TUYÊN NGÔN LẠC HỒNG
Nam quốc Mộc Tinh chấn Lạc Hồng
Vận thiên khí hội kiến hòa nhân
Chấn đạo quốc hưng bình thiên hạ
Ngoại quốc lân bang kính phục giao.
Trần Đông Chấn

Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát - La Meurtrissure

Search This Blog

Friday, April 13, 2012

Bún cháo "chửi" : "Văn hóa"của Hà Nội XHCN?

Người Hà Nội bây giờ "dễ tính" và "cam chịu" quá nên mới đến mức đi ăn phải chịu nhục vì chửi, sáng ra đi chợ bị chửi, vào cơ quan không được việc bị chửi, đến cơ quan y tế, công quyền cũng bị chửi, đi trên đường bị chửi té tát thậm chí có thể gây chiến tại chỗ…


Muôn kiểu chửi

Anh Nguyễn Văn An (lập trình viên máy tính của công ty phần mềm CNC, Hà Nội) có kể lại việc làm gây bất bình của chủ quán họ "vô học". Anh bức xúc "chúng hành xử với thượng đế như là bọn du côn, bất cần đời ấy". Sự việc bắt đầu từ cô gái người Sài Gòn ra Hà Nội công tác khi rẽ vào một quán bún chả ven hồ Trúc Bạch ăn khi tính tiền thì cô này bị "lấy đắt gấp đôi" vì trót để lộ mình là người Sài Gòn.

 Khi cô gái thắc mắc về giá cả đắt thì được chủ hàng phán "ngồi ăn chỉ biết ăn đứng lên là phải tính tiền có gì phải thắc mắc nhiều". Bất bình quá, anh An lao ra vạch mặt việc bắt chẹt khách Sài Gòn thì bị chủ quán quát đến hãi "thằng nhãi này, mày muốn gì hả định làm anh hùng rơm chắc", "còn không mau cuốn xéo đi".

Vì cũng nóng tính nên máu liều của anh nổi lên, hai bên đôi co dữ dội với nhau. Đến khi hỗn loạn, ông chủ quán này đã cầm dao ra dọa "mày còn muốn sống không?". Bó tay với kiểu làm ăn này, anh An "sợ chừa đến già" với kiểu chủ quán bún chửi du côn này.

Quán bún "chửi"

Anh Đình Việt (sinh viên ĐH Kinh tế quốc dân) ở trọ khu Cầu Giấy còn bức xúc "thích thì chửi bới đủ trò, thích thì đánh nhau vì mấy số điện, vài đồng tiền nước bọn chủ nhà trọ là một lũ khát tiền cả". Anh Việt vừa nói, vừa nghĩ đến vụ hôm trước bị chủ nhà trọ đuổi giữa đêm. Việt kể, ông chủ trọ này là một con nghiện bài bạc, rượu chè, gái gú …mỗi khi thua bạc có khi cả xóm sẽ bị đuổi ngay giữa đêm.

Cách hành xử vô đạo đức của tên chủ trọ đã khiến Việt phải lang thang suốt đêm tìm phòng trọ mới trong thời tiết vô cùng lạnh giá của mùa đông. Đối với chủ trọ quái ác này, việc đuổi sinh viên ra đường giữa đêm là một thú vui để giải stress mỗi khi thua bạc, nhìn thấy sinh viên lầm lũi dọn đồ trong đêm là "hắn cười khoái trá rất vô nhân tính"- Anh Việt tố cáo.

Anh Việt còn cho biết, rất nhiều sinh viên còn lâm vào hoàn cảnh trớ trêu hơn đó là bị chủ nhà đánh và đuổi đi. Với uy thế nhà cao cửa rộng, các chủ trọ thường xuyên quát mắng, chửi bới, thậm chí có chủ trọ còn có nguyên tắc bất di bất dịch "nói không nghe thì phải đánh". Nếu không tin, thì các bạn có thể đến khu trọ HITC, Xuân Thủy, HN để nghe những câu chửi mắng, quát tháo tục tĩu như cơm bữa từ những chủ trọ giữa thủ đô.

Chị Thu (công nhân ở trọ nhà ngõ 233, Xuân Thủy) có cho biết "toàn lũ vô học khát tiền, suốt ngày chửi bới nọ kia kiếm cớ để thu thêm tiền". Chả là chị Thu ôm trước đã phải đóng nguyên văn tiền nhà một tháng mà không được ở nên chị rất bức xúc. Nếu như không đóng chị sẽ bị cả nhà chủ gần hơn 10 người chửi té tát và dùng vũ lực uy hiếp. Nghĩ đến cảnh ở trọ đất Hà Nội, nhiều lần chị vẫn còn ngao ngán đến tận cổ với cách hành xử vô văn hóa này.

Hầu hết người Việt đều có tâm lí của những người dân "làng Vũ Đại ngày ấy" lầm lũi ăn bát phở mà bà chủ quán không ngừng văng tục, chửi thề và cổ súy rằng "chắc không chửi mình" và "cứ ăn thôi miễn là no làm việc gì cũng được".

Nhiều khi tôi nghĩ sao một số người Hà Nội bây giờ giỏi thế có thể chịu được "miếng ăn là miếng nhục" đặc biệt thói quen dễ dãi trong ăn uống đã khiến các quán ăn bẩn tung hoành trên đường phố một cách ngang nhiên.

Thậm chí, dù người chủ nhà có ghê ghớm chửi đánh một ai trong xóm trọ thì những người ở cùng chỉ biết thở dài mà không lên tiếng bênh vực dù người đó có đúng đi chăng nữa.

Hầu hết đều có tâm lí rằng "không động đến quyền lợi của mình thì thôi" vì vậy những nhà trọ kiểu này vẫn tác quái khắp thủ đô. Văn hóa nhẫn nhục của một số người Hà Nội giỏi đến thế là cùng?!

Khách "được" ăn giày vào mặt

Có lần được chứng kiến, một vị khách bị tên chủ quán bún ốc đuổi đánh giữa đường và ngay sau đó được ăn ngay cả một cái giày vào mặt. Anh Thắng (Nguyễn Khánh Toàn, Cầu Giấy) cho biết "vị khách Sài Gòn đó chắc hoảng đến già, không dám bước chân ra Hà Nội vì đi ăn bún mà được ăn ngay cả một cái giày".

Anh Thắng kể, hôm đó một vị khách bước vào quán bún ốc ở Nghĩa Tân, vị khách này liên miệng kể về quán ăn Sài Gòn lịch sự và đồ ăn ngon hơn ở Hà Nội nhiều.

Bỗng chủ quán đang thái thịt quay lại mắng "Thế thì cút vào Sài Gòn mà ăn ra đây vào quán tao làm gì". Vị khách này choáng váng, tức giận và lên tiếng đáp lại ông chủ quán. Kết quả là vị khách bị người chủ quán cho ngay cái giày vào mặt. Có lẽ người chủ quán muốn để một kỉ niệm nhớ đời ở Hà Nội cho anh chàng người Sài Gòn tự hào về quê hương mình.

Chuyện người Hà Nội quá quen với đủ kiểu chửi, quát mắng của các chủ hàng quán xá và "lầm lũi" ăn vì "nghĩ có động đến mình đâu" đã tạo ra một thứ văn hóa mới là văn hóa chửi bới. Nhiều người Sài Gòn rất sợ ra Hà Nội, vì không quen với cách ăn uống và hành xử của các chủ quán xá. Thậm chí khi nhận được lệnh công tác ra Hà Nội một tháng có người Sài Gòn còn giả vờ ốm để không phải ra đây thưởng thức trọn văn hóa chửi.

Anh Văn, một người Sài Gòn ra công tác ở Hà Nội hơn một tháng chia sẻ "tôi đã được thưởng thức trọn thứ được gọi là văn hóa chửi bới, văng tục ở quán ăn hàng ngày". Hơn một tuần nay la cà quán xá, anh Văn cho rằng "người Bắc ăn bẩn quá! Muốn có vịt quay phải đợi bà chủ vào nhà vệ sinh lấy vịt ra mới có". Vì chật chội nên nhiều hàng quán để vịt ngổn ngang trong nhà vệ sinh là có thật.

Anh Văn kể "những bạn bè của tôi sợ ra Hà Nội lắm, mỗi lần ra là mỗi lần kinh sợ có người cạch đến già không dám ra thủ đô chỉ vì người Hà Nội mới bây giờ ghê ghớm, chua ngoa và thiếu văn hóa với thượng đế quá". Đặc biệt, nhiều người Sài Gòn đi ăn hàng quán ở Hà Nội có thể bị bắt chẹt trả gấp đôi, gấp ba gây bức xúc.

Trên thực tế, nhiều người ở các tỉnh miền Nam ra Hà Nội đã "một đi không trở lại" với thủ đô chứ đừng nói gì đến khách du lịch nước ngoài.

H.B
 

Wednesday, April 11, 2012

Những món ăn người Việt cũng 'chùn đũa'

Không chỉ du khách nước ngoài mà thực khách Việt đôi khi cũng phải cân nhắc rất nhiều trước khi quyết định thưởng thức các món tim rắn, đuông tắm mắm, bò cạp chiên hay trứng vịt lộn…

Tim rắn

Rất khó để nuốt trôi quả tim đang phập phồng.

Được truyền miệng như món "ông dùng bà khen", món ăn chơi này từ lâu thuộc dạng quý trong giới các quý ông. Song mỗi con rắn chỉ có một quả tim và phải uống cùng rượu ngay khi vừa mổ nên phần quý nhất này thường thuộc về người có tiếng nói "trọng lượng" nhất trong bữa tiệc.

Có điều những ai từng tham gia buổi tiệc tim rắn đều không khỏi rùng mình trước hình ảnh người đầu bếp dùng dao rạch một đường trên thân rắn, rồi hất quả tim bé xíu còn phập phồng vào đĩa hay chén rượu để sẵn bên cạnh. Cùng cái cảm giác gai người khi mùi tanh của máu hoà cùng vị cay của rượu cùng hình ảnh một trái tim còn sống đang trôi từ từ qua cuống họng.

Đuông tắm mắm

Là một loại sâu trong đọt cây dừa, đuông luôn được giới sành ăn đánh giá cao về độ giòn, vị béo ngậy, thơm lừng độc đáo. Song đó là với món đuông chiên giòn hay xào tỏi, riêng đuông tắm mắm không phải ai cũng dám thưởng thức.
Tạo hình của món ăn không đáng ngán bằng bảng hướng dẫn sử dụng.

Này nhé, sau khi gọi món, bạn sẽ được dọn ra một đĩa nước mắm nổi bật những lát ớt đỏ và những con đuông màu trắng sữa đang co duỗi. Tiếp đó, bạn dùng đũa gắp một con, bỏ vào miệng. Đừng cắn vội mà hãy để nó "vẫy vùng" trong miệng, cảm nhận những cái lông nhỏ xíu trên lưỡi, cái đau nhẹ bởi cặp càng, những cái nhúc nhích rất khẽ. Sau đó, rê nhẹ tới giữa hai hàm, cắn một phát. Khi tiếng bụp vang lên, nước từ trong con đuông tràn ra, đẫm cả lưỡi, ngập chân răng, béo ngập, thơm lừng. Chép miệng vài cái để cái ngon, vị ngọt, béo của đuông thấm vào cổ…

Bản mô tả sống động ấy khiến nguời từng trải đến đâu cũng "rụt cổ", có điều nếu ai mạnh tay chén đến con thứ ba thì sẽ đâm ghiền cái ngon lạ của loại sâu dừa này.

Thịt chó

Luôn tạo ấn tượng mạnh về độ khủng khiếp với các du khách nước ngoài, nhất là những người đến từ các nước châu Âu, song từ xưa đến nay, loại thịt này luôn được xưng tụng như một món ăn nhiều chất đạm và các món từ thịt chó như nấu đậu, hấp, nướng, dồi luôn là món ăn yêu thích của nhiều người Việt, thậm chí cả du khách nước ngoài.
Những ai không thích "cờ tây" thường ghét luôn mùi của lá mơ.

Thế nhưng, không phải thực khách Việt nào cũng vui vẻ khi nhận được lời mời "chén" thịt chó". Có rất nhiều lý do người ta không thưởng thức nó, song nguyên nhân chủ yếu thường là do kỷ niệm đẹp hay sự ám ảnh nào đó gắn với loài vật trung thành này.

Chị Hương, nhà ở Lâm Đồng kể: "Lúc nhỏ tôi cũng thấy ngon khi thưởng thức các món ăn được chế biến từ thịt chó, nhưng năm học lớp 2, một lần tôi nằm mơ thấy chú chó mà các ông anh tôi làm thịt lúc chiều đứng ngay cửa, vẫy đuôi vui mừng nhưng nhất quyết không chạy đến dù tôi có gọi cỡ nào. Tỉnh giấc, nghĩ tới việc lúc chiều vui vẻ thưởng thức món ăn làm từ thịt của con vật gắn bó với mình một thời gian, tôi vừa thương nó vừa giận mình. Từ đó, tôi nhủ với lòng không ăn loại thịt này nữa ".

Trứng vịt lộn
Trứng vịt lộn hiền hoà và hấp dẫn trong mắt người thích ăn...

Song không kém kinh dị trong mắt những người không thích.

Cũng thuộc nhóm món ăn kinh dị với người nước ngoài khi tới thăm hay nhắc đến Việt Nam, song so với thịt chó, món ăn vặt này phổ biến hơn, được bày bán rộng rãi hơn nhờ sự tiện lợi và giá thành rẻ.

Nhưng nếu nghĩ rằng vì những lý do trên mà ai cũng hoan hỉ khi được rủ đi "măm" trứng vịt lộn thì không hẳn đã đúng. Khác với thịt cầy, lý do chủ yếu của việc không thích đưa không thuộc phạm trù yêu thương hay ám ảnh, mà chỉ là cảm thấy ghê ghê khi cắn vào con vịt bé tẹo nhưng đã mọc đủ lông và phát triển tất cả các bộ phận. Bên cạnh đó là nỗi lo về an toàn thực phẩm với thông tin nếu sau khi trứng ra lò, không có thương lái đến mua, chủ cơ sở sẽ luộc chín trứng trước, việc đó đồng nghĩa khi tới tay người dùng, không ai biết được trứng đó đã luộc bao nhiêu ngày.

Dế, bò cạp, nhộng, nhộng ong
Món bò cạp tẩm bột chiên giòn hấp dẫn nhưng không phải ai cũng có gan thưởng thức.

Các món ăn được chế biến từ dế, bọ cạp, nhộng ong ban đầu xuất phát từ việc thấy phí nguyên liệu có sẵn, rồi thấy ăn "cũng được, cũng lạ", món ăn ấy dần trở thành đặc sản địa phương, cuối cùng theo dân sành ăn lan sang các tỉnh, thành khác. Tuy vậy, với những thực khách yếu bóng vía, việc rủ được họ đến quán chuyên bán những thứ này đã là một thử thách, đừng nói đến việc thưởng thức hay cảm nhận.

Có điều nếu thử một lần "nhắm mắt bịt mũi mà ăn", bạn sẽ cảm nhận được vị thơm, ngon của dế, cái béo ngậy của nhộng ong hay cái giòn tan, đã miệng của món bò cạp chiên giòn.

Cá sấu, đà điểu, kangaroo

Các loại thịt này chỉ được những thực khách thích khám phá món lạ hay giới trẻ luôn tò mò với cái mới đón nhận. Riêng với đại bộ phận những người lớn tuổi, dù ở quê hay thành phố e dè bởi dường như các loại thịt này luôn ẩn chứa nỗi bất an về một thứ thịt "ăn vào không biết có chuyện gì xảy ra".
Nếu khéo chế biến, bạn sẽ cảm nhận được cái ngon độc đáo của thịt đà điểu.

Cách duy nhất để cho các "lão tướng" chịu nhấm nháp món ăn này thường là phương án "đánh lận con đen", nghĩa là sau chế biến thành món ăn thì báo lên là được làm từ loại thịt quen thuộc. Có một điều là cũng như các loại khác, thịt đà điểu, cá sấu hay kangaroo cũng có những phần ngon và không ngon, tiêu biểu như phần thịt ở đuôi hay phần thịt ở chân cá sấu ngon hơn phần thịt ở thân.

(Theo Zing/Infonet)

Tuesday, April 10, 2012

Tan tác gia đình vì “cơn bão“ xuất khẩu lao động

Tan tổ ấm vì "cơn bão" xuất khẩu lao động

Nhiều tỷ đồng của người xuất khẩu lao động gửi về. Những biệt thự hoành tráng mọc lên giữa làng quê xa xôi và các ông chủ, bà chủ sống trong đó lắm kẻ có tiền đâm "rửng mỡ" bồ bịch khiến tổ ấm bị phá vỡ, dẫn đến nhiều đứa trẻ bơ vơ, thiếu thốn tình cảm…

Từ "cơn sốt" xuất khẩu…

Đến xã Minh Tân, Phù Cừ, Hưng Yên đâu đâu cũng thấy người ta bàn tán về chuyện xuất khẩu lao động (XKLĐ). Nhờ XKLĐ mà nhiều biệt thự lộng lẫy tưởng chỉ có ở thị trấn, thị xã hay thành phố, thì nay đã chễm chệ đậu ở… Minh Tân. Chuyện bắt đầu từ năm 1999, khi làng quê này chỉ có vài người ở nước ngoài gửi tiền về, những gia đình đó bỗng nhiên được coi là tỉ phú. Thế rồi người trước kéo người sau, người sau giới thiệu cho người sau nữa, bố "cõng" con, anh "cõng" theo em...

Nhiều nhà cao tầng mọc lên giữa làng quê.
Ông Hoàng Văn Hay - Chủ tịch UBND xã Minh Tân cho biết: "Năm 2005 là năm cao trào, do người dân thấy đây là hình thức tốt để phát triển kinh tế. Tất nhiên, khi tư vấn chúng tôi cũng đã nói đến những rủi ro có thể xảy ra cho người dân hiểu cặn kẽ. Quả thật, đó là thời gian người dân ra đi ồ ạt, nhà nhà đi XKLĐ. Có gia đình ba người đi, còn gia đình hai người đi thì khá nhiều…".

Nhiều gia đình coi chuyện đi nước ngoài vừa là danh dự, vừa là cách thức làm giàu nên sẵn sàng vay mượn khắp nơi để chạy chọt cho công việc hanh thông. Các nước như Hàn Quốc, Nhật, Indônesia… trở thành "miền đất hứa" mà người Minh Tân hướng đến. Chẳng ít ông bố bà mẹ đã bắt con cái bỏ học sớm để "tống" ra nước ngoài làm giàu.

Đến "bão làng"

Ác nghiệt thay, chính trào lưu làm giàu ở xứ người của Minh Tân đã khiến không ít gia đình lâm vào bi kịch, đó là tổ ấm tan vỡ, vợ chồng chia ly, tan tác.

Ở thôn Tần Tiến, có một nghịch cảnh đau lòng khiến vợ chết thảm, chồng ngồi tù cũng vì XKLĐ gây ra. Năm 2003 chị Trần Thị Cúc "theo tiếng gọi của đồng tiền" đã đi Malaisia làm ăn, để lại chồng và hai con. Chị Cúc chăm chỉ làm ăn và thường xuyên gửi tiền về để chồng nuôi con nhỏ.

Trong thời gian chị ở nước ngoài, Nguyễn Văn Liệu - chồng chị đã có quan hệ tình cảm bất chính với chị Vũ Thị Luật cùng thôn. Buồn hơn, Luật lại là em họ của chị Cúc. Luật cũng đã có chồng đang XKLĐ tại Hàn Quốc. Dù có nghe phong thanh về mối quan hệ của hai người nhưng chị Cúc vẫn không tin, cho là thiên hạ đặt điều.

Giữa năm 2006, chị Cúc về nước. Toàn bộ số tiền có được, chị đem sửa sang nhà cửa và mua một trang trại. Đây cũng là lúc chị nhận ra bộ mặt thật của chồng. Nhiều lần theo dõi, chị Cúc đã bắt quả tang chuyện ngoại tình giữa chồng mình và em họ. Chị lựa lời khuyên bảo chồng nhưng chỉ nhận được những trận đòn thừa sống thiếu chết.

Bà Vũ Thị Chăm - mẹ của Liệu cũng nhiều lần khuyên con, nhưng đều bị con trai vùng vằng cãi lại. Sau mấy đêm Liệu đánh vợ chết đi sống lại thì đêm 15/11/2007, gã đã cướp đi mạng sống của vợ mình. Trước cơ quan điều tra, Liệu khai động cơ giết vợ là vì người tình. Với tội ác của mình, Liệu phải lĩnh mức án 20 năm tù giam. Hai đứa con của Liệu trở thành trẻ mồ côi, giờ đang được bà nội chăm sóc.

Nỗi sầu muộn của bà Chăm khi mất con dâu.

Thôn Tần Tiến còn nhiều nghịch cảnh đáng buồn nữa, trong đó có ba người đàn ông vì đau buồn, uống rượu mà chết. Những cái chết này được người dân cho biết, đều vì vợ đi nước ngoài và bỏ rơi chồng dù người chồng có tha thiết hàn gắn đến mức nào.

Trường hợp anh Vũ Văn Thương cũng vậy, giờ anh luôn trong tình trạng như người mất hồn do buồn vì vợ ruồng rẫy khinh thường. Theo trào lưu của làng, cũng vì thương vợ sức khỏe yếu nên anh đã cố gắng chạy vạy bằng được cho vợ đi XKLĐ. Ai ngờ, khi có tiền trở về vợ anh lại chẳng thèm nhìn mặt anh và đứa con đang bị bệnh máu trắng.

Không thể phủ nhận những lợi ích mà XKLĐ mang lại. Nó đã giúp nhiều làng quê xóa đói giảm nghèo, trở nên sáng sủa, tươi đẹp điển hình như Minh Tân. Thế nhưng cạnh đó, những hậu quả của nó cũng đang hiển hiện trước mắt vì người trong cuộc ham làm giàu mà không nghĩ đến những hậu quả lâu dài, vì kiếm tiền mà quên gia đình, bỏ rơi con cái.

"Cơn bão" XKLĐ đâu chỉ hoành hành xã Minh Tân mà đã quét qua nhiều làng quê ở Thái Bình, Thừa Thiên Huế, Bắc Giang… và đã có biết bao nhiêu gia đình tan vỡ, bao nhiêu đứa trẻ bơ vơ, khóc lóc, ai oán. Nguyên nhân đến từ hai phía chứ chẳng riêng ai. Điều này cho thấy trong cuộc sống gia đình việc biết điểm dừng để giữ mình khỏi sa ngã là rất quan trọng. Bởi nếu giàu có mà không còn hạnh phúc, vợ chồng chia ly, con cái bơ vơ thì cái sự giàu có ấy hẳn còn ý nghĩa gì?

(Theo PLVN)

Saturday, April 7, 2012

Dòng dõi vua Lý từ Hàn Quốc về dự hội Đền Đô

Dòng dõi vua Lý từ Hàn Quốc về dự hội Đền Đô

Sáng nay, 5/4, hội Đền Đô (Bắc Ninh) – nơi thờ tám vị vua triều Lý khai mạc. Hàng ngàn người dân về dự, trong đó, có nhiều người thuộc dòng dõi "vương công, quý tộc".


Hàng ngàn người dân địa phương và du khách thập phương về dự lễ hội Đền Đô (Từ Sơn - Bắc Ninh). Theo Ban tổ chức, hậu duệ của các Vua Lý ở nhiều nơi trên cả nước, nước ngoài cũng về tham dự.
Hậu duệ của vua Lý (ngoài cùng bên phải) từ Hàn Quốc về dự hội Đền Đô. Bên cạnh là Chủ tịch UBND tỉnh Bắc Ninh Nguyễn Nhân Chiến.
Rước kiệu vua Lý....
...Lạ mắt với trang phục cổ xưa trong đoàn rước.
Múa lân sư rồng
Hát quan họ Kinh Bắc.
Đánh đu...
Cờ tướng.
Cờ người.
Tổ tôm.
Đá gà
(Theo TP)

Gặp doanh nhân mua thị trấn Mỹ

Khẳng định mình không phải là "đại gia", anh Phạm Đình Nguyên - tổng giám đốc Công ty Dịch vụ phân phối tổng hợp quốc tế (IDS) cho biết, việc mua bán thị trấn ở Mỹ diễn ra rất nhanh gọn.

>> Người mua thị trấn ở Mỹ là một doanh nhân TP.HCM
>> Người Việt chi 900.000 USD mua một thị trấn của Mỹ

Anh Nguyên đi cùng một người bạn bay từ TP.HCM sang Cheyenne (thủ phủ bang Wyoming, cách Buford khoảng 60km).

Anh đã vượt qua 25 người từ nhiều quốc gia trong một cuộc đấu giá nghẹt thở 11 phút, cũng được xem là dài nhất trong các cuộc đấu giá bất động sản ở Mỹ vốn chỉ mất khoảng 3 phút là nhiều.

Theo anh Nguyên, dù giá trị đấu giá chung cuộc 900.000 USD không phải là lớn "nhưng đây được xem là sự kiện được đông đảo báo giới quốc tế quan tâm do tính độc đáo của thị trấn nhỏ nhất nước Mỹ này".

Doanh nhân Phạm Đình Nguyên và thị trấn anh vừa hoàn thành mua xong

"Một trong những hoạt động kinh doanh chính của IDS là phân phối, phát triển thị trường. Sở hữu một thị trấn như Buford là bàn đạp về mặt tinh thần để chúng tôi xuất khẩu sang thị trường Mỹ những thương hiệu Việt Nam. Đồng thời cũng là cơ hội để chúng tôi giới thiệu những thương hiệu mới mà chúng tôi sở hữu" - anh Nguyên cho biết.

Khẳng định mình không phải là "đại gia", anh Nguyên cho hay việc tìm đến cuộc đấu giá này diễn ra rất nhanh.

"Ý tưởng mua một thị trấn chỉ mới cách đây không đầy hai tuần khi tôi tình cờ đọc được tin trên báo mạng. Thành thật mà nói, tôi chưa có một kế hoạch cụ thể nào cho thị trấn này. Nhưng một điều tôi nghĩ người Việt Nam chúng ta không nên tự ti. Không có gì là không thể!" - anh Nguyên nói.

Anh Nguyên có bà con bên Mỹ hỗ trợ cho vay để mua thị trấn này. Hiện người nhà bên Mỹ của anh Nguyên chỉ mới đặt cọc 100.000 USD. Trong 30 ngày tới, người nhà của anh Nguyên sẽ phải chuyển tiếp 800.000 USD còn lại.

Ngoài ra, anh Nguyên còn phải trả thêm một số chi phí liên quan việc làm giấy tờ, phí môi giới...

3 cách để mua bất động sản ở Mỹ

 

Ông L.Đ.T. - doanh nhân sinh sống và làm ăn tại TP.HCM - cho biết ông có nhiều bạn bè mấy năm trước đã sang Mỹ đầu tư, mua đất làm trang trại. Một nhóm bạn khác mua nhà để cho con cái sau này sang học tập, sinh sống. Giá một trang trại trung bình ở Mỹ dưới 1 triệu USD rao bán cũng khá nhiều. "So với giá những lô đất của họ đã có ở Phú Mỹ Hưng (Q.7, TP.HCM), có những lô từng bán với giá 1,8 triệu USD (khoảng 36 tỉ đồng), biệt thự họ sống giá 40-50 tỉ đồng thì việc mua một trang trại vài trăm ngàn USD hoặc hơn 1 triệu USD không là chuyện quá lớn" - ông T. chia sẻ.

 

Theo ông T., có ba cách để mua bất động sản ở Mỹ mà bấy lâu nay các doanh nhân Việt Nam vẫn áp dụng.

 

Thứ nhất: lập công ty, có dự án đầu tư ở Mỹ, tiến hành làm thủ tục xin Cục Đầu tư nước ngoài (Bộ Kế hoạch - đầu tư) cấp phép, sau đó chuyển giấy phép này qua Ngân hàng Nhà nước để chuyển tiền sang Mỹ theo đúng mục đích đầu tư.

 

Thứ hai (khá phổ biến): doanh nhân Việt sẽ lấy "thẻ xanh" (green card) hay còn gọi là thẻ định cư và chuyển tiền theo nhu cầu. Có hai loại thẻ xanh: định cư hoặc đầu tư. Với trường hợp đi định cư, người định cư sẽ được mang tiền trong tài khoản sang Mỹ. Cá nhân người Việt sẽ nhờ luật sư tìm cơ hội kinh doanh ở Mỹ để đầu tư. Sau đó công ty ở Mỹ sẽ gửi hợp đồng hợp tác làm ăn và một hóa đơn yêu cầu chuyển tiền, cá nhân Việt Nam mang hợp đồng và hóa đơn này ra ngân hàng và chuyển sang Mỹ.

 

Theo ông T., cách đây 18 tháng, chỉ cần đầu tư 500.000 USD (hơn 10 tỉ đồng), trước kia là 1 triệu USD, sẽ được cấp "thẻ xanh" có thời hạn ba năm, sau đó gia hạn thêm ba năm nữa được bảo lãnh cho 10 người đi cùng. Sau ba năm làm ăn, chính quyền Mỹ sẽ xem xét lại tình hình kinh doanh và gia hạn thêm.

 

Thông thường cá nhân người Việt thường góp vốn, cổ phần với công dân Mỹ (gốc Việt), thường là bà con, lập công ty kinh doanh hoặc bất động sản ở Mỹ, dùng giấy phép của liên doanh này để chuyển tiền sang Mỹ.

 

Thứ ba: sẽ có đường dây chuyển tiền sang Mỹ không chính thức với phí vài phần trăm hoặc ít hơn tùy nơi.

Theo GDVN

 

Công ty trong nước mua nợ giúp Vinashin thoát kiện

Thứ sáu, 6/4/2012, 11:50 GMT+7

Đối tác mua nợ là một tập đoàn đa ngành Việt Nam có tiềm lực tài chính mạnh và quan hệ tốt với các chủ nợ của Vinashin.
> 'Elliot Advisers rút đơn kiện Vinashin'
> Nhà băng lớn nhất Malaysia nói về nợ của Vinashin

Quỹ đầu tư Elliott Advisors đã từ bỏ vụ kiện tập đoàn Công nghiệp Tàu thủy (Vinashin) lên tòa Thượng thẩm London và ông Nguyễn Ngọc Sự, Chủ tịch Hội đồng thành viên Vinashin, cho biết điều này đã được thông báo trong một bức thư gửi đề ngày 16/3.

Đối tác đề nghị mua lại nợ của Vinashin là một tập đoàn đa ngành của Việt Nam có tiềm lực tài chính mạnh, hiện có trong tay hàng trăm triệu đôla Mỹ, có thể trả ngay lập tức toàn bộ nợ của Vinashin với giá gốc. Đây là doanh nghiệp có quản trị tốt, mức tăng trưởng lợi nhuận và doanh thu hàng năm tương đối cao. Chuyển tiền từ khoản cho vay thương mại sang khoản đầu tư, các ngân hàng chủ nợ sẽ tránh được việc trích lập dự phòng rủi ro tín dụng và hạch toán mất vốn.

Trước khi đệ đơn kiện vào đầu tháng 11/2011, Elliott Advisors và các chủ nợ khác đã được Vinashin chào mời phương án trả ngay lập tức bằng tiền toàn bộ số nợ với mức bằng 35% mệnh giá ban đầu, tương đương 210 triệu đô la Mỹ. Vinashin không có tiền, nhưng một ngân hàng lớn đứng phía sau sẵn sàng mua lại nợ với giá đó. Elliott Advisors và các chủ nợ đã từ chối vì cho rằng giá quá thấp, không thể chấp nhận.

Từ sau đó, một tập đoàn đa ngành nội địa vào cuộc, cũng đưa ra mức giá mua tương tự nhưng cách thức trả nợ đa dạng và linh hoạt. Mối quan hệ rộng với giới tài chính quốc tế, đặc biệt là với các quỹ đầu tư tầm cỡ, đã giúp tập đoàn này tiếp cận các chủ nợ dễ dàng.

Các chủ nợ của Vinashin có thể thu hồi ngay một phần nợ bằng tiền và phần còn lại sẽ nhận bằng những công cụ nợ khác có khả năng chuyển đổi thành tiền sau một thời gian nhất định. Họ cũng có thể chuyển thành công cụ nợ khác toàn bộ phần nợ. Các công cụ nợ ở đây bao gồm nhiều loại hạn mức, kỳ hạn khác nhau, từ 5-10 năm

Trong quá trình thương thảo với Vinashin vào năm 2011, các chủ nợ đã từng đưa phương án: hoán đổi hợp đồng cũ thành hợp đồng vay mới kỳ hạn 15 năm với lãi suất Libor cộng 1,5% một năm. Lãi suất sẽ tăng thêm 0,5% nữa từ năm thứ 11 đến năm thứ 15.

Lương trung bình tại Vinashin là 3,5 triệu đồng một tháng

(Theo Thời báo Kinh tế Sài Gòn)

Friday, April 6, 2012

Sợ bị chính quyền tịch thu, dân ào ào đi giấu đá

- Sau vụ chính quyền hai cấp ở xã H'bông cưỡng chế 2 viên đá, người chơi đá tại đây ngầm ngầm rỉ tai nhau mang đá đi cất giấu vì sợ bị thu hồi. Ngay cả 2 viên đá của gia đình ông Dũng vừa bị chính quyền cưỡng chế "hụt" cũng đã được tẩu tán.

Tuy nhiên, điều mà người dân ở đây rất bức xúc vì sao chính quyền không ngăn cấm một số đối tượng khai thác đá quy mô mà lại đi thu hồi những viên đá nhỏ lẻ trong dân?

Sau một tuần xảy ra vụ chính quyền huyện Chư Sê cưỡng chế thu hồi hai hòn đá tại nhà ông Lê Hùng Dũng (thôn Ia Sa, xã H'bông, huyện Chư Sê), dư luận ở vùng nông thôn này vẫn còn rất xôn xao, bức xúc.
Nhiều người dân lo bị thu hồi đá nên mang đi cất giấu
Chiều 4/4, khi tiếp xúc với chúng tôi, nhiều người dân xã H'bông cho biết: Sau khi sự việc thu hồi đá của UBND huyện diễn ra ngày 29/3, nhiều hộ dân ở xã này đang sở hữu đá cảnh rất lo lắng. Hiện tại, những hộ gia đình có đá cảnh (qua chế tác thành phẩm) đã mang đá đi cất giấu nơi khác vì sợ bị chính quyền thu hồi.

Xã H'bông hiện có 7 cơ sở gia công đá cảnh (chưa được cơ quan chức năng huyện cấp giấy phép hành nghề). Việc thu hồi đá cảnh của chính quyền không chỉ khiến người chơi đá ở đây lo lắng mà ngay cả những chủ hộ gia công cũng "đứng ngồi không yên".

Anh Trần Xuân Hải, một chủ gia công đá tại địa bàn xã này cho biết, cơ sở gia công đá của anh hoạt động được 4 năm nay. Mặc dù đã xin cấp phép hoạt động, đóng thuế cho nhà nước, nhưng cơ quan chức năng vẫn không cho phép. Do vậy, cơ sở của anh chỉ nhận gia công đá thuê theo yêu cầu của người chơi để kiếm sống qua ngày.
Đá của người dân bỏ ngổn ngang ngoài sân

"Dành dụm được đồng nào tôi đều đầu tư mua đá thô của người dân lượm lặt ở các nơi rồi chế tác thành phẩm để chơi cảnh. Nếu có ai mua thì bán kiếm lời. Bây giờ chính quyền bảo là phải thu những viên đá không rõ nguồn gốc thì có phải là quá chèn ép dân không?" - anh Hải bức xúc.

Hiện tại hầu hết những cở sở gia công đá trên địa bàn xã H'bông là gia công thuê theo yêu cầu của khách hàng. Một số hộ có điều kiện thì tìm mua đá từ các nơi về chế tác, phục vụ chơi cảnh.
Một cơ sở gia công đá cảnh tại xã H'bông
Là một hội viên của Hội sinh vật cảnh Việt Nam, có gần 9 năm hành nghề chế tác đá tại địa bàn xã, anh Huỳnh Bửu Quyết cho biết: "Ở vùng này nhìn đâu cũng thấy đá. Một người dân đi làm rẫy cũng có thể tìm được một vài cục đá mang về bán kiếm tiền. Người chơi đá như chúng tôi, nếu may mắn gặp được hòn đá tốt thì còn chế tác thành phẩm, còn nếu mua phải cục đá thối bên trong thì coi như mất cả chì lẫn chài".

"Là hội viên Hội sinh vật cảnh, trước tiên tôi phải có sản phẩm để hàng năm tham gia triển lãm. Đá của tôi phần lớn được mua của người dân đi mót từ các mỏ khai thác đá, mang về chế tác. Vậy thì làm sao chứng minh được nguồn gốc đá để không bị chính quyền thu hồi ?"- anh Quyết phân trần.
Những viên đá thải từ bãi khai thác đá trái phép

Để có được một tác phẩm đá cảnh, người gia công phải lột gỡ cả một hòn đá lớn mới có thể tìm được một viên đá nhỏ có chất liệu tốt, có màu đẹp. Từ đó, với con mắt "nhà nghề" phải mài giũa kỳ công mới thành một tác phẩm đẹp để trưng bày. Cũng theo anh Quyết, có nhiều tảng đá lớn trông rất đẹp, nhưng khi gở bỏ lớp vỏ thì bên trong bị hư thối nên đành phải bỏ.

Trên thực tế, địa bàn xã H'bông là một bãi đá dày cộm. Khi người dân làm rẫy, đào hồ lấy nước tưới hay cày xới đất đai trong vườn… cũng có thể tìm thấy những hòn đá đẹp, rồi thuê thợ gia công chơi đá cảnh. Tại triển lãm sinh vật cảnh Fastival Cồng chiêng quốc tế Gia Lai năm 2009, một hòn đá mã não có nguồn gốc tại xã này có trị giá trên 2 tỷ đồng. Từ đó, giới chơi đá các nơi cũng như người dân trong vùng đã tìm về đây săn lùng đá đẹp.

Việc chính quyền huyện Chư Sê cưỡng quyết thu hồi 2 hòn đá tại gia đình ông Dũng và nhiều khả năng sắp tới là những hòn đá không rõ nguồn gốc khiến người dân địa phương quá bức xúc. Bởi có một nghịch lý là tại sao chính quyền không ngăn cấm một số đối tượng khai thác đá một cách quy mô trên địa bàn mà lại cưỡng chế thu hồi những hòn đá nhỏ lẻ do người dân vô tình tìm được?
Một hố khai thác đá trái phép tại địa bàn
Cụ thể, khi xâm nhập thực tế tại địa bàn xã H'bông, chúng tôi thấy có nhiều vị trí đã được khai thác đá cảnh trong thời gian qua. Các đối tượng này đã đưa cả xe máy xúc, máy ủi vào để khai thác với quy mô lớn. Các đối tượng khai thác, sau khi mang đi những viên đá đẹp, còn bỏ lại hiện trường ngổn ngang. Người dân địa phương muốn chơi đá, cũng chỉ đi lượm lặt những viên đá nhỏ được thải ra từ những bãi khai thác đá này.

Theo một số người dân cho chúng tôi biết: những bãi khai thác đá ở đây đều chưa được cấp phép.

Như vậy, có nghịch lý xảy ra tại đây, thay vì đi "cưỡng chế" những điểm khai thác đá trái phép, lộ thiên như đã nói ở trên. Chính quyền huyện Chư Sê chỉ đi bắt "đằng ngọn" là những hòn đá mà người dân vô tình tìm được, hoặc được chế tác nhưng "không rõ nguồn gốc".

Làm như vậy khác nào chèn ép dân?

• Tiến Thành

Nợ thuế hàng chục tỷ, chủ doanh nghiệp ngoại trốn về nước

Theo Tổng cục Hải quan, hiện tượng doanh nghiệp nước ngoài lợi dụng chính sách ưu đãi để chây ì thuế, sau đó bỏ trốn diễn ra khá phổ biến trong thời gian qua. Thiệt hại trong nhiều vụ lên tới hàng chục tỷ đồng.
> Doanh nghiệp địa ốc nợ thuế hàng trăm tỷ đồng
> Nợ thuế lợi hơn vay ngân hàng

Cụ thể, quy định hiện hành cho phép miễn thuế nhập khẩu đối với hàng hóa nhập khẩu để gia công. Các mặt hàng tạm nhập - tái xuất, nhập để sản xuất hàng xuất khẩu (đáp ứng được một số điều kiện của Luật Quản lý thuế) thì được áp dụng thời gian nộp thuế lên tới 275 ngày (15 ngày đối với hàng tạm nhập tái xuất).

Tuy nhiên, thực tế triển khai thời gian qua cho thấy một số doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài thuộc diện miễn hoặc ân hạn nộp thuế đã nhập khẩu một lượng hàng lớn, sau đó ngừng hoạt động. Chủ doanh nghiệp sau đó bỏ trốn về nước mà không thanh toán các khoản nợ. Hải quan do đó không thu hồi được các khoản nợ thuế.

Một trong những ví dụ được hải quan đưa là trường hợp Công ty Diing Long Việt Nam tại Bình Dương khi doanh nghiệp này nợ thuế nhập nguyên liệu để sản xuất hàng xuất khẩu hơn 17 tỷ đồng. Trong khi cơ quan thuế chưa thể thu hồi số tiền này thì ban giám đốc của Diing Long đã về nước. Công ty rơi vào tình trạng vắng chủ trong khi tài sản đã thế chấp tại ngân hàng.

Trước thực trạng trên, Tổng cục Hải quan vừa yêu cầu các đơn vị tại địa phương ra soát các trường hợp doanh nghiệp bỏ trốn, mất tích, không kinh doanh tại địa chỉ đăng ký trong khi vẫn còn nợ thuế; làm rõ số lượng, sắc thuế, tổng số thuế còn tồn đọng. Tổng cục Hải quan cũng yêu cầu lạnh đạo các đơn vị làm rõ nguyên nhân, trách nhiệm trong việc để xảy ra nợ thuế và phối hợp với các đơn vị liên quan tiến hành thu hồi.

Nhật Minh

Vietnamese businessmen scoop up smallest U.S. town for $900,000

By Jim Spellman, CNN
updated 4:36 PM EDT, Thu April 5, 2012
Don Sammons lived in Buford for near 32 years and is moving to be close to his son.
Don Sammons lived in Buford for near 32 years and is moving to be close to his son.

STORY HIGHLIGHTS
  • Two businessmen from Vietnam buy the nation's least populous town
  • Buford, Wyoming, sold for $900,000
  • The identities of the buyers are being kept secret
  • The lot includes 10 acres, five buildings and a cell phone tower
Buford, Wyoming (CNN) -- The population of the least populous town in the United States appeared to at least double Thursday when two mysterious businessmen from Vietnam won the tiny hamlet with a bid of $900,000 at auction.
About a dozen bidders gathered around the town's one business to bid on Buford, Wyoming, which consists of a gas station, a three-bedroom house and a few small outbuildings on 10 acres along Interstate 80.
The bidding began at $100,000 and quickly escalated. The winning bidders were immediately whisked away by auction officials, who would not let them speak to the media.
The town's only resident, Don Sammons, watched from the sidelines. He moved to Buford in 1980 with his wife and son. His wife died in 1995, and his son moved away in 2007. He had bought the town in 1990.
He fought back tears as the auctioneer declared the town sold.

"I don't know when it will hit me. I've lived here half my life. I'm an emotional person, and I hope I handle it in an adult manner," he said.
Tonjah Andrews, a real estate broker from Cheyenne who was hired to represent the men, said she would not disclose their names. She said the men flew in from Vietnam after learning about the auction from online news stories.
She would not comment on what the men plan to do with the town.
Sammons bought a house in Windsor, Colorado, to be closer to his son and plans on writing a book about his 32 years in Buford.
He said he'll miss his one-man town, but one thing he won't miss is the billboard with his face on it that has become a familiar sight to drivers in Interstate 80. Buford is about halfway between Laramie and Cheyenne and is the second oldest town in the state.
"I can always rent one somewhere if I need to see my face," he said with a laugh.


America's 'smallest town' Buford sold for $900,000

Billed as the smallest town in America, Buford, Wyoming, was sold at auction Thursday for $900,000 to an anonymous Vietnamese national.

America's 'smallest town' Buford goes up for sale
Buford once had 2,000 inhabitants, but then the railroad dropped it as a stopping point, and locals gradually moved out Photo: AP
Twenty-five bidders signed up for the auction, held online and on-site, of the town with its three-bedroom house, school, gas station and several other buildings.
Buford's last inhabitant and the owner of the buildings, Don Sammons, 61, told AFP the package went to a Vietnamese man from Ho Chi Minh City.
"He actually flew here from Vietnam. He was on-site," said Mr Sammons.
The winner had to battle it out with bidders from Hong Kong, New York, Florida, Kansas and Wyoming, with the bidding starting at $100,000. Some called in their offers by phone but about 20 people were there in person.
"I'm happy and I'm sad all at once," said Sammons. "But I'm more happy than sad because this is all I wanted."
"I can continue and start the next chapter of my life," he said, adding that he planned to go someplace with sandy beaches and "maybe a palm tree" for a week or two before writing a book about his life in Buford.
The former railroad stop once was home to about 2,000 people. But they started moving away after train service ended, until the sign at the entrance to town read, "Buford. Population: 1."
The buyer will get 10 acres of land. Besides the house, a garage, cabin and barn, the property includes a cellphone tower and a parking lot that a trucking company uses to switch trailers at night.
The Buford Trading Post, as the outpost is called, benefits from regular traffic along the I-80 interstate, with Wyoming's state capital Cheyenne just 30 miles to the east, and San Francisco 1,150 miles to the west.

Saturday, March 31, 2012

Gia Lai: Hai cấp chính quyền 'xuất binh' vì…hòn đá

Cập nhật 31/03/2012 11:01:00 AM (GMT+7)
Go.vn

- Không hiểu 2 hòn đá đào được trong vườn có giá trị như thế nào mà 2 cấp chính quyền cùng vào cuộc để cưỡng chế thu hồi, khiến cho hàng trăm người dân chứng kiến rất bức xúc. Việc làm của UBND huyện Chư Sê có hợp tình, hợp lý?

"Tài sản quốc gia" nên thu hồi ?

Sáng 29/3, trong lúc hai vợ chồng ông Lê Hùng Dũng (thôn Ia Sa, xã H'bông, huyện Chư Sê, Gia lai) đang ở nhà thì thấy đoàn cán bộ huyện gồm ông Phó chủ tịch thường trực và ông Chánh văn phòng UBND huyện dẫn theo lực lượng công an ập vào nhà yêu cầu lập văn bản thu hồi 2 hòn đá đang để trong sân. Thế nhưng vợ chồng ông Dũng không chấp nhận việc chính quyền thu hồi 2 cục đá nhà mình.

Hòn đá vô tri vô giác này không rõ có giá trị như thế nào.
Trước sự phản đối quyết liệt của vợ chồng ông Dũng, các vị quan huyện phải yêu cầu lực lượng an ninh xã H'bông hỗ trợ, mục đích là cưỡng chế bằng được 2 hòn đá. Ông Chánh văn phòng UBND huyện Bùi Sỹ Nguyên tiến hành lập biên bản với nội dung gia đình ông Dũng đã tàng trữ tài nguyên, khoáng sản không rõ nguồn gốc và cho rằng đây là tài sản quốc gia nên phải thu hồi (?!)

Trước sức ép quá lớn của lực lượng 2 cấp xã, huyện; vợ chồng ông Dũng hoảng sợ nên xuống giọng năn nỉ xin lại một hòn đá để chơi cảnh. Xét thấy vì công sức của vợ chồng ông Dũng bỏ ra khá nhiều mới đào được 2 hòn đá nên các vị quan huyện có vẻ "xuống thang"…thông cảm. Tuy nhiên, biên bản được lập thu hồi 1 hòn đá chỉ có duy nhất một bản, không trích sao bản thứ 2 để gia đình ông giữ làm bằng chứng. Do vậy, ông Dũng đã không đồng ý ký vào biên bản.

Với sự chỉ đạo trực tiếp của ông Phó chủ tịch thường trực UBND huyện, ông Chánh văn phòng lại một lần nữa lập biên bản thu hồi cả 2 hòn đá với nội dung cho rằng hai hòn đá này là loại khoáng sản không rõ nguồn gốc. Tuy nhiên, lần này ông Dũng cương quyết phản đối, không ký vào biên bản.

Ông Bùi Sỹ Nguyên 3 lần lập biên bản thu hồi 2 hòn đá nhưng không thành.

Chỉ khi thấy phóng viên xuất hiện và trước sự phản đối quyết liệt của hàng trăm người dân, việc cưỡng chế, thu hồi 2 hòn đá của 2 cấp chính quyền mới tạm dừng lại, đoàn công tác ra về.

Trao đổi với chúng tôi, ông Dũng cho biết: Gia đình ông có một lô đất với diện tích 7.000m2 tại xã H'bông đã được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất. Năm 2009, trong khi đào ao lấy nước tưới cho cây hồ tiêu, ông Dũng phát hiện 2 khối đá lớn có màu sắc đẹp nên thuê xe kéo về để chơi làm cảnh.

Một số người dân chơi đá cho biết, 2 hòn đá của ông thuộc loại đá casidol – loại đá phong thủy đang được giới chuyên chơi đá săn lùng. Tuy nhiên, vì chất liệu đá còn xấu nên trong suốt 3 năm qua, 2 hòn đá vô tri vô giác của ông Dũng để ngay trong sân nhưng không ai hỏi han, kể cả chính quyền các cấp.

Người dân bức xúc

Trao đổi với chúng tôi, hàng trăm người dân chứng kiến cảnh 2 cấp chính quyền cưỡng chế để thu hồi 2 hòn đá của ông Dũng bức xúc cho rằng: chính quyền làm như vậy là sai nguyên tắc, quan liêu, chèn ép dân quá đáng ?

Ông Dũng - chủ nhân hai viên đá bộc bạch: "2 hòn đá này, tôi tìm được trong vườn của gia đình tôi. Không biết đó là loại đá gì, giá trị bao nhiêu, đơn giản vì tôi thấy có màu sắc đẹp nên thuê xe chở về chơi cảnh chứ có mua bán gì đâu! Vậy mà chính quyền 2 cấp lại đưa lực lượng đến thu hồi là việc làm không đáng, cần phải xem xét lại"!

Ông Lê Hùng Dũng phản đối quyết liệt về việc làm của huyện

Riêng ông Phạm Minh Hùng, Trưởng Công an xã H'bông giải thích về việc tham gia cùng lực lượng của huyện thu hồi 2 hòn đá rằng: "Công an xã làm việc này theo sự chỉ đạo của huyện".

Là Trưởng công an, ông phải chấp hành theo sự chỉ đạo của Chủ tịch UBND xã. Ông Hùng cũng thừa nhận: "Đá của dân tìm được đã lâu, nên để cho dân sử dụng trưng bày làm cảnh chứ không nên thu. Bởi hiện nay, người dân chơi đá cảnh rất nhiều nên dân tìm được là để cho dân".

Được biết, vào tối 28/3 các cấp chính quyền của huyện này cũng đã tiến hành thu hồi một hòn đá khác của hộ gia đình chị Trần Thị Sắc (42 tuổi) trú cùng thôn Ia Sa. Theo chị Sắc, khi gia đình chị đào ao lấy nước tưới hồ tiêu ở khu vườn kế bên vườn nhà ông Dũng thì phát hiện hòn đá cũng gần giống 2 hòn đá nói trên.

Ông Phó chủ tịch thường trực huyện Chư Sê (áo xanh đậm bên trái) dẫn quân đi thu hồi 2 cục đá

Vì thấy hòn đá đẹp nên gia đình đã thuê xe chở về và bị chính quyền huyện tịch thu, đưa về trụ sở UBND huyện. Tuy đã chấp hành, nhưng chị Sắc bức xúc cho rằng, khi đào ao gặp đá, nếu không lấy đá lên thì không thể đào được ao. Và khi đưa được viên đá về nhà, chị đã tốn rất nhiều tiền thuê xe đào, chở…nhưng rồi mất cả đá lẫn tiền.

Vài năm trở lại đây, địa bàn tỉnh Gia Lai đang rộ lên phong trào chơi đá cảnh, đá phong thủy. Xã H'bông là địa bàn được có nhiều đá phong thủy nên giới chơi đá thường về đây để tìm mua. Người dân trong vùng cũng thường xuyên đi đào bới, tìm đá đem về bán, thậm chí có những cơ sở chuyên thu gom đá về để chế tác buôn bán… Tuy nhiên việc này vẫn chưa thấy các cấp chính quyền ngăn cấm.

Tuy giá trị của những viên đá này người dân vẫn chưa rõ, nhưng việc thu hồi của các cấp chính quyền cũng cần có những biện pháp hợp tình, hợp lý hơn!

Tiến Thành

Ngọn lửa Đồng Nọc Nạng

Thứ Năm, 16/02/2012, 10:51 (GMT+7)

TT - Đó là câu chuyện đầy bi tráng về những người nông dân đứng lên chống áp bức, bất công để giành lại mảnh đất mà họ đã đổ xương máu gầy dựng. Chiều sắp tắt. Trước cửa khu di tích lịch sử Nọc Nạng (xã Phong Thạnh A, huyện Giá Rai, Bạc Liêu), có ba người khách phương xa vừa đến xin vào thắp nhang, viếng đền.

Nhân viên khu di tích Nọc Nạng giới thiệu với khách tham quan về trận quyết tử của gia đình ông Mười Chức năm 1928 được tái hiện qua mô hình - Ảnh: Chí Quốc

Họ là ba người của ba thế hệ: cụ Hai Long (83 tuổi), ông Lư Đình Một (45 tuổi, con rể cụ Hai Long) và em Lư Thanh Huệ (học sinh, 13 tuổi, con gái ông Một) ở thị trấn Hộ Phòng, huyện Giá Rai.

"Ngày 16-2 là lễ giỗ của những người nông dân đã dám đứng lên chống áp bức bất công giành lại mảnh đất mà họ đã đổ xương máu gầy dựng. Dù không quen biết nhưng năm nào cha con, ông cháu tôi có bận cách mấy cũng đến bày tỏ lòng kính trọng đối với bậc tiền nhân" - cụ Hai Long tâm sự.

Ngày đẫm máu và "phiên tòa nhân ái"

Ông Nguyễn Minh Chánh kể: "Năm 2004, khi tôi đang là tổng biên tập báo Bạc Liêu, cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt sau khi đến thăm gia đình bà Nguyễn Thị Liễu (em gái ông Mười Chức) đã gọi tôi ra dặn dò riêng: "Chú ráng lo cho gia đình bà Liễu. Bà còn khó khăn lắm". Sau bận đó bà Liễu đã được trợ cấp 600.000 đồng/tháng. Hai năm sau bà Liễu qua đời, thọ 96 tuổi".

Không chỉ có ba thế hệ trong gia đình cụ Hai Long, hôm nay tròn 84 năm ngày xảy ra vụ án bi thảm Đồng Nọc Nạng, ngọn lửa vùng lên đấu tranh giành lấy nguồn sống, giành lấy thành quả lao động từ mồ hôi nước mắt của người nông dân thời thuộc Pháp vẫn cháy mãi trong lòng người dân Bạc Liêu.

Bà Nguyễn Thị Lựa (53 tuổi, thế hệ thứ ba của những người nông dân đã làm nên sự kiện Đồng Nọc Nạng) bồi hồi kể lại câu chuyện mà bà đã nghe được từ chính người bà cô của mình là Nguyễn Thị Liễu (em thứ 12 của ông Mười Chức)...

Cách nay hơn trăm năm, vùng đất Phong Thạnh A vẫn còn hoang vu, hùm beo, rắn rết đầy rẫy. Những lưu dân hiếm hoi vào đây khai khẩn phải chặt cây tràm, cây đước làm nọc cắm xuống sình lầy rồi gác nạng lên để quây chòi ở tạm tránh dã thú tấn công. Địa danh Nọc Nạng ra đời từ đó.

Trong số những người dân tới đây khai hoang lập nghiệp đầu tiên đó có cụ tổ của bà là thân sinh ra hương chánh Nguyễn Thành Luông. Đến năm 1908, cha ông Luông mất, để lại cho các con khoảng 4ha đất. Anh em ông Luông cùng chung sức kế tục công cuộc khai hoang...

Tổng hợp nguồn tư liệu do những thế hệ con cháu kể lại, người ta biết rằng đến năm 1913, tổng diện tích đất khai hoang của hương chánh Nguyễn Thành Luông đã lên tới 73ha. Để xác lập chủ quyền, anh em ông Luông đã mời Viện trắc địa đến đo vẽ và được cấp bản đồ thửa. Hương chánh Luông qua đời, con trai cả là Nguyễn Văn Toại thừa kế chủ quyền.

Sự việc bi thảm khởi nguồn vào năm 1917, khi một Hoa kiều giàu có ở Bạc Liêu là Bang Tắc (còn có tên là Mã Ngân) vì lòng tham đã đứng ra mua lại phần đất giáp ranh ông Toại do bà Nguyễn Thị Dương đứng bán, nhưng trong giấy tờ mua bán đã gian lận ghi trùm luôn đất của ông Toại. Tranh chấp nổ ra. Qua nhiều cấp phân xử, do Bang Tắc đút lót cho nhà chức trách nên phần thua thiệt luôn về gia đình ông Toại.

Đỉnh điểm của bi kịch xảy ra ngày 16-2-1928, khi hai viên cò Pháp là Bauzou và Tournier cùng nhiều lính mã tà từ Bạc Liêu đến tịch thu lúa gia đình ông Toại vừa thu hoạch.

Trước sự cướp bóc trắng trợn thành quả lao động của gia đình, anh em nhà ông Toại đã chống trả kịch liệt và hậu quả là bốn người em ông Toại là ông Mười Chức, Nhẫn, Nhịn, và bà Nghĩa (vợ ông Mười Chức) đang mang thai đã tử thương.

Về phía những người "cưỡng chế", cò Tournier bị Mười Chức đâm thủng bụng khi y nã đạn vào ông, và viên cò đã chết sau đó.

Tòa đại hình Cần Thơ mở ngày thứ sáu 17-8-1928, do ông Dde Rozario ngồi ghế chánh thẩm đã tuyên một bản án mà theo tường thuật của nhà báo Lê Trung Nghĩa đăng trên Diễn đàn Đông Dương ngày 20-8-1928 và nhiều tờ báo bằng tiếng Pháp, bản tại Sài Gòn lúc đó là: "Tòa vào phòng để thảo luận bàn cãi rất lâu, sau đó trở ra tuyên một bản án mà không một bản án nào có thể công bằng và nhân ái hơn. Người đàn bà cao tuổi (vợ hương chánh Nguyễn Thành Luông) đứng lên từ hàng ghế ngồi mà bà đã ngồi từ thứ sáu để cảm ơn luật sư và các vị quan tòa người Pháp. Đôi mắt gần như mù lòa của bà ràn rụa nước mắt vì vui sướng. Những quy tắc ngặt nghèo về trật tự của tòa được bỏ qua, một đám đông dân chúng tràn vào phòng xử án trước sự ngạc nhiên của những người giữ trật tự".

Những nông dân bị giam giữ trong vụ việc được trả tự do, mọi sự khiếu nại của nguyên đơn được đáp ứng.

Hình ảnh những người đã tham gia trận quyết tử với người Pháp năm 1928 được lưu giữ tại khu di tích Nọc Nạng - Ảnh: Chí Quốc

Phá án nhờ báo chí

Ông Nguyễn Minh Chánh, chủ tịch Hội Nhà báo tỉnh Bạc Liêu, tâm sự: "Vụ án Đồng Nọc Nạng được đưa ra ánh sáng có công rất lớn của báo chí thời ấy, mà vai trò lớn nhất là của nhà báo Lê Trung Nghĩa".

Ông Nghĩa sinh tại Sông Cầu, tỉnh Phú Yên, vào Sài Gòn học và tốt nghiệp Trường sư phạm Sài Gòn. Đi dạy ba năm, ông bất mãn chế độ cai trị của Pháp và chuyển sang viết báo bằng tiếng Việt và tiếng Pháp. Ông cộng tác với Đông Pháp thời báo, Diễn đàn Đông Dương, Đuốc Nhà Nam...

Khi xảy ra vụ án Đồng Nọc Nạng, ông Lê Trung Nghĩa đã về Bạc Liêu gặp gỡ các nhân chứng và có nhiều bài điều tra đăng trên các báo này, gây sự chú ý mạnh mẽ của công chúng và giới chức chính quyền.

Cách đây hơn hai năm, ông Nguyễn Minh Chánh cùng ông Nguyễn Trung Kiên (nguyên giám đốc Sở Văn hóa - thông tin tỉnh Bạc Liêu) trong quá trình tìm hiểu, bổ sung tư liệu về vụ án Đồng Nọc Nạng, đã may mắn được gặp bà Lê Liễu Sương (cháu gọi nhà báo Lê Trung Nghĩa là bác) cung cấp nhiều tư liệu quan trọng bằng tiếng Pháp được lưu trữ tại Thư viện Khoa học tổng hợp TP.HCM, trong đó có bài báo của ông Lê Trung Nghĩa tường thuật lại diễn biến phiên tòa xét xử vụ án do Tòa đại hình Cần Thơ tiến hành (đăng trên Diễn đàn Đông Dương, ra ngày 20-8-1928).

Các nguồn tin cũng nói rằng chính nhà báo Lê Trung Nghĩa đã tác động tới các luật sư để những người này hiểu rõ bản chất vụ việc và đứng ra bênh vực cho những người nông dân thấp cổ bé họng.

TẤN ĐỨC - CHÍ QUỐC - MINH QUỐC

Kỷ niệm 84 năm sự kiện Đồng Nọc Nạng

Hôm nay (16-2), ban tổ chức lễ hội huyện Giá Rai long trọng tổ chức nhiều hoạt động kỷ niệm 84 năm ngày xảy ra sự kiện Đồng Nọc Nạng (16-2-1928 - 16-2-2012).

Tại khu di tích lịch sử Nọc Nạng sẽ có các trò chơi dân gian như kéo co, thả diều, gánh nước về làng, thi đấu bóng chuyền, bóng đá tứ hùng và các hoạt động ôn lại truyền thống đấu tranh hào hùng của nông dân Giá Rai nói riêng, nông dân Bạc Liêu nói chung, góp phần giáo dục truyền thống và lòng yêu quê hương, đất nước của nhân dân và thế hệ trẻ.

NGỌC TRÂN

Thursday, March 29, 2012

"Anh Đinh La Thăng làm thế thì... kém"

Thứ Hai, 26/03/2012, 15:17 [GMT+7]
.
.

Mỹ Linh: "Anh Đinh La Thăng làm thế thì... kém"

(Đời sống) - Trước việc Bộ Giao thông vận tải đề xuất thu phí lưu hành ô tô, xe máy, Diva Mỹ Linh cho rằng việc này là hết sức phi lý, chứng tỏ Bộ trưởng Đinh La Thăng quá kém!


Năm 2009, ca sĩ Mỹ Linh và Anh Quân cùng cả gia đình chuyển tới sống trong khu nhà rộng tới 1,3 hecta tại Sóc Sơn – nơi cách trung tâm Hà Nội khoảng 45 phút đi ô tô.

Nhà có tới 2 chiếc xe bốn bánh, nên đề xuất thu phí lưu hành xe máy 500.000-1 triệu đồng và ôtô 20-50 triệu mỗi năm đã khiến ca sĩ Mỹ Linh vô cùng bức xúc.
Ca sĩ Mỹ Linh búc xúc trước đề xuất thu phí giao thông của Bộ trưởng Đinh La Thăng
Ca sĩ Mỹ Linh búc xúc trước đề xuất thu phí giao thông của Bộ trưởng Đinh La Thăng

Chia sẻ với báo chí, chị cho rằng: "Chừng nào còn chưa rút ngắn được khoảng cách giàu nghèo giữa nông thôn và thành thị, chừng nào quy hoạch giao thông còn đầy rẫy những bất cập thì chừng đó, tai nạn giao thông vẫn còn là một vấn nạn nhức nhối mà trong đó, lỗi không thuộc về người dân.

Nên càng không thể giải quyết nó bằng một giải pháp đơn giản và phi lý hết sức là bắt dân đóng phí và phải "mua" một "mặt hàng" mà họ không ưng ý và không tự nguyện.

Đề xuất giải pháp đó, theo tôi, chứng tỏ anh Đinh La Thăng quá kém cỏi!"

Chị dẫn chứng thêm, việc thu đủ thứ thuế, phí ô tô nhằm giảm thiểu tai nạn giao thông là hoàn toàn bất hợp lý, trong khi đi xe máy ở Việt Nam mới là dễ bị tai nạn nhất.

Hiện Mỹ Linh đang sử dụng Mitsubitshi Grandis 7 chỗ. Chiếc xe này Diva đã mua xe được 6 năm. (Ảnh Vnmedia)
Hiện Mỹ Linh đang sử dụng Mitsubitshi Grandis 7 chỗ. Chiếc xe này chị đã mua được 6 năm. (Ảnh Vnmedia)


"Trong khi đó, thuế chồng lên thuế, phí chồng lên phí khi cuộc sống người dân còn muôn vàn khó khăn, chất lượng công trình giao thông không đảm bảo cho sự an toàn của người dân và chưa tương xứng với những khoản tiền mà dân phải đóng thì thử hỏi, như thế liệu có công bằng với người dân không?

Sao không hỏi người dân họ cảm thấy thế nào, sức chịu đựng của họ ra sao", Mỹ Linh đặt câu hỏi.
 

Trước đó, ngày 30/12/2011, Bộ trưởng Giao thông Vận tải Đinh La Thăng đã có tờ trình gửi Thủ tướng đề nghị Ủy ban Thường vụ Quốc hội ban hành Nghị quyết bổ sung phí lưu hành phương tiện giao thông cá nhân và phí ôtô đi vào trung tâm thành phố giờ cao điểm.

Theo đó, cả ôtô và xe máy đều phải đóng thêm một loại phí gọi là "phí lưu hành phương tiện giao thông cá nhân đường bộ". Ôtô tùy theo dung tích xilanh sẽ phải đóng thấp nhất 20 triệu đồng và cao nhất 50 triệu đồng mỗi năm. Với môtô, xe máy tại 5 thành phố lớn (Hà Nội, TP HCM, Đà Nẵng, Cần Thơ và Hải Phòng) phải đóng 500.000 đồng cho xe có dung tích dưới 175 cm3 và 1 triệu đồng cho xe có dung tích lớn hơn.

Ngoài thu phí lưu hành, Bộ cũng đề xuất thu phí ôtô đi vào trung tâm thành phố trong giờ cao điểm (buổi sáng là từ 6h đến 8h30, buổi chiều từ 16h đến 19h hằng ngày, trừ ngày nghỉ, ngày lễ), trong đó miễn thu phí với xe công và xe bus.

Việc thu phí áp dụng tại khu vực nội đô thành phố, thu qua các trạm thu phí ở chiều vào với mức dự kiến là 30.000 đồng một lượt xe ôtô đến 7 chỗ và 50.000 đồng với các loại ôtô còn lại. Khu vực thu và mức thu cụ thể sẽ do UBND cấp tỉnh, thành phố quy định.
Chịu trách nhiệm về xe cháy nổ, Bộ trưởng Thăng nói chơi?

 

  • Minh Nhật (tổng hợp)
;

Anh thương binh tự chế trực thăng

Thứ tư, 28/3/2012, 17:33 GMT+7

Mất 3 năm ròng vừa mày mò, vừa học hỏi, người kỹ sư thương binh đã cho ra đời chiếc máy bay trực thăng siêu nhẹ ngay tại garage sửa chữa ôtô của mình, với giá thành 200 triệu đồng.

Trong nhà kho rộng 1.500 m2 nằm trong khuôn viên garage Bùi Hiển (thị trấn An Thạnh, thị xã Thuận An, Bình Dương), kỹ sư cơ khí Nguyễn Bùi Hiển, thương binh hạng 4/4, cơ khí cho hay, chiếc trực thăng vừa mới hoàn thành, là sản phẩm mà ông đã ấp ủ từ rất lâu nay mới thành hiện thực.

Chiếc trực thăng do ông Hiển chế tạo thuộc loại siêu nhẹ, trọng lượng 250 kg, dài 2,950 m, rộng 1,2 m, cao 2,4 m, trang bị động cơ công suất máy 106 mã lực/6.500 vòng/phút; với độ dài sải cánh 4,6 m quay đảo chiều nhau. Theo ông Hiển máy bay có thể chở khoảng 100 kg.

Kỹ sư, thương binh Nguyễn Bùi Hiển đang sửa chữa cánh quạt của chiếc trực thăng do mình sản xuất. Ảnh: Tuệ Mẫn.

Biết ý định chế tạo máy bay của ông Hiển, nhiều người cho rằng ông đang làm chuyện không tưởng, thậm chí có nhân viên còn bảo ông chủ không được bình thường. Nhưng nguồn cảm hứng khiến ông bỏ ra hơn cả nghìn ngày nghiên cứu, chế tạo ra chiếc máy bay xuất phát từ niềm đam mê chơi máy bay mô hình.

"Cách đây khoảng 3 năm chiếc máy bay mô hình tôi đang điều khiển thì gặp trục trặc và rơi hỏng, trở về nhà tôi ấm ức tự hỏi tại sao mình không thể chế tạo máy bay riêng để có thể điều khiển, thế là tôi bắt đầu lên kế hoạch sản xuất máy bay cho mình", ông Hiển chia sẻ.

Ảnh bên trong chiếc trực thăng

Để thiết kế chiếc trực thăng, ông Hiển đã phải bỏ rất nhiều thời gian lên Internet để thu thập tài liệu kỹ thuật. Tuy nhiên sách vở vẫn là lý thuyết, vì nhiều lần các thiết kế đều không thể vận dụng ra cho sản phẩm.

Thiết kế cánh máy bay, ông sử dụng nguyên liệu bằng nhôm nhìn cũng khá đẹp, nhưng khởi động chỉ vài vòng là cánh cong chỉ còn cách tháo ra đem bán phế liệu. "Khi tôi làm được bộ cánh ưng ý nặng chỉ 32 kg bằng chất liệu inox thì động cơ lại trở chứng chỉ quay như quạt gió mà không thể cất cánh...", ông Hiển nhớ lại lần thử nghiệm thất bại.

Không chịu đầu hàng, kỹ sư 58 tuổi tháo chiếc động cơ công suất 50HP (50 mã lực) trị giá 40 triệu đồng cất vào góc nhà kho rồi lặn lội tìm mua động cơ của chiếc ca nô công suất lên đến 106 mã lực với giá 60 triệu đồng. Ông giao toàn bộ việc kinh doanh garage cho con trai mình và tiếp tục tập trung hoàn chỉnh "đứa con tinh thần".

Động cơ bên trong chiếc trực thăng tự tạo của ông Hiển là động cơ của một chiếc ca nô được ông mua với giá 60 triệu đồng. Ảnh: Tuệ Mẫn.

Hàng loạt bộ phận như đĩa quay, bộ phận truyền động, hộp số... được ông tham khảo trên mạng và các diễn đàn, rồi ngày ngày cắm cúi trong xưởng phay tiện. Những kiến thức có được và học hỏi trên Internet giúp ông chế tạo được những bộ phận quan trọng.

Các bộ phận còn lại của chiếc trực thăng như bình đựng nhiên liệu được ông Hiển lấy can nhựa cũ loại 20 lít làm thùng đựng xăng. Pô, két nước tản nhiệt cho động cơ, đồng hồ xăng nhớt... đều tận dụng từ phụ tùng thải ra của một chiếc xe tải nhỏ.

Để đảm bảo trọng lượng siêu nhẹ, trong khoang lái, ông chỉ đặt một chiếc ghế nhựa; phần khung khoang lái được bổ sung để đảm bảo an toàn, nếu không thì máy báy cất cánh có thể nhẹ thêm vài chục kg.

"Nhà chế tạo" nói rằng máy bay do mình chế tạo vẫn còn thiếu nhiều bộ phận quan trọng khác như đồng hồ đo các thông số độ cao, tốc độ bay… "Một trong những bộ phận quan trọng chính là cánh máy bay, tuy làm thủ công nhưng sai số về trọng lượng gần như không có, mỗi chiếc cách nặng đúng 8 kg", ông Hiển chia sẻ.

Theo tính toán của ông Hiển, nếu được phép bay trên bầu trời chiếc trực thăng có khả năng bay ở độ cao 200 m, tốc độc 150-200 km một giờ, tải trọng khoảng 350 kg. Tổng chi phí chế tạo khoảng 200 triệu đồng. Máy bay này có thể sử dụng loại xăng thông thường như A92 hoặc A95.

Ổng Hiển vào "khoang lái" và cất cánh chiếc trực thăng. Ảnh: Tuệ Mẫn.

Những ngày qua công việc chế tạo gần như xong, ông Hiển đang tập trung cho việc học lái. Thử nghiệm bước đầu trong nhà xưởng cho thấy máy bay có thể lên xuống một cách nhẹ nhàng. Tuy nhiên, ông Hiển cho rằng, việc lái máy bay này còn phải mất nhiều thời gian để tập luyện nhằm đảm bảo an toàn kỹ thuật.

Khi bước vào khoang lái và khởi động, tiếng động cơ vang lên giòn giã, cánh máy bay rít gió đều đặn, ông cầm trục lái tay nắm cần số từ từ cho máy bay cất cánh ngay trong xưởng giữa tiếng vỗ tay tán thưởng của nhiều người. Do giới hạn của nhà xưởng nên "phi công Hiển" chỉ biểu diễn nâng lên trên mặt đất hơn một mét rồi điều khiển xoay vòng rẽ trái, rẽ phải. Theo ông Hiển việc máy bay của ông nâng khỏi mặt đất coi như đã có thể cất cánh được.

Trao đổi với VnExpress.net ông Hiển cho biết, hiện chưa có ý định xin cấp "bằng sáng chế" bởi ông biết thủ tục để công nhận nó là cả một quá trình lâu dài. "Tuy nhiên, nếu được cơ quan chức năng cho bay thử nghiệm bên ngoài tôi sẽ rất sẵn sàng để mọi người thưởng lãm. Hiện tôi chưa có ý định xin phép cho trực thăng bay lưu thông, chỉ thỏa mãn mơ ước chế tạo thành công máy bay siêu nhẹ và để làm kỷ niệm, tôi chỉ muốn chứng minh rằng người ta làm được mình cũng làm được… chỉ vậy thôi", kỹ sư Hiển khiêm tốn bộc bạch.

Tuệ Mẫn - Hoàng Lê


Thứ tư, 28/3/2012, 17:33 GMT+7

Cận cảnh chiếc trực thăng 'siêu nhẹ'

Máy bay được trang bị động cơ 106 mã lực.
Pô máy bay
Pô máy bay
Đồng hồ
Đồng hồ báo nhiên liệu xăng, nhớt.
Bộ phận đĩa quay và trục làm cánh quạt cho trực thăng.
Bộ phận truyền động là 2 sợi xích tải chuyên dụng nối từ động cơ đến đĩa quay.
Bộ phận két nước tản nhiệt cho động cơ và hộp số.
Đuôi máy bay đồng thời cũng là bộ phận chuyển hướng.
Bên trong khoang lái được trang bị một chiếc ghế nhựa để không làm nặng thêm máy bay.
Kiểm tra trước khi cất cánh trong nhà xưởng.
"Phi công" Hiển ngồi trong khoang lái chuẩn bị cất cánh chiếc trực thăng của mình.

Tuệ Mẫn - Hoàng Lê

Vìdeo trực tiếp từ Paltalk: Diễn Đàn Chính Trị Tranh Luận Dân Chủ

Video#2 : DienDan ChinhTri TranhLuan DanCHu - Live from PalTalk

Log In Paltalk: DienDan_ChinhTri_TranhLuan_DanChu

Liberty