TUYÊN NGÔN LẠC HỒNG
Nam quốc Mộc Tinh chấn Lạc Hồng
Vận thiên khí hội kiến hòa nhân
Chấn đạo quốc hưng bình thiên hạ
Ngoại quốc lân bang kính phục giao.
Trần Đông Chấn

Hoàng Sa Việt Nam: Nỗi đau mất mát - La Meurtrissure

Search This Blog

Monday, June 28, 2010

Cha già bị con ruột hành hung

27/06/2010 0:17 
Ông Đông đang được cấp cứu tại bệnh viện - ảnh: Bình Nguyên

Đến chiều 25.6, ông Lê Văn Đông, 77 tuổi, ở tổ 44, khu vực 6, P.Nhơn Bình, TP Quy Nhơn (Bình Định) vẫn còn đang điều trị tại Bệnh viện Đa khoa TP Quy Nhơn trong tình trạng bị đa chấn thương.

Theo trình bày của ông Đông, chiều tối 23.6, khi ông đang ở nhà thì hai người con trai ruột của ông là Lê Thanh Nghị (40 tuổi) và Lê Thanh Cẩn (29 tuổi, cùng ở tổ 8, khu vực 4, P.Nhơn Phú, TP Quy Nhơn) đến gây chuyện. Cẩn ngang nhiên đập phá nhà của ông Đông (vốn là từ đường của gia đình); còn Nghị dùng cây gỗ dài hơn 1m không chỉ rượt đánh dã man cha mình vỡ đầu, thương tích ở tay, chân mà còn la lớn: "Bữa nay tao đánh chết mày". Con trai út Lê Thanh Tân (em sinh đôi với Cẩn) chạy đến can ngăn cũng bị dọa đánh chết phải bỏ chạy. Lúc này, hàng xóm tụ tập chứng kiến vụ việc khá đông nhưng không ai dám can ngăn vì Nghị quá hung hãn.

Khi thấy trên tay Nghị còn cầm một cây búa, ông Đông đã cố nhảy lên xe máy đang dựng trước nhà để chạy thoát thân, rồi tự đến Trạm y tế  P.Nhơn Bình nhờ băng bó. Do thương tích nặng và bị mất nhiều máu, ông Đông được chuyển lên bệnh viện tuyến trên cấp cứu.

Ông Đông có vợ là bà Nguyễn Thị Lũy (72 tuổi, ly thân từ năm 2004) và 8 người con (3 trai, 5 gái); trong đó Nghị, Cẩn và Lê Thị Thu Tuyết thường xuyên hành hung, chửi rủa ông kể từ năm 2008. Người cha đau khổ này đã nhiều lần gửi đơn đến HĐND, UBND, MTTQ VN và Công an P.Nhơn Bình yêu cầu can thiệp giải quyết nhằm bảo vệ tính mạng. Có tháng ông Đông gửi đến 4 lá đơn, nhưng đến nay tình trạng con cái hành hung cha ngày một nghiêm trọng hơn do sự thiếu quan tâm và kiên quyết xử lý của chính quyền địa phương.

Ông Đông bất bình: "Thằng con của tui (ý nói Nghị) quá ác độc, mất hết tính người rồi. Nó muốn đánh chết cha ruột để đòi chia tài sản thừa kế, nhưng nhà tui đang ở là nhà từ đường của ông bà để lại lo việc thờ tự nên không thể nào bán hoặc chia chác được. Tui kêu cứu nhiều nơi nhưng chẳng có ai đoái hoài tới. Ngày nào tui cũng bị mấy đứa con bất hiếu đòi đánh chết. Đến mức này thì tui chịu đựng không nổi nữa rồi".

Ông Đông là người có công cách mạng, đã được Chủ tịch nước tặng Huy chương Kháng chiến hạng nhì.

Bình Nguyên

Độc quyền điện là 'độc quyền về tiền và quyền'

Thực trạng cắt điện tại Việt Nam trong mùa hè này đang gây phẫn nộ từ các hộ tại thành thị, nông thôn và các doanh nghiệp.

Hiện cũng đang có những lời kêu gọi gây sức ép cải tổ mạnh ngành điện lực với khuyến cáo là chia nhỏ Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) nhằm để có cạnh tranh mang tính thị trường hơn cũng như đảm bảo nguồn cung cấp điện ổn định.

BBC Việt ngữ đã phỏng vấn Tiến sỹ Nguyễn Quang A, người đánh giá về điều được mô tả là sự độc quyền Tập đoàn Điện lực Việt Nam.

Thursday, June 24, 2010

Hàn Quốc phát tán tài liệu chống Triều Tiên

Một số người Hàn Quốc và Nhật Bản hôm nay rải hàng trăm nghìn truyền đơn về phía biên giới Triều Tiên trong bối cảnh căng thẳng đang lên cao sau vụ tàu hải quân chìm.

Những quả bóng bay chứa truyền đơn chống Triều Tiên ở gần khu phi quân sự giữa hai nước hôm nay. Ảnh: AP.

AP cho hay những tài liệu này được gắn vào các quả bóng bay. Lời lẽ trong tài liệu chỉ trích chính quyền Triều Tiên về cuộc cải cách tiền tệ và vụ chìm tàu hải quân của Hàn Quốc hồi tháng 3, trong đó 46 người thiệt mạng.

Ban đầu, nhóm người này dự kiến thả 100 bóng bay mang tổng cộng 6 triệu truyền đơn. Tuy nhiên, do hướng gió không được như ý, chỉ có 9 bóng bay với 540.000 tờ được thả. Hiện vẫn chưa rõ liệu những quả bóng có thể đến được Triều Tiên hay không. Nhóm vận động dự kiến rải số truyền đơn còn lại trong tuần này.

Tàu Cheonan trọng tải 1.200 tấn của Hàn Quốc chìm hôm 26/3 ỏ vùng biển phía tây bán đảo Triều Tiên. Báo cáo của Ủy ban điều tra quốc tế kết luận thủ phạm khiến tàu vỡ đôi là một ngư lôi phóng ra từ tàu ngầm của Triều Tiên. Hàn Quốc đã đệ trình vấn đề này lên Hội đồng Bảo an.

Triều Tiên liên tiếp bác bỏ dính líu đến vụ tàu Cheonan, khẳng định sẽ phát động chiến tranh tổng lực nếu bị trừng phạt.

Hải Minh

Xóm cửu vạn Ga Vinh- Bao giờ cho đến ngày xưa!!!...

Ngày mới lập xóm, cuộc sống của họ lắc lư theo nhịp tàu. Từ khi ga Vinh tổ chức lại công việc bốc xếp, họ không được làm cửu vạn nữa nhưng vẫn lay lắt bám bãi lầy để sống qua ngày bởi không biết đi đâu về đâu.

Men theo đường tàu, đến xóm 19 phường Đông Vĩnh - TP Vinh (Nghệ An) hỏi đến xóm cửu vạn, ai cũng chỉ tay về bãi lầy cuối ngõ.

Xóm cửu vạn tá túc trong những dãy nhà thấp lè tè nằm trên mương nước cạnh nhà ga. Bất cứ ai lần đầu tiên đến đây đều ngỡ như đang lạc vào một xóm nào đó của Thanh Hóa bởi cái giọng xứ Thanh đặc trưng mà cả xóm sử dụng. Hỏi ra mới biết, phần nhiều cư dân nơi này đều từ tỉnh Thanh vào Vinh lập nghiệp.

Một góc xóm nghèo. Những cư dân nơi đây hầu hết từng là cửu vạn ga Vinh, nhưng giờ đi nhặt phế liệu hay xin ăn khi hết thời làm cửu vạn. Ảnh: Trường Long.

Người có thâm niên bám trụ xóm cửu vạn nhiều nhất là cố Côi, cũng là người già nhất xóm. Sinh năm 1912, quê ở xã Hải Lĩnh, Huyện Tĩnh Gia, Thanh Hóa, cố Côi từng có thâm niên gần chục năm đi dân công hỏa tuyến, gánh gạo trên những chiến trường Nam Lào, Điện Biên Phủ, Trường Sơn,… Có vợ con ở Đông Sơn, Thanh Hóa nhưng cố vẫn bám trụ cái xóm nghèo này để kiếm sống bởi "thói đời mà các anh, cha mẹ nuôi được mười con nhưng mười con có nuôi được cha mẹ đâu"- cố cay đắng tâm sự.

Trong căn phòng ẩm thấp, ủ dột và hôi hám, cố Côi đang chuẩn bị cho bữa ăn tối, "thực đơn" của cố là một nắm gạo và một niêu bí đỏ. Ấy thế mà năm nay 98 tuổi, cố vẫn khỏe mạnh như thường, ngày ngày còn cắp bị đi khắp các ngõ ngách của TP Vinh để kiếm ăn. "Bí quyết" sống lâu của cố là vô tư, giản dị và kham khổ trong ăn uống bởi "làm gì có tiền mà ăn cho sang, mỗi ngày đi ăn xin được dăm bảy hào bạc, ít lượng gạo nữa là tôi sống qua ngày".

Cố Côi đã 98 tuổi nhưng vẫn chu du khắp thành phố Vinh để kiếm ăn. Ảnh: Trường Long.

Gần trọn đời người "chu du" khắp thành phố Vinh để kiếm sống, cố Côi là một trong những người đầu tiên lập nên xóm cửu vạn này. "Ngày ấy vùng này còn là một bãi lầy, cóc nhái, rắn rết, lau sậy chen nhau sinh sống, sau khi ga Vinh nâng cấp, chúng tôi không được tá túc trong đó nữa nên chuyển ra đây để tiện làm ăn. Từ ngày ga Vinh quản lí luôn đội quân bốc xếp thì chúng tôi mất nghề cửu vạn, xóm nhỏ ngày càng sập xệ vì không có công ăn việc làm".

Một mình tá túc trong căn lều nhỏ xíu, những ngày mưa gió, ốm đau, cố Côi từng phải húp cháo cầm hơi, trông chờ vào sự giúp đỡ của bà con hàng xóm. Cụ ngậm ngùi: "Cóc chết 3 năm còn quay đầu về núi, nhưng tôi một mình nơi đất khách quê người, không biết sống chết thế nào, về quê cũng khổ, ở đây cũng khổ, chắc rồi khi chết cũng nhờ bà con hàng xóm thôi".

Cũng như cố Côi, bà Lê Thị Khuyên ở Quảng Xương, Thanh Hóa vào Vinh làm nghề bốc vác lúc còn xuân xanh, năm nay 64 tuổi, chồng chết, một mình bàphải gánh gồng nuôi 4 đứa con. Ngày trước có việc còn dễ chứ bây giờ không được làm cửu vạn nữa,các con của bà Khuyên phải chia nhau, người ra chợ bán hàng thuê, người đi mò ốc về bán, riêng bà lại mở một "nhà trẻ", giữ 4 đứa trẻ con trong xóm để cha mẹ chúng đi kiếm ăn.

Số tiền 40 nghìn đồng mỗi tháng của mỗi đứa trẻ cũng giúp bà trang trải đủ tiền nhà (50 nghìn mỗi tháng) và đỡ đần một phần tiền gạo. "Các con tôi đi làm quần quật cũng chỉ đủ sống qua ngày, sợ nhất là mùa mưa bão, vừa phải lo nhà sập, vừa phải lo chạy ăn để cầm hơi, những lúc ấy, cả mấy mẹ con chỉ biết chăng lều, ăn cháo qua ngày. Không dám ngồi trong nhà vì nó có thể sụp bất cứ lúc nào".

Những gia đình của xóm cửu vạn đến từ các vùng quê nghèo của Thanh Hóa, Hà Nam, Nam Định… vào Vinh làm nghề bốc vác từ đầu những năm 80 của thế kỷ trước, có người quê Nghệ An tha hương trên chính quê hương,… Người còn nhà cửa, ruộng vườn ở quê nhưng không dám về, người không còn quê hương nữa vì đi quá lâu, hộ khẩu bị cắt,…

Từ ngày mất nghề cửu vạn ở Ga Vinh, xóm nghèo sống nhờ vào nghề mò cua, bắt ốc, nhặt rác, trẻ đi đánh giày, già hành nghề ăn xin. Chuyện học hành của con trẻ cũng vì thế mà trở thành một điều xa xỉ. Cả xóm có chừng 20 đứa trẻ đang ở độ tuổi đi học làm nghề đánh giày, chỉ trừ 2 đứa con chị Nga, còn lại không có đứa nào được xóa mù. Nói như cụ Khuyên thì "đến cả giấy đi vệ sinh cũng không có, lấy đâu sách vở cho chúng nó đến trường".

Những tưởng sống ở gần nhà ga thì dễ sa vào tệ nạn xã hội, nhưng bác Phạm Đức Đàm, khối trưởng khối 19, Phường Đông Vĩnh khẳng định: "Ở đó tuyệt nhiên không có tệ nạn xã hội. Có lẽ vì nghèo quá, không có tiền mà nghiện ngập nên xóm cửu vạn hầu như không có bóng dáng của các loại tệ nạn. Hằng năm xóm phát động phong trào làm thủy lợi thì những người ở xóm nghèo này đều hưởng ứng, mỗi khi phát động phong trào cố Côi luôn là người hăng say dẫn bà con đi làm đầu tiên…".

Chiếc ti vi cũ nhặt từ bãi rác là phương tiện thông tin giải trí duy nhất của xóm cửu vạn. Ảnh: Trường Long.

Không có tệ nạn xã hội nhưng điểm sáng văn hóa duy nhất của xóm nghèo là chiếc ti vi cũ của chị Nga tình cờ có được trong một lần đi nhặt phế liệu. Những ngày diễn ra World Cup, cả xóm nghèo lại rôm rả bên chiếc ti vi, bàn chuyện bóng đá. Hết bóng đá, cả xóm lại chìm trong bóng đêm cùng tiếng ếch nhái ở bãi lầy.

Đang rôm rả bên chiếc ti vi, bỗng xóm nghèo như bị đánh thức bởi những tiếng còi tàu hú từ phương xa. Như thói quen nghề nghiệp, ánh mắt của cụ Khuyên, chị Nga bỗng ánh lên hi vọng nhưng rồi lại tắt ngấm ngay. Những đứa trẻ cũng không thèm giật mình bởi tiếng còi tàu như trước nữa, tiếng còn tàu càng gần càng day dứt. Dõi theo những đoàn tàu về ga, bà Khuyên thở dài "bao giờ cho đến ngày xưa!!!...".

Trường Long

"Muỗi mà đòi đốt xi măng” , “Nhiệm vụ gì mà ó đâm vậy?”

Nhiều truyện tranh thiếu nhi quá phản cảm!
Thứ sáu, 18/06/2010, 09:52 (GMT+7)

Dịp hè cũng là lúc sách thiếu nhi bán chạy, nhất là truyện tranh. Mỗi năm lại có thêm hàng trăm đầu sách được xuất bản và tái bản, tuy nhiên, không phải lúc nào số lượng cũng đi đôi cùng chất lượng...

Ngôn ngữ kỳ dị

...Đến nhà sách Nguyễn Văn Cừ (quận 5, TPHCM) lúc 10 giờ ngày 16-6, chúng tôi thấy tại hai dãy kệ sách thiếu nhi đã đông nghẹt người. Trên các ngăn kệ, những cuốn sách với đủ mọi kích cỡ, thể loại, để lộn xộn do đã bị cầm lên, đặt xuống nhiều lần. Dù số người tập trung khá đông, cả người lớn lẫn trẻ nhỏ nhưng khu vực vẫn giữ được sự yên lặng, ai cũng chăm chú vào các quyển sách.

Truyện tranh liệu có còn là món ăn tinh thần bổ ích đối với trẻ em? Ảnh: THANH THU

Chợt có tiếng của một cậu bé chừng 8, 9 tuổi, hỏi người mẹ: "Ó đâm là gì hả mẹ?". Người mẹ trẻ chau mày suy nghĩ, mãi một lúc sau mới trả lời được một cách ngập ngừng: "Ó đâm có lẽ là ngớ ngẩn đó con". Chừng năm phút sau, cậu bé lại quay sang hỏi mẹ: "Móng chân người ta làm... đồ chặn giấy được hả mẹ?". Lúc này thì người mẹ thật sự không hiểu, chị cầm cuốn truyện tranh mà bé đang đọc lên săm soi. Đó là một trong những tập truyện thuộc loạt truyện tranh nhiều kỳ "Dũng sĩ Hercules", do Nhà xuất bản Văn hóa Sài Gòn ấn hành. Ở tập 3, cuối trang 21, có câu thoại của một nhân vật: "Nhiệm vụ gì mà ó đâm vậy?".

Tương tự, ở trang 33 có câu: "Ta nhất định sẽ băm ngươi ra làm chả, chặt sừng ngươi nhóm củi, cắt móng chân ngươi làm đồ chặn giấy". Đó là chưa kể một số thành ngữ dân gian được cải biên rất kỳ lạ như "sốc rớt hết tóc" (tập 3, trang 23), "đau thấy ngứa" (tập 3, trang 122), "muỗi mà đòi đốt xi măng" (tập 5, trang 8)... Nếu người lớn không giải thích cặn kẽ, các em sẽ dễ lầm tưởng đây là những câu thông dụng. Từ đó, trẻ thơ nhanh chóng vận dụng những câu này vào các bài tập làm văn ở trường, góp phần tạo ra những bài văn "cười ra nước mắt" mà sau mỗi kỳ thi, báo chí vẫn thường phản ánh.

Nguy hiểm hơn, ở truyện "Sự tích quả dưa hấu", thuộc bộ sách "Truyện tranh cổ tích Việt Nam" do Nhà xuất bản Giáo dục phát hành, còn có nhiều lời thoại rất nhí nhố và khó hiểu. Đơn cử như lời thoại của nhân vật vợ Mai An Tiêm. Khi cả nhà bị đày ra đảo hoang, người chồng nói: "Nàng đừng lo! Trời sinh voi sinh cỏ, nhất định chúng ta sẽ vượt qua được thôi!". Vợ Mai An Tiêm "hồn nhiên" đáp trả: "Vâng, anh nói đó nha!".

Ngôn ngữ thời Mai An Tiêm thế này sao?

Sau đó cũng chính nhân vật này, khi đứa con trai thuần phục được một chú hổ con đem về khoe với mẹ, nàng lại "hồn nhiên" nói: "Khi nào con chơi chán thì nói mẹ nấu cà ri nhé con!" (?!). Những lời thoại bị cải biên một cách tùy tiện, một mặt làm mất đi hình tượng tốt đẹp của các nhân vật cổ tích, mặt khác làm ảnh hưởng đến quá trình hình thành và phát triển kỹ năng ngôn ngữ ở lớp trẻ.

Sáng tạo = lai căng + phản cảm?

Trong lời nói đầu của bộ sách "Truyện tranh cổ tích Việt Nam" do Công ty Truyện tranh Artsign phối hợp với Nhà xuất bản Giáo dục - Công ty cổ phần Đầu tư và Phát triển giáo dục Phương Nam ấn hành, có đoạn: "Do thực hiện mong muốn giới thiệu đến bạn đọc một phong cách cảm thụ mới đối với truyện cổ tích vốn đã trở nên quen thuộc… truyện cổ tích sẽ hiện đại và hóm hỉnh hơn, ngôn ngữ nhân vật sẽ hiện thực hơn, đồng thời nét vẽ sinh động, phóng khoáng, hài hước sẽ khắc họa đậm nét hơn tính lạc quan và sự tất thắng của cái thiện, lẽ công bằng để truyện cổ tích gần gũi hơn với cách cảm, cách nghĩ của các bạn đọc nhỏ tuổi hôm nay".

Kết quả của sự cách tân đó là hình ảnh chàng Khoai, trong truyện "Cây tre trăm đốt" để đầu đinh, tóc lởm chởm theo đúng kiểu "teen". Chàng về ở đợ cho nhà lão địa chủ không phải vì nhà nghèo mà vì đẹp trai, bị con gái địa chủ dụ dỗ: "Về ở nhà ta nghen, nhà ta có nhiều đồ ăn ngon lắm".

Sau đó, cũng chính nhân vật nữ này nằng nặc đòi lấy chàng Khoai, từ chối hôn sự do cha mẹ sắp đặt với một nhà phú hộ khác. Lão địa chủ do không muốn con gái mình lấy chàng Khoai nghèo khó, bất khả kháng mới nêu ra điều kiện phải có cây tre trăm đốt mới gả con. Như vậy, chàng Khoai đẹp trai, hiền lành nhưng mê gái; con gái địa chủ xinh đẹp, song lại hám trai. Riêng hình ảnh lão địa chủ không độc ác và thủ đoạn như trong nguyên tác truyện cổ tích, khiến ý nghĩa của cả câu chuyện bị thay đổi theo chiều hướng méo mó.

Chị Thanh Lan, một phụ huynh có con đang học lớp 7, Trường THCS Lam Sơn (quận Bình Thạnh), lắc đầu ngao ngán: "Những cuốn truyện tranh lai căng, nội dung bị cải biên một cách phản cảm như thế chẳng khác gì những tác phẩm văn hóa độc hại, cần được loại bỏ. Nhưng không hiểu sao chúng vẫn được cấp phép lưu hành, bày bán công khai trong các nhà sách, đầu độc nhận thức non nớt của trẻ em". Một lần nữa, câu hỏi về vai trò quản lý và kiểm duyệt nội dung của những đơn vị có chức năng gác cửa đối với loại hình truyện tranh thiếu nhi lại bị bỏ ngỏ, và sau cùng, chỉ có các em thiếu nhi là chịu thiệt.

THU TÂM

Wednesday, June 23, 2010

Bắt một người bị truy nã 27 năm

Thứ Tư, 23/06/2010, 07:20 (GMT+7)

TT - Ngày 22-6, Cơ quan an ninh điều tra Công an TP Cần Thơ cho biết vừa bắt được Đoàn Văn Chắc (46 tuổi), người bị truy nã suốt 27 năm qua vì hoạt động bạo loạn, lật đổ chính quyền nhân dân.

Chắc bị bắt ở nhà riêng tại thôn Tân Hưng, xã Bàu Chinh, huyện Châu Đức, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu.

Thiếu tá Nguyễn Văn Thương, phó phòng an ninh điều tra, cho biết cuối năm 1982, Nguyễn Văn Tửu đã thành lập tổ chức phản cách mạng với danh xưng "Việt Nam tự do" nhằm vũ trang, bạo loạn cướp chính quyền ở 11 tỉnh miền Tây Nam bộ. Nhóm này lôi kéo khoảng 50 người tham gia vào tổ chức và gây ra bạo loạn rạng sáng mồng 1 tết âm lịch năm 1983.

Công an tỉnh Hậu Giang (cũ) sau đó truy bắt được 42 đối tượng, thu giữ nhiều súng, con dấu, dao lê. 28 đối tượng trong số đó đã bị truy tố, năm đối tượng cầm đầu bị tử hình, những người khác bị phạt nhiều năm tù, bảy người bỏ trốn, bị truy nã.

Năm người sau đó lần lượt ra đầu thú để nhận sự khoan hồng, còn Chắc và một người khác trốn biệt tích.

Thiếu tá Thương nói sau khi gây bạo loạn, Chắc đã bỏ địa phương đi nhiều tỉnh khác làm thuê, giấu tung tích. Đến năm 1985 Chắc lập gia đình và sinh sống tại xã Bàu Chinh, huyện Châu Đức.

Năm 1999, Chắc đã nhờ vợ và người thân làm giấy xác nhận tên Nguyễn Văn Sơn, quê ở xã Vĩnh Bình, Gò Công Tây, Tiền Giang, sau đó nhập hộ khẩu tại tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu.

PHƯƠNG NGUYÊN

Nguyễn Trãi là cha của Nguyễn Phi Khanh (?!)

Thứ Tư, 23/06/2010, 03:07 (GMT+7)

TT - Đọc bài "Trần Quốc Tuấn... bóp nát quả cam?" (Tuổi Trẻ ngày 12-6) và bài "Văn sĩ, thi sĩ lơ mơ... lịch sử" (Tuổi Trẻ ngày 14-6), tôi cũng không ngạc nhiên lắm về kiến thức văn học và sử học của một số người cầm bút. Vô tình tôi được tặng trọn bộ hai đĩa Vu lan báo hiếu, và ở Vu lan báo hiếu VCD - 2 (ảnh), tôi không khỏi ngạc nhiên khi nghe hòa thượng T.G.H. thuyết giảng về ý nghĩa lễ Vu lan.

Chúng tôi xin lược trích nguyên văn lời giảng (từ 17 phút 2 giây đến 18 phút 42 giây): "Ngày xưa, Nguyễn Trãi bị quân nhà Hồ bắt đưa về Trung Quốc để hành tội, Nguyễn Phi Khanh chạy theo (lúc đó còn nhỏ lắm), thấy bố mình bị kẻ thù dẫn đi, tay thì trói, sau lưng có người cầm roi đánh, Nguyễn Phi Khanh khóc, khóc sướt mướt. Nguyễn Trãi dòm lại, ngoái lại thấy mới nói: "Nam nhân nhi chí, làm gì mà khóc như đàn bà, trẻ con vậy".

Thế là Nguyễn Phi Khanh biết lời nói của bố mình không khóc nữa. Trở về Thanh Hóa phò vua Lê Lợi trả thù cho nước, rửa hận cho cha. Dù cho Nguyễn Trãi ở dưới suối vàng nhưng việc làm của Nguyễn Phi Khanh thì người cha ở suối vàng cũng được an vui. Tổ quốc mình cũng được vinh dự. Cái hiếu đó là hiếu hạnh".

Khi tôi trao đổi, người bạn vốn là một sư thầy đã hoàn tục nói chắc do thầy giảng giải nhiều nên bị nhầm, chứ kiến thức uyên bác của sư ông làm sao sai sót. Đúng, đôi khi vì một chút bất cẩn mà thành lẫn lộn người này sang người khác. Nhưng điều đáng nói đĩa VCD này lại được chuyền tay nhau xem vào ngày lễ Vu lan (rằm tháng bảy âm lịch) ở những gia đình phật tử, liệu các em nhỏ nghe bài giảng rồi thuộc nằm lòng lại tưởng Nguyễn Trãi là cha Nguyễn Phi Khanh thật thì... oan cho sử Việt!

NGUYỄN TÝ

"Ngộ nghĩnh" hay la` Nhảm Nhí ???

Giới trẻ ngộ nghĩnh với áo phông cá tính










Ảnh: N.T

Tuesday, June 22, 2010

Tướng thực dân Pháp muo^'n na`m che^'t chung vo*'i các đồng đội đã bỏ mình trên chiến trường, con` tuong*' VietCong^. thi chi? mu^on' ddao` ma? ddong^` ddoi^. minh` de^?ban' ma` an*

Tro của tướng Bigeard sẽ được rải ở Điện Biên Phủ 
Tướng Marcel Bigeard, tại nhà riêng ở Toul, tháng hai 2008.
Tướng Marcel Bigeard, tại nhà riêng ở Toul, tháng hai 2008.
AFP
Đức Tâm

Tướng Pháp Marcel Bigeard qua đời ngày hôm qua, 18/06, thọ 94 tuổi.Tên tuổi của vị tướng này gắn liền với trận Điện Biên Phủ năm 1954. Trước khi qua đời, ông có nguyện vọng là tro của mình sẽ được rải ở vùng Điện Biên.

Đã từng tham gia chiến tranh thế giới lần thứ hai, chiến tranh Algeri, tướng Bigeard cùng với sư đoàn lính dù đã được điều động tới Điện Biên Phủ và ông đã chiến đấu tại đây cho đến lúc thất thủ, quân Pháp phải ra hàng, ngày mồng 7 tháng 5 năm 1954. Ông đã bị bắt làm tù binh.

Tướng Bigeard là một trong những sĩ quan cao cấp nổi tiếng nhất tại Pháp. Lễ an táng sẽ được tổ chức tại Toul, miền đông nước Pháp.

Tướng Bigeard đã từng mong muốn là khi ông qua đời, tro của ông được rắc ở vùng Điện Biên Phủ để ông được gặp lại các đồng đội đã bỏ mình trên chiến trường.

Hôm nay, nguồn tin thân cận với gia đình cho AFP biết là sẽ thực hiện nguyện vọng cuối cùng này của tướng Bigeard.

Phía Việt Nam chưa có phản ứng gì về thông tin này.

Monday, June 21, 2010

Hàng trăm người dân bắt áp giải lãnh đạo chính quyền xã

Bắt nhân viên "nhà đèn" phơi nắng do bị cúp điện

Trong hai ngày 18 và 19-6, hàng trăm người dân xã Quỳnh Hội, H.Quỳnh Phụ, tỉnh Thái Bình đã áp giải lãnh đạo chính quyền xã đến bao vây Chi nhánh điện và UBND H.Quỳnh Phụ để đòi được phân phối điện một cách công bằng.

Nguyên nhân là do đang mùa World Cup, trời lại quá nóng bức nhưng Chi nhánh điện Quỳnh Phụ đã liên tục cúp điện mà không công khai lịch cúp. Hơn nữa, tại khu vực huyện, khách hàng nào bỏ tiền ra đấu nối đường dây trực tiếp từ trạm điện về cơ sở thì được cấp điện liên tục, nếu không thì bị cúp.
 
Những người quá khích đã bắt một số nhân viên chi nhánh điện phơi nắng hoặc nhốt trong nhà kín để chịu cảnh nóng nực; đồng thời cắt dỡ đường dây điện của nhà chủ tịch UBND huyện.
 
* Tổng công ty điện lực Miền Nam cho biết, ước tính 6 tháng đầu năm 2010, các lĩnh vực nông nghiệp, lâm nghiệp và thủy sản đều có mức tiêu thụ điện tăng cao, tăng 53% so với cùng kỳ năm 2009.
 
Lĩnh vực tiêu thụ điện nhiều nhất là công nghiệp và xây dựng tăng 21%; điện dùng trong thương mại, khách sạn, nhà hàng tăng 12%; trong các cơ quan quản lý và tiêu dùng dân cư tăng 11%.
Theo V.Thơ - M.Vọng (Thanh Niên

Chất vấn nghị trường và những phát ngôn bất hủ

Chất vấn nghị trường và những phát ngôn bất hủ

Ưu điểm và lắng đọng

Các phiên chất vấn của Quốc hội tại kỳ họp lần thứ 7 đã xong.

Cùng với các cuộc thảo luận về báo cáo giám sát của Ủy ban Thường vụ Quốc hội về giáo dục đại học, và về dự án đường sắt cao tốc, nôi dung chất vấn đối với bốn Bộ trưởng Giao thông Vận tải, Tài chính, Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã đề cập những vấn đề mà cử tri đang rất quan tâm. Quan tâm vì tính bức xúc của chúng mà cũng vì sự quản lý nhà nước đối với những vấn đề đó bộc lộ những yếu kém đáng lo.

Số thành viên Chính phủ trả lời chất vấn ít hơn, cho phép dành nhiều thời gian cho mỗi vị. Đó là những ưu điểm được cử tri ghi nhận.

Ngoài những mặt được, chưa được mà Chủ tịch Quốc hội đã kết luận sau mỗi phiên chất vấn và trả lời chất vấn, và đã phát biểu kết thúc sau phiên cuối cùng, có rất nhiều vấn đề đọng lại sau các phiên chất vấn. Xin được nêu lên mấy nội dung.

Bộ trưởng Hoàng Anh Tuấn. Ảnh: Lê Anh Dũng
Sự phối hợp liên ngành phơi bày nhiều lỗ hổng

Mặc dù đã có nhiều cố gắng, sự phối hợp liên ngành còn quá nhiều lổ hổng và yếu kém. Đó là chưa nói đến sự phối hợp giữa trung ương và địa phương. Đây không phải là một vấn đề mới, vì đã được nói đến nhiều lần ngay tại diễn đàn Quốc hội từ các khóa trước. Bước tiếntốc độ cải tiến trong sự phối hợp, tôi tự hỏi không biết có thể đo được với đơn vị gì. Chỉ biết rằng, lỗ hổng và yếu kém có hậu quả là lãng phí, thất thoát, tham nhũng tài sản, ngân sách nhà nước và tại sao không thiệt hại đến văn hóa đạo đức, đến chủ quyền quốc gia?

Chỉ tại kỳ họp này, sự yếu kém thể hiện rất rõ qua việc cho thuê đất rừng. Cử tri khó có thể chấp nhận các lập luận theo kiểu "Bộ Nông nghiệp chỉ quản lý rừng, còn đất thì do Bộ Tài nguyên và Môi trường quản lý". Hay là cung cách quản lý: "Địa phương họ làm đúng luật. Khổ thế. Họ có quyền làm theo phân cấp. Bây giờ rà lại thì đúng là có chuyện"!

Việc chơi games online cũng vậy. Tác hại của trò chơi trực tuyến bị lợi dụng quá rõ nhưng chờ tới khi được chất vấn thì Bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch mới tính với Bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông việc "sẽ mau chóng ngồi lại với nhau để tính cách giải quyết". Các vị này còn quên Bộ Giáo dục và Đào tạo mà người đứng đầu đang kiêm nhiệm Phó Thủ tướng phụ trách mảng văn xã!

Có quá nhiều phát biểu bất ngờ đến mức bất hủ

Cử tri đã được mắt thấy tai nghe những phát biểu bất ngờ đến mức có thể gọi là bất hủ. Không ít trong một kỳ họp.

Việc không có cầu để qua sông đến mức người dân, lớn và bé, phải đu dây qua sông ngót 8 tháng sau cơn bão số 9 đã được vị tư lệnh ngành giao thông vận tải cho là một "sáng tạo bất ngờ"!

Công việc của Bộ trong vấn đề lễ hội "một mình chúng tôi làm không xuể, khó khăn quá", cho nên theo Bộ trưởng "vĩ mô thì Bộ chúng tôi cố gắng, chứ vi mô thì nhờ ĐBQH"!

Về việc đồng bào đu dây qua sông Poko, Bộ trưởng Hồ Nghĩa Dũng: "một sáng tạo không ngờ tới". Ảnh: Lê Anh Dũng.
Trong khi các vị đại biểu Quốc hội, cử tri và nhiều chuyên gia am tường cho là luận chứng cho một dự án dự kiến sẽ chi nhiều chục tỉ USD là chưa đủ sức thuyết phục, thì một vị Bộ trưởng kêu gọi "Bài toán kinh tế, môi trường, công nghệ... chúng tôi đã tính hết. Quốc hội cứ quyết chủ trương đi". Hoặc, liên quan đến dự án này, vị tư lệnh khác lại cho rằng "(...) hình như ban dự án này trách nhiệm quá nên làm quá kỹ" báo cáo với Quốc hội. Bất ngờ ở phát biểu trên chính là vị này đã quên rằng Quốc hội, theo Hiến pháp, là cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất ở nước ta.

Khi phát biểu rất dễ lỡ lời. Chính vì thế mới có câu "Phải uốn lưỡi bảy lần trước khi nói". Mong rằng các vị vừa được nhắc đến, và những vị khác nữa hãy nhớ lấy lời dặn trên mà ai cũng biết, và rằng một thái độ từ tốn đôi khi cũng giúp giảm nhẹ cho một lời nói lỡ.

Đại ngôn không thay cho chất lượng dự báo

Rất nhiều cử tri, trong đó có tôi, còn khá bất ngờ trước những khẳng định, chắc như đinh đóng cột, về những điều sẽ xảy đến... mười năm, hai mươi năm, bốn mươi năm sau! Xin được dẫn: "Thu nhập bình quân đầu người hiện nay 1.200 USD, nhưng với tốc độ tăng trưởng kinh tế tương lai thì đến 2020 sẽ là 3.000 USD, và lần lượt tăng 6.000, lên 12.000 và sẽ đạt 20.000 năm 2050".

Ai cũng biết trong một năm, hiện nay, tổng số tri thức và công nghệ được tạo ra cao gấp rất nhiều lần cách đây 50 năm và sẽ ngày càng nhanh hơn nữa. Mặt khác, ai có thể dự báo cuộc khủng hoảng kinh tế năm 1997, và gần đây hơn cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu? và các cuộc khủng hoảng đó đã kéo các nền kinh tế và tự do hóa thương mại lùi bao nhiêu năm, chuyển hướng như thế nào?

Thú thật, những đại ngôn như "quyết tâm mang tầm chiến lược", "lộ trình chiến lược" không đủ sức thuyết phục, nhất là khi cử tri liên hệ với chất lượng của công tác dự báo hiện nay và cách điều hành mà "bây giờ rà lại thì đúng là có chuyện".

Nghệ An: Gần 1000 con heo chết khát vì biểu tình

- Tính đến chiều ngày 19/6, gần 1000 con heo tại trại nuôi heo giống thuộc Công ty TNHH heo giống ngoại Thái Dương (xã Đại Sơn, Đô Lương, Nghệ An) đã bị chết do thiếu nước uống.
TIN LIÊN QUAN

Nguyên nhân là do trong những ngày qua người dân quá khích đã tập trung biểu tình, phá hỏng hệ thống giàn bơm nước trị giá gần 5 tỉ đồng của công ty, đồng thời ngăn không cho xe chở thức ăn đi vào trại.
 
Trước đó, ngày 12/6, gần 500 người xã Đại Sơn đã bao vây, đập hỏng hệ thống giàn bơm nước, phá một số đường ống xả thải của trại nuôi heo của công ty này.
 
Cơn thịnh nộ của người dân bắt nguồn từ việc công ty Thái Dương xả thải gây ô nhiễm môi trường trầm trọng. Theo phản ánh của họ, trại heo giống của công ty này thường xả trộm chất thải thẳng xuống đập nước Trụ Tràn làm cá chết hàng loạt, trâu bò không có nước để uống, mùi hôi thối từ phân heo và nước bốc lên nồng nặc.
 
Hôm qua, lãnh đạo sở Tài nguyên và Môi trường đã triệu tập đại diện công ty Thái Dương và người dân tại Nhà văn hóa Xóm 8, xã Đại Sơn để đối thoại. Công ty này lên tiếng xin lỗi người dân và hứa khắc phục hậu quả ô nhiễm môi trường trong thời gian sớm nhất.
 
Trại nuôi heo của Công ty TNHH heo giống ngoại Thái Dương có quy mô gần 30.000 con, là trại lớn nhất khu vực Trung Bộ.   
  • Quang Dân

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng: “Việt Nam là nền kinh tế thị trường " roi^` sao???


Theo TTXVN, ngày 9.6, phát biểu tại Hội nghị giữa kỳ Nhóm tư vấn các nhà tài trợ cho Việt Nam (CG) diễn ra tại tỉnh Kiên Giang, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhấn mạnh, để thực hiện thắng lợi mục tiêu phát triển đòi hỏi nội lực của Việt Nam nhưng sự trợ giúp cộng đồng quốc tế cũng đóng vai trò quan trọng.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phát biểu tại hội nghị. Ảnh: TTXVN

Thủ tướng mong tiếp tục nhận được sự hợp tác và hỗ trợ của cộng đồng quốc tế, nhất là trong việc tư vấn chính sách, góp ý để hoàn thiện chiến lược, hỗ trợ nguồn lực thông qua các hỗ trợ kỹ thuật, các khoản vay ưu đãi và khẳng định, Việt Nam sẽ sử dụng có hiệu quả các nguồn vốn của các nhà tài trợ.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cảm ơn Ngân hàng Thế giới (WB), Ngân hàng Phát triển châu Á (ADB) cùng các nhà tài trợ đã tiếp tục hỗ trợ có hiệu quả cho Việt Nam trong thời điểm hết sức khó khăn của năm 2009 và những tháng đầu năm 2010.

Khái quát một số nét chính về tình hình kinh tế-xã hội năm 2009 và những tháng đầu năm 2010, Thủ tướng nêu rõ ba mục tiêu chính của năm 2010 là tăng cường ổn định kinh tế vĩ mô, không để lạm phát cao trở lại; phấn đấu giữ ở mức khoảng 6,5-7%; bảo đảm tốt hơn an sinh, phúc lợi xã hội.

Một số ý kiến các nhà tài trợ quan tâm Việt Nam có trở lại mệnh lệnh hành chính trong nhập khẩu, Thủ tướng khẳng định, Việt Nam là nền kinh tế thị trường, mọi kiểm soát đều phù hợp thông lệ quốc tế và pháp luật của Việt Nam.

Thủ tướng cho biết, Chính phủ Việt Nam đang tập trung chỉ đạo các giải pháp nhằm tiếp tục ổn định kinh tế vĩ mô như: giảm bội chi xuống 6% so với GDP, tiếp tục tăng dự trữ ngoại hối (từ 8 tuần nhập khẩu lên 12 tuần nhập khẩu), điều hành linh hoạt theo tín hiệu thị trường để có tỷ giá và lãi xuất phù hợp, kiểm soát nhập siêu dưới 20%, tăng cường cung cấp thông tin minh bạch về hệ thống ngân hàng và định chế tài chính...

Hội nghị giữa kỳ Nhóm tư vấn các nhà tại trợ cho Việt Nam do Ngân hàng Thế giới (WB) tại Việt Nam phối hợp với Bộ Kế hoạch và Đầu tư tổ chức với sự tham dự của các bộ, ngành Trung ương, các địa phương ở khu vực Đồng bằng sông Cửu Long, các nhà tài trợ song phương và đa phương cho Việt Nam như: WB tại Việt Nam, ADB, các tổ chức của Liên hợp quốc và Đại sứ của một số quốc gia tại Việt Nam.

Các nhà tài trợ đánh giá cao nỗ lực của Việt Nam trong vượt qua khủng hoảng kinh tế một cách thành công, đặc biệt là ổn định kinh tế vĩ mô, duy trì tăng trưởng, ngăn chặn lạm phát cao trở lại và đảm bảo an sinh xã hội.

Các nhà tài trợ đề xuất kế hoạch phát triển trong thời gian tới Việt Nam cần tiếp tục duy trì ổn định kinh tế vĩ mô, chú trọng ưu tiên phát triển con người và xã hội, ứng phó biến đổi khí hậu, tái cơ cấu nền kinh tế, phát triển nguồn nhân lực, thu hút các nguồn vốn đầu tư phát triển. 

                                                                                                                                                                                                      PV

Vụ làm tiến sĩ tại Mỹ nhưng không biết tiếng Anh: “Tôi làm tiến sĩ tốn 17.000 USD!”

Trao đổi với phóng viên Sài Gòn Tiếp Thị online chiều qua 17.6, giám đốc sở Văn hóa - thông tin và du lịch tỉnh Phú Thọ Nguyễn Ngọc Ân (nhân vật đã được đề cập trong bài "Làm tiến sĩ tại Mỹ nhưng không biết tiếng Anh" khẳng định: "Tôi có học tại trường đại học Nam Thái Bình Dương (Southern Pacific University) tại Hoa Kỳ. Trường này toạ lạc tại thành phố New York!".

Tuy nhiên, khi chúng tôi đề nghị muốn xem tấm bằng tiến sĩ của ông thì ông Ân nói "để dịp khác".

Ông Nguyễn Ngọc Ân: "Tôi học trường này là theo kiểu đào tạo từ xa, nên tôi học qua mạng, nộp trả bài cũng qua mạng". Ảnh: Hà Tuấn

Theo thông tin của một đồng nghiệp được đăng tải trên một tờ báo mạng, chúng tôi dễ dàng tìm được trường đại học Nam Thái Bình Dương (Southern Pacific University) mà ông Ân "tu nghiệp". Theo đó, trường đại học Southern Pacific University nằm trong danh sách 50 trường đại học bị chính quyền bang Hawaii khởi tố, thua kiện và bị đóng cửa. Trường Southern Pacific University đã bị giải thể từ ngày 28.10.2003 theo phán quyết của tòa án Hawaii. Bằng cấp của trường Southern Pacific University không được Mỹ công nhận.

Còn trường đại học Nam Thái Bình Dương với tên chính thức là "The University of South Pacific" của Fiji, một quốc đảo gần Úc, mới là trường thật. Chúng tôi trao đổi với ông Ân về điều này và hỏi ông học ở Fiji hay Mỹ, ông Ân nói: "Có thể chỗ tôi học ở New York chỉ là phân viện của trường Southern Pacific University!".

Thưa ông, ông có thể cho biết chi phí học để lấy bằng tiến sĩ của trường Southern Pacific University hết bao nhiêu?

Chắc cũng tốn hơn chục ngàn USD gì đấy!

Ông có thể nói rõ hơn?

17.000 USD!

Thưa ông, đó là kinh phí của tỉnh Phú Thọ hỗ trợ ông đi đào tạo tiến sĩ?

Không, đó là tiền cá nhân, còn tiền kinh phí hỗ trợ của tỉnh thì tôi chưa lấy, mặc dù tỉnh đã có quyết định rồi!

Khóa học cùng ông có bao nhiêu người Việt Nam học cùng ông, ở Phú Thọ có ai học cùng ông không?

Khoảng chín, mười người gì đó, họ đều ở Hà Nội, Thái Nguyên; còn ở Phú Thọ không có ai.

Ông có thể cho chúng tôi xem giáo trình, đĩa CD của trường phát cho ông để ông tự học?

Như tôi đã nói, tôi học trường này là theo kiểu đào tạo từ xa, nên tôi học qua mạng, nộp trả bài cũng qua mạng.

Vậy ông có thể cung cấp cho chúng tôi trang web của trường đại học của ông không?

Không, tôi không nhớ.

Cảm ơn ông!

Hữu Lực- Hà Tuấn

Vietnam Internet Crackdown.mp4

Một nhà thơ "nhầm lẫn chết người" hay là "IQ quá cao" : Trần Quốc Tuấn... bóp nát quả cam?

Thứ Bảy, 12/06/2010, 04:50 (GMT+7)
TT - Ngày 10-6, ông Đàm Quang Hát - trưởng ban quản lý đền thờ Trần Hưng Đạo tại TP Nha Trang (Khánh Hòa) - cho biết vừa phát hiện một sự nhầm lẫn không thể chấp nhận được trong bài thơ Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn của tác giả Khiết Minh (tên thật là Huỳnh Tấn Minh, trú tại TP Nha Trang, Khánh Hòa), đăng trong tập thơ Lời thương mở lối của nhiều tác giả, do NXB Văn Hóa Thông Tin ấn hành năm 2010.

Bài thơ Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn in trong tập thơ Lời thương mở lối do NXB Văn Hóa Thông Tin ấn hành - Ảnh: Văn Kỳ
Theo chỉ dẫn của ông Hát, chúng tôi tìm đọc bài thơ trên và đi từ bất ngờ đến... bất bình, khi tác giả bài thơ đã nhầm lẫn giữa hai nhân vật lịch sử Trần Quốc Tuấn (Trần Hưng Đạo) và Trần Quốc Toản! Bài thơ được sáng tác năm 2008, gồm 16 câu, nội dung ca ngợi tướng quân Trần Hưng Đạo là người có công lớn trong cuộc kháng chiến chống quân xâm lược Nguyên Mông.
Tuy nhiên, tác giả Khiết Minh lại viết: Tuổi trẻ phi thường trí tuyệt luân/ Đứng ngoài nghe lén việc quan quân/ Bình Thang hội nghị không cho dự/ Bóp nát quả cam quyết tự thân. Ngoài ra, còn có câu: Hưng Đạo dựng cờ thêu sáu chữ/Bạch Đằng thủy chiến giặc tàn vong.
Đây là một sự nhầm lẫn không thể chấp nhận được, bởi ngay cả học sinh tiểu học cũng biết phân biệt hai nhân vật lịch sử lừng danh này. Và trong Đại Việt sử ký toàn thư còn ghi rõ: Trần Quốc Toản vì nhỏ tuổi nên không được vua Trần Nhân Tông cho vào dự Hội nghị Bình Than (1282, không phải Bình Thang như chữ trong bài thơ), phải đứng bên ngoài nên "hổ thẹn, phẫn khích, tay cầm quả cam bóp nát lúc nào không biết".
Đại Việt sử ký toàn thư cũng ghi rõ chính Trần Quc`c Toản đã viết lên cờ sáu chữ "Phá cường địch báo hoàng ân" để dẫn đầu đội quân gồm hơn 1.000 gia nô và thân thuộc tham gia chống giặc Nguyên. Câu chuyện về vị anh hùng nhỏ tuổi này còn được kể trong cuốn sách Lá cờ thêu sáu chữ vàng nổi tiếng nửa thế kỷ nay của nhà văn Nguyễn Huy Tưởng. Còn câu chuyện của người anh hùng Trần Quốc Tuấn thì khác. Khi diễn ra Hội nghị Bình Than, ông đã 54 tuổi.
Nhà xuất bản không hiểu do không nắm vững kiến thức hay quá cẩu thả mà cho xuất bản bài thơ trên. Ông Đàm Quang Hát cho biết: "Tôi là người lo việc hương khói cho đền thờ Trần Hưng Đạo bao nhiêu năm nay, vô cùng bức xúc khi một nhà thơ có thể nhầm lẫn chết người như thế. Theo tôi, nên hủy bài thơ này bởi nó sẽ ảnh hưởng đến nhận thức của thế hệ mai sau".
Lời thương mở lối là tập thơ tập hợp các bài thơ của khoảng 140 tác giả trong Câu lạc bộ Văn học - Trung tâm Văn hóa Khánh Hòa, nhân kỷ niệm câu lạc bộ này tròn 20 tuổi.
VĂN KỲ

Sunday, June 20, 2010

Lo làm gì chuyện Hoàng Sa Trường Sa?? Sinh viên Việt Nam chỉ hăng hái phòng chống phòng chống HIV thôi.

http://vietnamnet.vn/xahoi/201006/Chum-anh-Xem-canh-sinh-vien-khoac-bao-cao-su-len-minh-917100/

Chùm ảnh: Xem cảnh  'khoác' bao cao su lên mình

 - Không ngại ngần khoác lên mình những bộ quần áo được trang trí bằng bao cao su, sinh viên Hà Nội đang nỗ lực hết mình trong công tác phòng chống AIDS.

Hiện đang là thành viên của câu lạc bộ phòng chống AIDS trong các trường đại học, những nam thanh, nữ tú đã vô tư khoác lên mình những bộ thời trang làm từ "chất liệu" bao cao su. Đối với họ, đây cũng là việc tuyên truyền để mọi người hiểu đúng, có kiến thức dự phòng HIV tốt nhất.

i00313.jpg
Khoác trên mình những bộ thời trang được trang trí bằng bao cao su, những SV trường ĐH Công nghiệp HN muốn gửi đến mọi người thông điệp: Hãy sử dụng BCS để phòng tránh HIV.
i00306.jpg
Chàng SV này không ngại ngần khoác lên mình áo váy của con gái với những chiếc BCS được trang trí đẹp mắt.
_MG_4948.jpg
Những SV của trường ĐH Mỏ địa chất cũng tự tin trong những bộ trang phục được thiết kế từ BCS Number one, Ok.
_MG_4943.jpg
BCS là "người bạn thân thiết", là biện pháp duy nhất phòng tránh lây nhiễm HIV qua đường tình dục.
_MG_4938.jpg
"Hãy bảo vệ bản thân bằng BCS Number one, Chim sáo" là thông điệp mà hai bạn nam này muốn gửi đến người xem.
HVKTQS (102).jpg
Mốt theo kiểu... BCS
HVKTQS (96).jpg
Chung thủy là biện pháp hiệu quả phòng chống HIV.
Mô tả ảnh.
Sử dụng BCS đúng cách, thường xuyên, ngay từ đầu, HIV sẽ bị đẩy lùi.
Mô tả ảnh.
Tự tin trên sàn diễn "thời trang bằng BCS"
Mô tả ảnh.
Thông điệp mà các bạn sinh viên "đeo" bao cao su lên mình là: Phòng chống HIV là trách nhiệm của cả cộng đồng.
  • Tuệ Anh

Saturday, June 19, 2010

Cá chết trắng sông và những tiếng kêu vô vọng

Cuối tháng tư, cá nuôi của cư dân sống ven bờ sông Vàm Cỏ Đông, đoạn qua huyện Châu Thành, Tây Ninh, bỗng chết trắng sông. Đầu tháng năm, cá chết hàng loạt trên sông Trà Khúc thuộc xã Tịnh An, Tịnh Long, huyện Sơn Tịnh, Quảng Ngãi. Đàn vịt hàng ngàn con của người dân đã chết theo vì ăn phải cá. Sang tháng sáu, chỉ sau một đêm, 56 tấn cá bè của người dân Biên Hoà, Đồng Nai "đột tử"… Và mới đây, cả trăm tấn cá nuôi của người dân trên sông Châu Giang, Hà Nam cũng chung cảnh ngộ. Cứ như thế, sau một đêm thức dậy, người nông dân trắng tay, bao nhiêu tài sản, bao nhiêu hy vọng trôi theo dòng nước. Và những tiếng kêu của họ thì cứ rơi vào hư không.

Bài 1: Nông dân khóc cá

SGTT - Chỉ sau một đêm, thức dậy đã thấy cá chết nổi trắng mặt nước khiến những người dân nuôi cá trên sông Châu Giang, Hà Nam bàng hoàng vì chỉ còn hai tháng nữa là thu hoạch nhưng bỗng dưng mất trắng. Nguyên nhân chính khiến cá chết là do nước sông ô nhiễm từ sông Nhuệ đổ vào sông Châu Giang.

Làng cá bè Tân Mai, Biên Hoà, Đồng Nai lao đao sau vụ 56 tấn cá chết. Ảnh: Giang Sơn

Tại thôn Lê Xá, xã Châu Sơn, huyện Duy Tiên, Hà Nam, gương mặt nhiều người dân nuôi cá vẫn còn bần thần, ngơ ngác sau cơn đại hoạ. Nhiều người vẫn ra bờ sông nhìn trà cá giờ không còn sót một con rồi ngơ ngẩn thở dài. Bao nhiêu vốn liếng dồn hết vào cá nên nhiều người cứ nhìn dòng sông mà chưa biết sắp tới sẽ sinh sống thế nào khi tất cả gia đình đều sống dựa vào con cá.

100 tấn cá chết sau một đêm

Ông Bùi Đức Bản, thôn Lê Xá, xã Châu Sơn cho biết trong xã ông là người mất nhiều nhất. Mỗi năm, ông thu hoạch khoảng 7 tấn cá, trừ chi phí cũng được khoảng 60 triệu. Nhưng năm nay, số cá chết của ông ước chừng phải 8 – 9 tấn vì năm ngoái thấy cá được giá nên đầu tư nuôi nhiều hơn. Tính cả mấy trà cá của con trai cùng người em trai thì gia đình ông mất khoảng gần 20 tấn cá. Để dọn sạch đống cá, cả gia đình phải mất bốn ngày vớt cá đem chôn. Nhớ lại mấy ngày đó ông vẫn còn ghê sợ vì giữa ngày nắng, mùi cá chết xông lên nồng nặc.

Ông Đặng Văn Thế cũng cho biết, mỗi năm ông thu hoạch khoảng 5 tấn cá. Số giống năm nay ông thả cũng tương đương như thế. Thường sau vụ thu hoạch, cá nhỏ trong trà vẫn còn, ông để lại rồi thả thêm loạt mới nên quanh năm cũng có cá lai rai bán. Thiếu tiền học cho con, thiếu tiền mua gạo, ông lại mang lưới ra vớt vài chục cân lên bán là có tiền trang trải. Ngoài ra, ông cũng còn kiếm thêm từ nguồn cá tự nhiên trên sông. Nhưng năm nay cá nuôi và cá sông đều chết sạch nên ông vẫn chưa biết sắp tới cả gia đình sẽ sống thế nào. Ngay sau khi trà cá bị chết, vợ ông đã lên Hà Nội làm ôsin còn ông ở nhà cả tuần nay cứ thần người ra, mặt hốc hác vì xót của và lo nghĩ.

Xã Duy Sơn có 17 hộ dân nuôi cá với sản lượng hàng năm thu hoạch khoảng 35 tấn cá, nhưng năm nay ai cũng đầu tư nuôi nhiều hơn nên thiệt hại khoảng gần 50 tấn. 17 hộ dân này đều là dân vạn chài lên bờ nên không có ruộng, đời sống phụ thuộc hoàn toàn vào con cá. Nhiều gia đình phải vay nợ ngân hàng để đầu tư nên vừa lo không trả được nợ cũ lại vừa lo không có tiền để đầu tư cho vụ mới. Khi thấy cá nổi trắng mặt sông, nhiều người dân ngồi trên bờ khóc ngất vì xót của.

Ở xã Lam Hạ, thành phố Phủ Lý thuộc điểm cuối của nhánh sông Châu Giang có bảy thôn thì có tới bốn thôn nằm men theo bờ sông dài khoảng 3,5km. Toàn xã có khoảng 20 hộ quây lưới nuôi cá từ nhiều năm nay với quy mô 2 tấn/hộ. Thiệt hại lớn nhất là ở thôn Quang Ấm có 11 hộ nuôi cá, bị thiệt hại gần 30 tấn cá các loại. Ngoài ra, còn nhiều hộ dân nuôi cá ở các địa phương khác nằm dọc sông Châu Giang như Đình Xá, Tiên Hải, Tiên Phong cũng bị thiệt hại đáng kể.

Người nuôi cá chưa biết kiện ai

Sau vụ 56 tấn cá bè chết trên sông Cái và sông Đồng Nai, nhiều người nuôi cá lâm vào cảnh trắng tay. Làng bè xơ xác, người dân xoay xở mưu sinh chờ vay tiền đầu tư vụ mới. Một số hộ dân sẵn sàng khởi kiện đòi bồi thường, nhưng các cấp chính quyền vẫn đang loay hoay với việc thu thập chứng cứ.

Theo thống kê của phòng kinh tế thành phố Biên Hoà, đến ngày 12.6, khu vực làng nuôi cá lồng bè Tân Mai, việc cá chết đã tạm ngưng xảy ra, nước sông trở lại bình thường. Theo sở Tài nguyên và môi trường (TN&MT), sở dĩ nước sông bớt ô nhiễm là do lượng nước đổ về từ thượng nguồn và những ngày gần đây mưa liên tục trên diện rộng. Mặt khác, sau khi lực lượng thanh tra sở TN&MT, cảnh sát môi trường, kiểm tra các cửa xả thải và quan trắc mẫu nước, các doanh nghiệp đóng ven sông "bị động" nên ngưng xả thải vào sông Đồng Nai. Tổng lượng cá chết trên làng cá bè thuộc ba phường Tân Mai, Thống Nhất, An Bình và xã Hiệp Hoà là 80 hộ, với 56 tấn cá.

Sở TN&MT Đồng Nai cho biết, khi bắt đầu xuất hiện cá chết (ngày 7.6), tại các lồng, bè nuôi cá, dù người dân đã liên tục sục khí, bơm oxy vào bè, nhưng do nồng độ hoá chất cao, nên cá bị chết nhanh. Theo biên bản lấy mẫu phân tích của thanh tra sở TN&MT, tại khu vực tiếp nước thải của nhà máy giấy Tân Mai, nước thải từ nhà máy ra có màu vàng đục, bốc mùi hôi, nước sông có màu xanh lờ đờ, hàm lượng DO tại đây là 0,69mg/l; PH là 7,5. Còn mẫu nước tại khu vực bến đò An Hảo, nơi tiếp nhận nước thải từ các công ty trong khu công nghiệp Biên Hoà 1, kết quả đo đạc nước sông tại đây có hàm lượng DO là 2,9 mg/l; PH là 7,2.

Bà Lương Hồng Loan, phó chủ tịch UBND phường Thống Nhất cho biết, hiện tại người dân rất hy vọng có thể khởi kiện các đơn vị gây ô nhiễm làm cá chết, vì đã có mức độ thiệt hại và cơ sở khoa học ban đầu từ thanh tra sở TN&MT. Tuy nhiên, khó khăn nhất là xác định thủ phạm đầu độc sông, vì đây là môi trường ô nhiễm chung, cùng một lúc, từ thượng nguồn đổ xuống cùng xả thải. Do đó, mọi việc đang chờ kết luận của sở TN&MT.

Hà Dịu – Giang Sơn

(còn tiếp)

Việt Nam cần một “binh pháp” vay nợ

Ông Nguyễn Lương Hải Khôi, chuyên gia nghiên cứu tại Nhật Bản

Ngày mai 19.6, Quốc hội sẽ bỏ phiếu quyết định về việc có thông qua hay không chủ trương xây dựng đường sắt cao tốc Hà Nội – TP.HCM. Đến tận trước ngày Quốc hội bỏ phiếu, nhiều chuyên gia kinh tế, xây dựng, giao thông trong và ngoài nước vẫn tiếp tục bày tỏ quan điểm về dự án. Phóng viên Sài Gòn Tiếp Thị đã phỏng vấn ông Nguyễn Lương Hải Khôi, một chuyên gia nghiên cứu tại Nhật Bản, về dự án có nhiều ý kiến khác biệt này.

Theo ông, thực sự Việt Nam đã cần một đường sắt cao tốc có quy mô như vậy trong mười năm tới hay không?

Tôi nghĩ rằng, tiêu chí duy nhất để xác định có nên làm đường sắt cao tốc hay không là nhu cầu.

Hệ thống tàu điện cao tốc ở Nhật không nhắm đến phục vụ hành khách thường. "Trẻ em đi học, bà mẹ đi làm" thì không thể dùng tàu Shinkansen, vì các ga cách nhau đủ xa và giá vé đủ cao để không phục vụ cho việc "đi học" và "đi làm" thường nhật của tầng lớp trung lưu.

Đó là tuyến đường kết nối các đại đô thị của Nhật. Các đại đô thị này đều có khoảng cách không quá xa như ở Việt Nam (Hà Nội cách TP.HCM hơn 1.500km) mà chỉ khoảng từ 100km đến 400km. Các đại đô thị của Nhật là những nơi tập trung cơ sở của các tập đoàn đa quốc gia và số lượng khổng lồ các doanh nghiệp vừa và nhỏ của họ. Lực lượng kinh tế này là động lực thúc đẩy nhu cầu giao lưu về mọi mặt giữa các đại đô thị ấy.

Khoảng cách giữa các đại đô thị của Nhật vừa đủ ngắn để máy bay không thể cạnh tranh, và vừa đủ dài để xe hơi, xe buýt, đường sắt thường… không thể đáp ứng một cách vừa nhanh chóng vừa an toàn. Đường sắt cao tốc là phương tiện duy nhất đáp ứng hoàn hảo nhu cầu đặc biệt này. Nó giúp cho một nhà nghiên cứu thị trường của một công ty nào đấy ở Osaka, nếu như kết thúc cuộc họp với cấp trên của mình lúc 10g sáng thì có thể bắt tay đối tác ở Nagoya lúc 11g. Chi phí đi lại cao hơn (vài) chục USD so với các loại hình giao thông khác thì không thành vấn đề.

Đường sắt cao tốc: lỗ và nợ

– Tuyến đường sắt cao tốc Đài Bắc – Cao Hùng sau ba năm hoạt động, lỗ 2,16 tỉ USD, nợ tổng cộng 12,3 tỉ USD.

– Hai tuyến đường sắt cao tốc Tokaido Shinkansen Tokyo – Osaka và San'yo Shinkansen Osaka – Fukuoka đổ nợ 300 tỉ USD đưa vào tổng nợ công quốc gia.

– Tuyến đường sắt cao tốc Bắc Kinh – Thiên Tân nợ trên 50 tỉ USD, đang lỗ 100 triệu USD sau một năm hoạt động.

Hùng Khương tổng hợp

Thử hỏi Nha Trang có một lực lượng kinh tế hùng hậu và có nhu cầu giao lưu mọi mặt một cách chặt chẽ, thường xuyên với TP.HCM, tựa như Osaka – Kyoto – Nagoya? Thành phố Vinh có gì để giao lưu với Hà Nội?

Theo ông, để có huyết mạch giao thông Bắc Nam hiện đại thông suốt thì trong hệ thống phương tiện giao thông, loại hình nào thích hợp nhất cho Việt Nam, trong đó có tính cả đường sắt cao tốc?

Để kết nối Bắc Nam, hàng không là giải pháp ưu việt hơn đường sắt cao tốc. Ngành này có thể thu hút đầu tư của tư nhân, các hàng hãng không giá rẻ của quốc tế, giảm được đầu tư công, thậm chí Nhà nước có thể thu được rất nhiều tiền thuế. Tuy vậy, để tạo ra cạnh tranh, chống độc quyền trên thị trường hàng không nội địa, cần đến những chế tài luật pháp của Nhà nước và một hiệp hội của các nhà kinh doanh hàng không với cơ chế và văn hoá vận hành tiến bộ.

Làm thế nào để huy động đầu tư của tư nhân, thu hút đầu tư nước ngoài... vào đây để giảm đầu tư công mà vẫn có được hệ thống giao thông hiện đại, thông suốt?

Để trả lời câu hỏi huy động vốn, cần bắt đầu từ việc đánh giá lại cách chúng ta huy động nguồn vốn đặc biệt nhất, vốn vay ODA. Trong suốt mười năm qua, cơ quan xây dựng chiến lược giao thông toàn quốc cho Việt Nam lại chính là JICA của Nhật, từ Vitranss 1 đến Vitranss 2. Và cũng chính JICA đề xuất cho Việt Nam vay ODA để xây dựng từng tiểu mục trong cái tổng thể chung ấy. Như vậy, họ bao quát từ A đến Z: không chỉ vốn vay, tiền lãi, kỹ thuật, thị phần xây dựng, mà cả tri thức, hiểu biết về thực tiễn của chính chúng ta, từ kế hoạch tổng thể chung đến từng dự án cụ thể.

JICA đề xuất các dự án là với mục đích cho vay. Vì vậy, tư duy dự án, nhắm đến mục đích "gắp từng món trên mâm", là kiểu tư duy chủ đạo. Nếu họ có vạch ra cho ta một "hệ thống" thì cái "hệ thống" đó chỉ là bản đồ những dự án mà các công ty Nhật đã sẵn sàng giành hợp đồng xây dựng.

Đồng bằng sông Hồng và miền Tây Nam bộ là hai vùng sông nước chằng chịt, rất nên khai thông sông ngòi và phát triển hệ thống giao thông thuỷ. Nhưng trong Vitranss 1 và 2, giao thông thuỷ gần như mờ nhạt. Không phải các chuyên gia của JICA không nhìn thấy điều này, mà vì các công ty xây dựng Nhật không có kinh nghiệm ở lĩnh vực giao thông thuỷ trong đồng bằng.

Tính đến 15 giờ ngày 15.6, Uỷ ban thường vụ Quốc hội đã thu về 474 phiếu trên tổng số 488 phiếu phát ra thăm dò ý kiến đại biểu Quốc hội. Kết quả: có 192 đại biểu không đồng ý thông qua nghị quyết xây dựng đường sắt cao tốc tại kỳ họp lần này, tám đại biểu bỏ phiếu trắng, ba đại biểu có ý kiến khác, còn lại là đồng ý. Chỉ có 148 đại biểu đồng tình với phương án của Chính phủ là đầu tư trước hai đoạn tuyến Hà Nội –Vinh và TP.HCM – Nha Trang bắt đầu từ năm 2014 và đưa vào sử dụng vào năm 2025; đầu tư đoạn tuyến còn lại và thông toàn tuyến vào năm 2035. Có đến 201 đại biểu khác chọn phương án lùi thời gian xây dựng một trong hai đoạn tuyến Hà Nội – Vinh hoặc TP.HCM – Nha Trang vào thời điểm thích hợp trước năm 2020.

Muốn có hệ thống giao thông hiện đại, thông suốt, đồng thời giảm đầu tư công và thoát khỏi bẫy nợ nần, Việt Nam cần có một "binh pháp" vay nợ riêng, giúp chúng ta chủ động việc vay đó, đối trị "binh pháp" ODA của các nước cho vay. Từ "chủ động" được tôi dùng với cách hiểu cụ thể như sau: thứ nhất, lập think tank(s), tập hợp chuyên gia đa lĩnh vực để hoạch định chiến lược tổng thể cho một lĩnh vực nào đó; thứ hai, khi thực hiện, ta chia nhỏ mục tiêu ra làm nhiều bộ phận và cụm bộ phận, lên lộ trình cụ thể để xây dựng hay đi mua từng phần ấy, dưới sự chỉ huy của một "tổng công trình sư".

Khi thực hiện từng yếu tố nhỏ trong chỉnh thể lớn đó, những bộ phận nào đòi hỏi khả năng tài chính và kỹ thuật cao hơn khả năng hiện có thì chúng ta vay ODA để làm. Trong quá trình làm từng bộ phận cụ thể đó (bằng ODA), chính chúng ta, chứ không thể là phía cho vay, là người kiểm soát về mặt trí tuệ toàn bộ tiến trình kiến thiết tổng thể chung của sự nghiệp. Phía cho vay chỉ được phép là kẻ thấy "cây", không được phép là kẻ thấy "rừng". Chỉ khi thiết lập được "thế trận" như vậy, chúng ta mới có thể biến ODA thành một động lực để phát triển năng lực của chính chúng ta.

Như trong bài toán đầu tư đường sắt ở nước ta, theo ông nên làm gì?

Chẳng hạn, ở câu chuyện đường sắt đang ồn ào, những điều cần làm là: thành lập một cơ sở nghiên cứu, nghiên cứu về đường sắt ở cả ba mặt: kỹ thuật, kinh tế và xã hội. Đặt từng cung đường trong toàn hệ thống, đặt hệ thống nhỏ này trong hệ thống lớn hơn: đường thuỷ, đường bộ, hàng không... Nếu đi vay ODA, phải vay của một nước tiên tiến để xây dựng hoàn chỉnh một đoạn đường ngắn. Cơ sở nghiên cứu của Việt Nam sẽ có ngay một mẫu công nghệ để tìm hiểu. Nếu tập hợp được vài chục kỹ sư giỏi, dưới sự chỉ huy của một "tổng công trình sư" giỏi, chỉ cần khoảng một năm để tháo tung một con tàu ra, khảo sát từng cái ốc vít, vẽ lại một cách chi tiết toàn bộ hệ thống, rồi lắp ráp lại như cũ, họ sẽ nắm được nguyên lý và cấu trúc chi tiết của kỹ thuật đường sắt. Trên cơ sở tri thức ấy, xác định trong hệ thống cấu trúc của kỹ thuật, nhóm chi tiết nào nên mua, nên tự làm, và đầu tư tài chính và tổ chức thực hiện.

Khi Việt Nam có một lực lượng con người đã làm chủ kỹ thuật là lúc nghĩ đến việc huy động các lực lượng kinh tế phi nhà nước, kèm một kế hoạch cụ thể đào tạo con người, để hiện thực hoá toàn hệ thống. Lúc này, chúng ta có một "thế trận" để các khoản đầu tư lớn, bất kể từ nguồn nào, trở thành động lực vật chất và cơ hội phát triển của chính các công ty và viện nghiên cứu, tư vấn của Việt Nam. Lực lượng kinh tế dân doanh dẫu có mạnh về tài chính đến mấy cũng không thể hiện thực hoá được "giấc mơ Việt Nam" nếu chưa có cơ sở kỹ thuật và "thế trận" hợp lý đi kèm.

Cách "bài binh bố trận" như vậy là con đường để có một hệ thống giao thông hoàn chỉnh, đồng thời vô hiệu hoá bẫy nợ nần của "binh pháp ODA" của các nước phát triển, biến ODA thành động lực và cơ hội để phát triển năng lực của người Việt Nam.

Friday, June 18, 2010

CHu Tich Ba'c Han` lam` ra phone di ddong^. tang` hinh`

Phi hành đoàn Vietnam Airlines bị giữ ở Úc

Máy bay Vietnam Airlines

Đã có nhiều vụ vi phạm liên quan nhân viên của Vietnam Airlines

Tin cho hay cảnh sát liên bang Australia (AFP) vừa có hai vụ bắt và tạm giữ phi công và tiếp viên của Vietnam Airlines tại phi trường Sydney.

Bản tin đăng trên báo Nhân dân hôm thứ Năm trích nguồn Vietnam Airlines nói ngày 31/05 vừa qua, phi hành đoàn gồm 13 người trên chuyến bay VN782 từ Sydney đi TP Hồ Chí Minh đã bị AFP giữ lại tại khu vực hải quan sân bay.

Những người này đã bị phỏng vấn và tạm giữ hộ chiếu "để đến ngày 18/06 sẽ đưa ra tòa xét xử".

Không rõ những người này đã được thả hay chưa.

Tiếp đó, ngày 16/06, cũng phi hành đoàn của chuyến bay VN782 lần này gồm 14 người, lại bị giữ và thẩm vấn khi đang làm thủ tục tại sân bay Sydney.

Bản tin trên báo viết: "Hai lái chính và 10 tiếp viên sau đó được phép ra tàu làm nhiệm vụ, còn một lái chính và một tiếp viên tiếp tục bị kiểm tra và phỏng vấn từ 8:45 giờ sáng đến 13 giờ chiều cùng ngày mới được thả và trả lại hộ chiếu mà không được giải thích lý do tạm giữ".

Đài BBC đã liên lạc với ông Lê Hoàng Dũng, người phát ngôn của Vietnam Airlines. Tuy nhiên ông Dũng từ chối cung cấp thông tin với lý do nội vụ "đang được tìm hiểu, làm rõ, chưa có chi tiết".

Ông Dũng cũng nói cơ quan của ông "chưa có thông cáo nào cho báo chí" và không rõ báo Nhân dân lấy nguồn từ đâu.

Trong khi đó, bản tin của báo trong nước viết rằng Văn phòng chi nhánh Vietnam Airlines tại Sydney cùng cơ quan ngoại giao đã đề nghị nhà chức trách Úc hợp tác và cung cấp các thông tin liên quan nhưng "không nhận được bất cứ thông tin và trả lời cụ thể nào".

"Vietnam Airlines cho rằng, việc tiến hành khám xét, tạm giữ thành viên tổ bay của Vietnam Airlines khi không thông báo cho đại diện Vietnam Airlines tại Sydney là sai luật có hệ thống, gây uy hiếp an toàn bay (do thiếu tổ bay) và cản trở hoạt động sản xuất, kinh doanh của Vietnam Airlines tại Australia."

Nghi ngờ buôn lậu

Báo Nhân dân nói Vietnam Airlines đã yêu cầu các cán bộ Văn phòng chi nhánh tại Sydney hợp tác với nhà chức trách và cơ quan điều tra trong quá trình điều tra xác minh vụ việc, đồng thời cũng hứa sẽ kiên quyết xử lý, không bao che, dung túng đối với các cá nhân vi phạm nếu quả thực họ đã vi phạm pháp luật nước sở tại.

Phi hành đoàn của Vietnam Airlines đã một số lần gặp rắc rối với nhà chức trách Australia.

Hồi tháng Tư 2008, phi công Lại Quốc Việt đã bị cảnh sát Úc bắt giữ vì đã đem lậu 3,4 triệu Úc kim từ Australia về Việt Nam trong hai năm 2005 và 2006. Ông Việt bị ủy ban đặc nhiệm chống tội phạm Úc bắt giữ và thẩm vấn trong đêm rồi bị khởi tố vì liên quan tới 40 vụ rửa tiền.

Thông tin từ nhật báo Sydney Morning Herald nói ông bị cáo buộc đã dùng tư cách phi công để mang tiền trót lọt qua các cửa kiểm tra; tính ra trong hai năm 2005 và 2006 có đến 17 lần nhận tiền từ các nơi có đông người Việt sinh sống là Footscray và Cabramatta.

Tháng 12/2009, ông đã phải ra tòa cùng sáu nghi can gốc Việt khác trong vụ mà báo chí Úc gọi là xét xử đường dây rửa tiền thuộc loại "lớn nhất từ trước tới nay".

Ông bị án tù 9 năm rưỡi, phải thi hành án ít nhất 7 năm vì tội rửa tiền, số tiền liên quan lên tới 5,1 triệu đôla Úc.

Trước đó, hồi tháng 8/2007, một phi công khác của Vietnam Airlines cũng bị bắt giữ về tội chuyển 6.5 triệu đôla tiền mặt ra khỏi nước Úc. Ông Trần Văn Đăng bị phạt tù 4 năm rưỡi vì đã chuyển trái phép tổng cộng hơn sáu triệu rưởi đôla từ Úc sang Việt Nam trong 18 lần.

Ông Đăng nhận tiền ở Sydney rồi sau đó mang trở lại Việt Nam nhằm tránh bị đánh thuế và phí chuyển tiền ngân hàng. Ông bị bắt tại sân bay Sydney năm 2006 với hơn 500 nghìn đôla Úc trong hành lý xách tay.

Ngoài tội phạm rửa tiền, phi công của Vietnam Airlines từng gặp rắc rối với cảnh sát Nhật vì vận chuyển các hàng do một tổ chức người Việt Nam đánh cắp tại Nhật để bán cho các khách hàng tại Việt Nam.

Không chỉ phi công, một số tiếp viên của hãng Hàng không Việt Nam cũng bị hải quan nước ngoài tạm giữ vì các nghi vấn buôn lậu.

Năm ngoái ba tiếp viên Vietnam Airlines (hai nam, một nữ) trên chuyến bay VN 937 khởi hành từ Seoul về Hà Nội rạng sáng 12/11 đã bị hải quan Hàn Quốc tạm giữ tại sân bay Incheon vì phát hiện 20 lượng kim loại quý (có khả năng là vàng) nghi là hàng lậu mang về VN được giấu trong hành lý.

Thursday, June 17, 2010

Dự án BOT cầu Phú Mỹ: Có nguy cơ phải bồi thường


Lao Động số 137 Ngày 17/06/2010 Cập nhật: 8:18 AM, 17/06/2010
Cây cầu dây văng Phú Mỹ đầu tư khoảng 3.000 tỉ đồng, xây xong chỉ lèo tèo xe qua lại. Ảnh: TR.P.
(LĐ) - Do TPHCM chưa thực hiện đúng cam kết hợp đồng BOT, nên cầu dây văng Phú Mỹ (có tổng vốn đầu tư khoảng 3.000 tỉ đồng) xây xong chỉ có lèo tèo phương tiện đi lại.

Với số lượng xe lưu thông ít như hiện nay khiến Cty cổ phần BOT cầu Phú Mỹ (nay là Cty CP ĐTXD Phú Mỹ - PMC) lâm vào tình trạng số tiền thu phí không đủ để trả nợ vay và lãi suất ngân hàng.

Cầu Phú Mỹ được xây dựng hoàn thành và đưa vào khai thác từ ngày 2.9.2009 (vượt tiến độ 4 tháng). Từ ngày 1.4.2010, PMC chính thức thu phí giao thông đối với tất cả các phương tiện xe ôtô lưu thông qua cầu Phú Mỹ. Tuy nhiên theo PMC, số lượng xe qua cầu Phú Mỹ bình quân mỗi ngày chỉ có khoảng 5.000 – 6.000 lượt xe, thấp hơn nhiều so với dự kiến ban đầu là khoảng 30.000 – 35.000 lượt.

Do số lượng xe ôtô qua cầu Phú Mỹ thấp, nên doanh thu thu phí cũng chỉ đạt khoảng 100 – 150 triệu đồng/ngày. Ông Nguyễn Thành Thái – Tổng GĐ PMC - cho biết, với số tiền thu phí như hiện nay, PMC không đủ nguồn thu để trả nợ vay và lãi suất cho các ngân hàng mà PMC vay đầu tư xây dựng cầu Phú Mỹ.

Theo kế hoạch trả nợ ngân hàng, trong đợt tháng 7.2010, PMC phải trả nợ tổng cộng số tiền 178 tỉ đồng và đợt tháng 1.2011 phải thanh toán nợ với số tiền 170 tỉ đồng. Vì vậy, PMC đã đề nghị thành phố cho tạm ứng từ ngân sách số tiền khoảng 348,6 tỉ đồng, để PMC thanh toán nợ vay và lãi suất cho những đợt thanh toán trên.

Ông Mạc Đăng Nớp – Phó Tổng GĐ PMC - cho rằng, nguyên nhân khiến cho lượng xe qua cầu Phú Mỹ ít là do thành phố không thực hiện đúng cam kết hợp đồng BOT ký giữa TPHCM với PMC năm 2005. Theo hợp đồng BOT quy định, PMC đầu tư xây dựng cầu Phú Mỹ, còn thành phố đầu tư xây dựng đường vành đai phía đông kết nối tới chân cầu Phú Mỹ.

Trong trường hợp cầu Phú Mỹ xây dựng xong, nhưng đường vành đai phía đông do thành phố đầu tư chưa hoàn thành kịp thì thành phố phải bù đắp cho PMC một khoản tiền (giống như thu phí) tương ứng với thời gian chậm trễ. Mặt khác, hợp đồng cũng ràng buộc, sau khi xây xong cầu Phú Mỹ, thành phố phải hạn chế tối đa các xe tải lưu thông từ một số hướng khác để lưu thông vào vành đai phía đông qua cầu Phú Mỹ... Tuy vậy, theo PMC thì những điều khoản này đến nay vẫn chưa được thành phố thực hiện.

Riêng một số dự án đường kết nối với cầu Phú Mỹ thuộc tuyến vành đai phía đông đang do PMC đảm nhận đầu tư, ông Nguyễn Thành Thái còn cho biết thêm, khi triển khai xây dựng cầu Phú Mỹ, thấy thành phố chậm triển khai đầu tư các tuyến đường như cam kết hợp đồng BOT nên PMC đã tham gia đầu tư xây dựng, góp phần đẩy nhanh tiến độ hoàn thành đồng bộ đường với cầu Phú Mỹ.
 
Trên thực tế, trong quá trình đầu tư xây dựng, thành phố lại bàn giao mặt bằng không đúng thời hạn, làm cho dự án đến nay vẫn chưa hoàn thành đồng bộ, đó cũng chính là lý do khiến lưu lượng xe qua cầu Phú Mỹ thấp.

"Nếu căn cứ vào điều kiện hợp đồng để làm căng với nhau thì thành phố phải bồi thường cho PMC. Nhưng chúng tôi chưa làm như vậy, mà chỉ đề nghị thành phố cho tạm ứng một khoản tiền để thanh toán nợ vay và lãi suất cho 2 kỳ trả nợ của năm đầu tiên sau khi hoàn thành cầu Phú Mỹ. Và khoản này sẽ được PMC thanh toán lại cho thành phố từ nguồn thu phí các năm sau" – ông Thái nói.

Trần Phan

Wednesday, June 16, 2010

Hi hữu chuyện 38 tuổi đời, 40 năm tuổi Đảng

Quảng Bình:

(Dân trí) - Vì "Huy hiệu 40 năm tuổi Đảng" của mình bị cấp nhầm thành tên con, ông Nguyễn Thọ Lanh (thôn Hoành Vinh, xã An Ninh, huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình) đã gần 2 năm đôn đáo xin đổi nhưng chưa được giải quyết.

Huy hiệu của cha được cấp cho... con
Hai năm lại đây, thôn Hoành Vinh (xã An Ninh) không ngớt xôn xao việc anh Nguyễn Thọ Lợi (SN 1970) bỗng dưng được cấp "Huy hiệu 40 năm tuổi Đảng". Quyết định cấp huy hiệu cao quý này cho Nguyễn Thọ Lợi được ông Lương Ngọc Bính - Quyền Bí thư tỉnh ủy Quảng Bình (nay là Bí thư tỉnh ủy) ký ngày 26/8/2008.
Anh Lợi làm nghề thợ nề, đến nay chưa vào Đảng. Còn cha anh, ông Nguyễn Thọ Lanh đã đứng vào hàng ngũ Đảng từ năm 1967.
Huy hiệu của ông Lanh được trao cho Nguyễn Thọ Lợi.
Ông Lanh đã nhiều lần lên xã phản ánh sai sót, xin đổi lại cho đúng tên ông song bị xã từ chối. Cực chẳng đã, ông mang về nhà song chỉ treo ở phòng khách được một thời gian thì phải đem cất đi vì người ra người vào bàn tán.
Trước đó, năm 2007, trong quyết định cấp "Huy hiệu 30 năm tuổi Đảng", tên của ông Lanh được ghi rõ là Nguyễn Thọ Lanh, sinh năm 1942, vào Đảng năm 1967. Trong "Huân chương kháng chiến" do Chủ tịch nước trao tặng, ông cũng có tên là Nguyễn Thọ Lanh. Mọi giấy tờ tùy thân của ông Lanh đều dùng tên này.
"Ngày trao huy hiệu, tui đã nhờ ông Bí thư chi bộ đi nhận dùm, nhưng ông không nhận vì không đúng tên. Từ khi xã bảo nhận về, tui đã viết tờ trình và nhiều lần lên gặp anh Tráng (ông Trương Văn Tráng - Phó Bí thư thường trực Đảng ủy xã An Ninh - PV) để xin đổi lại đúng tên nhưng ông Tráng nói dữ liệu đã lưu vào máy móc, tiền chế độ tôi cũng nhận rồi nên không đổi được" - ông Lanh cho hay.
"Tui là Lanh, không phải là Lợi"
Còn anh Lợi, người "bỗng nhiên" được nhận huy hiệu thì than thở: "Công cha cha hưởng, công con con hưởng chứ sao lại trao huy hiệu cho tui".
"Lanh cũng được mà Lợi cũng được"?
Theo ông Trương Văn Tráng: trong phiếu Đảng viên của ông Lanh có ghi tên thường gọi là Nguyễn Thọ Lợi, nên căn cứ vào đó Đảng ủy xã đề nghị lên Ban tổ chức Huyện ủy Quảng Ninh theo tên này.
"Phiếu Đảng viên đã ghi có tên thường gọi là Nguyễn Thọ Lợi thì huy hiệu ghi Nguyễn Thọ Lợi cũng được, cần gì phải đổi lại" - ông Tráng khẳng định.
Ngược lại, ông Nguyễn Văn Đảm - Bí thư Huyện ủy Quảng Ninh cho biết: "Tôi đã nghe anh em báo cáo lại sự việc. Nguyên nhân là do có sự hiểu lầm tên thường gọi. Ở địa phương người làng hay gọi cha theo tên con cả, nên mới có sự nhầm lẫn này".
Theo ông Đảm, để xảy ra nhầm lẫn này có trách nhiệm của cán bộ hướng dẫn lập tờ khai đã hướng dẫn sai và chưa thẩm định kỹ vì tên thường gọi là tên trong hoạt động cách mạng, chứ không phải theo cách gọi ở quê.
"Chúng tôi sẽ cho sửa lại để phù hợp với quy định và đúng với tinh thần chung của dư luận xã hội" - ông Đảm khẳng định.
Hồng Kỹ

Tuesday, June 15, 2010

Day la` cach lam`an cua Dang CSVN

Thanh niên 22 tuổi 'nhập vai' người ăn xin tàn tật

Trong phút chốc, chàng thanh niên "biến" thành một hành khất tàn tật ăn mặc rách nát, đầu trùm bằng chiếc khăn cũ kỹ chỉ để lộ khuôn mặt lúc nào cũng tỏ ra đau đớn, lê lết khắp các tuyến đường để xin bố thí.

Ngày 14/6, sau nhiều giờ theo dõi, nhóm 'hiệp sĩ SBC' Bình Dương đã "lật tẩy" bộ mặt thật của kẻ xin ăn tàn tật - Nguyễn Văn Thắng (22 tuổi). Người đóng vai trò đưa đón Thắng mỗi ngày là Trần Văn Bắc (33 tuổi, cùng ngụ tại Trị An, tỉnh Đồng Nai) cũng bị đưa về cơ quan công an.

* Clip diễn lại ngày "làm ăn" của một thanh niên

Tại công an phường Phú Hòa, thị xã Thủ Dầu Một, bộ đôi trên khai nhận, hàng ngày, Bắc dùng xe máy chở Thắng từ Đồng Nai qua địa bàn các khu dân cư ở thị xã Thủ Dầu Một để "nhập vai" thành một hành khất bị tàn tật đến đáng thương. Với bộ dạng ăn mặc rách nát, tơi tả, đầu trùm kín bằng chiếc khăn cũ kỹ, để lộ khuôn mặt lúc nào cũng tỏ ra đau đớn, Thắng lê lết khắp các tuyến đường trong các khu dân cư để xin bố thí.

Thắng (trái) và Bắc tại cơ quan công an. Ảnh: Tuệ Mẫn.

Nhìn cảnh Thắng đang lê lết khi dưới nắng nóng, lúc mưa gió, nhiều người mủi lòng thương xót, để rồi không chút do dự rút hầu bao cho vài ngàn đồng. Người thanh niên này còn cho biết, đôi lúc "gặp hên", những người muốn làm "phước lớn" còn cho đến vài chục ngàn, thậm chí cả trăm nghìn đồng. Trung bình mỗi ngày Thắng kiếm được khoảng 200.000 đồng.

Sau mỗi buổi ăn xin, Thắng thường lựa chọn một chỗ vắng, ngồi đếm tiền, rồi trút bỏ y phục sau đó móc điện thoại Nokia đời mới được giấu trong chiếc bao tải để gọi cho Bắc đến đón.

Sáng 14/6, sau buổi "làm việc", Thắng gọi cho Bắc đến đưa đi ăn cơm trưa như mọi khi thì bị các 'hiệp sĩ' vạch mặt.

Công an phường Phú Hòa đã lập biên bản ghi lời khai, tạm giữ xe máy, "phương tiện làm ăn" cùng số tiền kiếm được của nhóm trong ngày.

Tuệ Mẫn

Monday, June 14, 2010

Tư lệnh Hải quân CHXHCNVN ,Trung tướng Nguyễn Văn Hiến lừa ngư dân

Tin lo*`i  Tư lệnh Hải quân, http://nguoivietnamoi.blogspot.com/2010/05/tu-lenh-hai-quan-ngu-dan-tam-ra-khoi.html tàu ngư dân đánh bắt cá đã bị "tàu lạ" đâm chìm .

7 giờ lênh đênh trên biển của ngư dân bị tàu lạ đâm chìm

"Cả tàu đều ngủ, chỉ còn tôi và một người nữa thức để lái, bỗng nhiên nghe một tiếng ầm, rồi nước ập vào. Gần như trong tích tắc tàu chìm ngỉm. Tôi chỉ kịp nhìn bóng một chiếc tàu lớn gấp 4 lần tàu chúng tôi đang bỏ đi", thuyền trưởng Võ Xuân Tiền kể.

Các ngư dân thoát chết trong vụ bị tàu lạ đâm chìm.
Rạng sáng 12/6, tàu của thuyền trưởng Võ Xuân Tiền cùng 17 ngư dân khác bị một tàu lạ đâm chìm khi trên đường đánh cá từ Trường Sa về đảo Lý Sơn (Quảng Ngãi). Vị trí tàu bị đâm cách Cù Lao Xanh của Bình Định khoảng 12 hải lý. 18 người phải bám vào thành một chiếc thuyền thúng hoặc đu vào mảnh tàu vỡ để tìm cơ hội sống sót. May mắn, họ còn giữ được 2 chiếc điện thoại di động nên gọi về đất liền nhờ Bộ đội biên phòng cứu hộ.

Đặt chân lên đất liền chiều cùng ngày, toàn bộ ngư dân gần như suy kiệt sau khoảng 7 tiếng đồng hồ vật lộn trên biển.

Thuyền trưởng Tiền trầm tư kể: "Chưa có phiên biển nào chúng tôi trúng đậm hải sâm như lần này, cả tàu ai cũng mừng, nào ngờ tất cả giờ chìm hết, chưa kể cả đoàn suýt bỏ mạng".

"Mọi việc diễn ra quá nhanh, tôi không kịp gọi anh em dậy thoát thân". Tàu mất hút trong làn nước đen ngòm, mang theo các ngư dân đang ngủ trong khoang. Mọi người phải lặn, bơi từ trong khoang tàu ra tìm chỗ trống, ngoi lên mặt nước. "Hội nằm ngủ ngay đoạn giữa của tàu nên khi tàu kia tông, nó bị thương gãy tay, sưng hết cả mặt, máu chảy nhiều", viên thuyền trưởng nói.

5 chiếc thuyền thúng mang theo để thả lưới bắt cá, đều chìm xuống biển, chỉ còn một thúng đứt dây nổi lên. "Trong lúc hoảng loạn, ai cũng cố đu bám vào chiếc thúng làm nó suýt chìm. Sau đó chúng tôi chia nhau ra bám vào mấy thùng xốp đựng đá và mảnh ván vỡ của tàu, chống chọi với sóng biển. Chúng tôi bảo nhau nhớ đừng buông tay, ai mệt thì thay phiên nhau leo vào thúng nằm nghỉ". Riêng người bị thương được ưu tiên nghỉ trên thuyền thúng.

Ngư dân phải bám lấy thuyền thúng, đu vào mảnh vỡ tàu.

Trong lúc nằm vật trên thúng một thuyền viên quơ tay đụng phải cái hộp nhựa đựng điện thoại di động. May điện thoại còn hoạt động nên họ gọi các cơ quan chức năng kêu cứu. "Chúng tôi bắt đầu hy vọng sống", anh Việt, một trong những thuyền viên trên tàu gặp nạn kể.

Mệt và đói, 18 ngư dân gần như kiệt sức. Nguyễn Văn Huế nhớ lại: "Đu bám, trôi lênh đênh trên biển từ lúc đêm đen đến khi mặt trời lên, ai nấy đều mệt lử". Gần trưa, một tàu đánh cá của Bịnh Định phát hiện những người bị nạn nên đưa họ lên thuyền sơ cứu. Một tiếng sau, tàu cứu hộ tiếp cận đưa cả 18 người về đất liền.

Chi cục bảo vệ nguồn lợi thủy sản tỉnh Bình Định đã hỗ trợ các ngư dân gặp nạn một triệu đồng, chờ ngày trở về quê.

Trong khi đó, suốt ngày 12/6, nhận được hung tin tàu bị đâm chìm, hàng chục gia đình thân nhân các ngư dân gặp nạn ở xã An Hải, huyện đảo Lý Sơn như ngồi trên đống lửa. "Mới khuya đó chồng tôi còn điện về khoe chuyến biển này thắng lớn, năm nay ăn tết Đoan Ngọ tươm tất. Ai ngờ, đến sáng thì nghe tàu bị tông chìm vỡ đôi, mất hết. Chúng tôi trắng tay rồi", bà Nguyễn Thị Mai (vợ thuyền trưởng Tiền) thẫn thờ.

Theo ước tính, thiệt hại của các gia đình trong vụ chìm tàu này là 1,5 tỷ đồng.

Ông Nguyễn Dự, Chủ tịch UBND xã An Hải bức xúc nói: " Các cơ quan chức năng phải vào cuộc điều tra vụ đâm tàu để buộc bồi thường thiệt hại cho ngư dân chúng tôi".

Trí Tín

Vìdeo trực tiếp từ Paltalk: Diễn Đàn Chính Trị Tranh Luận Dân Chủ

Video#2 : DienDan ChinhTri TranhLuan DanCHu - Live from PalTalk

Log In Paltalk: DienDan_ChinhTri_TranhLuan_DanChu

Liberty