TUYÊN NGÔN LẠC HỒNG
Nam quốc Mộc Tinh chấn Lạc Hồng
Vận thiên khí hội kiến hòa nhân
Chấn đạo quốc hưng bình thiên hạ
Ngoại quốc lân bang kính phục giao.
Trần Đông Chấn

Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát - La Meurtrissure

Search This Blog

Monday, May 10, 2010

TQ sẽ không nhượng bộ về Biển Đông

Thuyền cá của Việt Nam

Nhiều ngư dân Việt Nam đã bị Trung Quốc bắt

Cơ hội thương lượng giữa các bên tranh chấp ở Biển Đông dường như ngày càng ít dần khi Trung Quốc tỏ ra ngày càng cứng rắn trong vấn đề chủ quyền.

Báo Bưu điện Hoa Nam Buổi sáng (South China Morning Post) xuất bản tại Hong Kong vừa có bài nhắc lại lập trường không khoan nhượng của Bắc Kinh trong cách tiếp cận các nguồn lợi biển.

Báo này nhận định: "Bắc Kinh cương quyết bảo vệ các vùng biển mà Trung Quốc coi là của mình".

Bằng chứng được dẫn là việc tàu tuần tiễu và cả tàu chiến của Trung Quốc tuần tra các khu vực kinh tế đặc quyền ngày càng nhiều so với trước.

Báo Hong Kong nói nhiều phần của các khu vực mà Bắc Kinh tự định chuẩn này lại chồng lấn với các nước láng giềng, gây nguy cơ đối đầu và tranh chấp.

Hôm thứ Sáu 07/05 Ngoại trưởng Nhật Bản Katsuya Okada đã cho mời Đại sứ Trung Quốc tại Tokyo đến để phản đối về việc tàu hải quân Trung Quốc theo sát tàu thăm dò Nhật tại một khu vực tranh chấp ở Đông Hải cách đảo Amami Oshima phía Nam Nhật Bản 320 km.

Cả Trung Quốc và Nhật đều tuyên bố chủ quyền đối với khu vực này.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Khương Du nhanh chóng phản ứng, rằng tàu Trung Quốc làm đúng phận sự.

Bà Khương nói: "Việc tàu Trung Quốc thực hiện hoạt động thi hành pháp luật tại các khu vực đó là hoàn toàn hợp pháp."

Không nhượng bộ nguồn lợi biển

Giới phân tích cho rằng lý do chính nhất để Trung Quốc ráo riết hoạt động tại các vùng biển tranh chấp, trong có Biển Đông, là vì nguồn tài nguyên biển.

Chuyển mình từ một quốc gia nông nghiệp sang vị thế cường quốc hàng hải, Bắc Kinh sẽ không bao giờ nhân nhượng trong tranh chấp chủ quyền biển.

Giáo sư Vương Hàn Linh, chuyên gia các vấn đề hàng hải tại Viện Khoa học Xã hội Trung Quốc, được dẫn lời nói Trung Quốc dần nổi lên như cường quốc biển, và tranh chấp lãnh thổ với các nước láng giềng cũng dần nóng lên.

Chúng tôi thấy rằng các nước láng giềng bản thân cũng còn tranh chấp với nhau, lại còn nhiều quyền lợi quốc gia cần bảo vệ nên khó có thể đoàn kết để chống Trung Quốc. Và ngay cả khi họ liên hiệp lại thì cũng không đủ mạnh để thắng Trung Quốc.

Giáo sư Vương Hàn Linh, Viện KHXH Trung Quốc

Giáo sư Vương nói: "Thực ra, tranh chấp giữa các bên đã nảy sinh từ những năm 1970, khi người ta tìm thấy dầu lửa và các nguồn tài nguyên khác tại các quần đảo Điếu Ngư, Trường Sa và Hoàng Sa."

"Từ hồi đó đã có ý tưởng là các nước Đông Nam Á nên liên kết lại để đối đầu với Trung Quốc và trong một thời gian, Bắc Kinh đã tỏ ra quan ngại về điều này."

Thế nhưng theo ông Vương, sau 30 năm không thấy động tĩnh gì (từ phía các nước Đông Nam Á), Trung Quốc nay cũng không còn lo lắng.

"Chúng tôi thấy rằng các nước láng giềng bản thân cũng còn tranh chấp với nhau, lại còn nhiều quyền lợi quốc gia cần bảo vệ nên khó có thể đoàn kết để chống Trung Quốc."

"Và ngay cả khi họ liên hiệp lại thì cũng không đủ mạnh để thắng Trung Quốc."

Ông Vương Hàn Linh nói Bắc Kinh cần duy trì quan điểm rằng Trung Quốc đã có văn bản khẳng định chủ quyền và quyền tài phán với các quần đảo ở Đông Hải và Nam Hải (Biển Đông) cả ngàn năm nay.

Ngư dân Việt Nam gặp khó

Trước lập trường ngày càng kiên quyết của Trung Quốc, có thể thấy rằng nỗ lực thương lượng của các quốc gia liên quan đang gặp trở ngạ̣i.

Mới đây, hôm 06/05, Bộ Ngoại giao Việt Nam đã chính thức phản đối lệnh cấm đánh cá mà Trung Quốc ban hành từ 16/05-01/08 ở Biển Đông, trong có các khu vực Việt Nam tuyên bố chủ quyền.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao, bà Nguyễn Phương Nga, nói: "Việt Nam sẽ có giao thiệp ngoại giao để phản đối quyết định này của Trung Quốc."

Động thái 'giao thiệp ngoại giao' xem ra chưa làm người dân yên lòng vì lệnh cấm đánh bắt nói trên ảnh hưởng tới việc mưu sinh của nhiều ngàn ngư dân.

Sau khi bà Nguyễn Phương Nga lên tiếng một ngày, Phó chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ngãi Trương Ngọc Nhi đã ký văn bản gửi Cục Lãnh sự Bộ Ngoại giao, đề nghị phản đối việc Trung Quốc cấm đánh bắt cá trên biển Đông.

Tỉnh này cũng đã gửi văn bản kiến nghị Bộ Ngoại giao can thiệp đòi Trung Quốc thả vô điều kiện tàu đánh cá của ngư dân Quảng Ngãi vừa bị bắt hồi đầu tháng.

Trung Quốc vừa trả tự do cho 23 ngư dân Quảng Ngãi, nhiều người bị bắt từ hồi tháng Ba khi đánh cá gần quần đảo Hoàng Sa. Thế nhưng tuần ngư Trung Quốc hôm 04/05 lại bắt một tàu cá khác cũng của Quảng Ngãi với 11 thuyền viên.

Tàu đánh cá của ông Đặng Tằm ở thôn Châu Thuận, xã Bình Châu, huyện Bình Sơn, cũng bị bắt khi đang hoạt động gần Hoàng Sa. Toàn bộ số ngư dân trên tàu hiện đang bị giam trên đảo Phú Lâm, Hoàng Sa.

Sunday, May 9, 2010

Kinh hoàng bạo lực sinh viên 'sống thử'


Cập nhật lúc 07:18, Chủ Nhật, 09/05/2010 (GMT+7)

  - "Đang ngủ trưa, tự nhiên thấy tiếng đổ vỡ gì đó và tiếng chửi bới rất ồn ào, tớ giật mình tỉnh dậy. Sau đó thì nghe tiếng ai đó gọi: T ơi cứu tao với. Lúc đầu tớ tưởng mình đang mơ ngủ, nó gọi lần thứ hai mới định hình ra là cái gì, thế là chạy ra...".

T. thật thà kể lại chuyện đánh nhau của "nhà hàng xóm" cạnh phòng. Từ khi đôi SV sống thử này chuyển đến xóm trọ, mọi người thường phải chứng kiến cảnh họ chủi bới, đánh đập nhau đều đặn như cơm bữa.

Từ bạo lực bằng tay, chân...

N. và Ng., sinh viên năm thứ 2 Trường Đại học Y Thái Nguyên, nhận lời yêu nhau là dắt luôn nhau về sống thử, mới yêu nhau được hơn một năm, nhưng số lần cặp đôi này đánh nhau thì khó mà nhớ hết được.

N. bình thường nhìn hiền hiền, nhưng lại rất cục tính, sẵn sàng "thượng cẳng chân, hạ cẳng tay" với bạn gái bất cứ lúc nào có gì không vừa lòng.

Ban đầu, N. hay đấm với tát vào mặt Ng., nhưng vì Ng. đến lớp với gương mặt tím thâm nên ai cũng để ý, sợ bạn bè biết lại dị nghị, N. "chuyển qua" đánh, đấm vào bụng, vào người và bóp cổ bạn gái. Cứ đánh nhau là N. lại đóng chặt cửa và bịt mồm Ng. không cho kêu cứu rồi dọa: "Im, không tao đánh chết!".

Mô tả ảnh.

 "Tổ ấm" của những cặp "uyên ương"(ảnh minh họa. Nguồn: internet)

Th, bạn cùng lớp và cũng là hàng xóm thường xuyên được chứng kiến cảnh đánh nhau của đôi "vợ chồng" này kể: "Đang ngủ trưa, tự nhiên thấy tiếng đổ vỡ gì đó và tiếng chửi bới rất ồn ào, tớ giật mình tỉnh dậy. Sau đó thì nghe tiếng ai đó gọi: T ơi, cứu tao với. Lúc đầu tớ tưởng mình đang mơ ngủ, nó gọi lần thứ hai mới định hình ra là cái gì, thế là chạy ra. Lúc đó vì bọn nó ồn ào quá nên cả xóm đều chạy đến. Phòng đóng chặt. Sợ quá mọi người đạp cửa xông vào thì thấy thằng N. đang ngồi đè lên bụng Ng. và bóp cổ, mặt mũi Ng. thì nước mắt ướt nhẹp, đỏ phừng phừng...".

Yêu phải người cục tính và gia trưởng, các trận đòn Ng. phải hứng chịu là thường xuyên như cơm bữa. Tệ hơn, lý do để Ng. bị đòn thi ai nghe cũng phải ngỡ ngàng: Có lần, chỉ vì ngồi chơi nói chuyện đùa nhau, Ng. không may xưng với N. là "tao – mày" vậy là lãnh đủ đòn ví cái tội "dám láo".

Lần khác, đi ăn cùng lớp, Ng. dặn N. uống ít rượu không say, còn bản thân mệt nên không đi cùng được. N không nói không rằng đùng đùng quay về bảo Ng. viện cớ ngăn cản không cho mình đi cùng lớp rồi xông vào đánh Ng. tơi tả. Bạn N. ở cùng xóm trọ thấy cảnh Ng. bị đánh nhiều cũng ái ngại góp ý với N., thì N. bảo: "Nó láo là tao phải đánh".

Cách đây đã lâu, nhiều SV khoa Báo chí – HVBCTT còn kinh hoàng khi nghe lại tình cảnh "bạo hành sống thử" của một nữ SV tên A. và nam SV tên T. học cùng lớp báo chí. Căn nhà trọ được thuê ở khu Mỹ Đình đã biến thành "địa ngục" với A. bởi những trận đòn vũ phu mà T. giáng xuống đầu A. mỗi khi có mâu thuẫn nảy sinh giữa hai người.

Hàng ngày, tiền nhuận bút cộng tác với các báo được A. chi trả để nuôi T. với những buổi ăn hàng, shopping, xem phim rất... hoành tráng. Nhưng khi A. không đáp ứng các yêu cầu của T,, kể cả yêu cầu tình dục, thì T. xông vào đấm đá A. Khi thì ném cặp, ném xong, nồi, điện thoại vào mặt người yêu, khi thì sẵn thắt lưng da quật vào người, khi thì lấy rẻ lau nhét vào mồm để A. không kêu khóc.

Có lần bị đòn đau, A. phải nghỉ học hàng tuần để dưỡng thương. Căm giận người yêu, A. đã "bỏ nhà" đi nhưng T. lại tìm đủ mọi cách tìm đến A., rồi van xin, quỳ lạy là "sẽ thay đổi", nhưng rồi lại vẫn "chứng nào tật nấy"…

...đến chửi cả mẹ người yêu

P. và H. cũng yêu nhau được không lâu thì dắt nhau về sống thử. Nhưng chuỗi ngày hạnh phúc không kéo dài vì cuộc sống chung có biết bao vấn đề có thể nảy sinh mâu thuẫn. P. lại có thói quen nhậu nhẹt cùng bạn bè, ban đầu, mượn men rượu nên P. thẳng tay trút giận lên H.

Mô tả ảnh.

"Thượng cẳng chân, hạ cẳng tay" (ảnh minh họa. Nguồn internet)

Về sau, như thành quen, cứ say rượu về nhà là P. lôi H. ra hành hạ. Đánh, đấm, chủi rủa, túm tóc, bạt tai chỉ là chuyện thường. Tệ hơn, cứ tiện có đồ vật gì trong tay là P. nhằm thẳng mặt H. mà ném. H thì một phần vị sợ, một phần vì xấu hổ, không dám kêu ai cũng không dám khóc to. Mọi người trong xóm ai cũng ái ngại cho H. nhưng không ai dám ra can, vì có lần say rượu P. tuyên bố: "Đứa nào ra can tao giết".

L., ở cùng xóm trọ kể: "Có lần P. đi uống rượu về mang H. ra hành hạ, cứ đập đầu H. huỳnh huỵch vào cửa nhà chị. Chị giật mình tỉnh dậy, sợ quá khóc không thành tiếng". Mẹ H. biết chuyện con gái, lặn lội từ quê ra gặp con để "giải quyết". Chẳng ngờ, gặp lúc P. say rượu còn lôi luôn cả mẹ H. ra chửi. P vốn rất cục tính lại có men rượu nên chẳng ai dám làm gì. Em H. khuyên can chị bỏ P. cho hết khổ, P. còn vác cả dao đòi chém...

"Con lỡ yêu rồi thì biết làm sao?"

Rất nhiều bạn gái chấp nhận sống thử để rồi phải sống trong cảnh bị đánh đập chửi rủa nhưng đa phần họ lại chấp nhận sự đau khổ đó. 

T. thương bạn, nhiều lần tâm sự khuyên Ng. bỏ N. cho đỡ khổ nhưng mỗi lần như vậy Ng. chỉ rơm rớm nước mắt: "
Nói như mày thì dễ lắm..."

Còn H. thì lại khóc lóc van nài mẹ: "
Con lỡ yêu rồi thì biết làm sao...".

Hiện tượng sinh viên yêu nhau và sống thử hiện nay đã quá phổ biến và chuyện bạo lực cũng xảy không phải là hiếm. Khi mà giới trẻ đang càng ngày coi nhẹ chuyện sống thử thì chuyện bạo lực giữa các đôi "vợ chồng" này sẽ còn gây nhiều bức xúc. 

Đó thực sự là một điều nguy hiểm vì họ chính là những người sẽ tạo nên xã hội này trong tương lai.

Lời tự sự của một nam SV đã từng sống thử trên diễn đàn ĐH Luật HN:

"Tớ" thử ở cùng một nàng gần 1 năm thì có sản phẩm và đi giải quyết ngay trong tuần thứ 5. Xong rồi cứ dần dần chán nhau. Nàng thì động cái lại khóc lóc, lại trách móc là "đã mất hết" với "tớ" rồi thì sau cuộc đời nàng sẽ phải do "tớ" chịu trách nhiệm, mà "tớ" sợ phải chịu trách nhiệm lắm! Yêu thì phải chinh phục. chinh phục xong rồi thì... chẳng còn gì để chinh phục nữa.

"Tớ" thử lần thứ 2 sau đấy 6 tháng. Ban ngày "tớ" đi học, về đã có người nấu cơm cho ăn rồi. "Vợ" đáng yêu thật. Quần áo "vợ" giặt, nhà trọ "vợ" dọn. Đêm thì có "vợ" để ôm. Nói chung là sướng! Còn sau này thì thế nào á? Đừng có hỏi. "Cuộc đời ai biết đâu ngày mai", cứ "thử" cho sướng đã!

Cao Thúy Thơm

Cái giá của những công trình chậm trễ

SGTT - Thông tin dự án đại lộ Đông Tây và cải thiện môi trường nước đội vốn thêm 3.600 tỉ đồng khiến không ít người dân giật mình vì xót của.

Dù thực tế thời gian qua cho thấy không có dự án giao thông nào của TP.HCM nói riêng và Việt Nam nói chung không phát sinh chi phí trong quá trình triển khai, song con số 3.600 tỉ đồng tăng thêm cho một dự án quả là quá sức tưởng tượng. Số tiền này có thể giúp TP.HCM có thêm nhiều con đường, nhiều cây cầu mới, đầu tư vào các dự án cấp bách và thiết thực khác, song ở đây lại dùng để bù đắp cho phần chi phí phát sinh từ việc thi công chậm trễ và sự ngắn hạn của tầm nhìn.

Theo đúng kế hoạch ban đầu, toàn bộ dự án đại lộ Đông Tây và cải thiện môi trường nước phải hoàn thành vào năm 2008. Nghĩa là đáng lẽ từ hai năm trước, TP.HCM đã có trọn vẹn một đại lộ dài 22km nối hai đầu cửa ngõ thành phố, rộng thênh thang từ 60 – 100m, với hầm Thủ Thiêm chui qua sông đầu tiên của cả khu vực Đông Nam Á, gắn trung tâm thành phố hiện hữu với khu đô thị mới Thủ Thiêm trong tương lai. Đáng lẽ từ hai năm trước, hệ thống thoát nước mới đã hoàn thành, chống ngập triệt để cho các quận 1, 3, 5, 10 và 11. Trong đó, giải quyết ngập cho những vùng trũng như bến Mễ Cốc (quận 8), Thanh Đa (quận Bình Thạnh), đồng thời, nạo vét và kè bờ kênh Tàu Hũ – Bến Nghé, tạo cảnh quan sạch đẹp hai bên bờ kênh. Tuy nhiên, đến nay dự án vẫn còn dang dở và sự chậm trễ kéo theo tổng vốn đầu tư tăng vọt do giá vật liệu và nhân công tăng gần như là điều tất yếu.

Ở nguyên nhân tầm nhìn, vốn đầu tư phát sinh còn do các cơ quan chức năng trong quá trình thiết kế dự án đã "quên" mất yếu tố quy hoạch, dẫn đến phần đại lộ Đông Tây phía quận 2 phải điều chỉnh từ 10 lên 14 làn xe cho phù hợp với khu đô thị mới Thủ Thiêm đã quy hoạch và sẽ được xây dựng trong tương lai. Điều đáng nói là quy hoạch xây dựng khu đô thị mới Thủ Thiêm đã được Thủ tướng phê duyệt từ năm 1996, song đến tận năm 2005 khi khởi công dự án đại lộ Đông Tây, các cơ quan chức năng TP.HCM vẫn chưa nhận ra thiết kế tuyến đường bị "vênh" với quy hoạch khu đô thị, dẫn tới phải điều chỉnh làm kéo dài tiến độ dự án và phát sinh chi phí đầu tư. Tương tự, các khó khăn trong công tác bồi thường, giải phóng mặt bằng, di dời các công trình tiện ích ngầm, các sự cố trong quá trình triển khai các gói thầu xây lắp cống thoát nước… tại dự án cải thiện môi trường nước cũng không được các sở ngành thành phố lượng định trước nên dự án liên tục lỗi hẹn tiến độ.

Trong số 3.600 tỉ đồng phát sinh, trước mắt vốn đối ứng phía Việt Nam khoảng 1.400 tỉ đồng (trong đó ngân sách thành phố cân đối khoảng 900 tỉ đồng), còn lại 2.200 tỉ đồng sẽ vay ODA của Nhật. Như vậy, có thể thấy ngay sự teo tóp của ngân sách quốc gia và ngân sách thành phố trong hiện tại và gánh nặng trả nợ ODA của các thế hệ tương lai.

Nhìn lại, thấy các dự án trọng điểm khác của TP.HCM đều lâm vào vòng xoáy: chậm trễ tiến độ – phát sinh chi phí. Đơn cử, một dự án siêu bê bối khác là vệ sinh môi trường TP.HCM lưu vực Nhiêu Lộc – Thị Nghè, vay ODA của ngân hàng Thế giới. Đáng lẽ hoàn thành vào năm 2008, toàn dự án liên tục lùi thời hạn hoàn thành đến cuối năm 2009, rồi giữa năm 2010, và gần đây nhất là cuối năm 2011. Chính vì vậy, tổng vốn đầu tư cũng theo đó mà "leo thang" từ 200 triệu USD lên gần 320 triệu USD hiện nay và có thể chưa dừng lại.

Bên cạnh những nguyên nhân được cho là khách quan, có thể thấy rất rõ tầm nhìn hạn hẹp và sự yếu kém trong khâu đấu thầu cũng như công tác quản lý dự án của chủ đầu tư và các cấp lãnh đạo. Ở dự án đại lộ Đông Tây, chính sự giám sát thiếu hiệu quả đã dẫn đến hiện tượng nứt các đốt hầm dìm Thủ Thiêm, là một trong những nguyên nhân làm chậm trễ dự án và gây hoang mang trong dư luận về tính bền vững của công trình. Còn dự án vệ sinh môi trường, UBND TP.HCM và ban quản lý dự án thể hiện sự thiếu quyết đoán vì sau khi đã chọn nhầm nhà thầu yếu kém vẫn liên tục du di cho nhà thầu, thay vì kiên quyết cắt hợp đồng và tìm đơn vị mới có năng lực. Điều này dẫn đến dự án đã chậm trễ lại càng ì ạch, đó là chưa kể không ai dám đoan chắc sản phẩm do một nhà thầu thiếu năng lực thi công liệu có đảm bảo chất lượng?

Lý giải về sự yếu kém trong quản lý các công trình trọng điểm đầu tư từ ngân sách và vốn ODA, ông Phan Phùng Sanh, phó chủ tịch hiệp hội Khoa học kỹ thuật xây dựng TP.HCM – cho rằng xuất phát từ tư duy tiền nhà nước, "của chùa", nên nhiều doanh nghiệp (nhà nước) không có trách nhiệm và cũng không bị ràng buộc trách nhiệm phải sử dụng hiệu quả nguồn vốn. Công trình trì trệ, vốn đầu tư tăng vọt trở thành chuyện "thường ngày ở huyện" và cũng chẳng thấy cá nhân, cơ quan nào phải chịu chế tài. Chỉ thương những đồng tiền thuế của người dân góp vào ngân sách bị đem sử dụng lãng phí, còn gánh nặng ODA oằn vai thế hệ con cháu.

Minh Linh

Saturday, May 8, 2010

Tàu Trung Quốc vừa bắt giữ 27 ngư dân và Hải quân Nhân dân VN nhận Huân chương Sao vàng !!! Là sao???

Hải quân Nhân dân VN nhận Huân chương Sao vàng

(NLĐ)- Lễ kỷ niệm 55 năm ngày thành lập Hải quân Nhân dân VN (7.5.1955 - 7.5.2010) và đón nhận Huân chương Sao vàng lần thứ hai đã được Đảng ủy, Bộ Tư lệnh Hải quân Nhân dân VN tổ chức trọng thể vào ngày 7-5 tại TP Hải Phòng.

Phó Đô đốc, Tư lệnh Hải quân Nhân dân VN Nguyễn Văn Hiến đã đọc diễn văn kỷ niệm, ôn lại truyền thống 55 năm xây dựng, phấn đấu và trưởng thành của Hải quân Nhân dân VN từ khi thành lập đến nay; khẳng định trong bất kỳ tình huống nào, Hải quân Nhân dân VN vẫn một lòng trung thành với Đảng, Tổ quốc và nhân dân; nêu cao ý chí quật cường, mưu trí, sáng tạo, dám đánh, quyết đánh và quyết thắng mọi kẻ thù xâm lược.


Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng gắn Huân chương Sao vàng lên lá cờ truyền thống của Hải quân Nhân dân VN. Ảnh: TTXVN

Đến dự lễ kỷ niệm, Ủy viên Bộ Chính trị - Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng nhiệt liệt biểu dương và chúc mừng những thành tích, chiến công mà lực lượng Hải quân Nhân dân VN đã đạt được trong 55 năm qua. "Năm tháng sẽ trôi qua nhưng những chiến công hiển hách của Hải quân Nhân dân VN không bao giờ phai mờ mà càng được ghi nhớ, trân trọng, mãi mãi là niềm tự hào của quân và dân ta..." – Chủ tịch Nguyễn Phú Trọng nhấn mạnh.

Tại lễ kỷ niệm, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng thay mặt Đảng, Nhà nước trao Huân chương Sao vàng cho Hải quân Nhân dân VN. Dịp này, hai nguyên Tư lệnh Hải quân Nguyễn Bá Phát và Giáp Văn Cương cùng liệt sĩ Trần Minh Nghĩa được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.


Trước đó, theo TTXVN, qua điện thoại, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng đã giao lưu với quân và dân Trường Sa đang có mặt tại Hội trường UBND huyện đảo Trường Sa (Khánh Hòa).

Q.An

Friday, May 7, 2010

Nợ quốc gia tăng sát mức an toàn

Cập nhật lúc 15:28, Thứ Sáu, 07/05/2010 (GMT+7)

  - Nợ Chính phủ tiếp tục tăng, 8/25 chỉ tiêu về xã hội và môi trường không đạt, tỷ lệ khu công nghiệp, chế xuất có hệ thống xử lý nước thải đang ngày càng ít đi.

Hai Ủy ban của Quốc hội là Kinh tế và Tài chính - Ngân sách đưa ra những cảnh báo này sau khi thẩm tra kết quả thực hiện kế hoạch phát triển kinh tế, xã hội, ngân sách cuối năm 2009 và những tháng đầu năm nay.

Tỷ lệ dư nợ tăng ngày càng nhanh

Mô tả ảnh.
Người dân tham quan các gian hàng điện máy trong siêu thị trước dịp hè. Ảnh: LN

Theo nhận định chung, tình hình kinh tế - xã hội từ cuối năm đến nay có khởi sắc tích cực.

GDP quý cuối năm 2009 tăng cao hơn, đưa tốc độ tăng trưởng cả năm đạt mức 5,32%, cao hơn so với số ước thực hiện đã báo cáo Quốc hội (5,2%)

Chỉ số giá tiêu dùng CPI tháng 12/2009 tăng thấp, 6,52%, thấp hơn số ước thực hiện 7% đã báo cáo Quốc hội. 

Tuy nhiên, theo Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Hà Văn Hiền, "nền kinh tế đang tồn tại nhiều khó khăn tiềm ẩn cần kịp thời nhận diện và giải quyết". 

Đáng lo ngại là tỷ lệ dư nợ của Chính phủ đang tăng ngày càng nhanh: 33,8% GDP năm 2007, năm 2008 tăng lên 36,2% và 2009 là 41,9%.

Như cảnh báo của Ủy ban Tài chính - Ngân sách, dự kiến dư nợ Chính phủ năm nay có thể lên tới 44,6%. Có hai nguyên nhân dẫn đến nguy cơ này, đó là việc tăng phát hành trái phiếu Chính phủ và điều chỉnh mức tăng bội chi ngân sách đột biến lên trên 5% GDP.

"Mức dư nợ Chính phủ và nợ quốc gia tăng sát mức an toàn cho phép. Vay nợ trong nước và nước ngoài gặp khó khăn, phải vay với lãi suất cao, dẫn đến việc đảm bảo an ninh tài chính quốc gia đứng trước những khó khăn cho nhiều năm sau", Ủy ban Tài chính - Ngân sách nhận định.

Theo đó, việc điều  hành ngân sách và đảm bảo an ninh tài chính trong năm nay sẽ khó khăn. Đây chính là một thách thức cho việc thực hiện nhiệm vụ thu, chi và giữ vững an ninh tài chính.

Mô tả ảnh.
Quốc hội lo ngại về tỷ lệ dư nợ Chính phủ đang tăng dần. Nguồn số liệu: Ủy ban Tài chính - Ngân sách Quốc hội.

Trong những năm tới, Ủy ban này vẫn kiên trì đề xuất cần đảm bảo bội chi trong giới hạn 5% GDP, đồng thời thận trọng với các trường hợp đòi hỏi nguồn vốn ngân sách lớn.

Trong một cảnh báo liên quan đến chính sách tiền tệ, Ủy ban Kinh tế cho rằng, việc thắt chặt tiền tệ như năm vừa qua có phần quá mạnh gây khó khăn cho doanh nghiệp. Dư nợ tín dụng bình quân năm 2009 tăng 3,13%/tháng. Nhưng đến tháng 1 năm nay chỉ tăng 0,26%, các tháng tiếp theo đều tăng dưới 2%.

Chính tốc độ sụt giảm quá nhanh của mức tăng tổng dư nợ tín dụng đã làm cho doanh nghiệp khó tiếp cận vốn. Tổng phương tiện thanh toán tăng thấp khiến tín dụng tăng thấp và lãi suất tăng cao không bình thường.

"Chật vật"

Trong khi các chỉ tiêu kinh tế được cho là vượt so với dự tính, thì nhiều vấn đề xã hội lại chưa được giải quyết. Tỷ lệ thất nghiệp vẫn cao, chỉ tiêu xử lý ô nhiễm môi trường thấp.

Thống kê hộ nghèo thì mỗi nơi một phách. Tổng cục Thống kê nói còn 12,3% hộ nghèo, trong khi con số do Bộ LĐTB&XH đưa ra là 11,3%.

8/25 chỉ tiêu không đạt đều là các chỉ tiêu xã hội ảnh hưởng sát sườn đến người dân như tỷ lệ dùng nước sạch ở đô thị, chất thải rắn được thu gom...

Đáng lưu ý là tỷ lệ khu công nghiệp, khu chế xuất đang hoạt động có hệ thống xử lý nước thải tập trung đạt tiêu chuẩn môi trường đang tiếp tục "giật lùi", chỉ đạt 50%, thấp hơn so với năm 2008 (60%).

Ủy ban Kinh tế cũng chỉ ra, chất lượng tăng trưởng kinh tế là mục tiêu được nói đến nhiều năm nay nhưng vẫn chưa cải thiện là bao. Dự kiến, hệ số ICOR năm 2010 sẽ rất cao.

Ngay những tháng đầu năm 2010, chỉ số giá tiêu dùng tăng cao, đặc biệt hàng hóa thiết yếu với dân như thực phẩm, giao thông, dịch vụ...

Việc điều chỉnh giá một số mặt hàng cơ bản như điện, than, nước, xăng dầu diễn ra gần như đồng thời trong một khoảng thời gian rất ngắn cùng với việc điều chỉnh tỷ giá liên tục diễn ra ngay trước Tết đã gây hiệu ứng cộng hưởng. Đây là một trong những nguyên nhân khiến chỉ số giá tiêu dùng tăng cao đột biến trong quý I năm nay.

Điều này gây ra tâm lý hoang mang lo lắng cho người dân và doanh nghiệp.

Nhận định chung của Ủy ban Kinh tế là nền kinh tế năm nay sẽ phải chật vật để cùng lúc đạt hai mục tiêu: ổn định cân đối vĩ mô, phục hồi tăng trưởng kinh tế đạt mức cao hơn năm qua. Và trước mắt đang là hàng loạt vấn đề bức xúc của đời sống người dân.

Báo cáo được Ủy ban Thường vụ Quốc hội thảo luận trọn ngày hôm nay (7/5) trước khi đưa ra nghị trường 2 tuần tới.

  • Lê Nhung

VNN: Đố Bộ trưởng nào dám từ chức và một kẻ lắm mưu...

Một cháu bé bị hành hạ dã man như thời trung cổ, một công ty đầu độc cả dòng sông, làm hàng nghìn nông dân điêu đứng vẫn nhởn nhơ, một Hoàng thành ngang nhiên bị phá ủi làm đường trong khi người ta đổ tiền tỷ để kỉ niệm nghìn năm Thăng Long. Phát ngôn Hành động tuần này cho thấy lời cảnh báo tột cùng về sự xuống cấp của đạo đức xã hội.

Phép logic học về những tội ác

Nhìn hình ảnh cháu Hào Anh (14 tuổi) bị vợ chồng ông bà chủ (gọi bằng cậu mợ) trang trại tôm sú giống ở xã Ngọc Chánh, huyện Đầm Dơi (Cà Mau) dùng kìm bấm vào môi, bẻ răng, dùng bàn là nóng chà lên da thịt... trong một thời gian dài không ai không cảm thấy rùng mình kinh hãi.

Việc hành hạ những đứa trẻ một cách man rợ như thời trung cổ trong xã hội chúng ta không hề thuyên giảm. Nếu xét một cách logic trong việc giáo dục con người thì với lý trí người ta sẽ thấy những chuyện man rợ ấy chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Nếu chúng ta xâu chuỗi những vấn đề về sự suy đồi nhân cách thì chúng ta sẽ thấy tội ác không hiện ra ở nơi này thì sẽ hiện ra ở nơi khác, không hiện ra trong hình thức này thì hiện ra trong hình thức khác. Tội ác của vợ chồng ông chủ trang trại tôm sú giống cho thấy hai điều : Một, sự độc ác đã công khai như thách thức với xã hội. Hai, sự coi thường luật pháp và những giá trị sống.

Khi người ta ngang nhiên tàn phá thiên nhiên, giết hại nuông thú ngay trước cửa chùa, chen lấn cãi cọ nhau trên đường, tranh giành bổng lộc, ức hiếp lẫn nhau, khi người ta nhìn thấy những kẻ móc túi trên một chuyến xe nhưng giả vờ quay mặt đi, giả vờ quay mặt đi để không nhường chỗ cho một  người lớn tuổi hay một phụ nữ có thai, khi người ta ngang nhiên xâm lấn đến các di tích văn hoá, lịch sử bởi lợi ích vật chất, khi người ta trắng trợn đục khoét tài sản của tập thể, khi một thầy hiệu trưởng mua dâm học sinh đã xin trút bỏ y phục trước toà để chứng minh mình không có khả năng tình dục hòng chạy tội thì đức hạnh của con người đã nát như bùn.

Nhưng trước tội ác ở mức độ man rợ ấy, chúng ta thật may đã không rơi xuống đáy của sự tuyệt vọng nếu chúng ta không được thấy sự lên tiếng của những người dân ở xã Ngọc Chánh. Cho dù sự lên tiếng này không tỉ lệ thuận với những hành động phi văn hoá và phi nhân tính đang diễn ra.

Nếu chúng ta xâu chuỗi những vấn đề về sự suy đồi nhân cách thì chúng ta sẽ thấy tội ác không hiện ra ở nơi này thì sẽ hiện ra ở nơi khác, không hiện ra trong hình thức này thì hiện ra trong hình thức khác. Ảnh VTC
Các cơ quan chức năng đã vào cuộc và sẽ xử lý hai vợ chồng ông chủ trang trại tôm giống kia. Nhưng những hành động phi nhân tính một cách công khai như vậy đã xẩy ra trong xã hội từ lâu cho dù có những vụ đã bị pháp luật xử lý, nhưng "thông điệp đen" từ những hành động phi nhân tính đó vẫn chưa thực sự được đặt lên bàn những người có trách nhiệm với xã hội. Bởi chúng ta vẫn chưa nhìn thấy một chiến lược giáo dục nhân tính cho con người. Nó cho thấy những hành động phi nhân tính ấy xẩy ra như chuyện một cái cây tự nhiên đổ. Người ta dọn cái cây đổ ấy xong là quên ngay chuyện đó.

Mọi chuyện trong những gia đình, trong những khu phố, trong mỗi ngôi trường, trong mỗi công sở...vẫn "bình chân như vại". Cũng có những nỗi lo được cập nhật và những giải pháp nào đó được đưa ra nhưng đó chỉ là những nỗi lo chủ yếu về giá hàng hoá, giá vàng, đô la, giá căn hộ cao cấp, về những ngày nghỉ dài sẽ du lịch ở đâu...mà không thấy nỗi lo về đạo đức xã hội đang xuống cấp một cách trầm trọng.

Chẳng lẽ chúng ta chỉ trông chờ vào sự an ủi như một tia hy vọng mong manh về đạo đức xã hội qua một vài người thi thoảng loé lên như sao đổi ngôi hay sao ?

Tôi là một kẻ lắm mưu mẹo

Cho dù không muốn nhắc lại bởi xấu hổ và đau lòng thì tôi vẫn phải nhắc rằng : theo báo chí mấy năm vừa rồi đưa tin, Việt Nam là một trong những nước tham nhũng nhất thế giới. Thế nhưng, số vụ tham nhũng được phát hiện lại không nhiều, chủ yếu là "tham nhũng vặt", "cá to lọt lưới" như nhận định trong một báo cáo của cơ quan chức năng công bố tại Hội nghị Đối thoại về Phòng chống tham nhũng năm 2008. Kết quả đó có phải là do chuyên môn của các cơ quan chống tham nhũng kém hay do các cơ quan đó không dám làm gì mạnh tay ?

Tuần này, một tin vừa vui vừa ngờ trên Báo Tuổi Trẻ về việc tới đây các cán bộ công chức phải có nghĩa vụ giải trình tài sản của mình và từng bước công khai tài sản và có những quy định xử lý đối với tài sản không giải trình được.

Về việc này, cho dù tôi có nói gì dưới đây chăng nữa thì hầu hết mọi người cũng sẽ hình dung ra chuyện đó nó sẽ như thế nào. Cái tin nói trên vui vì nếu chúng ta làm đúng với những gì chúng ta nói thì công cuộc chống tham nhũng mới thực sự có kết quả và có ý nghĩa. Và cái tin nói trên mang lại cho người dân nỗi băn khoăn bởi họ khó tin việc đó được thực thi một cách cương quyết khi chúng ta đã làm việc đó một hai lần và ở đâu đó nhưng hiệu quả chưa được bao nhiêu.

Nhưng sau niềm vui và cả nỗi nghi ngờ kia thì người dân hỏi nhau : vậy những cán bộ nào, công chức nào sẽ là những người kê khai tài sản đầu tiên. Hỏi thế mà cũng hỏi. Đương nhiên phải là các cán bộ từ cao xuống thấp chứ. Nếu một Bộ kê khai tài sản thì ngài Bộ trưởng phải gương mẫu kê khai đầu tiên. Rồi đến các Thứ trưởng. Sau đó là cán bộ cấp Vụ rồi cuối cùng các các cán bộ, công chức không chức quyền.

Nhưng cách làm cũng phải kỹ lưỡng và đầy đủ. Một ngài Bộ trưởng kê khai tài sản thì không chỉ mình ngài kê khai mà vợ ngài, các con ngài và thậm chí các cháu ngài. Tôi nói vậy bởi thực tế và cũng bởi từ bụng ta suy ra bụng người. Vì nếu tôi là Bộ trưởng mà có nhiều tài sản thì tôi sẽ cho vợ tôi đứng tên, cho con tôi đứng tên, rồi con rể tôi hay con dâu tôi nữa. Hơn thế, tôi sẽ gửi tiền vào nhiều ngân hàng khác nhau. Rồi tôi mua bất động sản nhưng cho thuê hoặc dưới một hình thức khác. Nói chung là tôi như thế thôi nhưng tôi rất lắm mưu lắm mẹo.

Tất nhiên trong việc kê khai tài sản này tôi lo lắng hay tôi kê gối cao mà ngủ ngon còn phụ thuộc vào những ai đứng ra giám sát việc chúng tôi kê khai tài sản nữa chứ. Nếu các cơ quan chức năng làm đúng thì tôi cũng khó mà thoát được. Hoặc trong các cơ quan chức năng của Nhà nước mà lại có những đại diện có nghiệp vụ và có lương tâm thì cũng gay go đây.

Còn nếu chúng ta thực sự vì sự trong sạch của cán bộ công chức thì chúng ta phát động phong trào quần chúng phát hiện tài sản của những ông bà cán bộ tham ô, tham nhũng giống như chúng ta từng phát động phong trào vì an ninh tổ quốc trước kia thì đố kẻ tham nhũng nào thoát được.

Nhưng tôi phải thành thật trước mọi người là tôi khó tin vào kết quả của việc kê khai tài sản này lắm. Vì vậy, tôi tha thiết đề nghị các cơ quan chức năng hãy làm cho người dân tin đó là một cuộc đấu tranh chống tham nhũng thật sự mà tôi là một người dân trong nhân dân cần lao ấy. Và những người kê khai tài sản trước tiên, theo tôi,  nên là những ngài Bộ trưởng và những tổ chức giám sát việc kê khai tài sản phải có đại diện của người dân một cách thực sự.

Đố ngài Bộ trưởng nào dám từ chức đấy!

Trong chương trình thời sự của VTV1 tối qua ( 6/5) có tin về vụ thu hoạch mía của Cuba thất thu. Lý do là thời tiết khắc nghiệt và một số lý do chủ quan khác nữa. Và với chỉ một vụ mía thất thu, Ngài Bộ trưởng Bộ mía đường Cuba đã xin từ chức.

Nghe vậy mà lòng đầy cảm xúc lẫn lộn. Từ bên này trái đất, lòng tôi hướng về Cuba và tỏ lòng ngưỡng mộ ngài Bộ trưởng. Và "trông người lại ngẫm đến ta". Biết bao giờ ở nước Việt Nam này có một ngài Bộ trưởng đứng lên xin từ chức nhỉ ? Tôi xúc động và đầy suy tư nói với mấy người bạn, thì một người trề môi nói : " Có mà đến mùa quýt. Ông đúng là thằng viển vông". Rồi ông bạn ngửa cổ ngâm một câu ca : " Bao giờ chạch đẻ ngọn đa/ Sao đẻ dưới nước thì Bộ trưởng nước ta từ ...chức".

Nghe ông bạn tôi ngâm nga, lòng tôi cũng thấy tưng tức, bèn hỏi : Ông chỉ cho mọi người xem ở nước ta ngài Bộ trưởng nào đáng từ chức không ? Tôi cam đoan là nếu ngài Bộ trưởng nào đó ở nước ta mà mắc lỗi ở mức độ như ngài Bộ trưởng Bộ mía đường Cuba thì chắc họ  cũng xin từ chức. Còn nếu ông cứ khăng khăng ở nước ta cũng có vài ngài Bộ trưởng đáng từ chức và nên từ chức thì xin rà soát thử xem.

Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo ư ? Làm gì đã đến mức ấy tuy ở Bộ này học sinh thì quay cóp, đánh thầy, chửi cô, thầy thì gạ tình lấy điểm, mua dâm học trò, cô thì bắt trò liếm ghế mà không liếm ghế thì tát cho vẹo hàm, kết quả thi tốt nghiệp một cách thực sự thì than ôi tệ hại vô cùng...

Bộ trưởng Bộ Y tế ư? Cũng làm gì đến nỗi ấy tuy rằng bác sỹ thì ăn tiền bệnh nhân, bác sỹ thì lĩnh lương trong bệnh viên nhưng mở phòng mạch ở ngoài bệnh viện, thuốc thì tăng giá vù vù mà không quản lý được, bệnh viện thì bẩn thỉu, ba bốn bệnh nhân nằm chung một giường...

Vậy thì Bộ trưởng Bộ xây dựng ư ? Càng không đến mức ấy tuy rằng Bộ này xây nhà thì sai quy định để đến khi cháy thì chẳng biết làm thế nào, cầu hàng ngàn tỷ xây xong thì nứt, đường hàng ngàn tỉ làm xong thì lún, công trình thì tô trát bên ngoài nhưng vòng tay rút ruột bên trong...

Có lẽ mấy ông Bộ trưởng của nước người như nước Cuba anh em kia chắc sai xót trầm trọng lắm mới đệ đơn từ chức. Mà có lẽ, làm Bộ trưởng ở nước ngoài nó khác làm Bộ trưởng nước mình.

Không phải là cứu dân đen mà là bảo vệ chủ quyền quốc gia

Chuyện ngay ở trong nước mình mà không làm được thì hỏi chuyện ngoài xa kia thì làm thế nào ? Ảnh VNN
Có thể ví vụ Vedan thải chất độc giết chết sông Thị Vải có thể gọi là " vụ đầu độc" công khai và lớn nhất từ trước đến nay đã bị bắt quả tang. Người dân đã khởi kiện Công ty Vedan bồi thường thiệt hại. Nhưng thời gian cứ thế trôi đi mà kẻ đầu độc vẫn phởn phơ.

" Vụ đầu độc " công khai này đã xẩy ra gần hai năm trời rồi nhưng "kẻ đầu độc" vẫn ung dung trước đau khổ và bức xúc của người dân. Vedan đã phạm tội. Điều đó đúng cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Họ phải bồi thường là đúng pháp luật. Thế nhưng bi hài thay họ lại chỉ định...hỗ trợ những nạn nhân của họ mà thôi. Cứ như là họ đang làm công tác từ thiện với khẩu hiệu của họ " duy trì mối quan hệ thân thiện với nông dân". Việc đánh tráo khái niệm giữa "bồi thường" và "hỗ trợ" là trò ma. Nhưng tại sao giữa thanh thiên bạch nhật mà Vedan lại trơ trẽn diễn cái trò này được?

Khi Vedan đưa chuyên gia từ Đài Loan sang để kiểm chứng lại mức độ độc hại mà họ gây ra thì sự việc đã vượt qua ngưỡng " quá trớn" và coi thường luật pháp Việt Nam. Đồng thời, Vedan hứa hết lần này đến lần khác nhưng không thực hiện và giở nhiều trò, nhiều mánh để chạy tội. Một cái công ty mà còn ngang ngược như thế hỏi những kẻ có tiền nhiều, vũ khí nhiều sẽ ngang ngược và chà đạp lên lợi ích của các quốc gia nhỏ hơn như thế nào.

Chưa bao giờ như lúc này, chúng ta cần thể hiện rõ ràng và mạnh mẽ luật pháp của chúng ta. Các cơ quan chức năng nếu không có ý giúp những người dân hai bờ sông Thị Vải thì hãy giúp nhà nước chứng minh chủ quyền của đất nước này. Chuyện ngay ở trong nước mình mà không làm được thì hỏi chuyện ngoài xa kia thì làm thế nào ?

Kết quả giám định của Viện MT-TN được Nhà nước uỷ quyền hãy công bố kết quả điều tra một cách rõ ràng và cơ quan luật pháp dựa trên đó mà phán định. Làm gì có chuyện một công ty như Vedan lại coi kết quả giám định của một cơ quan chuyên môn Nhà nước và phán quyết của cơ quan luật pháp Nhà nước như là chuyện trẻ con như thế.

Khi hai cơ quan Nhà  nước kia có kết luận chính thức mà Vedan không thực hiện thì chúng ta phải cưỡng chế như chúng ta cưỡng chế việc di dời nhà dân để làm đường hay xây dựng công trình gì đó. Nếu không thì chấm dứt hoạt động của Vedan cho dù công ty này có mang lại một chút lợi ích nào đó vì không có lợi ích nào lớn hơn chủ quyền của một quốc gia.

Cứ tiến lên đi, máy ủi!

Một góc Hoàng thành Thăng Long, Ảnh VNN
Cho dù được thông báo và cả cảnh báo nữa thì những chiếc xe ủi vẫn hùng hục phá tan những di tích lịch sử cụ thể là bức tường thành Đại La - Hoàng Thành dưới đường Hoàng Hoa Thám của Thăng Long ngàn tuổi ẩn giấu dưới lòng đất khi họ làm con đường.

Nhưng những chiếc máy ủi kia đâu phải là những kẻ vô văn hoá và bất chấp dư luận như thế. Và có điều lạ lùng là từ mấy năm trước, các cơ quan quản lý văn hoá đã cảnh báo với chính quyền thành phố Hà Nội về một di tích lịch sử vô giá sẽ bị tàn phá khi triển khai thi công dự án đường Văn Cao - Hồ Tây.

Và như một vấn đề muôn thuở, người nói cứ nói và kẻ làm cứ làm trước những điều hiển nhiên như vậy. Nói thật là nhiều người dân cảm thấy vỡ óc khi không hiểu sao người ta cứ làm những điều không bao giờ được phép làm như vậy.

Một công viên hiển nhiên đấy là cứ ký giấy phép cho xây dựng khách sạn ở trong, một di tích văn hoá đấy mà cứ cho phép xây dựng đủ thứ linh tinh bên cạnh và kinh doanh đủ loại linh tinh trước cửa, một hồ nước đấy mà cứ hiển nhiên lấn chiếm. Ngay như Vịnh Hạ Long mà có đến biết bao nhà hàng nổi xấu xí trên vịnh rồi ăn uống rồi thải ra đủ thứ.

Ngày 20.4 vừa qua, Bộ VHTTDL tiếp tục gửi công văn tới UBND TP.Hà Nội đề nghị "chỉ đạo các cơ quan liên quan có kế hoạch nghiên cứu về di tích này, trường hợp phát hiện di tích khảo cổ học, di vật, cổ vật, bảo vật quốc gia cần tổ chức thăm dò thám sát, khai quật khảo cổ học theo Luật Di sản văn hoá...".

Các nhà chuyên môn đã lên tiếng và chứng minh có sở cứ khoa học về sự hiện diện của bức tường thành đã tồn tại qua nhiều triều đại. Các cơ quan quản lý về văn hoá đã từng cảnh báo và đang tiếp tục có ý kiến đề nghị khai quật, phân tích di sản hiếm hoi này.

Thế nhưng công văn cứ đến, cứ đi còn máy ủi cứ san, cứ phá. Những người có trách nhiệm và có quyền dừng bọn máy ủi vô văn hoá kia còn đợi gì nữa ? Cái gì đã ngăn cản các vị ? Sự không nhận thức được những di sản ấy hay là cái gì ? Việc ngang nhiên tàn phá một di sản văn hoá trong thế kỷ 20 thì chúng ta mới thấy vụ những thế lực hồi giáo cực đoan phá bức tượng phật khổng lồ mà thôi.

Trong lúc đó thì người ta lại tốn phí không ít tiền vào những thứ mơ hồ và đầy tính hài hước để kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long còn những điều cụ thể kia, những giá trị cụ thể kia thì bỏ mặc. Cũng trong thời gian này, người ta cho thuê hết di tích văn hoá này đến di tích lịch sử kia để kinh doanh. Có lẽ những chuyện này chỉ có ở nước ta mà thôi.

Và đêm đêm trong những ngày này, những người Hà Nội mất ngủ tỉnh giấc, họ tưởng nghe được tiếng Trống Hà thành lung lay bóng nguyệt nhưng chỉ thấy những tiếng hô " tiến lên đi, máy ủi".

Lớp học nhân cách và người thầy "nhặt đinh"...

Bà Tim nuôi chim sẻ đã 10 năm, Ảnh VNN
Trong khi bao kẻ kể cả những kẻ có đầy bằng cấp đang hạ gục nhân cách xã hội thì chúng ta vẫn được chứng kiến những hiệp sỹ chiến đấu không mệt mỏi để cứu vớt nhân cách xã hội. Đó là bà Tim nuôi chim sẻ bảo vệ môi trường, , đó là người chèo bè ở thác Bản Giốc, đó là những người dân Ngọc Chánh, Cà Mau phẫn nộ trước hành động bạo hành man rợ của một đôi vợ chồng...Và mới đây, chúng ta lại chứng kiến ông Đỗ Văn Ái ở Tân An, Long An qua chương trình HTV9.

Ông Ái là một người dân thường ngèo khổ nhưng là ví dụ của lối sống truyền  thống "đói cho sạch, rách cho thơm". Nhiều năm nay, ông lặng lẽ ngày ngày đi nhặt những chiếc đinh do vô tình và do cố ý người ta rải trên đường để những người khác đi qua tránh được tai nạn. Trách nhiệm xã hội của ông ngang bằng với tất cả những người Việt Nam đang sống trên mảnh đất này. Lòng yêu nước của ông ngang bằng tất cả những người Việt Nam. Và nhân cách của ông ngang bằng với tất cả những ai yêu nước cho dù đó là một ngài Tổng thống hay một vị giáo sư không đạo văn.

Những người cứu vớt nhân cách xã hội lại là những con người bình dị và đang sống một cuộc sống thiếu thốn. Tôi cứ hình dung về một lớp học nhân cách. Trong lớp học đó, các học sinh là những vị có bằng cấp, giàu có và có thể cả địa vị nào đó trong xã hội nữa. Còn thày cô của lớp học này không phải là Khổng Tử hay Chu Văn An...mà là ông Ái "nhặt đinh", bà Tim " bảo vệ chim sẻ"...

Giáo trình của họ không phải do một Hội đồng chuyên môn hay gì gì đó mà là những hành động ngày ngày của họ đối với thiên nhiên và con người một cách tự giác và đầy lòng yêu thương, nhân ái.

Hỡi các ngài, hãy học đi. Ai tự nguyện đăng ký lớp học này ? Tôi không biết những ai sẽ đăng ký học. Nhưng với những khiếm khuyết của mình, tôi - Trực Ngôn- xin đăng ký được làm học trò của thầy Ái " nhặt đinh" và cô Tim " bảo vệ chim sẻ"

VNN: Đố Bộ trưởng nào dám từ chức và một kẻ lắm mưu...

Một cháu bé bị hành hạ dã man như thời trung cổ, một công ty đầu độc cả dòng sông, làm hàng nghìn nông dân điêu đứng vẫn nhởn nhơ, một Hoàng thành ngang nhiên bị phá ủi làm đường trong khi người ta đổ tiền tỷ để kỉ niệm nghìn năm Thăng Long. Phát ngôn Hành động tuần này cho thấy lời cảnh báo tột cùng về sự xuống cấp của đạo đức xã hội.

Phép logic học về những tội ác

Nhìn hình ảnh cháu Hào Anh (14 tuổi) bị vợ chồng ông bà chủ (gọi bằng cậu mợ) trang trại tôm sú giống ở xã Ngọc Chánh, huyện Đầm Dơi (Cà Mau) dùng kìm bấm vào môi, bẻ răng, dùng bàn là nóng chà lên da thịt... trong một thời gian dài không ai không cảm thấy rùng mình kinh hãi.

Việc hành hạ những đứa trẻ một cách man rợ như thời trung cổ trong xã hội chúng ta không hề thuyên giảm. Nếu xét một cách logic trong việc giáo dục con người thì với lý trí người ta sẽ thấy những chuyện man rợ ấy chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Nếu chúng ta xâu chuỗi những vấn đề về sự suy đồi nhân cách thì chúng ta sẽ thấy tội ác không hiện ra ở nơi này thì sẽ hiện ra ở nơi khác, không hiện ra trong hình thức này thì hiện ra trong hình thức khác. Tội ác của vợ chồng ông chủ trang trại tôm sú giống cho thấy hai điều : Một, sự độc ác đã công khai như thách thức với xã hội. Hai, sự coi thường luật pháp và những giá trị sống.

Khi người ta ngang nhiên tàn phá thiên nhiên, giết hại nuông thú ngay trước cửa chùa, chen lấn cãi cọ nhau trên đường, tranh giành bổng lộc, ức hiếp lẫn nhau, khi người ta nhìn thấy những kẻ móc túi trên một chuyến xe nhưng giả vờ quay mặt đi, giả vờ quay mặt đi để không nhường chỗ cho một  người lớn tuổi hay một phụ nữ có thai, khi người ta ngang nhiên xâm lấn đến các di tích văn hoá, lịch sử bởi lợi ích vật chất, khi người ta trắng trợn đục khoét tài sản của tập thể, khi một thầy hiệu trưởng mua dâm học sinh đã xin trút bỏ y phục trước toà để chứng minh mình không có khả năng tình dục hòng chạy tội thì đức hạnh của con người đã nát như bùn.

Nhưng trước tội ác ở mức độ man rợ ấy, chúng ta thật may đã không rơi xuống đáy của sự tuyệt vọng nếu chúng ta không được thấy sự lên tiếng của những người dân ở xã Ngọc Chánh. Cho dù sự lên tiếng này không tỉ lệ thuận với những hành động phi văn hoá và phi nhân tính đang diễn ra.

Nếu chúng ta xâu chuỗi những vấn đề về sự suy đồi nhân cách thì chúng ta sẽ thấy tội ác không hiện ra ở nơi này thì sẽ hiện ra ở nơi khác, không hiện ra trong hình thức này thì hiện ra trong hình thức khác. Ảnh VTC
Các cơ quan chức năng đã vào cuộc và sẽ xử lý hai vợ chồng ông chủ trang trại tôm giống kia. Nhưng những hành động phi nhân tính một cách công khai như vậy đã xẩy ra trong xã hội từ lâu cho dù có những vụ đã bị pháp luật xử lý, nhưng "thông điệp đen" từ những hành động phi nhân tính đó vẫn chưa thực sự được đặt lên bàn những người có trách nhiệm với xã hội. Bởi chúng ta vẫn chưa nhìn thấy một chiến lược giáo dục nhân tính cho con người. Nó cho thấy những hành động phi nhân tính ấy xẩy ra như chuyện một cái cây tự nhiên đổ. Người ta dọn cái cây đổ ấy xong là quên ngay chuyện đó.

Mọi chuyện trong những gia đình, trong những khu phố, trong mỗi ngôi trường, trong mỗi công sở...vẫn "bình chân như vại". Cũng có những nỗi lo được cập nhật và những giải pháp nào đó được đưa ra nhưng đó chỉ là những nỗi lo chủ yếu về giá hàng hoá, giá vàng, đô la, giá căn hộ cao cấp, về những ngày nghỉ dài sẽ du lịch ở đâu...mà không thấy nỗi lo về đạo đức xã hội đang xuống cấp một cách trầm trọng.

Chẳng lẽ chúng ta chỉ trông chờ vào sự an ủi như một tia hy vọng mong manh về đạo đức xã hội qua một vài người thi thoảng loé lên như sao đổi ngôi hay sao ?

Tôi là một kẻ lắm mưu mẹo

Cho dù không muốn nhắc lại bởi xấu hổ và đau lòng thì tôi vẫn phải nhắc rằng : theo báo chí mấy năm vừa rồi đưa tin, Việt Nam là một trong những nước tham nhũng nhất thế giới. Thế nhưng, số vụ tham nhũng được phát hiện lại không nhiều, chủ yếu là "tham nhũng vặt", "cá to lọt lưới" như nhận định trong một báo cáo của cơ quan chức năng công bố tại Hội nghị Đối thoại về Phòng chống tham nhũng năm 2008. Kết quả đó có phải là do chuyên môn của các cơ quan chống tham nhũng kém hay do các cơ quan đó không dám làm gì mạnh tay ?

Tuần này, một tin vừa vui vừa ngờ trên Báo Tuổi Trẻ về việc tới đây các cán bộ công chức phải có nghĩa vụ giải trình tài sản của mình và từng bước công khai tài sản và có những quy định xử lý đối với tài sản không giải trình được.

Về việc này, cho dù tôi có nói gì dưới đây chăng nữa thì hầu hết mọi người cũng sẽ hình dung ra chuyện đó nó sẽ như thế nào. Cái tin nói trên vui vì nếu chúng ta làm đúng với những gì chúng ta nói thì công cuộc chống tham nhũng mới thực sự có kết quả và có ý nghĩa. Và cái tin nói trên mang lại cho người dân nỗi băn khoăn bởi họ khó tin việc đó được thực thi một cách cương quyết khi chúng ta đã làm việc đó một hai lần và ở đâu đó nhưng hiệu quả chưa được bao nhiêu.

Nhưng sau niềm vui và cả nỗi nghi ngờ kia thì người dân hỏi nhau : vậy những cán bộ nào, công chức nào sẽ là những người kê khai tài sản đầu tiên. Hỏi thế mà cũng hỏi. Đương nhiên phải là các cán bộ từ cao xuống thấp chứ. Nếu một Bộ kê khai tài sản thì ngài Bộ trưởng phải gương mẫu kê khai đầu tiên. Rồi đến các Thứ trưởng. Sau đó là cán bộ cấp Vụ rồi cuối cùng các các cán bộ, công chức không chức quyền.

Nhưng cách làm cũng phải kỹ lưỡng và đầy đủ. Một ngài Bộ trưởng kê khai tài sản thì không chỉ mình ngài kê khai mà vợ ngài, các con ngài và thậm chí các cháu ngài. Tôi nói vậy bởi thực tế và cũng bởi từ bụng ta suy ra bụng người. Vì nếu tôi là Bộ trưởng mà có nhiều tài sản thì tôi sẽ cho vợ tôi đứng tên, cho con tôi đứng tên, rồi con rể tôi hay con dâu tôi nữa. Hơn thế, tôi sẽ gửi tiền vào nhiều ngân hàng khác nhau. Rồi tôi mua bất động sản nhưng cho thuê hoặc dưới một hình thức khác. Nói chung là tôi như thế thôi nhưng tôi rất lắm mưu lắm mẹo.

Tất nhiên trong việc kê khai tài sản này tôi lo lắng hay tôi kê gối cao mà ngủ ngon còn phụ thuộc vào những ai đứng ra giám sát việc chúng tôi kê khai tài sản nữa chứ. Nếu các cơ quan chức năng làm đúng thì tôi cũng khó mà thoát được. Hoặc trong các cơ quan chức năng của Nhà nước mà lại có những đại diện có nghiệp vụ và có lương tâm thì cũng gay go đây.

Còn nếu chúng ta thực sự vì sự trong sạch của cán bộ công chức thì chúng ta phát động phong trào quần chúng phát hiện tài sản của những ông bà cán bộ tham ô, tham nhũng giống như chúng ta từng phát động phong trào vì an ninh tổ quốc trước kia thì đố kẻ tham nhũng nào thoát được.

Nhưng tôi phải thành thật trước mọi người là tôi khó tin vào kết quả của việc kê khai tài sản này lắm. Vì vậy, tôi tha thiết đề nghị các cơ quan chức năng hãy làm cho người dân tin đó là một cuộc đấu tranh chống tham nhũng thật sự mà tôi là một người dân trong nhân dân cần lao ấy. Và những người kê khai tài sản trước tiên, theo tôi,  nên là những ngài Bộ trưởng và những tổ chức giám sát việc kê khai tài sản phải có đại diện của người dân một cách thực sự.

Đố ngài Bộ trưởng nào dám từ chức đấy!

Trong chương trình thời sự của VTV1 tối qua ( 6/5) có tin về vụ thu hoạch mía của Cuba thất thu. Lý do là thời tiết khắc nghiệt và một số lý do chủ quan khác nữa. Và với chỉ một vụ mía thất thu, Ngài Bộ trưởng Bộ mía đường Cuba đã xin từ chức.

Nghe vậy mà lòng đầy cảm xúc lẫn lộn. Từ bên này trái đất, lòng tôi hướng về Cuba và tỏ lòng ngưỡng mộ ngài Bộ trưởng. Và "trông người lại ngẫm đến ta". Biết bao giờ ở nước Việt Nam này có một ngài Bộ trưởng đứng lên xin từ chức nhỉ ? Tôi xúc động và đầy suy tư nói với mấy người bạn, thì một người trề môi nói : " Có mà đến mùa quýt. Ông đúng là thằng viển vông". Rồi ông bạn ngửa cổ ngâm một câu ca : " Bao giờ chạch đẻ ngọn đa/ Sao đẻ dưới nước thì Bộ trưởng nước ta từ ...chức".

Nghe ông bạn tôi ngâm nga, lòng tôi cũng thấy tưng tức, bèn hỏi : Ông chỉ cho mọi người xem ở nước ta ngài Bộ trưởng nào đáng từ chức không ? Tôi cam đoan là nếu ngài Bộ trưởng nào đó ở nước ta mà mắc lỗi ở mức độ như ngài Bộ trưởng Bộ mía đường Cuba thì chắc họ  cũng xin từ chức. Còn nếu ông cứ khăng khăng ở nước ta cũng có vài ngài Bộ trưởng đáng từ chức và nên từ chức thì xin rà soát thử xem.

Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo ư ? Làm gì đã đến mức ấy tuy ở Bộ này học sinh thì quay cóp, đánh thầy, chửi cô, thầy thì gạ tình lấy điểm, mua dâm học trò, cô thì bắt trò liếm ghế mà không liếm ghế thì tát cho vẹo hàm, kết quả thi tốt nghiệp một cách thực sự thì than ôi tệ hại vô cùng...

Bộ trưởng Bộ Y tế ư? Cũng làm gì đến nỗi ấy tuy rằng bác sỹ thì ăn tiền bệnh nhân, bác sỹ thì lĩnh lương trong bệnh viên nhưng mở phòng mạch ở ngoài bệnh viện, thuốc thì tăng giá vù vù mà không quản lý được, bệnh viện thì bẩn thỉu, ba bốn bệnh nhân nằm chung một giường...

Vậy thì Bộ trưởng Bộ xây dựng ư ? Càng không đến mức ấy tuy rằng Bộ này xây nhà thì sai quy định để đến khi cháy thì chẳng biết làm thế nào, cầu hàng ngàn tỷ xây xong thì nứt, đường hàng ngàn tỉ làm xong thì lún, công trình thì tô trát bên ngoài nhưng vòng tay rút ruột bên trong...

Có lẽ mấy ông Bộ trưởng của nước người như nước Cuba anh em kia chắc sai xót trầm trọng lắm mới đệ đơn từ chức. Mà có lẽ, làm Bộ trưởng ở nước ngoài nó khác làm Bộ trưởng nước mình.

Không phải là cứu dân đen mà là bảo vệ chủ quyền quốc gia

Chuyện ngay ở trong nước mình mà không làm được thì hỏi chuyện ngoài xa kia thì làm thế nào ? Ảnh VNN
Có thể ví vụ Vedan thải chất độc giết chết sông Thị Vải có thể gọi là " vụ đầu độc" công khai và lớn nhất từ trước đến nay đã bị bắt quả tang. Người dân đã khởi kiện Công ty Vedan bồi thường thiệt hại. Nhưng thời gian cứ thế trôi đi mà kẻ đầu độc vẫn phởn phơ.

" Vụ đầu độc " công khai này đã xẩy ra gần hai năm trời rồi nhưng "kẻ đầu độc" vẫn ung dung trước đau khổ và bức xúc của người dân. Vedan đã phạm tội. Điều đó đúng cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Họ phải bồi thường là đúng pháp luật. Thế nhưng bi hài thay họ lại chỉ định...hỗ trợ những nạn nhân của họ mà thôi. Cứ như là họ đang làm công tác từ thiện với khẩu hiệu của họ " duy trì mối quan hệ thân thiện với nông dân". Việc đánh tráo khái niệm giữa "bồi thường" và "hỗ trợ" là trò ma. Nhưng tại sao giữa thanh thiên bạch nhật mà Vedan lại trơ trẽn diễn cái trò này được?

Khi Vedan đưa chuyên gia từ Đài Loan sang để kiểm chứng lại mức độ độc hại mà họ gây ra thì sự việc đã vượt qua ngưỡng " quá trớn" và coi thường luật pháp Việt Nam. Đồng thời, Vedan hứa hết lần này đến lần khác nhưng không thực hiện và giở nhiều trò, nhiều mánh để chạy tội. Một cái công ty mà còn ngang ngược như thế hỏi những kẻ có tiền nhiều, vũ khí nhiều sẽ ngang ngược và chà đạp lên lợi ích của các quốc gia nhỏ hơn như thế nào.

Chưa bao giờ như lúc này, chúng ta cần thể hiện rõ ràng và mạnh mẽ luật pháp của chúng ta. Các cơ quan chức năng nếu không có ý giúp những người dân hai bờ sông Thị Vải thì hãy giúp nhà nước chứng minh chủ quyền của đất nước này. Chuyện ngay ở trong nước mình mà không làm được thì hỏi chuyện ngoài xa kia thì làm thế nào ?

Kết quả giám định của Viện MT-TN được Nhà nước uỷ quyền hãy công bố kết quả điều tra một cách rõ ràng và cơ quan luật pháp dựa trên đó mà phán định. Làm gì có chuyện một công ty như Vedan lại coi kết quả giám định của một cơ quan chuyên môn Nhà nước và phán quyết của cơ quan luật pháp Nhà nước như là chuyện trẻ con như thế.

Khi hai cơ quan Nhà  nước kia có kết luận chính thức mà Vedan không thực hiện thì chúng ta phải cưỡng chế như chúng ta cưỡng chế việc di dời nhà dân để làm đường hay xây dựng công trình gì đó. Nếu không thì chấm dứt hoạt động của Vedan cho dù công ty này có mang lại một chút lợi ích nào đó vì không có lợi ích nào lớn hơn chủ quyền của một quốc gia.

Cứ tiến lên đi, máy ủi!

Một góc Hoàng thành Thăng Long, Ảnh VNN
Cho dù được thông báo và cả cảnh báo nữa thì những chiếc xe ủi vẫn hùng hục phá tan những di tích lịch sử cụ thể là bức tường thành Đại La - Hoàng Thành dưới đường Hoàng Hoa Thám của Thăng Long ngàn tuổi ẩn giấu dưới lòng đất khi họ làm con đường.

Nhưng những chiếc máy ủi kia đâu phải là những kẻ vô văn hoá và bất chấp dư luận như thế. Và có điều lạ lùng là từ mấy năm trước, các cơ quan quản lý văn hoá đã cảnh báo với chính quyền thành phố Hà Nội về một di tích lịch sử vô giá sẽ bị tàn phá khi triển khai thi công dự án đường Văn Cao - Hồ Tây.

Và như một vấn đề muôn thuở, người nói cứ nói và kẻ làm cứ làm trước những điều hiển nhiên như vậy. Nói thật là nhiều người dân cảm thấy vỡ óc khi không hiểu sao người ta cứ làm những điều không bao giờ được phép làm như vậy.

Một công viên hiển nhiên đấy là cứ ký giấy phép cho xây dựng khách sạn ở trong, một di tích văn hoá đấy mà cứ cho phép xây dựng đủ thứ linh tinh bên cạnh và kinh doanh đủ loại linh tinh trước cửa, một hồ nước đấy mà cứ hiển nhiên lấn chiếm. Ngay như Vịnh Hạ Long mà có đến biết bao nhà hàng nổi xấu xí trên vịnh rồi ăn uống rồi thải ra đủ thứ.

Ngày 20.4 vừa qua, Bộ VHTTDL tiếp tục gửi công văn tới UBND TP.Hà Nội đề nghị "chỉ đạo các cơ quan liên quan có kế hoạch nghiên cứu về di tích này, trường hợp phát hiện di tích khảo cổ học, di vật, cổ vật, bảo vật quốc gia cần tổ chức thăm dò thám sát, khai quật khảo cổ học theo Luật Di sản văn hoá...".

Các nhà chuyên môn đã lên tiếng và chứng minh có sở cứ khoa học về sự hiện diện của bức tường thành đã tồn tại qua nhiều triều đại. Các cơ quan quản lý về văn hoá đã từng cảnh báo và đang tiếp tục có ý kiến đề nghị khai quật, phân tích di sản hiếm hoi này.

Thế nhưng công văn cứ đến, cứ đi còn máy ủi cứ san, cứ phá. Những người có trách nhiệm và có quyền dừng bọn máy ủi vô văn hoá kia còn đợi gì nữa ? Cái gì đã ngăn cản các vị ? Sự không nhận thức được những di sản ấy hay là cái gì ? Việc ngang nhiên tàn phá một di sản văn hoá trong thế kỷ 20 thì chúng ta mới thấy vụ những thế lực hồi giáo cực đoan phá bức tượng phật khổng lồ mà thôi.

Trong lúc đó thì người ta lại tốn phí không ít tiền vào những thứ mơ hồ và đầy tính hài hước để kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long còn những điều cụ thể kia, những giá trị cụ thể kia thì bỏ mặc. Cũng trong thời gian này, người ta cho thuê hết di tích văn hoá này đến di tích lịch sử kia để kinh doanh. Có lẽ những chuyện này chỉ có ở nước ta mà thôi.

Và đêm đêm trong những ngày này, những người Hà Nội mất ngủ tỉnh giấc, họ tưởng nghe được tiếng Trống Hà thành lung lay bóng nguyệt nhưng chỉ thấy những tiếng hô " tiến lên đi, máy ủi".

Lớp học nhân cách và người thầy "nhặt đinh"...

Bà Tim nuôi chim sẻ đã 10 năm, Ảnh VNN
Trong khi bao kẻ kể cả những kẻ có đầy bằng cấp đang hạ gục nhân cách xã hội thì chúng ta vẫn được chứng kiến những hiệp sỹ chiến đấu không mệt mỏi để cứu vớt nhân cách xã hội. Đó là bà Tim nuôi chim sẻ bảo vệ môi trường, , đó là người chèo bè ở thác Bản Giốc, đó là những người dân Ngọc Chánh, Cà Mau phẫn nộ trước hành động bạo hành man rợ của một đôi vợ chồng...Và mới đây, chúng ta lại chứng kiến ông Đỗ Văn Ái ở Tân An, Long An qua chương trình HTV9.

Ông Ái là một người dân thường ngèo khổ nhưng là ví dụ của lối sống truyền  thống "đói cho sạch, rách cho thơm". Nhiều năm nay, ông lặng lẽ ngày ngày đi nhặt những chiếc đinh do vô tình và do cố ý người ta rải trên đường để những người khác đi qua tránh được tai nạn. Trách nhiệm xã hội của ông ngang bằng với tất cả những người Việt Nam đang sống trên mảnh đất này. Lòng yêu nước của ông ngang bằng tất cả những người Việt Nam. Và nhân cách của ông ngang bằng với tất cả những ai yêu nước cho dù đó là một ngài Tổng thống hay một vị giáo sư không đạo văn.

Những người cứu vớt nhân cách xã hội lại là những con người bình dị và đang sống một cuộc sống thiếu thốn. Tôi cứ hình dung về một lớp học nhân cách. Trong lớp học đó, các học sinh là những vị có bằng cấp, giàu có và có thể cả địa vị nào đó trong xã hội nữa. Còn thày cô của lớp học này không phải là Khổng Tử hay Chu Văn An...mà là ông Ái "nhặt đinh", bà Tim " bảo vệ chim sẻ"...

Giáo trình của họ không phải do một Hội đồng chuyên môn hay gì gì đó mà là những hành động ngày ngày của họ đối với thiên nhiên và con người một cách tự giác và đầy lòng yêu thương, nhân ái.

Hỡi các ngài, hãy học đi. Ai tự nguyện đăng ký lớp học này ? Tôi không biết những ai sẽ đăng ký học. Nhưng với những khiếm khuyết của mình, tôi - Trực Ngôn- xin đăng ký được làm học trò của thầy Ái " nhặt đinh" và cô Tim " bảo vệ chim sẻ"

Nghi ngờ bị tráo chuông làng, dân “tấn công” trụ sở UBND xã

Thứ Tư, 05/05/2010 -
(Dân trí) - Từ tin đồn cho rằng quả chuông chùa hơn trăm tuổi của làng bị đánh tráo, hàng ngàn người dân xã Yên Phụ, huyện Yên Phong đã bao vây trụ sở UBND xã đòi "làm cho ra ngô ra khoai". Một cán bộ huyện cũng đã bị hành hung và giam lỏng 2 đêm liền.
Dân "tức nước vỡ bờ"?
 
Theo phản ánh của nhiều người dân xã Yên Phụ, quả chuông hàng trăm năm tuổi của xã đã bị thay thế bằng một quả chuông không rõ nguồn gốc. Quả chuông này có nhiều điểm "dễ nhận ra" sự khác biệt so với quả chuông cũ như: vành chuông bé hơn; màu đồng thau (chuông cổ có màu xanh xám); có tới 2 đầu rồng trên quai (quai chuông cổ chỉ có 1 con rồng với 1 đầu, 1 đuôi và một bên râu rồng bị sứt)…
 
Quả chuông bị coi là "đồ giả" được người dân khiêng ra treo ở sân UBND xã.
 
Nhiều người dân còn khẳng định cảm tính rằng, tiếng chuông cổ vang hơn chiếc chuông mới này! Tuy nhiên, khi được hỏi làm sao biết được sự khác biệt, ai cũng chép miệng "Dân cả làng cả xã ai mà chẳng biết".
 
Có mặt tại đình làng, chúng tôi chứng kiến cuộc họp của các cụ cao niên, theo đó những bức xúc của người dân trong xã đã có từ rất lâu và không chỉ có chuyện quả chuông cổ mà cả những sắc phong của các đời vua và bia đá của đình làng cũng đã bị mất. Theo các cụ cao niên, chính những điều trên là nguyên nhân khiến dân "tức nước vỡ bờ".
 
Trở lại trụ sở UBND xã Yên Phụ, theo thông tin chúng tôi nhận được từ chính những người dân ở đây, họ đã bao vây trụ sở này từ chiều ngày 2/5. Cũng trong chiều hôm đó, một cán bộ phòng Văn hóa huyện Yên Phong tên Hiền đã xuống xã, thông báo kết luận của BQL di tích tỉnh về quả chuông này.
 
Nhiều chi tiết của quả chuông này được cho là khác với quả chuông cổ.
 
Do không đồng tình với kết luận trên và nghi ngờ anh Hiền "nhận hối lộ", nhiều người đã xông vào hành hung, rồi bắt giữ, giam lỏng anh Hiền ngay tại trụ sở UBND xã. Trong khi ấy, Chủ tịch và Phó Chủ tịch UBND xã Yên Phụ đã "nhanh chân" trốn được và đến nay chưa thấy xuất hiện trở lại.
 
Người dân còn khiêng cả quả chuông bị coi là giả mạo từ trong chùa ra treo ở sân ủy ban. Nhiều người còn xông vào chùa Yên Phụ, lục tung đồ đạc của sư trụ trì vì cho rằng nhà sư đã tiếp tay việc "tráo chuông".
 
Sự việc căng thẳng đến đỉnh điểm vào đêm ngày 3/5 khi người dân nhận được tin báo rằng Công an sẽ về để giải cứu anh Hiền. Một số người quá khích đã vào đập phá, thậm chí dùng mồi lửa đốt trụ sở ủy ban xã. Rạng sáng ngày 4/5, anh Hiền được giải cứu thành công, song trụ sở UBND xã Yên Phụ đã kịp tan hoang.
 
Chờ cấp cao hơn vào cuộc
 
Theo tìm hiểu của chúng tôi, sự việc trên bắt nguồn từ những tin đồn cho rằng quả chuông cổ của làng bị đánh tráo, thay thế bằng một quả chuông không rõ nguồn gốc. Người dân Yên Phụ ai cũng khẳng định mình biết từ lâu rồi chứ không phải bây giờ mới có tin, song lý do vì sao bây giờ mới bức xúc thì không ai giải thích được.
 
Đến chiều ngày 4/5, cả Chủ tịch và Phó Chủ tịch UBND xã Yên Phụ vẫn "mất tăm", PV Dân trí không thể liên lạc được. Chúng tôi đành tìm đến UBND huyện Yên Phong, một sự "trùng hợp" là các vị lãnh đạo huyện cũng đều "đi vắng" cả, không ai có mặt tại trụ sở huyện!
 
Trụ sở UBND xã Yên Phụ đị đập phá tan hoang.
 
Để làm rõ hơn về sự việc anh Hiền (cán bộ phòng Văn hóa huyện) bị hành hung, chúng tôi đã có cuộc trao đổi với ông Nguyễn Thành Khôi, Trưởng phòng Văn hóa huyện Yên Phong.
 
Ông Khôi cho biết, vào cuối tháng 4, do một số người dân xã Yên Phụ có ý kiến về việc chuông thật - giả nên xã đã mời các cán bộ văn hóa về thẩm định quả chuông.
 
Ngày 29/4, ông Khôi cùng với ông Nguyễn Duy Nhất - Trưởng BQL di tích, Sở VH-TT-DL tỉnh và hai chuyên gia, một chuyên gia Hán Nôm, một chuyên gia khảo cổ học cũng làm tại Sở VH-TT-DL tỉnh, về để giám định quả chuông này.
 
Kết quả giám định không được công bố ngay mà đến ngày 2/5, khi người dân kéo ra ủy ban đòi làm rõ, xã mới điện mời ông Khôi về. Tuy nhiên, do đang ở xa, ông Khôi giao cho anh Nguyễn Quý Hiền, cán bộ của phòng, về xã nắm tình hình. Sau đó, sự việc xảy ra như thế nào, ông Khôi chỉ được nghe kể lại.
 
Tại BV Đa khoa Từ Sơn, anh Hiền vẫn chưa hết hoảng loạn sau 1 ngày 2 đêm bị giam lỏng, đánh đập. Đầu và người anh còn nhiều vết thâm tím do bị đánh. Anh cho biết, khi đến xã, anh được Chủ tịch xã "nhờ" đọc bản kết luận của BQL di tích tỉnh cho… khách quan.
 
Anh Hiền vẫn chưa hết hoang mang sau sự việc xảy ra với mình.
 
Trong trí nhớ mang máng của mình, anh Hiền chỉ biết bản kết luận kia được ký ngày 29/4, chính là ngày đoàn chuyên gia về giám định chuông. Nội dung chủ yếu của bản kết luận là xác định niên đại và kích thước, hình dáng quả chuông. Phần cuối của bản kết luận anh Hiền không thể nhớ được.
 
Sau khi đọc xong, người dân trong xã ùn ùn đến ủy ban, tỏ thái độ không đồng tình với bản kết luận trên. Tiếp sau những lời lẽ bực dọc, một số người đã lao vào đánh và bắt giữ, giam lỏng anh như đã nói ở trên.
 
Như vậy là từ những thông tin cho rằng quả chuông cổ của làng bị đánh tráo, nhiều người dân xã Yên Phụ đã có những hành động quá khích, làm náo loạn địa phương. Để giải quyết vấn đề này, ông Khôi cho biết: "Nếu người dân vẫn kiên quyết bác bỏ kết luận này thì huyện Yên Phong cũng như tỉnh Bắc Ninh sẽ mời cấp cao hơn về thẩm định nhằm làm sáng tỏ vụ việc".
 
Tiến Nguyên

Trần Đại Nghĩa
(5/5/2010 11:03:00 AM)
Trước tiên xin lỗi nhà báo Tiến Nguyên. Nhà Báo viết bài này không được khách quan. Theo tôi được biết,Yên Phong có nhiều truyền thống văn hóa tốt đẹp, nhân dân có tinh thần xã hội cao. Xảy ra điều này tôi cũng rất lấy làm đau buồn, vì tôi cũng là người Bắc Ninh. Tôi cũng hiểu được văn hóa của Bắc Ninh. Tính cách của những người dân lao động khá thuần và bộc trực. Khi dân làng tụ họp, khi các vị bô lão trong làng và cả xã lên tiếng thì ắt có việc rất hệ trọng. Yên Phong có nhiều ngôi làng cổ. Dân của các làng vào các ngày mùng 1, ngày rằm lại kéo nhau lên chùa, những lúc tâm tính bất an dân tôi lại tìm đến cửa phật. Ngôi chùa gần như là ngôi nhà thứ 2 của dân tôi. CẢ LÀNG BẢO SAI, CHÍNH QUYỀN ĐỊA PHƯƠNG CHẠY MẤT. Dân biết dựa vào đâu khi cả làng không bảo vệ được ngôi nhà chung thứ 2 của mình. Trời không có mắt nhưng trời nhìn bằng mắt của dân. Tôi tin những trang báo, những bài viết của báo dân trí, những báo của dân và của đảng ta đều là vì dân, vì một xã hội VĂN HÓA tiến bộ, mang lại tốt lành cho nhân dân. Xin cám ơn!
bui duy hieu
(5/5/2010 10:42:00 AM)
Cần phải làm rõ để người dân tin vào chính quyền
Nguyễn Văn Sơn
(5/5/2010 10:29:00 AM)
Không có lửa làm sao có khói. Người dân của xã Yên Phụ có rất nhiều chứ không phải chỉ có một hoặc hai người, Chẳng lẽ tất cả người dân của xã Yên phụ họ đều nhầm sao? Còn tại sao bây giờ người dân mới bức xúc vì họ đang chờ câu trả lời của UBND xã. Xong càng chờ càng mất nên họ mới làm như vậy. Đề nghị các cấp có thẩm quyền điều tra làm rõ và sử lý nghiêm những đối tượng gây nên vụ này.
Văn Thiện
(5/5/2010 10:12:00 AM)
Thật đáng chê trách những người dân quá khích ở xã Yên Phụ, Yên Phong, Bắc Ninh. Dù chuông giả hay chuông thật thì những hành động đập phá đánh người thi hành công vụ là vi phạm pháp luật nghiêm trọng. Thật xấu hỗ cho một vùng đất được mệnh danh có dân ca Quan họ mà người dân lại quá yếu kém về văn hóa, pháp luật. Việc đấu tranh đòi hỏi giải thích chuông thật chuông giả không ai cấm, nhưng phải bằng những cử chỉ hành động có văn hóa, có trật tự của pháp luật./.

Điều tra viên bắt tay kiểm sát viên chạy án

Thứ Tư, 05/05/2010, 12:27

TP - Ngày 4-5, Cục Điều tra hình sự Viện KSND Tối cao tống đạt khởi tố bốn bị can về các hành vi nhận hối lộ, môi giới hối lộ và đưa hối lộ.

Trong đó, Nguyễn Văn Thủy (SN 1957, nguyên kiểm sát viên Viện KSND quận Thủ Đức, TPHCM) bị khở tố về hành vi nhận hối lộ, Nguyễn Đình Phú (SN 1976, nguyên kiểm sát viên Viện KSND quận Thủ Đức) và Nguyễn Tú Anh (SN 1983, nguyên cán bộ điều tra Công an quận Thủ Đức) cùng về hành vi môi giới hối lộ, Đinh Thị Ngọc Thúy (SN 1985) về hành vi đưa hối lộ.

Theo tin ban đầu, Mạc Văn Tuấn, lái xe của Cty Giao nhận vận tải Vân Linh (trụ sở tại quận Thủ Đức) trong lúc vận chuyển sắt phế liệu của Cty đã lấy trộm 8.240 kg sắt.

Phía nhận hàng là Cty Cổ phần kim khí TPHCM phát hiện, yêu cầu Tuấn trả lại sắt đã lấy cắp, song Tuấn chỉ trả lại gần 1/2 số hàng. Ngày 1-2, Cty Kim khí TPHCM gửi đơn tố cáo đến Công an quận Thủ Đức, sau đó Tuấn bị bắt khẩn cấp.

Đinh Thị Ngọc Thuý (vợ Tuấn) đến Công an quận Thủ Đức nhờ Nguyễn Tú Anh giúp chồng mình tại ngoại, Tú Anh ra giá 60 triệu đồng. Sau đó, Tú Anh liên lạc với các kiểm sát viên Phú, Thủy, thỏa thuận sẽ từ chối phê chuẩn lệnh bắt, cho Tuấn tại ngoại.

Ngày 4-2, tại quán cà phê 121 đường Thống Nhất, quận Thủ Đức, TPHCM, bà Thúy đưa cho Tú Anh 30 triệu đồng, Tú Anh đưa cho Phú và Thủy 25 triệu đồng.

Đến sáng 5-2, Tú Anh hẹn gặp bà Thúy tại một quán cà phê cũng trên đường Thống Nhất, nhắc Thúy chuẩn bị số tiền còn lại thì bị trinh sát Cục C14B Bộ Công an bắt giữ.                    

 Hữu Vinh

Cận cảnh con tàu Vinashin: Tập đoàn 2N-Nóng và nợ

Thứ Tư, 31/03/2010, 16:14

>> Đầu tư hàng trăm triệu đô "ôm" tàu quá đát
>> Cận cảnh con tàu Vinashin: Quản lý công nợ lạ lùng

TP - Sau một thời gian phát triển nóng, đã đến lúc chúng ta phải nghiêm túc nhìn nhận lại hiệu quả hoạt động của Tập đoàn này để có những điều chỉnh kịp thời, đưa con tàu khổng lồ Vinashin theo đúng hướng.

Tập đoàn kinh tế  Vinashin được thành lập ngày 15 tháng 5 năm 2006. Đây là tập đoàn hoạt động sản xuất kinh doanh đa sở hữu, trong đó sở hữu Nhà nước là chi phối, trên cơ sở sắp xếp tổ chức lại Tổng Cty Công nghiệp tàu thủy Việt Nam, hoạt động theo mô hình công ty mẹ, công ty con.

Ảnh: Đình Quân

Với hàng loạt hợp đồng đóng tàu được ký kết cùng đối tác nước ngoài, đã không ít lần Vinashin được xếp vào hàng "đại gia" trong lĩnh vực đóng tàu và đưa Việt Nam lên top 5 nước đóng tàu hàng đầu thế giới. Đằng sau những vinh quang hào nhoáng đó là gì? Tại thời điểm 31-12-2007, nợ phải trả theo báo cáo tài chính của Tập đoàn là trên 70.700 tỷ đồng ( chiếm 91,45% tổng tài sản của Tập đoàn). Có thể gọi đây là Tập đoàn 2N: Nóng và nợ

Giá trị Vinashin = nợ là chính!

Chỉ một năm rưỡi sau ngày thành lập Tập đoàn,  số đơn vị thành viên của Vinashin đã tăng thêm 46. Trong đó, Tập đoàn thành lập mới 37 đơn vị  và tiếp nhận từ các đơn vị khác 9 công ty.

Sự phát triển về số lượng doanh nghiệp, ngành nghề kinh doanh là rất nóng và hệ quả kéo theo là các khoản vốn đầu tư tăng lên chóng mặt. Qua thanh tra tại 11 đơn vị thành viên Tập đoàn có 48 công ty con đã lộ ra nhiều con số đáng quan tâm.

Theo báo cáo của Công ty mẹ và các công ty thành viên, tổng giá trị tài sản của Tập đoàn đến hết năm 2007 là 77.322 tỷ đồng. Cơ cấu nguồn vốn đảm bảo giá trị gồm: Vốn chủ sở hữu: 6.613 tỷ đồng chiếm 8,5%. Còn lại là nợ chiếm tỷ lệ 91,4%, tương đương gần 71.000 tỷ đồng.

Thanh tra tại 10 đơn vị  thành viên của Tập đoàn cũng cho thấy, tổng giá trị tài sản của các đơn vị này là gần 37.100 tỷ đồng, nhưng vốn chủ sở hữu chỉ là con số rất khiêm tốn 464 tỷ đồng. 

Trụ sở Tập đoàn Kinh tế Vinashin tại Hà Nội. Ảnh: Phạm Yên

Vốn điều lệ: chiếc bánh vẽ

Không chỉ tạo nên siêu giá trị bằng những khoản vay khổng lồ chiếm đến 91% tổng giá trị doanh nghiệp, qua quá trình kiểm tra cũng phát lộ nhiều vấn đề về việc đăng ký vốn điều lệ của Tập đoàn cũng như một số công ty thành viên của Tập đoàn Vinashin.

Theo tổng hợp đăng ký kinh doanh của các đơn vị thành viên thì vốn điều lệ của toàn tập đoàn đến hết năm 2007 lên đến 23.131 tỷ đồng. Tổng số vốn điều lệ này được cơ cấu: Góp bằng thương hiệu: 1.694 tỷ đồng; góp bằng tiền, tài sản: 18.993 tỷ đồng; góp từ các cổ đông khác là 2.443 tỷ đồng.

Mặc dù vậy, cơ quan chức năng đã chỉ ra, tổng số nguồn vốn kinh doanh được phản ánh trên báo cáo tài chính của Tập đoàn tại thời điểm 31-12-2007 chỉ là 7.022 tỷ đồng. Qua đây có thể thấy rằng, vốn điều lệ thực có của Tập đoàn trên thực tế chỉ bằng 31%. Còn thiếu so với số vốn đã  đăng ký là 69% (tương đương 17.112 tỷ đồng).

Tại 10 đơn vị thành viên lớn của Tập đoàn Vinashin, vốn điều lệ theo đăng ký kinh doanh là 9.455 tỷ đồng, nhưng vốn chủ sở hữu thực có đến hết ngày 31-12-2007 chỉ là 464 tỷ đồng, chỉ chiếm 4,9% so với số vốn đã đăng ký.

Trong 10 đơn vị thành viên này có 48 Cty con với vốn điều lệ mà các Cty thành viên đầu tư vào các Cty con lên đến con số 5.872 tỷ đồng. Nhưng đến hết năm 2007, vốn thực có tại các Cty con chỉ là 502 tỷ đồng. Trong đó, các Cty thành viên đóng tiền và tài sản bằng 8,56% so với số vốn đã đăng ký.

Kiểm tra cho thấy các đơn vị thành viên đã sử dụng hết vốn chủ sở hữu của mình, đồng thời còn huy động thêm vốn vay để góp vốn vào các Cty con trực thuộc.  

Vay dài hạn: Gần 3 tỷ đô la

Như đã đề cập, Tập đoàn Vinashin chỉ trong một thời gian ngắn đã huy động các khoản vốn vay lên đến 70.700 tỷ đồng. Đặc biệt trong số đó có đến trên 43.700 tỷ đồng được vay dài hạn. Vậy tiền từ đâu đổ về Vinashin nhiều đến vậy, trong khi việc tiếp cận các nguồn vốn đối với hầu hết doanh nghiệp Việt Nam không phải là chuyện dễ?

Trước hết phải kể đến khoản vay 750 triệu đô la tương đương 12.085 tỷ đồng đã làm cho thương hiệu của Vinashin nổi như cồn. Và nhờ khoản vay này, Vinashin được xem như "người hùng" trong số các tập đoàn, tổng Cty nhà nước.

Tập đoàn có 150 đơn vị trực thuộc, với 71.000 lao động, gồm: Công ty mẹ, các công ty con gồm: 35 doanh nghiệp nhà nước, 33 Cty TNHH nhà nước một thành viên, 70 công ty cổ phần, 7 trường nghiệp vụ, 5 công ty liên doanh liên kết. Tổng sản lượng của toàn tập đoàn năm 2007 là 27.500 tỷ đồng.
Theo quyết định 914 ngày 1-9-2005, Thủ tướng Chính phủ cho phép tập đoàn Vinashin vay lại vốn phát hành trái phiếu Chính phủ phát hành ra thị trường quốc tế để thực hiện mục tiêu hiện đại hoá và nâng cấp ngành đóng tàu biển và giao cho Bộ Tài chính  theo dõi, quản lý.

Trái phiếu quốc tế được phát hành vào ngày 3-11-2005 lãi suất 6,875 %/năm, trả gốc một lần vào ngày 15-1-2016, trả lãi 6 tháng một lần vào ngày 15-1 và 15-7 hàng năm.

Để có khoản vay này, đơn vị được vay còn phải chịu một khoản phí gọi là phí phát hành  trái phiếu quốc tế trả một lần 168 tỷ đồng. Sau khi có khoản tiền lớn trong tay, Tập đoàn đã uỷ thác cho Công ty Tài chính Công nghiệp tàu thuỷ quản lý và cho các đơn vị trong Tập đoàn vay.

Ngoài khoản vay nói trên, Vinashin còn vay nước ngoài số tiền 600 triệu đô la, tương đương 9.657 tỷ đồng. Ngày 22-6-2007, Ngân hàng Nhà nước đã chấp thuận cho Tập đoàn vay 600 triệu đô la của 15 ngân hàng và 2 quỹ đầu tư nước ngoài do ngân hàng nước ngoài (Credit Suisse CN Singapore) sắp xếp tín dụng cho vay.

Sau đó, ngày 25-6-2007, Tập đoàn nhận được số tiền vay 600 triệu đô la, lãi suất Libor 6 tháng + 1,5%/năm (năm 2007 lãi suất bình quân 6,8%/năm) trả nợ gốc 6 tháng một lần vào ngày 25-6 và 25-12 hằng năm mỗi lần trả 60 triệu đô la...

Để vay được số tiền này, Vinashin cũng phải nộp khoản phí thu xếp tín dụng cho vay trả một lần 8 triệu đô la. Số tiền vay nước ngoài 600 triệu đô la, Tập đoàn cũng ủy thác cho Công ty Tài chính Công nghiệp tàu thủy quản lý và cho các đơn vị thuộc Tập đoàn vay.

Ngoài hai khoản vay khổng lồ trên trong năm 2006 và 2007, Tập đoàn còn nhận được nguồn vốn từ 6 lần phát hành trái phiếu trong nước với số tiền 8.300 tỷ đồng, gồm: Phát hành đợt 1 (tháng 9-2006) số tiền 500 tỷ đồng; Đợt 2 (tháng 11-2006), số tiền 300 tỷ đồng. Đợt 1 và đợt 2 lãi suất phát hành là 9,6%/năm. Đợt phát hành thứ 3 (tháng 1/2007), số tiền 500 tỷ đồng, lãi suất 10,5%/năm, sau 5 năm trả gốc một lần.

Chỉ 13 ngày sau, 18-1-2007, Vinashin phát hành lần thứ 4  số tiền lên đến 1.000 tỷ đồng, lãi suất 10,5%/năm, sau 10 năm trả gốc một lần. Đáng lưu ý là đợt phát hành thứ 5 số tiền lên đến 3.000 tỷ đồng, đợt  phát hành thứ 6 cũng có số tiền lên đến 3.000 tỷ đồng. Số tiền này đều được Vinashin đầu tư vào các dự án đóng tàu, nâng cấp hạ tầng công nghiệp đóng tàu tại các đơn vị thành viên...

Ngoài các khoản vay quốc tế, 6 đợt phát hành trái phiếu trong nước, Vinashin còn có các khoản vay khác lên đến 13.672 tỷ đồng. Trong đó Công ty mẹ vay 805 tỷ đồng, các Cty con trực tiếp vay 12.866 tỷ đồng.

Như vậy, chỉ các khoản vay dài hạn đã biến Vinashin thành con nợ khổng lồ với số tiền lên đến trên 43.700 tỷ đồng, tương đương với gần 3 tỷ đô la (theo tỷ giá năm 2007). Ngoài ra, Tập đoàn này còn lãnh khoản nợ ngắn hạn 26.993 tỷ đồng. 

Vay để cho vay cao hơn lãi suất huy động

Điều đáng lưu ý là, ngay sau khi đi vay được vốn, Tập đoàn Vinashin lại đóng vai là bên cho các đơn vị con vay lại với lãi suất cao hơn lãi suất huy động.

Tàu đang được hoàn thiện tại nhà máy đóng tàu Nam Triệu. Ảnh: P.D


Cụ thể: Lãi suất cho vay từ nguồn trái phiếu quốc tế cao hơn 2,96%/năm; các khoản cho vay khác cao hơn từ 2 đến 3%/năm. Như vậy thay vì tạo sự thuận lợi vì được nương nhờ ở Tập đoàn (Công ty mẹ), việc được vay với lãi suất cao đã ảnh hưởng lớn đến giá thành sản xuất của các công ty con, làm cho giá thành sản xuất cao hơn so với các đơn vị không vay vốn của Tập đoàn mà tự huy động vốn tại cùng thời điểm.

Chỉ trong thời gian ngắn sau khi lên Tập đoàn, Vinashin đã gánh trên mình khoản nợ 70 ngàn tỷ đồng. Trong lúc nợ nần chồng chất, đáng ra Tập đoàn này phải biết chắt chiu từng đồng vốn nhưng trái lại Tập đoàn này đã vung tay quá trán.

Phùng Sưởng

Thursday, May 6, 2010

DB Cao Quang Ánh từ chối giúp đại diện Bộ ngoại giao VN gặp gỡ người Việt ở Mỹ Việt Long, phóng viên RFA

2010-05-05

Dân biểu liên bang Hoa Kỳ Cao Quang Ánh vừa từ chối giúp Chính quyền Việt Nam tổ chức buổi gặp gỡ người Việt ở Mỹ, nhằm xóa tan những "ngộ nhận" giữa Việt Nam và cộng đồng người Mỹ gốc Việt.

Photo courtesy of Josephcaoforcongress

Dân biểu liên bang Hoa Kỳ Cao Quang Ánh.

Chủ nhiệm Ủy ban Nhà nước về người Việt Nam ở nước ngoài, thứ trưởng ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn, gửi một bức thư cho dân biểu liên bang Hoa Kỳ Cao Quang Ánh. Thư đề ngày 31 tháng 3, nội dung thỉnh cầu sự hợp tác của vị dân biểu Mỹ gốc Việt nhằm tổ chức những cuộc trao đổi giữa Ủy ban Nhà nước về người Việt Nam ở nước ngoài với cộng đồng người Việt ở Mỹ, Canada, trong đó, theo thư viết, có cả những cá nhân, tổ chức còn mang tư tưởng hận thù và những lời nói vịêc làm chống lại nhà nước Việt Nam. Mùng ba tháng 5, dân biểu Cao Quang Ánh có thư trả lời bộ ngoại giao Việt Nam, từ chối cộng tác, vì những lý do mà chúng tôi trình bày trong lá thư của vị dân biểu gốc Việt của tiểu bang Louisiana. 

Thư của Dân biểu Cao Quang Ánh

Những người Việt quyết định đánh đổi mạng sống để rời bỏ quê hương không hề hiểu lầm về chính phủ Việt Nam. Họ ra đi vì đã không thể sống dưới một chế độ toàn trị vốn xem thường quyền con người.

DB Cao Quang Ánh

Tôi đã nhận văn thư của Ông Thứ Trưởng yêu cầu tôi triệu tập buổi gặp gỡ với phái đoàn của Ông nhằm xóa tan những "ngộ nhận" giữa cộng đồng người Mỹ gốc Việt và chính phủ Việt Nam. Ở thời điểm này, tôi phải từ khước.

Tiền đề cho buổi gặp gỡ nhằm giải toả những điều được gọi là "thiếu thông tin đúng đắn" là tiền đề sai lầm và chắc chắn không phải là khởi điểm mang tính cách xây dựng cho việc đối thoại. Những người Việt quyết định đánh đổi mạng sống để rời bỏ quê hương không hề hiểu lầm về chính phủ Việt Nam. Họ ra đi vì đã không thể sống dưới một chế độ toàn trị vốn xem thường quyền con người và tự do tôn giáo, và trừng phạt những công dân can đảm lên tiếng.

Lịch sử của chủ nghĩa cộng sản ở Việt Nam hãy còn in sâu trong ký ức của nhiều người đã đau khổ vì cuộc cải cách ruộng đất đẫm máu trong thập niên 1950 và gần đây hơn là chính sách "trại cải tạo". Đó là chưa nói đến những người bất đồng chính kiến mà chính phủ của Ông tiếp tục giam cầm vì họ kêu gọi dân chủ và tự do. Người Mỹ gốc Việt đã chọn lựa không sống trong một đất nước công an trị nơi mà người dân không có tiếng nói đối với việc điều hành quốc gia. Quả vậy, phần lớn những người Việt đến đây đã quyết định trở thành công dân Hoa Kỳ chính vì Hiến Pháp Hoa Kỳ bảo đảm một cách rõ ràng quyền tự quyết và tự do thiên phú của mỗi con người.

Hình chụp bức thư do Thứ trưởng ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn gửi  cho dân biểu Cao Quang Ánh, thư đề ngày 31 tháng 3. Photo courtesy of   Josephcaoforcongress.
Hình chụp bức thư do Thứ trưởng ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn gửi cho dân biểu Cao Quang Ánh, thư đề ngày 31 tháng 3. Photo courtesy of Josephcaoforcongress.
Tôi, giống như đa số người Mỹ gốc Việt, mong muốn một Việt Nam giàu mạnh. Chỉ là điều tự nhiên khi người ta có thiện ý đối với quê hương. Tuy nhiên, tôi tin rằng khi con người được hành xử quyền suy nghĩ cho chính mình và nói lên những điều mình nghĩ, thì mới bắt đầu có những phát kiến thực sự và một Việt Nam tự do sẽ càng hùng mạnh và thêm phồn thịnh. Trong môi trường ấy, nhiều người Mỹ gốc Việt tài giỏi sẽ hăng hái tìm cách đóng góp để làm cho Việt Nam trở thành một quốc gia tốt đẹp hơn.

Có một số bước mà chính phủ Việt Nam có thể thực hiện để đáp ứng những quan tâm của người Mỹ gốc Việt, bao gồm:

Trả tự do cho những tù nhân lương tâm như Nguyễn Văn Đài, Vũ Hùng, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Duy Thức, và nhiều nữa;

Trả tự do cho những tù nhân đang bị bắt bớ vì những lý do nguỵ tạo, như tác giả Trần Khải Thanh Thuỷ;

Ngưng sách nhiễu những nhà vận động cho dân chủ như Ts. Nguyễn Thanh Giang và Bs. Phạm Hồng Sơn;

Hoàn trả tài sản cho các tổ chức tôn giáo và cho phép các tôn giáo thực hành tín ngưỡng của họ;

Ngưng mọi hành động phá huỷ các biểu tượng và tài sản tôn giáo, và những hành động lạm dụng về thể xác và tinh thần đối với các tín đồ;

Trả tự do cho tất cả các nhà lãnh đạo tôn giáo thuộc các sắc dân thiểu số đã từng bị giam cầm trong nhiều năm;

Hơn nữa, bồi thường cho các nạn nhân trong vụ Daewoosa American Samoa theo phán quyết của Toà Thượng Thẩm American Samoa đối với chính phủ của Ông sẽ chứng minh rằng Việt Nam sẽ tuân thủ nguyên tắc pháp trị.

Đấy là những bước cụ thể và hợp lý. Là người Mỹ gốc Việt độc nhất phục vụ tại Quốc Hội, tôi nhất thiết yêu cầu chính phủ Việt Nam chứng tỏ thiện chí giải quyết những vấn đề quan tâm của cộng đồng người Mỹ gốc Việt. Chỉ khi đó chúng ta mới có thể bắt đầu tiến trình hàn gắn những vết thương sâu đậm đã chia cắt chúng ta và có những cuộc đối thoại cởi mở và chân thành trên những vấn đề trọng yếu về lợi ích chung.

Cho đến khi chính phủ Việt Nam nghiêm túc trong vấn đề bảo vệ nhân quyền và tự do tôn giáo, lời kêu gọi của Ông Thứ Trưởng đến với cộng đồng người Mỹ gốc Việt sẽ tiếp tục không được đón nhận. Tôi trông chờ hồi âm của Ông.

Vìdeo trực tiếp từ Paltalk: Diễn Đàn Chính Trị Tranh Luận Dân Chủ

Video#2 : DienDan ChinhTri TranhLuan DanCHu - Live from PalTalk

Log In Paltalk: DienDan_ChinhTri_TranhLuan_DanChu

Liberty