ, cũng nỗi xót xa, có lẽ chỉ có người phụ nữ mới hiểu: Chị Nga, dưới Nam Định lên, bồng con đi theo.
 
Cái đám người nhỏ nhoi ấy dừng chân lại trước cánh cổng Tòa Án "Nhân Dân". Hai cánh cửa sắt đóng im ỉm đến ghê sợ. Đáng lẽ sáng hôm nay đây, ngày 17 tháng 11 năm 2011 cánh cửa này phải mở ra cho công lý được thực thi. Nhưng nó vẫn đóng.
 
Họ lại chầm chậm lê gót đến trước cánh cổng Phòng Tiếp Công Dân của Viện Kiểm Sát. Nào có ai tiếp họ. Họ lại đứng chờ trên hè phố, mắt thất thần hướng ra đường. Rồi người qua dường dừng lại, rồi ánh mắt cảm thông, rồi những lời chia xẻ...
 
Họ lại ra đi, vẫn những người phụ nữ cô đơn đến não lòng trong cõi nhân gian này, họ đi tìm công lý.
 
Ôi sáng Hà Nội một ngày đầu đông, giữa cuộc đời ồn ã này sao có những cảnh cùng cực đến thế.
 
Tôi đã đi qua những nỗi đau của bản thân, tôi đã chứng kiến cái chết của người thân nhất cuộc đời mình, tôi đã chứng kiến nỗi đau của bạn bè. Tôi đã từng nghe tiếng than khóc của hàng trăm người nơi chốn đổ nát giữa thành phố NewYork ngày 11/9 năm 2001, hàng ngàn người sau trận sóng thần đảo Sumatra năm 2004, và cũng hàng ngàn người than khóc sau trận động đất Haiti tháng Giêng, năm ngoái. Nhưng sáng nay, một ngày đầu đông Hà Nội, cái đau của tôi, của một người chưa từng quen biết nhưng người phụ nữ oan ức kia, đau đến xé ruột. Đau mà không khóc cho được, không nói cho được cho ai hay.
 
Khi tôi viết xong những dòng này, Hà Nội trở lạnh về đêm, mấy cây hoa sữa đầu phố cũng thôi ngào ngạt. Lại một đêm mất ngủ với những ý nghĩ vẩn vơ: Đêm nay những người phụ nữ khốn khổ kia sẽ đi về đâu.
 
 
Trần Sơn (danlambao)

 

Vìdeo trực tiếp từ Paltalk: Diễn Đàn Chính Trị Tranh Luận Dân Chủ

Video#2 : DienDan ChinhTri TranhLuan DanCHu - Live from PalTalk

Log In Paltalk: DienDan_ChinhTri_TranhLuan_DanChu

Liberty